Xuân Tình Sau Cưới - Chương 42: Sự đời vô thường
Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:28:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chẳng hiểu dịp Tết năm nay trôi qua nhanh đến . Mới chớp mắt một cái, hôm nay là mùng Tám.
Thời tiết hôm nay . Nguyễn Gia Ngọc quẹt thẻ , bắt tay xử lý nốt phần công việc còn dang dở từ Tết. Năm thiết kế mới đều là vòng tay, lấy cảm hứng từ những bức tranh hoa điểu thời Tống, cách phối màu thanh nhã nên trông cực kỳ bắt mắt.
Hiện tại, việc cần là chốt chất liệu. Cô bắt đầu từ mẫu thiết kế đầu tiên mang tên "Cộng Chiếm Xuân Phong". Điểm nhấn của chiếc vòng là một đóa hải đường màu hồng nhạt, điểm xuyết thêm những hạt cườm xanh ngọc bích, vô cùng ăn nhập với chủ đề mùa xuân.
Nên dùng chất liệu gì bây giờ nhỉ? Cô đăm đăm bản phác thảo màn hình máy tính, nhíu mày suy nghĩ. Hoa hải đường khá nhiều chi tiết tỉ mỉ, dùng đá thạch hồng chắc chắn sẽ hợp bằng đá bích tỷ. Viên đá chính dùng bích tỷ, đá phụ cũng chọn bích tỷ thì tổng thể sẽ hài hòa, thống nhất hơn. Tuy nhiên, cân nhắc dùng ngọc bích cũng là một ý .
Ngẫm nghĩ một chốc, cô dậy về phía phòng kho vật liệu để đối chiếu thực tế xem . Vì vội nên cô để quên điện thoại bàn việc mà hề .
Chuông điện thoại chợt reo vang. Tống Dã bên cạnh quanh một vòng thấy bóng dáng cô , đành tiện tay với lấy điện thoại chuyển sang chế độ im lặng giúp cô. Vô tình liếc qua màn hình, thấy dòng chữ gọi đến: Tất Khâm.
Hứa Tất Khâm ? Tống Dã vội thu ánh mắt , trong lòng cuộn lên những cơn sóng ngầm kinh ngạc.
Khi Nguyễn Gia Ngọc từ phòng kho , Tống Dã nhắc cuộc gọi nhỡ, cô vội cảm ơn cầm điện thoại lên. Nhìn thấy thông báo màn hình, cô gọi cho rảo bước góc khuất.
"Gia Ngọc , ông nội đột ngột phát bệnh, hiện đang cấp cứu trong bệnh viện. Anh bảo Trần Túy qua đón em , em gắng tới đây nhanh một chút nhé." Giọng nhanh, mang theo sự hoảng loạn cố giấu kín.
"Vâng, em xuống lầu ngay đây." Cô vội vàng gập máy tính, xách theo chiếc túi nhỏ dặn dò Tống Dã: "Em việc gấp ngoài một lát, với chị Vân giúp em nhé."
Tống Dã gật đầu, theo bóng cô chạy vội . Cậu thầm nghĩ, đây cô từng kết hôn, lẽ nào đó thực sự là sếp Hứa? Lắc mạnh đầu để xua những suy đoán vô căn cứ, nhắn tin báo cáo cho Vân Dĩnh: [Chị Vân ơi, Gia Ngọc việc đột xuất gấp, cô nhờ em xin phép chị nghỉ một lát ạ.]
Vân Dĩnh nhận tin, liền nhắn một biểu tượng OK.
Nguyễn Gia Ngọc đẩy cửa bước khỏi công ty thì xe của Trần Túy đỗ chờ sẵn bên lề đường. Cô nhanh chóng leo lên xe, sốt sắng hỏi: "Trợ lý Trần, tình hình ông nội ?"
Trần Túy đạp ga đáp: "Lúc thì ông cụ vẫn đang trong phòng cấp cứu, tình trạng vẻ khả quan lắm."
Nghe , cô giật hoảng hốt. Cô vội vã lấy chiếc vòng ngọc bích mà ông tặng khỏi túi xách, cẩn thận đeo cổ tay .
Nửa tiếng , xe đến bệnh viện. Cô theo chân Trần Túy rảo bước đến cửa phòng cấp cứu. Hứa Tất Khâm đang bên ngoài, ánh mắt dán chặt bóng đèn cấp cứu đỏ rực. Tấm lưng căng cứng, tựa như một cây cung giương hết cỡ, thể đứt phựt bất cứ lúc nào.
Cô bước tới, chủ động nắm lấy bàn tay trái đang lạnh toát của . Anh cúi xuống cô, siết chặt lấy tay cô đáp . Ánh nắng ban chiều xuyên qua ô cửa kính hắt lên họ, xua phần nào những đám mây u ám đang bủa vây.
Mãi đến gần trưa, ca phẫu thuật mới kết thúc. Bác sĩ cho bệnh tình của ông cụ đang nguy kịch, cần viện để theo dõi. Hứa Ngạn Chí và Hứa Ngộ Ninh xuống lầu thủ tục nhập viện, còn và cô thì ở túc trực bên giường bệnh.
Lát , ông cụ từ từ tỉnh , đưa mắt quanh phòng với vẻ mặt đầy mờ mịt.
Hứa Tất Khâm vẫn luôn túc trực bên giường, thấy ông tỉnh, mừng rỡ khôn xiết, nhẹ nhàng giải thích: "Ông nội, sáng nay ông đột ngột khó chịu trong . Ông mới phẫu thuật xong, bác sĩ dặn ông viện theo dõi một thời gian ạ."
Ông cụ liếc mũi kim đang cắm mu bàn tay, nở nụ gượng gạo: "Haiz, khổ cái già , cứ dăm ba bữa đây báo danh một bận. Nếu ông nhớ nhầm thì đây là căn phòng cũ đợt đúng ?"
"Dạ đúng ạ, trí nhớ ông thật đấy." Anh rót một cốc nước ấm, cắm ống hút đưa lên miệng ông: "Ông uống chút nước cho thấm giọng ạ."
Ông ngậm lấy ống hút, khó nhọc hút một chút nước, hiệu bảo đỡ ông dậy. Nguyễn Gia Ngọc bước tới đón lấy cốc nước từ tay , dìu ông cụ, đó bấm nút nâng phần đầu giường lên để ông tựa lưng cho thoải mái.
"Như thế ông?" Anh cẩn thận đỡ ông tựa lưng thành giường, nhẹ giọng hỏi.
Ông gật đầu, đưa mắt sang Nguyễn Gia Ngọc đang bên cạnh: "Có cả Ngọc Ngọc ở đây nữa , cháu vẫn đang nghỉ Tết ?"
"Dạ thưa ông, hôm nay cháu mới bắt đầu ngày đầu tiên ạ." Cô đáp lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-42-su-doi-vo-thuong.html.]
Ông xua tay: "Thế thì cháu mau về việc , ở đây chăm sóc ông . Cả Khâm Khâm nữa, hai đứa cùng về . Tuổi trẻ thì lo mà phấn đấu cho sự nghiệp, cứ xúm đây canh ông cái gì."
Anh cúi kê thêm một chiếc gối tựa lưng ông, mỉm : "Tụi cháu ở với ông một lát, đợi bố và cô xong thủ tục mới về ạ."
"Hai đứa nó cũng đến ?" Ông cụ nhíu mày tỏ vẻ ưng: "Chuyện nhỏ nhặt thôi mà, gì mà huy động đông thế ."
"Sao gọi là chuyện nhỏ nhặt ạ?”
Hứa Ngộ Ninh từ ngoài phòng khách bước , tươi rói : "Sức khỏe của bố là chuyện quan trọng bậc nhất của cả nhà đấy ạ!"
Hứa Ngạn Chí nối gót bước theo , tiếp lời: "Bố cứ yên tâm ở đây điều trị, coi như là đổi gió nghỉ dưỡng thôi ạ."
Những lời an ủi hiếu thuận khiến ông cụ thấy ấm lòng, đôi chân mày đang nhíu chặt cũng dần giãn : "Thôi , hai chị gì cũng đúng. Có điều, cứ bảo hai đứa nhỏ về , lúc nào rảnh rỗi ghé qua trò chuyện với là ."
"Vâng, theo ý bố ạ.”
Hứa Ngạn Chí gật đầu, hất cằm hiệu cho và cô: "Hai đứa việc , ở đây để bố và cô lo."
"Vâng thưa bố." Anh đáp lời, nắm lấy tay của ông nội, mỉm dặn dò: "Ông nghỉ ngơi nhé, tối cháu và Gia Ngọc thăm ông."
"Ông ơi, cháu về nhé." Cô vẫy tay chào tạm biệt ông cụ.
"Ừ, , tối gặp." Ông cụ mỉm , ánh mắt hiền từ dõi theo bóng dáng hai vợ chồng rời khỏi phòng bệnh.
Vừa khép cửa , lập tức xoay về phía phòng việc của bác sĩ. Cô theo trong, lắng bác sĩ cân nhắc tình hình: "Hiện tại, bệnh tình của ông cụ đang tiến triển . Tạm thời chúng chỉ thể áp dụng phương pháp điều trị bảo tồn, theo dõi thêm để đưa phác đồ tiếp theo."
Nghe những lời chẩn đoán , hai tay siết chặt thành nắm đấm, móng tay bấu sâu lòng bàn tay rướm m.á.u mà chẳng hề .
Bước khỏi phòng bác sĩ, cô nhẹ nhàng nắm lấy tay của , dịu giọng an ủi: "Anh đừng lo lắng quá. Cứ tin tưởng và phối hợp phác đồ điều trị của bác sĩ, ông nội nhất định sẽ khỏe thôi."
"Hy vọng là ." Anh thở dài một não nuột, cùng cô rời khỏi bệnh viện.
Trở Trâm Kim Tước, Nguyễn Gia Ngọc nhanh chóng giấy xin nghỉ phép bổ sung, mở máy tính tiếp tục chọn chất liệu cho mấy thiết kế vòng tay còn . Thế nhưng, đầu óc cô cứ mãi quẩn quanh, tập trung nổi. Nhớ những lời bác sĩ lúc nãy, rõ ràng căn bệnh của ông cụ vô cùng hung hiểm.
Cô gục xuống bàn, ký ức về ông ngoại bất chợt ùa về. Ngày ông ngoại cô cũng liệt giường bệnh y hệt như , đầy nửa năm mãi mãi. Ý nghĩ đó xẹt qua khiến cô rùng kinh hãi.
Cô vội vàng tự gõ nhẹ đầu , tự nhủ suy nghĩ gở mồm gở miệng nữa, xốc tinh thần để thành nốt công việc.
Đáng tiếc , sự đời vô thường, bệnh tình của ông nội Hứa đúng là mỗi ngày một trở nặng. Thấm thoắt đến tháng Năm, sinh lực ông giờ cạn kiệt, hệt như ngọn đèn gió.
Hứa Tất Khâm chẳng còn tâm trí mà việc nữa, dồn hết tâm tư để ở bên chăm sóc ông. Nguyễn Gia Ngọc cũng xin phép công ty việc từ xa, túc trực cùng tại phòng bệnh.
Đêm hôm đó, ông cụ tỉnh dậy một cơn hôn mê sâu. Ông thều thào gọi hai đứa cháu gần, dặn dò những lời trăn trối cuối cùng: "Khâm Khâm, Ngọc Ngọc, thời gian của ông còn nhiều nữa. Lại đây, ông dặn vài lời...
"Khâm Khâm , sự nghiệp quan trọng thật đấy, nhưng con cũng đừng vì thế mà bỏ bê cuộc sống đời thường của . Tận hưởng bốn mùa hoa cỏ, hòa cuộc sống bình dị... chính là phương t.h.u.ố.c hữu hiệu nhất để xoa dịu nỗi đau.
"Ngọc Ngọc, cuộc đời là một chuỗi những bài học dài... trưởng thành, gây dựng sự nghiệp, vun vén tình cảm, ngừng học hỏi... Trải qua giông bão là điều tất yếu. Chỉ cần cháu nản lòng những gập ghềnh mắt, luôn giữ cho dũng khí để từ đầu... thì ông tin rằng, sẽ chẳng gì... thể quật ngã cháu.
"Sau khi ông , mong hai cháu... bao dung, thấu hiểu cho ... Dìu dắt, nương tựa ... bao giờ buông tay... cùng ... hết cuộc đời ."
Từng lời dặn dò của ông cứ đứt quãng, khó nhọc. Anh và cô nín thở, cố gắng khắc sâu từng câu từng chữ tim, nước mắt chực trào nơi khóe mi từ lúc nào .