Xuân Tình Sau Cưới - Chương 41: Lần đầu tiên
Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:28:41
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vừa qua tiết Lập xuân, công ty Trâm Kim Tước thông báo lịch nghỉ Tết. Nguyễn Gia Ngọc dọn dẹp bàn việc sạch sẽ tươm tất, cẩn thận lấy tấm vải nhựa trùm lên.
Tống Dã buộc miệng túi rác ngẩng lên hỏi cô: "Gia Ngọc, em chắc chắn là về Phong Cảo ?"
"Vâng, em sẽ ăn Tết ở Bắc Kinh.”
Nguyễn Gia Ngọc đáp. Thành phố Phong quả thực chẳng còn điều gì đáng để cô lưu luyến nữa. Tối qua, Nguyễn Bằng Thăng gọi điện thoại tới, cùng với Tống Thời Quế kẻ tung hứng, ý trong lời ngoài đều ép cô và Hứa Tất Khâm nhất định về quê một chuyến trong dịp Tết. Điều chỉ càng cô thêm chán ghét.
"Thế cũng . Chúc em năm mới vui vẻ nhé, năm tụi gặp ." Tống Dã xách túi rác buộc chặt lên, đeo chiếc balo vải bạt, híp đôi mắt cún con .
"Năm mới vui vẻ, năm gặp nhé.”
Nguyễn Gia Ngọc vẫy tay tạm biệt , góc tường tìm chổi và hót rác, quét dọn qua loa chỗ của một chút khi rảo bước xuống lầu.
Trần Túy mở cửa xe cho cô, mỉm hỏi: "Phu nhân về biệt thự ạ?"
" , về biệt thự .”
Nguyễn Gia Ngọc ừ một tiếng, lấy điện thoại nhắn tin cho Hứa Tất Khâm.
Gia Ngọc: [Em về biệt thự đây, lát nữa gặp nhé.]
Hứa Tất Khâm đang bận rộn xử lý công việc, nhận tin nhắn của cô, đôi lông mày đang nhíu chặt bất giác giãn đôi chút. Hôm nay Gia Ngọc nghỉ, hai hẹn chiều nay sẽ cùng ngoài chơi. Anh liếc đồng hồ, tới ba rưỡi. Trả lời tin nhắn của cô xong, vô thức đẩy nhanh tốc độ giải quyết công việc.
Về đến biệt thự, Nguyễn Gia Ngọc mở tủ quần áo, đắn đo một hồi chọn một chiếc váy nhung dáng dài màu hạt dẻ. Bên ngoài trời khá lạnh, nên cô lấy thêm một chiếc áo phao dáng dài màu trắng kem. Thay váy xong, cô xõa mái tóc dài tung bay vai, soi gương ngắm nghía một lát tìm một sợi dây chuyền ngọc trai đeo lên cổ. Điểm trang xong xuôi, cô cầm lấy túi xách nhỏ cùng áo phao, xuống phòng ăn chờ .
Lúc Hứa Tất Khâm về tới nơi, Nguyễn Gia Ngọc đang chống cằm ngoài cửa sổ, dáng vẻ xinh tĩnh lặng tựa như một bức tranh.
"Em đang gì mà say sưa thế?" Anh xuống đối diện cô, dịu dàng cất giọng hỏi.
Nguyễn Gia Ngọc khẽ hất cằm, hiệu cho bên ngoài. Theo ánh mắt của cô, Hứa Tất Khâm thấy hai chú chim sẻ tròn vo đang đậu cành cây, ríu rít hót gọi , trông vô cùng đáng yêu.
Cùng cô ngắm chim chóc một lúc, bắt đầu gọi món. Đến phần đồ uống, do dự, định bỏ qua thì cô cản .
"Uống một chút mà.”
Nguyễn Gia Ngọc kéo cuốn thực đơn qua, chọn một chai Glenlivet. Thấy cô vui vẻ, cũng nỡ từ chối.
Chẳng mấy chốc, thức ăn dọn lên. Hứa Tất Khâm rót cho cô một ly rượu vang, đưa cho cô dặn dò: "Chỉ uống một ly thôi đấy nhé."
Lần cô nốc liền ba ly, kết quả là say bí tỉ gần như bất tỉnh nhân sự.
"Dạ." Cô ngoan ngoãn nhận lấy ly rượu, gật đầu lời.
Hai chiếc ly thủy tinh khẽ cụng , phát những tiếng lanh lảnh vui tai.
Hứa Tất Khâm nhấp một ngụm, chợt thấy hương vị của loại rượu đỗi quen thuộc nhưng chẳng thể nhớ từng uống ở . Anh chỉ mải mê cụng ly với cô, bất tri bất giác uống cạn ba ly lúc nào .
Trên đường về biệt thự, Hứa Tất Khâm giật nhận say. Anh sang Nguyễn Gia Ngọc, thấy hai má cô cũng ửng hồng, rõ ràng là cũng ngà ngà say. Anh vội vàng mở hộp y tế xe tìm, nhưng xui xẻo , t.h.u.ố.c giải rượu hết sạch mà quên bổ sung. Bất lực, đành đóng nắp hộp , tính toán về đến nhà tính tiếp.
Lúc , Nguyễn Gia Ngọc bỗng cảm thấy hưng phấn một cách lạ lùng. Cô ôm ghì lấy cánh tay Hứa Tất Khâm, tựa hẳn đầu lên vai , khúc khích : "Tất Khâm, dáng chuẩn thật đấy."
Anh bình thản bấm nút nâng vách ngăn giữa băng ghế và khoang lái lên, khẽ khàng kéo đôi bàn tay đang táy máy n.g.ự.c , giọng khàn đặc: "Gia Ngọc, em say ."
"Em say!" Cô lớn tiếng phản bác, đó đưa tay sờ soạng cơ n.g.ự.c : "Thích thật đấy, em mê lắm."
"Ngoan nào, về nhà tính." Anh ôm chặt lấy cô, hạ cửa sổ xe xuống một khe nhỏ. Luồng gió buốt lạnh thốc trong xe giúp lấy chút tỉnh táo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-41-lan-dau-tien.html.]
Về đến biệt thự, Hứa Tất Khâm đóng cửa phòng khách , định bước tới tủ t.h.u.ố.c thì bất ngờ Nguyễn Gia Ngọc túm chặt lấy.
Trong cơn nửa tỉnh nửa say, cô rướn ngậm lấy môi , giọng thì thầm mơ hồ: "Tất Khâm, em ."
"Em gì cơ?" Anh giữ chặt lấy bả vai cô, dám tin tai .
"Em là, em ." Cô ngước mắt , giọng điệu gần như là nỉ non: "Chẳng lẽ, em ?"
Toàn Hứa Tất Khâm chấn động, ôm chầm lấy cô theo phản xạ tự nhiên.
Hai hôn say đắm lùi dần từ phòng khách đến phòng ngủ. Nguyễn Gia Ngọc đưa tay tháo từng chiếc cúc áo sơ mi của . Khi chiếc cúc cuối cùng bung , nửa mỹ của phơi bày mắt cô.
Cô c.ắ.n nhẹ môi, chỉ thấy đàn ông mặt quá đỗi hấp dẫn.
"Gia Ngọc, em chắc chắn chứ?”
Hứa Tất Khâm cởi phăng chiếc áo sơ mi , nghiêm túc hỏi .
Nguyễn Gia Ngọc thèm trả lời, tự vòng tay lưng cởi hàng cúc của chiếc váy nhung.
Hiểu rõ tâm ý của cô, nhân lúc cô để ý, cúi với tay mở ngăn kéo cùng của tủ đầu giường, lấy một chiếc hộp vuông nhỏ xíu nhanh chóng giấu xuống gối.
Nguyễn Gia Ngọc cởi bỏ lớp váy nhung, chỉ giữ một chiếc váy lót mỏng tang. Động tác của cô vô cùng dứt khoát, trực tiếp đè ngã xuống giường.
Anh cuồng nhiệt đáp trả nụ hôn của cô, d.ụ.c vọng nơi đáy mắt ngày càng sục sôi. Sau một nụ hôn dài đắm đuối, hai trút bỏ những lớp trang phục còn . Hứa Tất Khâm với lấy chiếc hộp vuông giấu gối, đeo vật bảo hộ , một nữa tìm đến đôi môi cô.
Cảm giác đê mê sợ hãi khiến Nguyễn Gia Ngọc nhắm nghiền hai mắt, dám . Nhận thấy phản ứng của cô, thời cơ chín muồi, bèn cố gắng tiến . Ngặt nỗi đây là đầu tiên, động tác của còn quá vụng về, loay hoay mãi mà chẳng xong khiến trán lấm tấm những giọt mồ hôi hột.
Cuối cùng, Hứa Tất Khâm cũng tìm đường đúng hướng.
"Đau..." Cô khẽ nhíu mày, đưa tay chống lên vòm n.g.ự.c rắn chắc của .
Theo phản xạ, định lùi , nhưng sợ để bóng tâm lý cho cô. Anh đành cúi đầu, khẽ c.ắ.n nhẹ lên vành tai cô, dỗ dành: "Ngoan, một chút xíu nữa là hết đau thôi."
Bị kích thích, cơ thể cô dần thả lỏng mềm mại hơn. Nhờ đó, Hứa Tất Khâm mới thể bắt đầu tung hoành. Chẳng mấy chốc, cô đắm chìm trong khoái cảm, chẳng còn rời rạc. Hơi thở của hai hòa quyện , tạo nên một sự gắn kết mật, khăng khít đến tột cùng.
Hồi lâu , cô dậy, khoác tạm chiếc váy lót về phía phòng tắm. Dòng nước ấm áp tuôn xối xả giúp cơ thể đang đau nhức của cô dần thư giãn. Khi cô tắm xong bước , xong một bộ ga gối mới tinh. Tóc ướt, rõ ràng là cũng mới tắm rửa sạch sẽ.
"Gia Ngọc, em còn đau ?" Anh cầm máy sấy tóc lên, cẩn thận sấy tóc cho cô lo lắng hỏi.
Cô khẽ lắc đầu: "Không đau nữa, chỉ thấy buồn ngủ thôi ."
Nghe , mới thở phào nhẹ nhõm. Dùng khăn thấm khô những giọt nước đọng ngọn tóc cô, hạ giọng hỏi nhỏ: "Thế ... thoải mái em?"
Câu hỏi như chạm cục than hồng, hai vành tai cô đỏ rực lên tưng bừng. Cô đưa tay đ.ấ.m nhẹ n.g.ự.c : "Ghét ghê!"
Anh xòa, đưa tay xoa đầu cô trêu chọc nữa, chỉ chuyên tâm sấy tóc.
Lát , khi mái tóc sấy khô , tắt máy sấy ôm cô lên giường xuống.
Nguyễn Gia Ngọc xoay đối diện với , giơ tay miết nhẹ dọc theo hàng lông mày, đôi mắt . Ngắm hồi lâu, cô mới thì thầm: "Cũng tệ lắm, khá là... thoải mái."
"Em gì cơ?" Anh ngớ hỏi , nhưng ngay đó lập tức hiểu cô đang ám chỉ chuyện gì. Quá đỗi vui sướng, cúi xuống hôn chụt lên má cô: "Anh cũng thế, tuyệt vời."
Hai ôm chìm giấc ngủ say sưa, ngọt ngào. Lúc tỉnh dậy thì trời sáng bạch. Hứa Tất Khâm chống cằm ngắm gương mặt đang say ngủ của cô, trong lòng bỗng dâng lên một niềm hạnh phúc tột cùng.