Xuân Tình Sau Cưới - Chương 4: Đăng ký kết hôn
Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:17:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cô giật hoảng hốt bởi ý nghĩ , vỗ nhẹ lên trán, sang lấy sổ hộ khẩu từ sâu trong vali , cất túi xách cùng chứng minh thư từ .
Sáng hôm , Nguyễn Gia Ngọc mặc chiếc áo sơ mi đó , kiểm tra kỹ lưỡng thứ đấy mới xuống lầu. Hứa Tất Khâm sẵn sô pha, quả nhiên cũng đang mặc chiếc áo sơ mi kiểu dáng y chang, chỉ là cúc áo cài kín mít đến tận cổ, ngay cả cúc tay áo cũng cài khuy chặt chẽ. Anh ngẩng đầu cô một cái, khẽ gật đầu coi như chào hỏi.
"Tốt quá, thật sự xứng đôi!" Dì Tần : "Mau ăn sáng , hôm nay ăn đơn giản một chút, ăn xong còn lo chuyện chính."
Nguyễn Gia Ngọc kéo ghế xuống, chỉ thấy mặt bày sẵn bánh mì nướng, mứt hoa quả và sữa tươi. Cô cầm d.a.o phết bơ, quết mứt việt quất lên miếng bánh mì nướng. Lúc uống sữa, cô vô tình liếc thấy Hứa Tất Khâm cởi khuy xà cừ ở cổ tay áo, chậm rãi xắn tay áo lên, cầm d.a.o phết bơ, cũng từ tốn quết mứt hoa quả. Đôi bàn tay thon dài rõ từng đốt ngón tay, vô cùng đẽ và linh hoạt, khiến cô bất giác đến ngẩn ngơ.
Trước lúc cửa, Hứa Tất Khâm tỉ mẩn cài cúc xà cừ tay áo, sải bước xe.
"Lát nữa chụp ảnh thẻ , đó mới đến cục dân chính." Sau khi lên xe, mặt sang, nhắc nhở Nguyễn Gia Ngọc: "Lúc chụp ảnh phiền cô tỏ tự nhiên một chút, chắc chắn ông nội sẽ xem kỹ giấy chứng nhận kết hôn."
"Vâng." Nguyễn Gia Ngọc nhận lời.
Tiệm chụp ảnh mà Hứa Tất Khâm chọn ẩn sâu trong một con hẻm, vẻ lâu năm. Nguyễn Gia Ngọc theo bước , chỉnh đốn trang phục ngay ngắn chiếc ghế dài tấm rèm nhung đỏ. Chốc lát , Hứa Tất Khâm cùng ông chủ tới, cách cô ba nắm đấm.
"Phiền hai vị xích gần một chút." Ông chủ cúi liếc qua ống kính, thò một tay chỉ huy.
Hứa Tất Khâm ngoan ngoãn dậy, nhích gần bằng một nắm đấm.
Ông chủ tiếp tục xua tay: "Vẫn đủ, xích gần thêm chút nữa."
Hứa Tất Khâm mím môi, nhích thêm một nắm đ.ấ.m nữa, cả cứng nhắc như khúc gỗ.
Ông chủ vô cùng hài lòng: "Thế mới chứ, đừng ngại ngùng! đếm ba, hai, một, hai vị nhớ chúm chím nhé. Nếu thì phát âm chữ 'hi' là ."
Ba, hai, một, ánh đèn flash lóe lên, ông chủ cất tiếng gọi: "Mời hai vị xem ảnh. Theo luật cũ, hai cơ hội chụp ."
Hứa Tất Khâm tới bên máy ảnh, liếc mắt thấy Nguyễn Gia Ngọc đang mỉm . Quả thật tự nhiên, ngay cả trong ánh mắt cũng ngập tràn ý . Trái , nụ của gượng gạo vô cùng.
"Chụp ." Hứa Tất Khâm xuống, cố gắng chuẩn tâm lý.
Nguyễn Gia Ngọc thấy bộ dạng khác hẳn ngày thường của , nụ càng thêm rạng rỡ. Lần thứ hai khá suôn sẻ. Chẳng bao lâu , hai nhận ảnh và xe.
Chỗ đăng ký kết hôn ở cục dân chính chỉ lác đác vài cặp đôi, nên nhanh đến lượt bọn họ. Nguyễn Gia Ngọc giao tài liệu trong tay cho nhân viên việc tại quầy. Do dự một thoáng, khi ký tên và điểm chỉ, con dấu thép đóng xuống, là giấy chứng nhận kết hôn tất.
Nhân viên cầm hai túi kẹo, đưa cho Nguyễn Gia Ngọc và Hứa Tất Khâm mỗi một túi: "Tân hôn vui vẻ, chúc hai vị bách niên giai lão!"
"Cảm ơn chị." Nguyễn Gia Ngọc nhận lấy kẹo, nhỏ giọng cảm ơn.
Đi ngang qua sảnh tuyên thệ, cả hai đều dừng bước, lên xe phi thẳng đến bệnh viện.
Hứa Hách Đình cầm giấy chứng nhận kết hôn nắng ngắm nghía hồi lâu, vỗ nhẹ lên vai Hứa Tất Khâm, vui vẻ từ tận đáy lòng: "Tốt! Tốt lắm! Tuyệt vời!"
"Ngọc Ngọc, cái ông cho cháu, mật khẩu là ngày sinh âm lịch của cháu. Không ngờ ? Ông nội cũng sinh nhật của cháu đấy — ngày cháu đời, ông ngoại gọi điện cho ông." Hứa Hách Đình lấy một tấm thẻ ngân hàng, dúi tay Nguyễn Gia Ngọc: "Sau đứa nào dám bắt nạt cháu thì cứ bảo ông, ông nội chống lưng cho cháu!"
Nghe ông nhắc đến ông ngoại, lòng Nguyễn Gia Ngọc chợt mềm nhũn: "Dạ, cháu cảm ơn ông nội."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-4-dang-ky-ket-hon.html.]
"Tháng ngày nào thì hai đứa tổ chức hôn lễ? Lúc nào in thiệp xong thì đưa cho ông vài tấm nhé." Hứa Hách Đình sô pha , hớn hở hỏi han, thầm nhẩm tính danh sách khách mời trong đầu.
"Cháu đang bàn bạc với bố, dự tính là cuối tháng ạ." Hứa Tất Khâm đáp lời.
"Đừng chỉ hai bố con bàn với , cũng hỏi qua ý kiến của Ngọc Ngọc và bố con bé nữa chứ." Hứa Hách Đình ngước mắt Hứa Tất Khâm.
"Vâng, ông nội dạy ạ." Hứa Tất Khâm cung kính gật đầu.
Nguyễn Gia Ngọc khẽ lắc chiếc vòng ngọc tay, lên tiếng. Trên đường trở về biệt thự, cô lấy thẻ ngân hàng , đưa cho Hứa Tất Khâm: "Sinh nhật của là ngày hai mươi hai tháng Chín."
"Mấy thứ cô cứ việc nhận lấy, cần đưa ." Hứa Tất Khâm liếc mắt , rũ mắt xử lý tin nhắn điện thoại.
"Khoản tiền nên nhận." Nguyễn Gia Ngọc khăng khăng. Hứa Tất Khâm cãi , đành đón lấy tấm thẻ.
Chốc lát , trợ lý nhắn tin tới: [Sếp Hứa, phụ trách của Trâm Kim Tước mời sếp mười giờ sáng thứ Sáu tuần đến chỉ đạo công việc. Hiện tại lịch trình trùng với lịch nào ạ.]
Trâm Kim Tước? Hứa Tất Khâm chau mày suy nghĩ, chợt nhớ đây chính là thương hiệu thiết kế trang sức mới thâu tóm hồi đầu năm mà cô nhắc đến. Anh liếc Nguyễn Gia Ngọc đang cắm mặt lướt điện thoại bên cạnh, quyết định qua đó một chuyến, tiện thể tìm hiểu xem vị trí nào phù hợp với cô .
Lúc xe sắp về đến biệt thự, Hứa Tất Khâm chần chừ hồi lâu mới cẩn thận mở miệng: "Về đến nơi cô chuyển lên tầng ba , lát nữa bảo dì Tần dọn giúp cho."
Nguyễn Gia Ngọc chút nghi ngờ lỗ tai của , ngỡ ngàng Hứa Tất Khâm: "Anh là bảo và ... ở cùng ?"
"Cô yên tâm, sẽ ngủ trong thư phòng." Hứa Tất Khâm trầm giọng giải thích: "Dì Tần là ông nội cử đến chăm sóc . Mấy ngày cô ngủ ở phòng khách thì còn thông cảm , nhưng giờ lên tầng ba ở thì thỏa đáng hơn."
Nguyễn Gia Ngọc c.ắ.n môi. Một lát , cô lẳng lặng gật đầu ưng thuận.
Dì Tần tin Nguyễn Gia Ngọc sắp chuyển lên tầng ba, vui mừng đến mức híp cả mắt, lập tức theo cô phòng khách thu dọn đồ đạc. Đồ đạc của Nguyễn Gia Ngọc nhiều, chỉ riêng quần áo chiếm hơn phân nửa. Dì Tần suy nghĩ một chút, chạy xuống lầu mang lên một chiếc hộp đựng đồ bằng vải, bảo cô thể đựng chút đồ lót trong . Nguyễn Gia Ngọc cảm ơn rối rít, càng cảm thấy bà là tỉ mỉ chu đáo.
Cùng lúc đó, Hứa Tất Khâm mở tủ quần áo, gạt quần áo của sang một bên, chọn vài bộ đồ mặc chuyển sang tủ đồ cạnh chiếc giường êm trong thư phòng, chừa hơn nửa gian cho Nguyễn Gia Ngọc. Dục vọng vật chất của cực thấp, phòng ngủ trống huơ trống hoác, chiếc bàn kê sát cửa sổ chẳng bày biện bất cứ vật dụng nào. Hứa Tất Khâm cúi kéo từng ngăn kéo kiểm tra, đem ví tiền, bút máy, d.a.o cạo râu và mấy món đồ lặt vặt khác chuyển hết thư phòng.
Nguyễn Gia Ngọc bước lên tầng ba, đập mắt ngoài ba màu đen, trắng, xám, cả phòng khách mang đậm phong cách giới tinh công sở. Còn phòng ngủ thì đơn giản đến mức một cái là bao quát tất cả.
Dì Tần lẹ làng kiếm cớ đóng cửa ngoài. Hứa Tất Khâm cách Nguyễn Gia Ngọc ba bước chân, đưa cho cô một chiếc chìa khóa màu trắng bạc: "Quần áo cô thể cất tủ, chiếc bàn cạnh cửa sổ đang để trống, đây là chìa khóa ngăn kéo."
Nguyễn Gia Ngọc tiến lên hai bước, xòe lòng bàn tay , chiếc chìa khóa rơi từ kẽ tay xuống tay cô. Sáu ngăn kéo dùng chung một chìa, răng cưa phức tạp, trông chắc chắn.
"Anh cứ việc , tự lo ." Thấy Hứa Tất Khâm ý định rời , Nguyễn Gia Ngọc đành lên tiếng . Cô mở vali , chắc chắn sẽ lộ mấy món đồ lót. Anh cứ lù lù ở đây quả thực bất tiện.
"Được." Hứa Tất Khâm nhận lời lui khỏi phòng ngủ, thư phòng ở phía bên .
Nguyễn Gia Ngọc vội vàng mở vali, nhanh tay bỏ mấy món đồ lót chiếc hộp vải dì Tần đưa lúc nãy, đẩy tít sâu trong tủ quần áo. Không gian trong ngăn kéo bàn việc rộng, đồ đạc linh tinh lấp đầy ba ngăn trong đó. Nguyễn Gia Ngọc nghĩ ngợi một chốc, chỉ khóa ngăn kéo đựng chiếc vòng ngọc bích và giấy tờ quan trọng, khép hai ngăn chốt chặt cửa phòng ngủ, chuẩn tắm rửa nghỉ ngơi.
Hứa Tất Khâm đang vùi đầu xử lý giấy tờ trong thư phòng, chợt phát hiện chiếc USB dùng vẫn còn vứt ở phòng ngủ nên bước sang gõ cửa nhẹ. Nguyễn Gia Ngọc tắm xong, đang lau mái tóc ướt sũng. Nghe thấy tiếng gõ cửa, tim cô lập tức nhảy thót lên tận cổ họng. Cô khoác thêm một chiếc áo sơ mi, liếc nhanh qua gương kiểm tra một lượt bước tới cánh cửa: "Dì Tần đấy ạ?"
"Là ." Hứa Tất Khâm sự hoảng hốt của cô bèn giải thích lý do: "Có thể lấy giúp cái USB ? Nó trong ngăn kéo tầng thứ nhất của tủ đầu giường ."
Nguyễn Gia Ngọc mở ngăn kéo , quả nhiên tìm thấy một chiếc USB. Cô cầm nó mở cửa.
Cửa phòng mở tung, một mùi hương thanh ngọt phả mặt Hứa Tất Khâm. Theo bản năng, hít nhẹ một . Ánh mắt chủ nhân của mùi hương đầy vẻ cảnh giác, tựa như chú hươu con lạc sâu trong rừng thẳm.