Xuân Tình Sau Cưới - Chương 39: Bằng mọi giá
Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:28:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nguyễn Gia Ngọc về đến biệt thự, dì Tần hồ hởi chạy đón, đôi mắt híp vì : "Ngọc Ngọc về đấy . Khâm Khâm bảo mấy bữa nay cháu chơi ở homestay núi, , thích cháu?"
"Cháu mệt, cháu lên phòng nghỉ một lát ạ.”
Nguyễn Gia Ngọc lảng tránh câu hỏi, lầm lũi xách hai chiếc vali bước về phía thang máy.
Dì Tần mảy may nghi ngờ, vẫn tươi đáp: "Được , cháu cần gì cứ ới dì một tiếng nhé."
Cô ừ hử đáp lời, bước thang máy bấm nút lên tầng ba. Có vẻ Hứa Tất Khâm nhà. Mở túi lấy Tại Tại , cô cửa phòng ngủ, chần chừ một lát đưa tay gõ nhẹ: "Sếp Hứa nhà ạ?"
Chẳng tiếng trả lời. Cô xoay nắm đ.ấ.m cửa, bước trong. Mọi thứ vẫn y nguyên như lúc cô rời . Cô dọn đồ đạc , cẩn thận xếp từng món đúng vị trí cũ, thẫn thờ sô pha.
Tiếng chuông báo tin nhắn vang lên từ chiếc điện thoại chỏng chơ bên cạnh. Cô mở xem, là lời mời kết bạn WeChat của Hứa Tất Khâm. Cô quẳng điện thoại sang một bên, chẳng buồn ngó ngàng. Một lúc , điện thoại reo ầm ĩ. Từng hồi chuông dồn dập khiến lòng thêm bức bối, bực dọc.
Nguyễn Gia Ngọc bực bội bắt máy: "Xin hỏi sếp Hứa việc gì ?"
"Gia Ngọc, kết bạn WeChat với , gì dễ chuyện hơn." Đầu dây bên vang lên giọng .
Cô "" một tiếng hờ hững, hỏi vặn : "Còn việc gì nữa ?"
"Chìa khóa phòng cất trong ngăn kéo bí mật của tủ quần áo, em tự tìm nhé." Anh dặn dò, ngừng một lát thêm: "Những thứ trong ngăn kéo, tặng em thì là của em, đừng từ chối nữa."
Nguyễn Gia Ngọc hiểu ý gì, nhưng đáp lời, lẳng lặng dập máy. Cô tìm đến chiếc tủ quần áo, ấn công tắc ẩn, lấy chiếc chìa khóa thẳng đến chiếc bàn kê sát cửa sổ.
Chìa khóa xoay một vòng, ngăn kéo mở . Ngoài những món đồ cô để lúc , giờ còn thêm một tấm thẻ ngân hàng. Cô cầm lên xem thử, nhận đó là tấm thẻ ông nội Hứa cho. Lúc cô đưa cho , giờ nhét đây.
Bực bội đóng sầm ngăn kéo , Nguyễn Gia Ngọc mở máy tính, cố gắng ép bản tập trung bộ sách tranh thời Tống mới tậu hôm nay. Người thời Tống nổi tiếng chuộng sự tinh tế, trang sức của họ cũng vì thế mà toát lên vẻ tao nhã hiếm , luôn khơi nguồn cảm hứng bất tận cho cô. Lướt chuột xem từng trang, cô dần chìm đắm thế giới nghệ thuật lúc nào .
Sáng hôm , Trần Túy vẫn kiên nhẫn đợi lầu như thường lệ. Nguyễn Gia Ngọc lên xe, mở cuốn sổ tay bìa vải màu vàng , say sưa chỉnh sửa năm bản phác thảo thiết kế từ tối qua.
Vừa đến Trâm Kim Tước, cô lao ngay việc lên kế hoạch chi tiết cho từng dự án. Chỉ vài ngày , năm bản kế hoạch chỉnh gọn bàn việc của Vân Dĩnh. Chị mở từng bản xem, gương mặt giấu nổi sự phấn khích tột độ.
"Sếp xem qua năm bản kế hoạch của Gia Ngọc ạ?" Vân Dĩnh gõ cửa bước phòng việc của Ngô Mục, lên tiếng hỏi.
"Quả thực xuất sắc, tiềm năng tạo nên cơn sốt như đợt 'Hà Hoa' năm ngoái.”
Ngô Mục gật gù tâm đắc, chỉ tay mời chị .
" cho Gia Ngọc tự lập một nhóm riêng, như sẽ tiện cho việc trao đổi ý tưởng và triển khai dự án hơn." Kéo ghế đối diện Ngô Mục, Vân Dĩnh đề xuất: "Cô bé năng khiếu, chăm chỉ, chịu khó. Giao thêm quyền hạn cho cô , chắc chắn sẽ nên chuyện lớn."
Ngô Mục vốn dĩ phản đối việc cất nhắc Nguyễn Gia Ngọc, hơn nữa, đây cũng là một cách khéo léo để lấy lòng Hứa Tất Khâm. Bắt gặp ánh mắt đầy kỳ vọng của Vân Dĩnh, ông : "Không thành vấn đề, báo cho phòng Nhân sự thủ tục ."
Vân Dĩnh hớn hở về phòng việc, vội nhắn tin gọi Nguyễn Gia Ngọc sang gặp.
"Chị Vân gọi em ạ?”
Nhận tin báo, Nguyễn Gia Ngọc tức tốc chạy sang phòng chị.
"Ngồi em." Vân Dĩnh dậy khép cửa , tự tay rót một ly Phổ Nhĩ nóng hổi mời cô: "Uống thử xem, nếu thích lát chị biếu một hộp mang về."
"Em cảm ơn chị." Cô đón lấy ly , hương thơm thoang thoảng lập tức lan tỏa khắp sống mũi.
"Chị gọi em sang là hai việc." Chị cầm ấm thủy tinh lên, tự rót cho một ly, nhấp một ngụm mỉm tiếp: "Việc thứ nhất, năm bản kế hoạch của em duyệt bộ. Việc thứ hai, ban giám đốc quyết định giao cho em thành lập Nhóm Thiết kế 6 và giữ chức Trưởng nhóm. Mọi công việc từ giờ trở em sẽ việc trực tiếp với chị."
"Chúc mừng em nhé, Gia Ngọc." Chị chìa tay , gửi lời chúc mừng chân thành.
Nguyễn Gia Ngọc nắm lấy tay chị, nở nụ rạng rỡ hạnh phúc: "Em cảm ơn chị Vân nhiều lắm ạ!"
"Khách sáo gì chứ. Lát nữa phòng Nhân sự sẽ gửi email thông báo và quyết định chính thức nhóm công ty." Vân Dĩnh vỗ nhẹ vai cô đầy tình: "Cố lên em nhé, chị mong chờ năm mẫu thiết kế mới của em đấy."
Mọi việc diễn suôn sẻ ngoài sức tưởng tượng. Nguyễn Gia Ngọc cảm ơn chị một nữa, dăm ba câu chuyện phiếm xin phép về chỗ .
Tống Dã nhoài sang, híp tịt đôi mắt cún con toe toét: "Chúc mừng sếp Ngọc nhé!"
Thấy bạn tươi như hoa, cô ngay là email thông báo gửi . Mở điện thoại , y như rằng một thông báo chung hiển thị màn hình.
"Cảm ơn ." Cô đáp : "Lát nữa em mời ăn nhé."
"Chốt luôn! Nhớ gọi cho món thịt hun khói xào khoai tây đấy!" Cậu xoa xoa tay, hào hứng gọi món.
"Ok luôn." Cô sảng khoái nhận lời.
mười hai giờ trưa, Nguyễn Gia Ngọc và Tống Dã cùng rời Trâm Kim Tước, thẳng đến quán ăn ruột của hai .
Hệ thống sưởi trong quán chạy ro ro ấm áp. Hai chọn một bàn trống xuống. Cô cởi áo khoác phao , nhận lấy hai cuốn thực đơn từ tay bà chủ, đẩy một cuốn về phía Tống Dã: "Anh chọn món ."
Cậu cầm thực đơn, quen tay lật ngay đến trang món xào, vanh vách mấy tên món ăn: "Thịt hun khói xào khoai tây, đậu phụ Tứ Xuyên, đậu cô ve xào khô."
"Cho cháu hai bát cơm trắng với một ấm nước lọc nhé cô." Cậu gập thực đơn , đưa luôn cả phần của cô cho bà chủ.
Chưa đầy phút , ấm nước nóng mang . Tống Dã rót cho và cô mỗi một cốc, nâng cốc lên : "Lấy nước rượu, chúc mừng Gia Ngọc thăng chức nhé!"
Cô cụng ly với : "Cảm ơn Tống."
"Sao vẫn gọi là ' Tống' thế?" Tống Dã đùa: "Bây giờ em sếp của , cứ gọi là Tống Dã thôi."
Cô lắc đầu, vẫn quen với việc gọi trống tên của hơn tuổi : "Anh Tống?"
Cậu rùng một cái, phản đối kịch liệt: "Thôi xin em, nổi da gà quá, đổi tên khác ."
Cô mân mê chiếc cốc thủy tinh trong suốt, ngẫm nghĩ một lúc ngập ngừng: "Anh Dã?"
Lần thì Tống Dã rùng còn tợn hơn: "Thôi xin em, cứ '' '' nọ mệt quá, lớn hơn em hai tuổi thôi mà! Tìm tên nào chữ '' ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-39-bang-moi-gia.html.]
Nguyễn Gia Ngọc bí từ, tròn mắt trân trân.
Ba món ăn nóng hổi, thơm phức lượt bưng lên, thôi thấy thèm rỏ dãi.
Tống Dã gác chuyện xưng hô sang một bên, đón lấy bát cơm từ bà chủ, chuẩn tư thế chiến đấu.
Cô thở phào nhẹ nhõm, tách đôi đũa dùng một , gắp một miếng khoai tây xào thịt hun khói. Miếng khoai bùi bùi, dẻo dẻo hòa quyện cùng vị mằn mặn, đậm đà của thịt hun khói, tạo nên một hương vị tuyệt hảo.
Ăn xong, Tống Dã châm thêm nước nóng hai chiếc cốc, tiện miệng hỏi: "Nửa tháng nữa là nghỉ Tết , em về quê ?"
"Nhanh thế á?" Cô ngạc nhiên.
"Công ty năm nào cũng cho nghỉ sớm một tuần, coi như là phúc lợi ngầm cho em nhân viên." Cậu giải thích.
Cứ đinh ninh là đến mùng 15 tháng 2 mới nghỉ, nên cô vẫn tính đến chuyện về quê ăn Tết. Chưa kể còn vướng bận chuyện của Hứa Tất Khâm, đến lúc đó chắc chắn về nhà cổ một chuyến.
Thấy cô lắc đầu, Tống Dã vẻ hụt hẫng: "Anh định rủ em cùng chuyến về quê cho vui, bạn bè đường cũng đỡ buồn."
Lát , trở vẻ hoạt bát thường ngày, tiếp tục chuyên mục bàn luận xưng hô: "Hay là em cứ gọi là Mục Dã , bạn bè ở nhà gọi thế."
"Mục Dã... chữ 'Mục' nào thế ?" Cô tò mò hỏi .
"Chữ 'Mục' trong 'mục đồng' , còn 'Dã' là tên ." Cậu giải thích: "Đó là tên cúng cơm của lúc nhỏ, lên cấp hai mới đổi thành tên bây giờ."
Cô gật gù, cũng phản đối nữa.
Trên đường về, Tống Dã hỏi : "Thế là em định đón Tết ở Bắc Kinh luôn ?"
Cô gật đầu: "Vâng, chắc là ạ."
Giọng cô trầm xuống, còn vẻ trong trẻo như ngày. Nhớ chuyện cô đột ngột chuyển nhà đột ngột rời , Tống Dã định lên tiếng an ủi nhưng sợ lỡ lời, đành im lặng cùng cô bước tiếp.
Ngô Mục đặc biệt dặn dò Hồ Khánh bên phòng Nhân sự CC email thăng chức của Nguyễn Gia Ngọc cho Hứa Tất Khâm. Thường thì chỉ những quyết định bổ nhiệm cấp Giám đốc mới cần báo cáo cho sếp Hứa. Tuy thấy lạ nhưng chị cũng đành răm rắp theo.
Email đến hòm thư của Hứa Tất Khâm, nhanh chóng vùi lấp bởi hàng tá email khác. Mãi đến buổi chiều, mới mở xem. Đọc kỹ từng câu từng chữ, thực tâm cảm thấy tự hào và vui mừng cho cô. Mới nửa năm leo lên vị trí Trưởng nhóm, chứng tỏ năng lực việc độc lập của cô đáng nể. Nếu cứ giữ vững phong độ , tương lai chắc chắn cô sẽ còn tiến xa hơn nữa.
Hứa Tất Khâm gọi Trần Túy, dặn đến đón , ghé qua Trâm Kim Tước một chuyến mới công ty giải quyết công việc.
Nhận lệnh, Trần Túy lưỡng lự nên nhắn tin báo cho Nguyễn Gia Ngọc . Suy tính , cho rằng việc của sếp và phu nhân thì ngoài nên nhúng tay , can thiệp quá sâu chỉ tổ rước họa .
6 giờ tối, Nguyễn Gia Ngọc và Tống Dã sóng bước rời khỏi Trâm Kim Tước. Gần đến chỗ chiếc Lexus, cô dừng , tươi vẫy tay: "Hẹn gặp ngày mai nhé, Mục Dã."
"Hẹn gặp em." Tống Dã vẫy tay đáp . Đột nhiên, cảm giác như ai đó đang phóng ánh mắt sắc lẹm về phía . Nhìn quanh một vòng, chẳng thấy gì bất thường, chép miệng tự nhủ chắc do đa nghi, rảo bước tiến về ga tàu điện ngầm.
Nguyễn Gia Ngọc mở cửa xe, giật thon thót khi thấy Hứa Tất Khâm đang chễm chệ ở ghế . Cô trân trân tại chỗ.
"Thưa phu nhân, chỗ chỉ đỗ xe 10 phút thôi ạ, mời phu nhân lên xe." Một lúc , Trần Túy rụt rè lên tiếng nhắc nhở.
Cô mím môi, sập cửa , lẳng lặng chui ghế phụ lái.
"Sếp Hứa, chúng bây giờ ạ?" Trần Túy thở phào nhẹ nhõm, nổ máy xe xuống hỏi sếp.
"Gia Ngọc, chúc mừng em thăng chức nhé. Anh đặt bàn , ăn mừng một chút ?" Anh nén cảm giác khó chịu khi thấy cảnh cô và Tống Dã vui vẻ lúc nãy, cố giữ giọng thật dịu dàng.
"Sếp Hứa tin tức nhạy bén thật đấy. cần ạ, trưa nay ăn mừng với bạn ." Cô đáp gọn lỏn, bụng thầm nghĩ đúng là đang cho theo dõi thật.
"Tống Dã ?" Anh chậm rãi gọi tên thanh niên .
Tim Trần Túy đập thình thịch. Sếp Hứa mà cũng nhớ tên thằng nhãi đó, thế thì chẳng lẽ phu nhân...
Anh Tống Dã?! Cô tái mặt, ngước kính chiếu hậu, bắt gặp ngay ánh mắt của Hứa Tất Khâm cũng đang xoáy chặt . Ánh mắt tĩnh lặng, sâu hun hút như một cái giếng cổ thấy đáy. Đây là vẻ mặt cô từng thấy ở bao giờ. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, cô vội vàng lảng tránh ánh mắt , nhịp tim bỗng đập liên hồi.
"Không thì thôi. Trợ lý Trần, về biệt thự ." Thấy cô phản ứng, khẽ nhếch mép nhạt, lệnh cho tài xế.
Xe lăn bánh về hướng biệt thự. Nguyễn Gia Ngọc ôm khư khư chiếc túi xách, đống lửa. Biểu cảm của lúc nãy khiến cô cảm thấy rùng sợ hãi, bỗng dưng cô thấy hối hận vì dính líu đến đàn ông .
Gia Ngọc vẻ như mới, thảo nào dạo lạnh nhạt với đến thế. Hứa Tất Khâm ngả đầu ghế, sự ghen tuông chua chát cứ thế trào dâng, choán ngợp lấy tâm trí .
Phải đây? Chắc chắn là giành bằng . Cuộc đời , giờ luôn giành giật bằng giá mà. Anh xoay xoay chiếc nhẫn hoa sen ngón áp út, tâm trạng bỗng trở nên vô cùng hưng phấn.
Về đến nơi, cô mở cửa xe xuống , vội vã chạy thẳng lên phòng ngủ tầng ba.
Dì Tần tiếng động liền lật đật chạy từ bếp . Nhìn thấy , dì hồ hởi hỏi han: "Khâm Khâm về đấy , lên lầu là Ngọc Ngọc con?"
"Dạ ." Anh gật đầu: "Con lên chuyện với cô một chút, lát nữa sẽ xuống ăn cơm ạ."
"Được , con mau lên ." Dì Tần mỉm đáp.
Hứa Tất Khâm rảo bước lên tầng ba. Nguyễn Gia Ngọc khóa trái cửa phòng. Anh gõ nhẹ cửa, kiên nhẫn gọi: "Gia Ngọc, mở cửa chuyện một lát em?"
Cô tựa lưng cửa, cố giữ bình tĩnh: "Sếp Hứa, nghĩ chúng còn gì để với ."
"Sao gì để chứ?" Anh dừng một nhịp, thong thả tiếp lời: "Từ lúc Tam Á về, thái độ của em đối với đổi 180 độ. Nếu đoán lầm, chắc là liên quan đến Tống Dã đúng ? Cũng thôi, hai bằng tuổi , nảy sinh tình cảm thì cũng là chuyện dễ hiểu. Gia Ngọc , thế còn thì , em đặt ở vị trí nào?"
"Anh cái gì cơ?!" Đầu cô ong ong lên, cảm giác sỉ nhục trào dâng. Rõ ràng là ! Chính mới là kẻ bắt cá hai tay, ngang nhiên mật với "ánh trăng sáng", còn vẻ yêu chiều, săn đón cô!
"Hứa Tất Khâm, dựa mà dám ăn hàm hồ như thế!" Cô giật phăng cửa , hai mắt trừng lớn, cả tức giận run lên bần bật.
Nhìn cô như , bỗng thấy xót xa. Anh vươn tay định ôm cô lòng nhưng cô hất mạnh .
Cô lùi một bước, chằm chằm mắt , từng chữ thốt lạnh lùng, dứt khoát: "Hứa Tất Khâm, chính là dây dưa rõ ràng với Tuế Xước, còn mặt mũi nào mà đổ oan cho ?!"