Xuân Tình Sau Cưới - Chương 30: Trên bờ biển
Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:28:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bãi biển lúc khá vắng vẻ. Nguyễn Gia Ngọc tháo giày, từng bước từng bước để đôi chân trần cảm nhận làn nước mát lạnh. Mới đầu quen, cô khẽ rùng kêu lên một tiếng. Lát , khi quen dần với nhiệt độ của nước, cô nhấc gấu váy lội xa hơn. Tới lúc nước mấp mé mắt cá chân, cô mới dừng , đầu gọi với theo Hứa Tất Khâm: "Xuống đây chơi !"
Hứa Tất Khâm lắc đầu, từ chối: "Em cứ chơi , đây em là đủ ."
Nguyễn Gia Ngọc hiểu ý, nài ép nữa, cúi đầu hì hục nhặt vỏ sò. Vì quá mải mê, cô vô tình bước xa bờ lúc nào . Sợ cô gặp nguy hiểm, Hứa Tất Khâm xắn quần lội nước tiến về phía cô. Lúc , cô thẳng lên, định bỏ chiếc vỏ sò màu vàng óng ánh mới nhặt túi xách thì đột nhiên loạng choạng mất đà. Theo phản xạ tự nhiên, cô vung vẩy hai tay để giữ thăng bằng. Thế nhưng, cú ngã lộn nhào xuống nước như cô tưởng tượng xảy , đó, cô ngã trọn vòng tay vững chãi của Hứa Tất Khâm. Anh dang rộng vòng tay, ôm trọn lấy cô cùng với sự hoang mang, sợ hãi. lúc đó, một cơn sóng ập tới, đ.á.n.h ướt sũng gấu váy dài của cô, dính bết đôi chân thon thả. Nguyễn Gia Ngọc sực tỉnh, vội liếc ống quần xắn vội của , cũng đang ướt sũng nhẹp nước. Sợ khó chịu, cô vội kéo tay chạy ngược lên bờ: "Đi, về đồ .”
“Em đau ở ?”
Hứa Tất Khâm bước vội theo cô. Thấy cô lắc đầu, mới thở phào nhẹ nhõm. "Quần ướt hết , chắc khó chịu lắm.”
Nguyễn Gia Ngọc giải thích cúi nhặt đôi giày lúc nãy bỏ bãi cát. Hứa Tất Khâm lắc đầu, vẻ mặt chẳng hề bận tâm: "Không , cứ chơi tiếp , chơi cùng em." Bình thường vốn nghiêm túc, đắn, nhưng ban nãy lội xuống nước thấy cũng khá thú vị, nên quyết định cùng cô vui đùa một phen. "Tuyệt quá!”
Nguyễn Gia Ngọc reo lên thích thú, hăm hở lội xuống biển. Lớp cát chân mềm mịn, giẫm lên cực kỳ êm ái, dễ chịu. Thừa lúc Hứa Tất Khâm sơ ý, cô bộ như đang cắm cúi nhặt vỏ sò, bất ngờ hớt một vốc nước tạt thẳng . Phản xạ nhanh, đáp trả. Hai té nước qua , bọt tung trắng xóa. Chỉ mươi mười lăm phút , quần áo cả hai ướt sũng từ đầu đến chân, buộc về khách sạn đồ. Về đến khách sạn thì cũng gần năm giờ chiều. Tắm rửa xong, Nguyễn Gia Ngọc một chiếc sườn xám sát nách cổ thấp. Cô đem mớ vỏ sò nhặt rửa sạch sẽ từng cái một, phơi khô chiếc bàn cạnh cửa sổ phòng khách. "Tối nay em ăn gì nào?”
Hứa Tất Khâm đến cạnh cô, tranh thủ lúc rảnh rỗi kiểm tra hòm thư công việc. Nguyễn Gia Ngọc mở cẩm nang du lịch lướt một vòng, suy nghĩ một lát quyết định ăn món gà hầm dừa. "Gửi địa chỉ cho nhé, luôn.”
Hứa Tất Khâm liếc đồng hồ gập máy tính . "Vâng.”
Nguyễn Gia Ngọc gửi địa chỉ qua WeChat cho . Cô phòng ngủ xách chiếc túi nhỏ, ngẫm nghĩ một lát lấy thêm một chiếc khăn choàng khoác lên vai. Quán gà hầm dừa len lỏi trong một khu dân cư đông đúc. Dù ít dân mạng Tiểu Hồng Thư tung hô là "quán ruột", nhưng khách khứa đa phần vẫn là dân địa phương Hải Nam, dĩ nhiên cũng một khách du lịch như họ. Lái xe vòng vèo qua con phố ồn ào náo nhiệt, tìm chỗ đậu xe ngay đối diện quán. Quán chỉ còn lác đác vài bàn trống. Bà chủ đon đả đón khách: "Hai cứ chọn chỗ tự nhiên nhé, thực đơn treo tường kìa.”
Nguyễn Gia Ngọc đưa mắt thực đơn treo tường, bàn bạc với một lúc quyết định gọi một mâm set đồ ăn. Bà chủ nhanh tay bưng một chiếc nồi đất, bày biện thêm vài đĩa đồ ăn kèm lên bàn. "Khoan mở vung vội nhé, chờ một lát ." Bà chủ chỉ tay chiếc đồng hồ bấm giờ kẹp mép nồi, cẩn thận nhắc nhở. Nguyễn Gia Ngọc gật đầu ghi nhớ. Cô nhấp một ngụm nước dừa tươi rói, mát lạnh, cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể. Một lát , chuông đồng hồ reo lên inh ỏi. Bà chủ đang bận tối mắt tối mũi, liền gọi với bằng giọng địa phương, sai con trai đang cắm cúi bài tập giúp. Cậu nhóc vẻ đang học cấp hai, đặt bút xuống chạy ào . Động tác thoăn thoắt, mở vung nồi, trút đĩa thịt gà Văn Xương chặt miếng ăn trong, cài đặt đồng hồ. "Bao giờ chuông reo là ăn ạ." Cậu nhóc xong, chạy bưng một khay gia vị to đùng: "Đây là khay nước chấm, hai cần cháu pha giúp ạ?”
Hứa Tất Khâm liếc thấy đĩa quất xanh, khẽ nhíu mày: "Cảm ơn cháu, nhưng chú ăn quất xanh nhé." Cậu nhóc gật đầu hiểu ý, sang hỏi Nguyễn Gia Ngọc: "Chị dị ứng với món gì ạ?" Thấy cô lắc đầu, nhanh tay pha luôn hai bát nước chấm bưng khay rời . Chuông đồng hồ reo vang. Bà chủ chạy tắt , mở vung nồi , : "Chín đấy, hai thưởng thức .”
Nguyễn Gia Ngọc gắp một miếng thịt gà, chấm ngập bát nước chấm đưa miệng. Ôi chao, hương vị ngon tuyệt cú mèo! Vị chua chua ngọt ngọt hòa quyện một cách hảo, kích thích vị giác vô cùng. Bà chủ bưng thêm một đĩa cơm rang hải sản . Hai mỗi xới một bát, nhoáng cái đ.á.n.h chén sạch bách. Bữa ăn ngon miệng khiến cả hai đều cảm thấy vô cùng thỏa mãn. Bước khỏi quán thì trời cũng tối mịt. Hứa Tất Khâm nổ máy xe: "Mình đốt pháo hoa nhé?”
“Vâng!”
Nguyễn Gia Ngọc gật đầu cái rụp, ánh mắt ánh lên sự háo hức. Dọc đường bờ biển mấy sạp bán pháo hoa. Hai xuống xe chọn mua vài loại sóng bước xuống bãi biển. Dưới ánh trăng mờ ảo, cảnh vật xung quanh hiện lên mờ mờ nhân ảnh. Nguyễn Gia Ngọc rút hai que pháo bông , châm lửa đưa cho một que: "Nè, của đây.”
Hứa Tất Khâm nhận lấy que pháo bông. Dưới ánh sáng lung linh rực rỡ từ những tia lửa nhỏ xíu, khuôn mặt cô hiện lên rạng ngời, khiến ngắm đến ngẩn ngơ. Pháo bông cháy nhanh. Nguyễn Gia Ngọc châm thêm hai que mới. Lúc đưa cho , thấy cứ chằm chằm, cô mỉm hỏi: "Sao thế, mặt em dính gì ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-30-tren-bo-bien.html.]
Hứa Tất Khâm đón lấy que pháo bông, tiến lên một bước, mũi chạm nhẹ mũi cô: "Chẳng gì, chỉ là hôn em.”
“Không !”
Nguyễn Gia Ngọc vội vàng lắc đầu, lùi một bước, giọng lý nhí: "Ít nhất là ở đây.”
“Được, thế để lúc về tính sổ với em ." Anh vê vê que pháo bông trong tay, giọng trở nên trầm khàn. "Vâng.”
Nguyễn Gia Ngọc ngượng ngùng đáp lời. Nhớ nụ hôn mãnh liệt như nuốt chửng của lúc chiều, chóp tai cô bất giác đỏ lựng lên. công nhận là kỹ thuật hôn của cũng cừ thật đấy chứ... Nghĩ vớ vẩn một hồi, cô mượn ánh sáng của que pháo bông, len lén đưa mắt . Không thì thôi, chứ càng thấy u mê lối thoát. Cô kìm lòng , nhích tới một bước, vòng tay ôm lấy cổ : "Tất Khâm, em thích nhiều lắm."
Que pháo bông cháy rụi, xung quanh chìm bóng tối.
Hứa Tất Khâm ôm chặt cô lòng, đặt nụ hôn dịu dàng lên trán cô: "Anh cũng thế." Bất chợt, một chùm pháo hoa khổng lồ vút lên nổ tung bầu trời đêm, kéo theo là một chùm khác. Dưới thứ ánh sáng chói lòa lúc rực rỡ lúc le lói , hai thấy , và thấy cả ngọn lửa tình yêu đang rực cháy dữ dội trong đáy mắt đối phương. Pháo hoa trời tàn dần, Hứa Tất Khâm đem những loại pháo hoa mua lúc nãy xếp thành một hàng.
Anh cùng cô cầm chung một que pháo bông, lượt châm ngòi từng quả một.
Một quả pháo xé gió bay vút lên trời cao, nổ tung thành một bông hoa mẫu đơn đỏ rực, đến nao lòng. Lại quả nổ hình con sứa màu xanh biếc, bồng bềnh uốn lượn giữa trung.
Nguyễn Gia Ngọc ngước cổ ngắm , nét mặt rạng rỡ niềm vui. Thấy cô vui, cũng vui lây. Đốt pháo hoa xong, hai nán bãi biển ngắm pháo hoa của những khác. Mãi cho đến khi thấm mệt, cả hai mới chịu về khách sạn.
Nguyễn Gia Ngọc mới đóng cửa phòng thì Hứa Tất Khâm ôm ghì lòng.
"Gia Ngọc..." Anh khẽ gọi tên cô: "Đã giao kèo là về phòng tính mà.”
“Tính cái gì cơ?" Cô giả vờ ngơ ngác, nhưng chợt nhớ nụ hôn mà đòi lúc nãy. Hứa Tất Khâm ấn nút công tắc, rèm cửa tự động khép . Anh vứt phăng chiếc áo vest vướng víu sang một bên, bàn tay vuốt ve bờ môi đỏ mọng của cô.