Xuân Tình Sau Cưới - Chương 29: Hôn em ◎ Chẳng lẽ kỹ thuật hôn của anh chưa đủ tốt sao? ◎
Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:28:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sắp tới Tết Dương lịch, Ngô Mục quyết định dành hẳn nửa ngày để trong công ty xả . Bữa tiệc vẫn tổ chức ở phòng họp lớn. Ngoài rượu bánh, trái cây thì còn thêm một thùng bốc thăm trúng thưởng đặt ngay giữa phòng. Phụ trách khâu là Hồ Khánh bên phòng Nhân sự. Vừa phổ biến luật chơi xong, chị hối thúc xếp hàng. Ai nấy đều háo hức, hớn hở, chẳng mấy chốc xếp thành một hàng dài dằng dặc hình chữ S. Nguyễn Gia Ngọc và Tống Dã ở đoạn giữa, chếch về cuối hàng. Tới lượt hai , thẻ trong thùng vơi quá nửa. Thấy cô, Hồ Khánh lắc lắc cái thùng, tươi rói: "Bốc em, mỗi một lá.”
Nguyễn Gia Ngọc cảm ơn, thò tay thùng lấy bừa một tấm thẻ. Cúi xuống , thẻ ghi "56". Tống Dã thì thong thả, khuấy tay trong thùng một hồi lâu mới rút một tấm thẻ, vẻ mặt tràn trề hi vọng.
Một lúc thì tới phần công bố kết quả. Trên màn hình máy chiếu, một chùm bóng đủ màu sắc nhảy nhót lung tung, nhanh chóng chốt 21 con trúng thưởng. Cả của Nguyễn Gia Ngọc và Tống Dã đều đó. Tống Dã nhảy cẫng lên reo hò: "Trời ơi, năm nay hên quá!”
“Phần thưởng là gì thế ?" Cô tò mò hỏi. Tống Dã chỉ tay lên màn hình: "Mỗi năm một khác em ạ, chắc sắp hiện ." Y như rằng, Hồ Khánh click chuột, 21 quả bóng màu lập tức xếp thành hình kim tự tháp, phân chia rõ ràng từ giải Nhất đến giải Sáu. Các giải từ Sáu đến Ba công bố . Thấy của , Tống Dã híp tịt đôi mắt cún con, hớn hở chạy lên bục nhận giải là một chiếc sạc dự phòng. Nguyễn Gia Ngọc trúng giải Nhì: một chuyến du lịch nghỉ dưỡng 5 ngày lương. Cô lên nhận voucher từ tay Ngô Mục, nán chụp kiểu ảnh kỷ niệm cùng mới về chỗ . Mắt cô sáng rực lên vì vui sướng. 5 ngày phép cộng thêm hai cái cuối tuần là trọn vẹn 9 ngày. Kể thì cũng dài phết đấy chứ. Cô chụp ngay bức ảnh tấm voucher, mở WeChat gửi cho Hứa Tất Khâm.
Nguyễn Gia Ngọc: [Hình ảnh.jpg]
Nguyễn Gia Ngọc: [Tiệc công ty em trúng cái nè!]
Tất Khâm: [Định chơi thế em?]
Tất Khâm: [Có định dắt theo ?]
Nguyễn Gia Ngọc: [Dĩ nhiên là , miễn là thu xếp thời gian.]
Nguyễn Gia Ngọc: [ em cả, gợi ý gì ?]
Tất Khâm: [Có chứ, mong còn .]
Tất Khâm: [Gửi ngàn nụ hôn.jpg]
Tất Khâm: [Tam Á hoặc Đại Lý thì ?]
Tất Khâm: [Hai chỗ đó cảnh mà thời tiết cũng ấm áp nữa.]
Tam Á ? Nguyễn Gia Ngọc mở Tiểu Hồng Thư tìm kiếm một vòng, lòng bắt đầu rộn rạo. Nguyễn Gia Ngọc: [Vậy Tam Á nhé. Tuần thứ ba của tháng Một ?]
Hứa Tất Khâm mở lịch trình việc , lướt nhanh một lượt nhắn ngay. Tất Khâm: [Không thành vấn đề.]
Nhìn dòng tin nhắn của , cô càng thêm vui sướng.
Qua Tết Dương lịch, Nguyễn Gia Ngọc bắt tay việc lên kế hoạch chi tiết cho chuyến . Nào là Chân trời góc bể, đảo Ngô Chi Châu, chùa Nam Sơn, vịnh Á Long, hành lang dừa Mộng Dừa, thì gà hầm dừa, lẩu giấm bỗng, chè Thanh Bổ Lương, bánh tôm... tất cả đều cô list gọn sổ tay. Thời tiết ở Tam Á mùa hai mươi mấy độ, chẳng còn chút lạnh nào của mùa đông mà tràn ngập cái nóng bức của mùa hè. Cô cất công chuẩn vài bộ đồ mùa hè, nghĩ ngợi một hồi mua thêm hai bộ bikini. Kiểu dáng khá kín đáo, một bộ màu vàng chanh trẻ trung nhí nhảnh, một bộ màu hồng phấn dịu dàng nữ tính. Tuy bơi nhưng cô vẫn háo hức mong chờ biển. Nghe tin hai Tam Á nghỉ dưỡng, dì Tần mừng mặt: "Phải chơi cho khuây khỏa chứ. Hai đứa cứ yên tâm chơi , ở nhà dì lo cho Tại Tại ."
Ngay lúc khởi hành, Nguyễn Gia Ngọc xếp nốt những món đồ chuẩn vali, kéo khóa cẩn thận xách khỏi phòng. Hứa Tất Khâm đang chờ cô ở phòng khách, tay đang đút súp thưởng cho Tại Tại. "Bố chơi mấy hôm về. Con ở nhà ngoan, quậy phá đấy." Cô tiến gần, gõ nhẹ lên mũi Tại Tại, nghiêm giọng dặn dò. Đang mải ăn phá đám, nhóc tì kêu "meo" một tiếng tỏ vẻ khó chịu, định bụng há miệng c.ắ.n cô. Nguyễn Gia Ngọc vội rụt tay . Hứa Tất Khâm thấy thì bật : "Làm mà nó quậy cho . Thôi kệ nó , cứ đóng kín cửa nẻo là .”
“Đưa vali đây kéo cho, xuất phát thôi." Đút xong miếng súp thưởng cuối cùng, dậy kéo chiếc vali màu vàng chanh của cô. Chiếc vali vẻ là từ hồi cô ở thành phố Phong mang lên, trông khá cồng kềnh. Anh thầm nghĩ chuyến về mua cho cô một chiếc khác gọn nhẹ hơn mới . Ra khỏi cửa biệt thự, Trần Túy nhanh nhẹn chạy đỡ lấy vali từ tay Hứa Tất Khâm, cẩn thận xếp cốp xe. Chuyến Hứa Tất Khâm mang theo trợ lý. Đến sân bay, Trần Túy lấy hành lý , chào tạm biệt hai lái xe rời .
Theo chân Hứa Tất Khâm nhà ga, Nguyễn Gia Ngọc để ý thấy vali của nhỏ, đồ đạc mang theo chẳng đáng là bao. Quả đúng là phong cách tối giản quen thuộc của . Khoang hạng thương gia khá vắng vẻ. Nguyễn Gia Ngọc chọn ghế sát cửa sổ. Chuyến bay dài gần 4 tiếng đồng hồ, sợ buồn chán nên cô tải sẵn mấy bộ phim về xem dần. Máy bay cất cánh, cô ngó lơ đãng ngoài cửa sổ một lúc ghế. Thấy Hứa Tất Khâm đang cắm cúi việc, cô lôi máy tính bảng và tai , chuẩn cày bộ phim đầu tiên. "La Boum" (Nụ hôn đầu) của Sophie Marceau. Bất chợt, một bên tai ai đó nhẹ nhàng gỡ xuống. Cô sang, bắt gặp ánh mắt đầy ý của Hứa Tất Khâm: "Trưa nay em ăn gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-29-hon-em-chang-le-ky-thuat-hon-cua-anh-chua-du-tot-sao.html.]
Nguyễn Gia Ngọc tháo nốt bên tai còn , liếc màn hình điện thoại của chọn set bò bít tết sốt tiêu đen. Vừa định đeo tai thì tò mò hỏi: "Em đang xem phim gì đấy?”
“La Boum ạ." Cô đáp. "Nhắc tới chuyện , chợt nhớ một chuyện." Anh đưa trả bên tai cho cô, đôi mắt cong lên thành hình bán nguyệt. "Nụ hôn đầu của là dành cho em đấy." Anh sâu mắt cô, hình ảnh phản chiếu của cô in rõ trong đôi đồng t.ử .
Nguyễn Gia Ngọc nhận tai , rạng rỡ: "Thật trùng hợp, em cũng .”
Ngón tay cô lướt nhẹ qua lòng bàn tay , mềm mại như chiếc lông vũ, khiến lòng ngứa ngáy.
Anh xích gần, đặt một nụ hôn lên má cô: "Xem chung ?”
“Không chịu ." Ở chốn đông thế , cô ngại ngùng, đưa tay đẩy nhẹ : "Em xem một nửa .”
“Thế mở phim khác ." Anh nắm lấy tay cô, đan mười ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve. "Được ." Cô đành bất lực nhượng bộ, thoát khỏi màn hình phim, mở mục video lưu. Hứa Tất Khâm lướt xem một lượt chọn bộ "Flipped" (Lật mặt). Đang xem dở thì tiếp viên mang bữa trưa lên. Hai ăn xong tiếp tục tựa vai xem phim.
Phim hết cũng là lúc máy bay rục rịch hạ cánh. Nguyễn Gia Ngọc cất máy tính bảng và tai , đăm chiêu suy nghĩ. Tình yêu dĩ nhiên là điều tuyệt vời, nhưng thế nào để luôn tỉnh táo, độc lập và tập trung sự phát triển của bản mới là điều quan trọng kém. Bộ phim Hứa Tất Khâm xem từ , nay xem , chiêm nghiệm nhiều điều mới mẻ. Nắm lấy tay của cô, cúi đầu hôn nhẹ lên mu bàn tay: "Được gặp em là điều tuyệt vời nhất."
Nguyễn Gia Ngọc sực tỉnh, đáp bằng một nụ rạng rỡ: "Em cũng thế. Ở bên em vui." Vừa xuống sân bay, của Trần Túy đợi sẵn để đưa hai về khách sạn.
Cậu cung kính đưa chìa khóa xe cùng một tấm danh : "Nếu sếp Hứa và phu nhân cần gì cứ gọi cho bất cứ lúc nào."
Hứa Tất Khâm gật đầu nhận lấy, nắm tay cô đến quầy lễ tân nhận phòng. Anh đặt phòng suite tầng 10, hai phòng ngủ. Nguyễn Gia Ngọc chọn phòng bên trái, sắp xếp hành lý xong xuôi, ngó nghiêng một vòng, cảm thấy ưng ý.
Cửa sổ thẳng vịnh Á Long, nước biển xanh ngắt một màu, đến mê mẩn. "Mình biển chơi nhé?”
Hứa Tất Khâm lên tiếng hỏi. Cô gật đầu đồng ý, bộ váy hai dây dáng dài màu vàng tươi tắn bước khỏi phòng. Sắc vàng rực rỡ càng tôn lên vẻ kiêu sa, lộng lẫy của cô.
Mắt Hứa Tất Khâm sáng rực lên: "Em quá!" Vốn , nhưng chính miệng khen ngợi, cô vẫn giấu nổi vẻ vui sướng. Đang định bước cửa thì bất ngờ, Hứa Tất Khâm bế bổng cô lên, nhẹ nhàng đặt xuống chiếc sô pha êm ái kê sát cửa sổ. Nguyễn Gia Ngọc giật kêu lên một tiếng, đẩy nhẹ vai : "Không bảo biển ?”
“ hôn em một cái ." Anh cúi , chóp mũi cọ nhẹ chóp mũi cô, giọng trầm khàn, nỉ non. Cô vội vàng lắc đầu: "Không , rèm kéo kìa.”
“Sợ gì chứ?" Anh bật , vươn tay kéo tấm rèm voan mỏng màu trắng , ôm trọn cô lòng, rỉ tai cô: "Tụi gì mờ ám .”
Hai tai cô đỏ bừng lên. Cô giận dỗi đ.á.n.h nhẹ lưng : "Ghét ghê, còn gì nữa!" Chưa kịp dứt câu, đôi môi cô khóa chặt.
"Gia Ngọc, thích em lắm." Rất lâu , luyến tiếc rời khỏi đôi môi cô, vén những lọn tóc rối cho cô, giọng khàn đặc. Nguyễn Gia Ngọc khó nhọc chống dậy khỏi sô pha, giận hờn: "Đáng ghét thật, hôn lâu thế.”
“Chẳng lẽ kỹ thuật hôn của đủ ?" Bàn tay mơn trớn vòng eo nhỏ nhắn của cô, đáy mắt xẹt qua một tia tinh ranh: "Anh ngày đêm nghiên cứu đấy, chỉ sợ em hài lòng."
Nguyễn Gia Ngọc ngẩn , cứ ngỡ nhầm. Trời đất ơi, đang cái gì ?! "Sao hả, hài lòng ? Gia Ngọc của ." Anh vẫn buông tha, lực tay siết chặt eo cô hơn. Một tiếng rên rỉ đầy mê thoát khỏi kẽ răng cô.
Cô ậm ừ đáp: "Hài lòng..." Dáng vẻ e ấp, gợi tình của cô khiến dám trêu ghẹo thêm. Viện cớ, vội vã dậy phòng tắm. Người đàn ông trong gương với đôi mắt vằn lên những tia d.ụ.c vọng, xa lạ đến mức chính cũng nhận . Anh mở vòi nước lạnh, tạt liên tục mặt để dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy trong cơ thể. Bây giờ, vẫn lúc.
Bên ngoài, Nguyễn Gia Ngọc kéo tấm rèm voan mỏng , gương chỉnh trang mái tóc. Nghĩ ngợi một lúc, cô tết tóc thành hai b.í.m lỏng lẻo buông thõng hai bên vai. Lấy lọ kem chống nắng , cô bắt đầu bôi thoa cẩn thận.
Lúc Hứa Tất Khâm bước thì cô đang chật vật bôi kem ở phần lưng. "Để giúp cho." Anh bước nhanh tới, hình ảnh phản chiếu của cô trong gương với kiểu tóc mới, vẻ bất ngờ.
Cô đưa lọ kem chống nắng cho , hỏi: "Trời nóng quá nên em buộc tóc lên cho mát, thế ?"
Anh lắc đầu: "Chỉ là thấy em khéo tay thật đấy, còn cách điệu, y như một cô tinh linh nhỏ .”
“Tinh linh á?" Cô xoay , đưa lưng về phía . Hứa Tất Khâm cẩn thận thoa kem chống nắng lên lưng cô, thủ thỉ: "Những cô tinh linh sống ở vùng núi non linh thiêng, ngây thơ, lanh lợi, trong sáng còn thích điệu nữa." Lại khen khéo cô đây. Nguyễn Gia Ngọc nhoẻn miệng , trong lòng ngập tràn niềm vui sướng.