Xuân Tình Sau Cưới - Chương 26: Tuyết đầu mùa
Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:28:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bước sang tháng Mười Hai, thời tiết ngày càng trở lạnh. Vì mong ngóng trận tuyết đầu mùa, Hứa Tất Khâm đ.â.m chú ý đến dự báo thời tiết hơn hẳn ngày thường.
Sáng hôm , trong lúc đang phụ trách dự án báo cáo tiến độ tại cuộc họp giao ban định kỳ, một bảng thông báo bất chợt hiện lên góc màn hình máy tính của : Bắc Kinh chuẩn đón trận tuyết đầu tiên của mùa đông năm nay!
Tim Hứa Tất Khâm khẽ hẫng một nhịp. Anh vội vàng click chuột xem. Dự báo chiều ngày mùng 12 sẽ tuyết rơi nhẹ, đến tối chuyển sang mưa tuyết , và kéo dài đến rạng sáng ngày 13. Tắt cửa sổ thông báo, khóe môi bất giác vẽ nên một nụ .
Người phụ trách dự án đang báo cáo toát mồ hôi hột sợ khiển trách, thấy thì sững , ngỡ hoa mắt. Dự án đang rối tung rối mù thế mà sếp Hứa ?
"Sao tiếp?”
Nụ môi Hứa Tất Khâm vụt tắt, ngước mắt lên.
Người phụ trách giật , vội vàng tiếp tục bài báo cáo. Và đúng như dự đoán, chỉ vài câu , Hứa Tất Khâm chỉ ngay những điểm yếu kém trách mắng cho một trận trò.
"Cho thêm một tháng nữa, nếu vẫn tiến triển gì thì đổi khác .”
Hứa Tất Khâm gập máy tính , dậy: "Hôm nay tới đây thôi, chờ tin của ."
"Vâng thưa sếp Hứa.”
Người phụ trách lí nhí cúi đầu bước khỏi phòng họp.
Hứa Tất Khâm sải bước nhanh về phòng việc. Anh nhíu mày suy nghĩ, nên chuẩn quà gì để tỏ tình cho thật ý nghĩa.
Tốt nhất là một cặp đồ gì đó độc đáo, tinh tế một chút, đừng quá tầm thường.
Giữa lúc đang bí ý tưởng, hình ảnh cặp nhẫn đôi họa tiết đầu ngói hoa sen mà từng thấy trong hồ sơ năng lực của cô bỗng lóe lên trong đầu.
Anh mở điện thoại, tìm bản phác thảo lưu từ trang Tiểu Hồng Thư của Nguyễn Gia Ngọc. Càng ngắm càng thấy ưng ý, lập tức gọi điện bảo trợ lý xuống sảnh đón .
"Sếp Hứa, chúng ạ?" Trợ lý mặt ngay tức khắc.
"Ngõ Đại Cát.”
Hứa Tất Khâm lên xe, địa chỉ. Ở đó một tiệm kim lâu đời chuyên nhận chế tác theo yêu cầu, đến đó là chuẩn nhất .
Trợ lý gật đầu hiểu ý, đạp ga hướng thẳng đến đích.
Hứa Tất Khâm đẩy cánh cửa gỗ chạm trổ bước tiệm. Thấy , ông chủ vội buông đồ nghề tay, tươi đon đả chạy đón: "Chào Hứa, hôm nay món gì thế?"
"Một cặp nhẫn." Anh gửi bản phác thảo cho ông chủ xem: "Hôm nay thể xong luôn bác?"
Ông chủ đeo kính lão , nheo mắt ngắm nghía bản vẽ, miệng tấm tắc khen: "Thiết kế đấy, thật! mà lấy ngay hôm nay thì khó, đang kẹt mấy đơn hàng khác nữa."
"Cháu gửi thêm một ngàn tệ, phiền bác gấp giúp cháu với.”
Hứa Tất Khâm điềm đạm ngã giá.
"Thành giao! Mười giờ tối lấy nhé." Ông chủ liếc đồng hồ treo tường, sảng khoái gật đầu cái rụp.
"Nhẫn nặng bao nhiêu gram? Đeo ngón giữa ngón áp út thế ? Phiền qua đây đo size tay chút nhé." Một lát , ông chủ lấy bộ đo size nhẫn, vẫy tay gọi Hứa Tất Khâm.
"Ngón áp út. Theo bác thì mỗi chiếc nặng bao nhiêu gram là ?”
Hứa Tất Khâm theo ông chủ đến bàn việc, chìa bàn tay trái .
"Nhẫn cưới ?" Ông chủ tít mắt: "Chúc mừng Hứa nhé, chúc hai vợ chồng trăm năm hạnh phúc!"
Hứa Tất Khâm mỉm cảm ơn, phủ nhận.
"Nếu là nhẫn cưới thì nhẫn của tầm 8 gram, của vợ 6 gram là . Cậu xem thế nào?" Ông chủ liếc ngón tay Hứa Tất Khâm, nhặt chiếc vòng 14 đưa cho thử .
"Hay là hai vợ chồng ngày kỷ niệm nào đặc biệt ?" Thấy size 14 in, ông chủ ghi con lên giấy gợi ý.
Hứa Tất Khâm lắc đầu, ngẫm nghĩ một lúc đáp: "Nhẫn của cô 6.25 gram, của cháu 8.22 gram." Phần lẻ phía chính là ngày sinh của đối phương.
"Được . Cho hỏi size tay của vợ là bao nhiêu?" Ông chủ cẩn thận ghi trọng lượng, tươi hỏi tiếp.
"Số 11.”
Hứa Tất Khâm trả lời chắc nịch. Trước đây từng nhờ dì Tần hỏi khéo size tay của Nguyễn Gia Ngọc. Vốn dĩ quà sinh nhật định tặng để đeo ngón áp út, nhưng sợ đường đột quá nên đành đổi thành ngón giữa.
"Tuyệt vời! Vàng thì vẫn lấy từ chỗ vàng gửi ở đây hôm nọ nhé." Ông chủ tiễn Hứa Tất Khâm tận cửa, tự tay mở cánh cửa gỗ chạm trổ cho : "Hẹn gặp tối nay."
"Trăm sự nhờ bác.”
Hứa Tất Khâm vẫy tay chào, rảo bước khỏi ngõ Đại Cát chui tọt xe.
Nhẫn xong sớm hơn cả dự kiến. Sáu giờ tối, Hứa Tất Khâm nhận điện thoại của ông chủ gọi đến lấy đồ.
Ngõ Đại Cát buổi tối sầm uất, nhộn nhịp hơn hẳn ban ngày. Anh đẩy cửa bước tiệm. Ông chủ trịnh trọng đưa hộp gấm đựng cặp nhẫn cho : "Cậu Hứa kiểm tra xem ưng ý ."
Tay nghề của ông chủ quả thực danh bất hư truyền. Cặp nhẫn mắt giống hệt bản phác thảo của Nguyễn Gia Ngọc, thậm chí thực tế còn và hồn hơn. Anh cầm chiếc nhẫn của cô lên ngắm nghía tỉ mỉ, gật đầu vô cùng hài lòng.
Thanh toán nốt tiền còn , Hứa Tất Khâm cất kỹ hộp gấm, cảm ơn ông chủ rời .
Dòng qua tấp nập trong ngõ Đại Cát. Không ít cô gái ngang qua bước chậm để ngắm vẻ điển trai của Hứa Tất Khâm. Thậm chí còn lén lút giơ điện thoại lên chụp trộm.
Vốn quá quen với những ánh đó, chỉ khẽ nhíu mày sải bước dài hơn. Lên xe, mở ứng dụng WeChat, gửi tin nhắn cho Nguyễn Gia Ngọc.
Hứa Tất Khâm: [Nghe ngày mai tuyết đấy, ngắm tuyết cùng nhé?]
Nguyễn Gia Ngọc mới về đến biệt thự. Nhìn thấy tin nhắn của , lòng cô sướng rơn, vội vàng gửi một nhãn dán chữ OK to đùng.
Hứa Tất Khâm: [ dịp cuối tuần luôn, mai qua đón.]
Gửi tin nhắn xong, Hứa Tất Khâm tắt màn hình điện thoại, thoải mái ngả lưng ghế. Vạn sự chuẩn xong xuôi, giờ chỉ còn chờ tuyết đầu mùa rơi nữa thôi.
Sáng hôm , việc đầu tiên Nguyễn Gia Ngọc khi mở mắt là kiểm tra dự báo thời tiết.
là hôm nay tuyết, nhưng vì ba giờ chiều như dự báo hôm qua thì lùi đến năm giờ. Mùa trời tối nhanh, năm giờ thì chắc chắn trời xẩm tối . nghĩ , dù cũng là tuyết đầu mùa, ngắm tuyết rơi trong đêm chắc chắn cũng lãng mạn.
Tâm trạng phơi phới, Nguyễn Gia Ngọc ngân nga hát mở tủ quần áo. Mặc gì cho nhỉ? Bàn tay lướt qua một dãy váy vóc, cuối cùng cô chọn một chiếc váy dài lót nỉ mỏng màu vàng nhạt. Sửa soạn xong xuôi, cô đeo thêm đôi bông tai ngọc trai, ngắm nghía một lát, quyết định đeo luôn chiếc nhẫn Hứa Tất Khâm tặng hôm sinh nhật.
Sáng đó dì Tần xin nghỉ phép, là ngày mốt mới . Nguyễn Gia Ngọc chỉ nghĩ dì việc gia đình nên cũng hỏi nhiều. Cô xách túi chợ, mua vài nhành hoa mai vàng và ít hạt đậu đỏ tương tư về cắm, chuẩn sẵn sàng cho buổi ngắm tuyết.
Gần năm giờ chiều, Hứa Tất Khâm đến nơi. Nguyễn Gia Ngọc mở cửa đón . Bầu trời bên ngoài lúc xám xịt, mây đen vần vũ, đúng kiểu sắp tuyết rơi.
Vừa bước phòng khách, Hứa Tất Khâm ngửi thấy thoang thoảng mùi hương hoa mai. Đưa mắt quanh, thấy một bình gốm cắm vài nhành hoa mai vàng với thế uốn lượn nghệ thuật đặt chiếc bàn thấp sô pha.
Trong bình còn điểm xuyết thêm vài cành những hạt tròn màu đỏ chót. Hứa Tất Khâm tên nên sang hỏi Nguyễn Gia Ngọc.
"Đậu tương tư đó ." Cô bật miệng đáp. Nói xong sợ hai chữ "tương tư”
Nghe vẻ mờ ám nên chóp tai bất giác ửng đỏ.
Hứa Tất Khâm cũng sững . lúc đó, khóe mắt bắt những chuyển động nhè nhẹ bên ngoài cửa sổ bèn tập trung kỹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-26-tuyet-dau-mua.html.]
Những bông tuyết nhỏ xíu như hạt muối đang nương theo gió bay lả tả. Tuy quá nổi bật nhưng cũng đủ để nhận .
"Gia Ngọc, tuyết rơi kìa." Anh chỉ tay ngoài cửa sổ, giọng giấu nổi sự hân hoan.
"Oa!”
Nguyễn Gia Ngọc reo lên, kéo tay áo , chạy ùa ngoài để đón trận tuyết đầu tiên kể từ khi cô chuyển đến Bắc Kinh.
Hứa Tất Khâm chạy theo cô. Hai sánh bước trời tuyết đang mỗi lúc một rơi dày hơn, vui vẻ, vô tư như những đứa trẻ.
Gần sáu giờ, những ngọn đèn đường bắt đầu nối đuôi bật sáng. Hứa Tất Khâm sang Nguyễn Gia Ngọc đang bên cạnh, bỗng nhiên hạ quyết tâm dừng bước.
"Gia Ngọc, thích em." Anh lấy chiếc hộp gấm cất sâu trong túi áo , quỳ một chân xuống nền tuyết, ngước cô mỉm dịu dàng: "Em bạn gái nhé, ?"
Nguyễn Gia Ngọc thấy thái độ nghiêm túc giống như đang đùa thì đầu óc bỗng chốc trống rỗng. Cơ thể cô dường như tự câu trả lời cả khi lý trí kịp nhận .
Thấy cô gật đầu, vội vàng lấy chiếc nhẫn , định đeo ngón áp út bàn tay trái của cô.
Nguyễn Gia Ngọc lắc đầu, đưa bàn tay : "Em chỉ mới đồng ý bạn gái thôi, đeo tay hợp lý hơn."
"Được, em.”
Hứa Tất Khâm mỉm chiều chuộng, ngoan ngoãn đeo chiếc nhẫn tay cô.
Nguyễn Gia Ngọc đỡ dậy, lấy chiếc nhẫn còn trong hộp , đeo tay .
Bất chợt, cô nhận kiểu dáng chiếc nhẫn gì đó quen quen, bèn ngạc nhiên hỏi: "Ủa, đây là mẫu em thiết kế mà?"
"Ừ, em thích ?" Anh nắm lấy bàn tay của cô, cúi đầu đặt lên đó một nụ hôn khẽ khàng.
Đôi môi lạnh, chạm da thịt cô cứ như một viên ngọc quý rơi tõm xuống mặt hồ phẳng lặng, nước b.ắ.n tung tóe.
"Thích lắm.”
Nguyễn Gia Ngọc đăm đắm đôi môi mềm mại của , kìm lòng mà tiến lên một bước, kiễng chân đặt lên đó một nụ hôn táo bạo.
Lúc đầu Hứa Tất Khâm vẻ lóng ngóng, nhưng chỉ vài giây , vòng tay ôm ghì lấy cô, đáp trả bằng một nụ hôn nồng nhiệt đến mức trời đất đảo lộn. Hơi thở của hai hòa quyện , khăng khít đến mức thể tách rời.
Hồi lâu , Nguyễn Gia Ngọc đẩy , đôi mắt long lanh ngập nước: "Lần hôn lâu thế nữa, mỏi c.h.ế.t ."
"Anh .”
Hứa Tất Khâm dùng ngón tay cái ve vuốt đôi môi đang sưng mọng của cô, ánh mắt lưu luyến nỡ rời.
"Tối nay về ngoại ô ngủ, hoặc là ngủ trong thư phòng nhé." Cô ngừng một nhịp, dặn thêm: "Không ép em đấy."
"Được, em." Anh gật đầu, cố gắng đè nén ngọn lửa tình đang bùng cháy trong cơ thể xuống.
"Sao cứ bảo '' mãi thế.”
Nguyễn Gia Ngọc véo nhẹ cánh tay , trách yêu.
Anh dịu dàng phủi những bông tuyết đọng vai cô, ánh mắt cưng chiều hết mực: "Vậy cố gắng câu khác nhé."
"Nếu em thấy mệt thì về thôi." Đi thêm một đoạn, nhỏ giọng đề nghị.
Cô gật đầu, chủ động nắm lấy tay cùng về biệt thự.
Cái nắm tay chủ động của cô một nữa thổi bùng lên ngọn lửa khao khát mà vất vả dập tắt.
Đứng cửa, hắng giọng, cố kìm nén: "Em nghỉ ngơi sớm , về bên ngoại ô đây."
Nguyễn Gia Ngọc liếc đồng hồ điện thoại, khó hiểu hỏi: "Chưa tới tám giờ mà ngủ á?"
"Ừm... Công ty còn chút việc giải quyết." Anh đáp qua loa.
"Vâng, ." Cô bật đèn phòng khách tầng một, tiện tay dúi luôn bình hoa bàn lòng : "Anh mang cái theo cho thơm, phòng em còn bình khác ."
"Cảm ơn em. Ngủ ngon nhé.”
Hứa Tất Khâm vẫy tay chào, đặt bình hoa cẩn thận sang ghế phụ nổ máy rời . Không gian trong xe chật hẹp, mùi hương hoa mai vàng càng tỏa ngào ngạt, khiến nhớ đến dáng vẻ xinh của Nguyễn Gia Ngọc.
Hứa Tất Khâm đưa ngón tay cái vân vê chiếc nhẫn ngón áp út, nhớ nụ hôn nóng bỏng . Xưa nay luôn tự hào về khả năng kiềm chế của bản , nhưng cô, hàng rào phòng ngự dường như đều sụp đổ. Anh chỉ ở bên cô, gần gũi cô nhiều hơn nữa.
Nhìn chiếc xe của khuất dần trong màn đêm, trong lòng Nguyễn Gia Ngọc bỗng dâng lên một nỗi trống vắng đến lạ. Cô ôm Tại Tại lòng, xoa xoa đầu nó, lẩm bẩm: "Đã đuổi mà cứ vội vội vàng vàng thế ? Tại Tại thấy đúng ?"
Tại Tại kêu "meo" một tiếng, đôi mắt mở to tò mò những bông tuyết đang rơi lả tả ngoài cửa sổ.
"Nhóc cũng thích tuyết .”
Nguyễn Gia Ngọc chạm nhẹ trán mèo con. Vốn định bế nó xuống lầu chơi tuyết, nhưng sợ nó quen hoảng hoặc cảm lạnh, nên cô đành kéo ghế sát cửa sổ, ôm Tại Tại cùng ngắm tuyết rơi.
Hương hoa mai vàng thoang thoảng quanh quẩn nơi cánh mũi. Một lát , như chợt nhớ điều gì, cô cầm điện thoại lên, mở khung chat với Hứa Tất Khâm. Suy nghĩ vài giây, cô quyết định đổi tên lưu danh bạ của thành "Tất Khâm".
Vừa định thoát thì ngón tay cô lỡ trượt, ấn đúp hai ảnh đại diện của , khiến dòng chữ "Bạn chọc Tất Khâm”
Hiện lên chình ình màn hình.
Nguyễn Gia Ngọc kêu khẽ một tiếng. Định nhắn tin giải thích nhưng nghĩ giờ chắc đang lái xe, phiền thì , nên đành thôi.
Đến lúc tắm xong bước , cô thấy mấy tin nhắn của gửi tới.
Tất Khâm: [Có chuyện gì thế em?]
Tất Khâm: [Tối nay dì Tần nhà, khi ngủ nhớ chốt kỹ cửa nẻo nhé.]
Tất Khâm: [Hoa mai vàng thơm lắm, đậu tương tư cũng nữa. Anh để tủ đầu giường .]
Tất Khâm: [Hình ảnh đính kèm]
Tất Khâm: [Nhớ em. Ngủ ngon nhé.]
C.h.ế.t thật, quên béng việc trả lời nhỉ! Nguyễn Gia Ngọc vỗ vỗ lên trán, vội vàng gõ phím.
Nguyễn Gia Ngọc: [Xin , em tắm.]
Nguyễn Gia Ngọc: [Vụ "chọc" lúc nãy là do em lỡ tay ấn nhầm thôi.]
Nguyễn Gia Ngọc: [Chúc ngủ ngon, những giấc mơ nhé.]
Ánh mắt Hứa Tất Khâm dừng thật lâu ở hai chữ " tắm". Tâm trí bắt đầu vẽ những hình ảnh trong sáng, nhớ đôi môi mềm mại, ngọt ngào của cô lúc nãy.
Anh vội vàng hạ cửa kính xe xuống. Gió tuyết lạnh buốt phả thẳng mặt, giúp đầu óc tỉnh táo đôi chút.
Lần đầu tiên trong đời, Hứa Tất Khâm mới thấm thía thế nào là "sắc mờ lý trí". mà, cam tâm tình nguyện mờ lý trí vì cô.