Xuân Tình Sau Cưới - Chương 23: Buổi họp mặt

Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:28:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuế Xước chẳng mấy bận tâm, mở vali lấy hai chiếc hộp quà nhỏ nhắn tinh xảo bước lên xe của Hứa Tất Khâm.

"Này, quà cưới cho đấy." Cô đưa hai chiếc hộp cho .

"Cảm ơn nhé.”

Hứa Tất Khâm nhận lấy, đồng thời gọi điện cho Trần Túy.

Lúc Nguyễn Gia Ngọc phòng khám. Trần Túy cúp máy, thầm thở phào nhẹ nhõm vì báo cáo kịp thời. Sếp Hứa quan tâm phu nhân đến , lỡ chuyện gì may xảy , chắc chắn sẽ vạ lây.

Từ phòng khám , Trần Túy cầm đơn t.h.u.ố.c đóng tiền và lĩnh thuốc. Nguyễn Gia Ngọc xuống băng ghế chờ cửa phòng tiêm, mở điện thoại . Vốn định nhắn tin cho Hứa Tất Khâm, nhưng nhớ đến sự hiện diện của Tuế Xước, cô mím môi cất điện thoại .

Khi Hứa Tất Khâm và Tuế Xước hớt hải chạy đến, Nguyễn Gia Ngọc đang nhíu mày săm soi vết thương cổ tay.

Hai vết cào sâu hoắm chình ình làn da trắng ngần khiến Hứa Tất Khâm xót xa. Anh rảo bước tới gần, lo lắng hỏi: "Bác sĩ ?"

Thấy Hứa Tất Khâm xuất hiện, Nguyễn Gia Ngọc ngạc nhiên tột độ: "Không đang đón..."

Tuế Xước tiến lên một bước, mỉm thiện: "Chào cô, là Tuế Xước, bạn của Tất Khâm."

Nguyễn Gia Ngọc ngước lên , thầm xuýt xoa nhan sắc của đối phương. Khác với nét sắc sảo, kiêu kỳ của Thẩm Ký Nguyệt, vẻ của Tuế Xước dịu dàng, thanh tú, khiến thiện cảm ngay từ cái đầu tiên.

"Chào cô, là Nguyễn Gia Ngọc." Cô nhẹ nhàng giới thiệu tên . Ánh mắt lướt qua hai họ, cô thầm nghĩ, họ quả thật xứng đôi.

"Tại Tại cào ?”

Hứa Tất Khâm cúi xuống kỹ vết thương, ánh mắt đầy xót xa.

Nguyễn Gia Ngọc gật đầu: "Bác sĩ bảo đây là vết thương hở độ ba, tiêm năm mũi vắc-xin dại."

"Cái đồ nghịch ngợm !”

Hứa Tất Khâm bực tức buông một tiếng c.h.ử.i thề.

"Đến chỗ lạ, Tại Tại sợ hãi tiêm phòng xong nên mới kích động cào , .”

Nguyễn Gia Ngọc nhẹ nhàng giải thích.

Nghe , Tuế Xước mỉm đề nghị: "Tất Khâm, cứ ở đây với Gia Ngọc , tớ tự bắt xe về cũng ."

Hứa Tất Khâm áy náy : "Xin , hẹn đón xảy chuyện ngoài ý . Tớ bảo trợ lý đưa về nhé, lúc nào rảnh tớ sẽ tìm ."

"Được." Tuế Xước gật đầu, vẫy tay chào tạm biệt rời .

Trần Túy lấy t.h.u.ố.c về, vặn chạm mặt Tuế Xước. Cậu sáng rực hai mắt, nhịn thêm vài . Đi đến cửa phòng tiêm, thấy Hứa Tất Khâm đang cạnh Nguyễn Gia Ngọc, vội vàng đưa túi thuốc: "Sếp Hứa, t.h.u.ố.c của phu nhân đây ạ."

Hứa Tất Khâm nhận lấy, dìu Nguyễn Gia Ngọc phòng tiêm.

Thấy sếp vẻ gì là trách mắng, Trần Túy mới thở phào nhẹ nhõm.

"Nguyễn Gia Ngọc?" Y tá gọi tên để đối chiếu thông tin, đó yêu cầu cô tháo vòng ngọc để test áp bì.

Nguyễn Gia Ngọc ngoan ngoãn tháo vòng, đưa cho Hứa Tất Khâm giữ hộ.

Anh cẩn thận cất chiếc vòng ngọc bích túi áo vest bên trong. Khi thấy miếng bông tẩm cồn chạm da, nhận Nguyễn Gia Ngọc bỗng trở nên căng thẳng tột độ.

Cô sợ tiêm ? Hứa Tất Khâm đưa tay vỗ nhè nhẹ lên vai cô, ôn tồn an ủi: "Đừng sợ, một loáng là xong thôi."

Nhờ mà Nguyễn Gia Ngọc thả lỏng một chút. Rất nhanh, thủ thuật test áp bì thành.

"Lưu ý thời gian nhé, hai mươi phút đây để kiểm tra kết quả." Y tá dặn dò, chỉ tay về phía phòng theo dõi bên cạnh.

Phòng theo dõi khá vắng vẻ. Nguyễn Gia Ngọc chọn một chỗ cạnh cửa sổ. Chần chừ một lúc, cô định hỏi về chuyện của Tuế Xước, nhưng lời đến cửa miệng đành nuốt ngược trong.

Hứa Tất Khâm mở điện thoại, thấy tin nhắn của ông nội, mỉm : "Ông nội tin Tuế Xước về nước, chúng ngày mai về nhà chính ăn một bữa cơm tụ họp."

"Vâng.”

Nguyễn Gia Ngọc gật đầu đồng ý, nhưng trong lòng chợt dâng lên cảm giác ngượng ngùng khó tả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-23-buoi-hop-mat.html.]

Tiêm xong về đến nhà thì trời cũng nhá nhem tối. Hứa Tất Khâm tháo túi vận chuyển, để Tại Tại tự bò .

Nó rụt rè thò đầu ngó nghiêng một hồi, luống cuống rúc tít góc sâu nhất của ổ mèo, cuộn tròn một đống.

Thấy con vật nhỏ sợ đến hoảng loạn, Hứa Tất Khâm dập tắt ý định trách mắng nó. Anh móc chiếc vòng ngọc từ trong túi áo trả cho Nguyễn Gia Ngọc.

Cô nhận lấy, định về phòng nghỉ ngơi thì gọi giật .

"Quà cưới Tuế Xước tặng đấy.”

Hứa Tất Khâm đưa cho cô chiếc hộp màu hồng trong hai chiếc hộp nhỏ màu hồng và xanh lam: "Cô cầm lấy ."

ý gì đây? Nguyễn Gia Ngọc mím môi, lắc đầu từ chối: "Xin , cần ."

Hứa Tất Khâm cứ nghĩ cô vẫn thể chấp nhận cuộc hôn nhân nên cũng ép buộc, đem cả hai chiếc hộp cất ngăn kéo bàn việc trong thư phòng.

Sáng hôm , Nguyễn Gia Ngọc sửa soạn xong xuôi, ăn lót vài miếng cùng Hứa Tất Khâm lên xe về nhà cổ.

Hứa Hách Đình kéo cô xuống cạnh , hiền từ hỏi thăm: "Mọi chuyện đều cả chứ cháu?"

"Cảm ơn ông nội quan tâm, cháu vẫn khỏe ạ.”

Nguyễn Gia Ngọc lễ phép thưa.

Ông liếc Hứa Tất Khâm bên cạnh, nửa đùa nửa thật : "Nếu nó dám bắt nạt cháu thì cứ bảo ông, ông sẽ đ.á.n.h đòn nó cháu."

Hứa Ngộ Ninh hùa theo: "Ông cứ thế, vợ chồng son âu yếm còn đủ, lấy mà ức hiếp."

Cả nhà ồ lên. Nguyễn Gia Ngọc lén liếc Hứa Tất Khâm, hai má bất giác đỏ bừng.

Sắc mặt vẫn bình thản, tay nâng tách nhấp một ngụm, ánh mắt đăm chiêu điện thoại đợi tin nhắn của Tuế Xước. Đã lâu đến nhà cổ, cô chắc chắn sẽ cần đón.

Gần mười một giờ, Tuế Xước nhắn tin báo đến nơi. Hứa Tất Khâm lên cổng đón.

Vừa xuống xe, thấy , Tuế Xước trêu: "Phiền đích đón, ngại quá ."

Hứa Tất Khâm đỡ lấy những túi quà cô chuẩn cho , tắc lưỡi: "Đi mau lên cô nương!"

Hai sánh bước nhà cổ. Khi ngang qua rặng trúc xanh mướt, Tuế Xước bỗng dừng bước: "Tớ nhớ hồi bé hai đứa đây đọ chiều cao, còn đ.á.n.h dấu một trúc. Không bây giờ dấu đó còn nhỉ?"

Hứa Tất Khâm bật : "Chuyện từ hai mươi năm , bây giờ tìm nổi."

"Cũng ." Tuế Xước trừ: "Đi thôi."

Tuế Xước bước phòng khách, ánh lập tức đổ dồn về phía cô.

Hứa Hách Đình vẫy tay gọi cô gần: "Xước Xước, còn nhớ ông nội Hứa ?"

Tuế Xước hai tay kính cẩn dâng lên món quà dày công chuẩn , miệng nở nụ tươi tắn: "Đương nhiên là cháu nhớ ạ. Hồi bé cháu học thư pháp, ông chỉ bảo cho mà."

Ông lão trò chuyện thong thả mở hộp quà. Thấy bên trong là một nghiên mực cổ, ông vuốt râu mãn nguyện: "Xước Xước thật lòng, ông thích."

Lúc , Hứa Ngạn Chí và Ngô Giáng Trình cùng bước . Tuế Xước lấy hai hộp quà nữa, lượt trao cho hai : "Cháu chào cô chú, cháu là Tuế Xước, lâu gặp hai ạ."

Ngô Giáng Trình nhận quà, nắm tay Tuế Xước vô cùng thiết: "Xước Xước năm nay hai mươi tám tuổi nhỉ?"

Cô gật đầu: "Dạ, cháu bằng tuổi Tất Khâm ạ."

Bà kéo Tuế Xước đến cạnh Hứa Tất Khâm, ba nhanh chóng trò chuyện rôm rả. Hứa Ngạn Chí thi thoảng cũng chêm vài câu, rõ ràng là quý mến cô.

Nhìn cảnh tượng đầm ấm, vui vẻ , Nguyễn Gia Ngọc càng thêm chạnh lòng.

Hứa Ngộ Ninh ghé sát tai cô nhỏ: "Ngọc Ngọc, cháu mau chào hỏi bố chồng ."

Nguyễn Gia Ngọc lời tiến gần. Hứa Ngạn Chí thu hồi nụ , chỉ khẽ gật đầu đáp một cách lạnh lùng. Ngô Giáng Trình thì như thấy, cứ mải mê trò chuyện với Tuế Xước.

Hai má Nguyễn Gia Ngọc đỏ rựng lên. Cô định lặp lời chào thì Hứa Tất Khâm vội lên tiếng cắt ngang.

"Mẹ ơi, Gia Ngọc đang chào đấy." Anh thẳng Ngô Giáng Trình, giọng rành mạch, cốt ép bà phản hồi cô.

 

Loading...