Xuân Tình Sau Cưới - Chương 21: Ánh trăng sáng

Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:28:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Sao trong mơ là hình bóng em..." Em là ai chứ? Nguyễn Gia Ngọc khựng . Cô chỉ nghĩ đang mơ về con gái thầm thương trộm nhớ. Ngập ngừng một chút, cô khẽ lay vai Hứa Tất Khâm: "Uống chút cháo hẵng ngủ tiếp ."

Hứa Tất Khâm từ từ mở mắt, thấy mặt quả thực là Nguyễn Gia Ngọc, trong lòng bất giác dâng lên niềm vui sướng: "Được."

Không Tại Tại thư phòng từ lúc nào, nhóc tì đang say sưa c.ắ.n dây giày của Nguyễn Gia Ngọc, chơi đùa vô cùng thích thú.

Nguyễn Gia Ngọc đưa bát cháo kê táo đỏ còn đang nóng hổi cho Hứa Tất Khâm, xổm xuống xoa đầu Tại Tại, bế thốc nó lòng: " là đồ nghịch ngợm!"

"Tối qua may mà Tại Tại, nếu cũng chẳng cô đang ốm.”

Hứa Tất Khâm húp một ngụm cháo nhỏ, .

Nguyễn Gia Ngọc gật gù hiểu , khẽ gãi cằm mèo con: "Vậy thì thưởng cho nhóc một chậu sữa dê bột thật to mới ."

" đưa Tại Tại ngoài đây, ăn xong cứ nghỉ ngơi nhé.”

Nguyễn Gia Ngọc dậy, chào Hứa Tất Khâm bế Tại Tại phòng khách pha sữa.

Vừa mở nắp hộp sữa bột, Tại Tại bám chặt lấy ống quần cô, kêu "meo meo" đòi ăn.

Nguyễn Gia Ngọc cúi xuống nó, giọng dịu dàng, dỗ dành: "Tại Tại đừng vội, ngay đây."

Tại Tại dựng thẳng đuôi, cọ cọ ống quần cô, cái đầu nhỏ vẫn ngửa lên đầy mong ngóng.

Sữa pha xong, nhóc tì vội vàng sán tới bát ăn, thè lưỡi l.i.ế.m lấy l.i.ế.m để. Thi thoảng sặc sữa, hắt xì liên tục mấy cái.

Nguyễn Gia Ngọc đưa tay vuốt dọc sống lưng nó: "Đừng vội, uống từ từ thôi."

Chẳng mấy chốc, Tại Tại đ.á.n.h bay sạch bát sữa. Nó ngáp một cái rõ to thong dong, đủng đỉnh về ổ của .

Nguyễn Gia Ngọc rửa sạch bát ăn cho nó, đẩy cửa phòng ngủ, định chơi điện thoại một lúc.

Vừa mới chọn một bộ phim thì cuộc gọi từ lạ. Cảm thấy cụt hứng, cô ấn nút .

"Còn nhớ ? Thẩm Ký Nguyệt đây." Một giọng nữ nũng nịu vang lên. Nguyễn Gia Ngọc cau mày: "Không nhớ."

Thẩm Ký Nguyệt tức tối giậm chân: "Chúng gặp ở đám cưới mà!"

Nghe nhắc đến đám cưới, Nguyễn Gia Ngọc mới lục ký ức: "À, bẩn váy kính rượu của đấy hả? Có chuyện gì ?"

" gặp mặt chuyện với cô một lát, về chuyện của Tất Khâm." Thẩm Ký Nguyệt nén giận, giọng điệu phần hả hê: "Anh một 'ánh trăng sáng' trong lòng, chắc cô nhỉ?"

Nguyễn Gia Ngọc giật thót tim. Nhớ câu mớ của Hứa Tất Khâm ban nãy, cổ họng cô bỗng nghẹn đắng.

" hứng thú." Một lát , cô lạnh lùng đáp cúp máy thẳng thừng.

Thẩm Ký Nguyệt hừ lạnh, nhếch mép gõ một tin nhắn ấn gửi.

[Cô sẽ hứng thú thôi. Ba giờ chiều thứ Hai, gặp ở quán cà phê Nham Tây nhé.]

Quán cà phê Nham Tây cách công ty Trâm Kim Tước xa. Nguyễn Gia Ngọc bỏ điện thoại xuống, chán nản cuộn trong chăn.

Thứ Hai trời hửng nắng . Nguyễn Gia Ngọc bước Trâm Kim Tước, nhưng trong đầu chỉ quanh quẩn chuyện "ánh trăng sáng" của Hứa Tất Khâm.

Chẳng đồn cuồng công việc, từng yêu đương ? Thế "ánh trăng sáng" đó ở chui ?

Tống Dã thấy cô cứ thẫn thờ, ngỡ cô đang muộn phiền vì những lời đồn đại liên quan đến sếp Hứa, bèn quan tâm hỏi: "Em thế, đấy?"

Nguyễn Gia Ngọc gật đầu, cố xốc tinh thần để việc. Gần mười hai giờ trưa, cô nhanh một tờ đơn xin nghỉ phép đưa cho Tống Dã: "Chiều nay em xin nghỉ hai tiếng, chút việc riêng cần giải quyết ạ."

"Được , đường cẩn thận nhé." Tống Dã gật đầu, ký roẹt tên đơn.

Nguyễn Gia Ngọc cầm tờ đơn về phía phòng Nhân sự. Vừa đến cửa, cô thấy hai nhân viên hôm nọ đang to nhỏ buôn dưa lê.

"Bức ảnh chụp chung của sếp Hứa và Nguyễn Gia Ngọc lầu cô thấy ?”

“Ảnh ở tiệc mừng công á?”

“Chứ còn gì nữa! Ban nãy cả đám xúm đông xúm đỏ bảng danh dự, chú ý cũng khó. Nguyễn Gia Ngọc kết hôn đấy!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-21-anh-trang-sang.html.]

“Hả, thật đùa thế?”

“Chính miệng cô mà, giả .”

“Thế thì cô và sếp Hứa...”

“Chắc chắn là...”

“Thôi thôi, đừng nữa, nhỡ cô thấy thì bỏ xừ.”

“Sợ gì chứ, cứ tiếp , chuyện trùng hợp đến thế!”

“Hai bớt lời .”

Hồ Khánh nhíu mày nhắc nhở. "Này, cô phụ trách bộ phận Thiết kế, tin nội bộ gì hot ?" Một tò mò hỏi, vẻ vẫn thỏa mãn. "Đó là chuyện riêng tư, quyền tiết lộ.”

Hồ Khánh gõ bàn phím lạch cạch, ngẩng đầu lên thì thấy Nguyễn Gia Ngọc đang ngoài cửa, liền mỉm : "Gia Ngọc đến ."

Hai kẻ buôn dưa lê chột , vội vã cắm mặt xuống vờ như đang bận rộn.

Nguyễn Gia Ngọc đưa tờ đơn xin nghỉ cho Hồ Khánh, mỉm chào tạm biệt. Lúc ngang qua chỗ hai , cô dừng bước, cất giọng lạnh tanh: "Xin , hình như đến đúng lúc, phiền hai trò chuyện ."

Bình thường cô vốn hiền lành, dịu dàng, chẳng bao giờ tỏ gay gắt. Thế nhưng một khi nổi giận, uy lực cũng thể xem thường. Bọn họ từng nếm mùi lợi hại của cô nên giờ nào dám ho he nửa lời, chỉ kêu khổ trong lòng.

Thấy hai im re, Nguyễn Gia Ngọc bồi thêm một câu cảnh cáo: "Còn để thấy mấy ăn hàm hồ nữa, thì hẹn gặp ở phòng Phó Giám đốc nhé."

Về chỗ cũng đúng giờ nghỉ trưa. Nguyễn Gia Ngọc quầy lễ tân lấy đồ ăn gọi ngoài, mở hộp nhét vội vài miếng cho xong bữa, chán chường nhoài bàn, lướt điện thoại trong vô định.

"Ánh trăng sáng" của , rốt cuộc là cô gái như thế nào nhỉ?

Nguyễn Gia Ngọc khẽ thở dài, đưa mắt những tán cây ngô đồng xanh ngắt bên ngoài cửa sổ. Trong lòng bỗng dâng lên một nỗi chua xót tả xiết.

Ba giờ chiều, Thẩm Ký Nguyệt bước xuống từ ô tô. Nhìn thấy Nguyễn Gia Ngọc đang cạnh cửa sổ, tâm trạng cô ả vô cùng đắc ý. Cô ả đẩy cửa bước quán, thong dong xuống đối diện: "Lâu gặp cô Nguyễn. Muốn uống gì ? mời."

Nguyễn Gia Ngọc lắc đầu: "Cô Thẩm chuyện gì cứ thẳng, thời gian của ai cũng quý giá cả."

Thẩm Ký Nguyệt lướt mã QR bàn, xem menu khẩy: "Cô uống thì uống."

Một lát , Thẩm Ký Nguyệt chọn xong vài món ung dung mở lời: "Hôm nay tìm cô chủ yếu là để về 'ánh trăng sáng' của Tất Khâm. Nghe sắp về nước đấy."

"Sao cô cho chuyện ?”

Nguyễn Gia Ngọc rũ mắt xuống, vân vê miếng ngọc bích màu vàng hình nút thắt bình an treo lủng lẳng ốp điện thoại.

"Đương nhiên là vì... thì nhắm đến vị trí Hứa phu nhân, còn cô cho vững cái ghế đó." Thẩm Ký Nguyệt chớp mắt, ẩn ý: "Chỉ e là một khi 'ánh trăng sáng' của Tất Khâm xuất hiện, thì cả cô và đều dạt rìa thôi."

"Thế lỡ như vốn chẳng thiết tha gì cái vị trí đó thì ?”

Nguyễn Gia Ngọc ngước mắt thẳng đối phương: "Chẳng toan tính của cô đều đổ sông đổ biển ?"

"Dù cô thèm cái ghế Hứa phu nhân, thì ít nhiều cũng để tâm đến con chứ." Thẩm Ký Nguyệt rướn về phía , chiều nắm chắc phần thắng: "Bằng chứng là cô cất công xin nghỉ để đến đây gặp cơ mà."

Tim Nguyễn Gia Ngọc bỗng hẫng một nhịp, tay bất giác chạm chiếc vòng ngọc bích. Cô thực sự... để tâm đến ?

"Xin phiền, đây là đồ uống của hai vị ạ.”

Nhân viên phục vụ bưng hai ly cà phê và hai phần bánh ngọt.

Thẩm Ký Nguyệt đẩy một phần về phía Nguyễn Gia Ngọc: "Nếm thử xem, bánh matcha ở đây ngon lắm."

Có lẽ vì bữa trưa ăn uống qua loa nên đĩa bánh mặt trông khá hấp dẫn. Nguyễn Gia Ngọc lời cảm ơn kéo chiếc đĩa gần .

"Ánh trăng sáng của Tất Khâm tên là Tuế Xước, bằng tuổi . Hai nhà Hứa – Tuế vốn thiết, nên hai họ cũng coi như lớn lên cùng , thanh mai trúc mã đúng nghĩa. Hồi cấp ba bọn họ từng dính tin đồn tình cảm. Bố Tuế Xước tay chia rẽ, ép cô chuyển trường. Anh Tất Khâm vì chuyện mà suy sụp mất một thời gian dài." Thẩm Ký Nguyệt uống một ngụm lớn Latte hoa quế, thao thao bất tuyệt kể lể: "Mọi đều Tất Khâm bao năm nay màng chuyện yêu đương, đóng cửa trái tim là để đợi Tuế Xước trở về."

"Vậy tại bây giờ cô mới về nước?”

Nguyễn Gia Ngọc khuấy nhẹ ly cà phê, buồn bã hỏi.

"Nghe khi nghiệp, Tuế Xước ở nước ngoài việc, chắc đợt là do chuyển công tác." Thẩm Ký Nguyệt đáp, ngừng một chút, chìa tay về phía Nguyễn Gia Ngọc: "Thế nào, cân nhắc hợp tác với ?"

 

Loading...