Xuân Tình Sau Cưới - Chương 2: Mặt mày hớn hở

Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:17:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Tuần , hôn lễ dự kiến tháng , đợi sức khỏe ông nội lên một chút ." Hứa Tất Khâm trả lời. Dừng một lát, tiếp: "Ngoài chuyện đó , những việc khác đều sẽ tôn trọng ý nguyện của cô."

"Vâng." Nguyễn Gia Ngọc vuốt ve chiếc vòng ngọc bích cổ tay, tâm trí rối bời.

dám đặt cược lời hứa suông của . Bản thỏa thuận hôn nhân mà cô cất công tìm hiểu để soạn coi như là một tấm bùa hộ mệnh, ngoài cái đó , cô cũng ngại chuẩn thêm một con d.a.o nhỏ thứ gì đó khác để phòng .

Máy bay hạ cánh, Nguyễn Gia Ngọc bên cạnh Hứa Tất Khâm, bước lên một chiếc ô tô. Xe lao vun vút đường vành đai năm, mờ ảo thấy cảnh sắc ban đêm phồn hoa của thủ đô.

Chẳng bao lâu, chiếc xe dừng một căn biệt thự. Trợ lý mở cửa xe, đón hai bước xuống. Thấy Nguyễn Gia Ngọc vẻ chần chừ, bước chân của Hứa Tất Khâm khựng : "Vào , đây là chỗ của . Đêm nay cứ nghỉ ngơi , sáng mai chúng tới bệnh viện thăm ông nội."

Chỗ của ? Nguyễn Gia Ngọc c.ắ.n môi, lòng càng thêm bất an.

Biệt thự tổng cộng ba tầng. Vừa bước qua cửa, một niềm nở tiến đón: "Khâm Khâm về đấy . Đây là cô Nguyễn ? Ây da, xinh quá!"

Nguyễn Gia Ngọc ngượng ngùng, giới thiệu: "Đây là dì Tần. Muốn ăn gì thiếu thứ gì, cô cứ với dì ."

"Cháu chào dì Tần, cháu là Nguyễn Gia Ngọc ạ." Cô gật đầu đáp lời, lễ phép chào hỏi.

Dì Tần tươi rói đáp : "Ba phòng cho khách tầng hai dì đều dọn dẹp sạch sẽ , cô Nguyễn cứ tùy ý chọn nhé."

Nguyễn Gia Ngọc bất giác thở phào nhẹ nhõm. Cô đẩy cửa xem kỹ từng phòng một, cuối cùng chọn căn ở cuối hành lang. Phòng hai cửa sổ lớn, vô cùng thoáng đãng, hơn nữa cách xa cầu thang, cảm giác an hơn đôi chút.

Thế nhưng dù , lúc tắm xong rúc trong chăn, Nguyễn Gia Ngọc vẫn giống như con chim sợ cành cong. Cô buồn bực cầm điện thoại lên, nhưng nhất thời chẳng nên gì.

Gần mười giờ đêm, giọng dì Tần vang lên ngoài cửa: "Cô Nguyễn, cô cần sữa nóng ạ?"

Nguyễn Gia Ngọc rảo bước mở cửa, đón lấy ly sữa từ tay dì Tần. Bất chợt dì hỏi: "Cô Nguyễn năm nay bao nhiêu tuổi ?"

"Hai mươi hai ạ." Cô nhấp một ngụm sữa, đáp lời.

"Ồ, nhỏ hơn Khâm Khâm nhà sáu tuổi. Chuyện của cô và Khâm Khâm, dì cũng đại khái. Thực sự cảm ơn cô đồng ý chuyển đến đây." Dì Tần mỉm , trong lời mang theo vài phần an ủi: "Khâm Khâm coi như là do một tay dì chăm sóc từ bé đến lớn. Nó là một đứa trẻ , bao nhiêu năm nay chẳng yêu đương gì, cứ dốc tâm ý sự nghiệp, ai khuyên cũng chẳng . Cô cứ yên tâm ở , thiếu gì thì bảo dì, cứ coi như ở nhà , tuyệt đối đừng khách sáo."

"Cháu cảm ơn dì Tần." Nguyễn Gia Ngọc rõ mười mươi trong lòng, như quả thực thể hơn.

Sau khi dì Tần rời , cô úp mặt xuống chiếc giường mềm mại êm ái. Nhìn vầng trăng vằng vặc ngoài cửa sổ, cô chợt nhận lẽ nên nhanh chóng tìm một công việc — xét cho cùng thì thể cứ rúc mãi trong căn biệt thự mà ăn chờ c.h.ế.t , ít nhiều cũng việc gì đó để chứ.

Một đêm mộng mị. Ánh nắng xuyên qua khe rèm chiếu rọi phòng, Nguyễn Gia Ngọc bất giác tỉnh giấc. Cô với lấy điện thoại xem giờ, thấy đến bảy giờ thì yên tâm phần nào. Vốn định ngủ thêm một lát, nhưng vì nắm rõ lịch sinh hoạt của Hứa Tất Khâm, để chắc ăn, cô vẫn quyết định thức dậy vệ sinh cá nhân.

Lát nữa gặp ông nội Hứa, khi chải chuốt xong xuôi, Nguyễn Gia Ngọc mở chiếc tủ quần áo sắp xếp gọn gàng từ tối qua. Ngón tay cô lướt qua một dãy váy áo, suy nghĩ một lát chọn một chiếc áo sơ mi màu vàng nhạt phối cùng quần ống màu be. Chiếc vòng ngọc bích mà để vẫn lủng lẳng cổ tay, ngoài còn bất kỳ món đồ trang sức nào khác.

Xuống lầu, thấy dì Tần đang chuẩn bữa sáng, Nguyễn Gia Ngọc xắn tay áo định phụ một tay nhưng bà cản : "Đây đều là việc dì nên , thể phiền cô ."

"Anh Hứa dì?" Nguyễn Gia Ngọc lời, buông tay xuống, tiện miệng hỏi.

"Khâm Khâm đang chạy bộ buổi sáng, chắc tầm mười phút nữa là về thôi." Dì Tần liếc chiếc đồng hồ treo tường, đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-2-mat-may-hon-ho.html.]

Mười phút trôi qua, Hứa Tất Khâm đẩy cửa bước . Khác với bộ dạng chỉn chu ngày hôm qua, hiện tại đang mặc một bộ đồ thể thao mỏng thấm hút mồ hôi, cơ bắp săn chắc lộ rõ mồn một. Nguyễn Gia Ngọc theo bản năng dời mắt , chóp tai khẽ ửng đỏ, may mà mái tóc che khuất nên rõ ràng lắm.

Hứa Tất Khâm nhận . Anh câu chào buổi sáng với cô sải bước lên lầu dọn dẹp cá nhân, lúc trở xuống, sandwich và yến mạch bày sẵn bàn ăn.

"Cô Nguyễn ăn quen ?" Thấy Nguyễn Gia Ngọc c.ắ.n một miếng sandwich, dì Tần ân cần hỏi han: "Nếu thích lắm thì dì nấu một bát mì Dương Xuân. Yên tâm, nhanh lắm, tốn công ."

Nguyễn Gia Ngọc lắc đầu: "Cháu cảm ơn dì Tần, cháu ăn quen ạ."

Dì Tần nài ép nữa, chuyển sang tính toán xem nên chuẩn bữa tối món gì. Bữa trưa thì cần lo, hai đứa nhỏ chắc chắn sẽ ăn ở bệnh viện cùng ông cụ Hứa.

Quả nhiên, khi cửa, Hứa Tất Khâm dặn dò: "Dì Tần cần chuẩn bữa trưa cho cháu... cho bọn cháu , tối bọn cháu mới về."

"Được , tạm biệt Khâm Khâm, tạm biệt cô Nguyễn." Dì Tần hiểu ý, mỉm theo hai lên xe.

Chiếc xe lăn bánh hướng về bệnh viện. Hứa Tất Khâm mở mấy hộp quà , với Nguyễn Gia Ngọc: "Lát nữa ngoài ông nội, chắc sẽ còn ba vị trưởng bối nữa, là bố và cô của . Trà xanh biếu ông nội, tách biếu bố , còn rượu vang biếu cô . Đều đồ đắt tiền, chỉ là chút tấm lòng."

Trà xanh là của Hán Châu, tách sản xuất ở Diệu Châu, rượu vang đến từ Đan Châu, đều là đặc sản của tỉnh Phong Cảo. Sự sắp xếp của Hứa Tất Khâm vô cùng chu , thể chê . Nguyễn Gia Ngọc nhận lấy ba hộp quà, trong lòng khẽ lay động. Cô định hỏi đây đến Phong Cảo , nhưng thấy thừa thãi, đành mặt cửa sổ, vô định ngắm cảnh vật bên ngoài.

Một tiếng , xe tiến bãi đỗ tầng hầm bệnh viện. Trợ lý cầm lấy hộp quà từ tay Nguyễn Gia Ngọc, phía dẫn đường cách bọn họ tầm năm bước chân. Ba bước thang máy thẳng lên tầng chín, rẽ đến căn phòng thứ ba, đó chính là phòng bệnh của Hứa Hách Đình.

Đây là một căn phòng hạng sạng gồm ba gian thông . Bước cửa lượt là phòng khách, phòng và phòng ngủ. Nguyễn Gia Ngọc xách hộp quà, theo gót Hứa Tất Khâm băng qua phòng khách và phòng , tiến phòng ngủ.

Hứa Hách Đình đang tựa giường bệnh trò chuyện cùng con trai con gái. Vừa trông thấy Hứa Tất Khâm và cô gái xinh xắn đáng yêu phía , nét mặt ông lập tức rạng rỡ hẳn lên.

"Ông nội, bố, cô, con đưa về đây." Hứa Tất Khâm lên tiếng: "Đây là Nguyễn Gia Ngọc."

"Cháu ngoan, mau đây với ông nội nào." Hứa Hách Đình giơ tay vẫy gọi.

Nguyễn Gia Ngọc ngoan ngoãn đến cạnh Hứa Hách Đình. Nhìn dáng vẻ của ông, cô bất giác nhớ đến ông ngoại . Kể hai cũng nhiều nét hao hao giống , chỉ là ông nội Hứa vẻ uy nghiêm hơn, còn ông ngoại hiền từ dễ gần.

Hứa Hách Đình quan sát Nguyễn Gia Ngọc thật kỹ, một lát , ông thật lòng cảm thán: "Thật sự giống cháu."

"Ông từng gặp cháu ạ?" Nguyễn Gia Ngọc cất tiếng hỏi theo bản năng.

"Tất nhiên , gặp nhiều là đằng khác." Hứa Hách Đình gật đầu, nheo mắt đắm chìm trong hồi ức: "Lần đầu tiên cháu mới ba tuổi thôi, trắng trẻo mũm mĩm, đáng yêu vô cùng. Sau , hễ ông đến thành phố Phong là y như rằng gặp con bé. Chuyện hôn sự của cháu và Khâm Khâm, chính là do ông và ông ngoại, cả cháu nữa, lúc cháu sắp chào đời cùng định . Đương nhiên, bố cháu và bố Khâm Khâm cũng ý kiến gì."

"Chỉ là ai mà ngờ , thoắt cái chỉ còn một cái già ..." Hứa Hách Đình thở dài thườn thượt, trong đáy mắt đọng nét lệ nhoà.

Hứa Tất Khâm thấy bèn tiến lên nắm lấy tay ông, ôn tồn an ủi: "Ông nội đừng buồn, cháu và Gia Ngọc tuần sẽ nhận giấy chứng nhận kết hôn, tháng sẽ mời ông uống rượu mừng."

"Tốt!" Hứa Hách Đình gật đầu, thuận đà kéo tay Hứa Tất Khâm phủ lên bàn tay Nguyễn Gia Ngọc: "Hai đứa xứng đôi, ông thể yên tâm hơn nữa."

Nguyễn Gia Ngọc cứng đờ , theo bản năng định rút tay về, nhưng ngờ Hứa Tất Khâm tóm chặt lấy. Anh liếc cô, mang theo ý cảnh cáo ẩn nhẫn, thế nên Nguyễn Gia Ngọc đành để mặc nắm tay.

 

Loading...