Xuân Tình Sau Cưới - Chương 17: Thăm dò

Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:17:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nguyễn Gia Ngọc suy nghĩ một lát, dựa theo nguyên tắc ai đến thì phần, cô khéo léo từ chối Hứa Tất Khâm: "Thật ngại quá, hẹn bạn thứ Bảy xem triển lãm ."

Hứa Tất Khâm ngạc nhiên: "Cô bạn ở Bắc Kinh ?"

"Là đồng nghiệp trong công ty thôi." Nguyễn Gia Ngọc trả lời qua quýt. Cô liếc Tại Tại đang tự đùa nghịch, chuẩn về phòng ngủ nghỉ ngơi.

Thấy cô rõ ràng thêm, Hứa Tất Khâm đành nén mớ thắc mắc trong đầu, sải bước về phía thư phòng.

Đồng nghiệp... Chẳng lẽ là cái gã chụp chung trong bức ảnh Vòng bạn bè? Hứa Tất Khâm ngả sập mềm, dòng suy nghĩ rối bời.

Sáng thứ Bảy, Nguyễn Gia Ngọc chuẩn xong xuôi, nhanh chóng bước khỏi phòng. Hứa Tất Khâm bên cửa sổ, cô lên xe, chần chừ một lát dặn dò Trần Túy để ý xem cô gặp là ai.

Nguyễn Gia Ngọc và Tống Dã hẹn gặp ở ga tàu điện ngầm. Hôm nay nắng gắt, Tống Dã đến sớm, nấp bóng cây, thấy Nguyễn Gia Ngọc liền rảo bước tiến đến đón.

"Để đợi lâu ." Nguyễn Gia Ngọc vẫy tay tươi rói, chiếc vòng ngọc bích cổ tay cũng khẽ đung đưa theo.

"Anh cũng tới thôi." Tống Dã xoa xoa gáy, mỉm : "Chúng ga tàu điện ngầm nhé, đó mát hơn."

"Vâng." Nguyễn Gia Ngọc bước lên thang cuốn, mở bản đồ điện thoại tìm kiếm một lát, kết quả hiển thị nửa tiếng nữa sẽ đến nơi.

Cuối tuần, đang kỳ nghỉ hè, tàu điện ngầm chật ních . Tống Dã kéo Nguyễn Gia Ngọc nép lòng để che chắn, sợ cô xô đẩy.

Nguyễn Gia Ngọc chọc quá mức căng thẳng: "Em mỏng manh đến thế."

Tống Dã nghiêm túc đáp: "Anh rủ em ngoài, dĩ nhiên chăm sóc cho em cẩn thận chứ."

"Thôi ." Nguyễn Gia Ngọc đành bất lực thỏa hiệp.

Một lát , tàu đến ga. Tống Dã theo Nguyễn Gia Ngọc lên tàu, hai đảo mắt quanh, nhanh chóng di chuyển một góc còn khá rộng rãi.

Nguyễn Gia Ngọc dựa vách toa, rũ mắt lướt điện thoại, lơ đãng xem phần giới thiệu về các khu triển lãm của Bảo tàng Quốc gia.

Tàu điện ngầm đột ngột phanh nhẹ, Nguyễn Gia Ngọc đang mải điện thoại nên mất đà loạng choạng, may mà Tống Dã kịp thời vươn tay đỡ lấy.

"Cảm ơn ." Nguyễn Gia Ngọc lời cảm ơn, tay vội vàng bám tay vịn đầu, hồn vía vẫn còn định .

"Không gì." Tống Dã nhanh chóng rút cánh tay trái đang ôm hờ eo cô về, trong lòng dâng lên chút cảm giác xao xuyến khó tả.

Chẳng bao lâu đến ga phía Đông Thiên An Môn. Nguyễn Gia Ngọc và Tống Dã theo dòng bước khỏi ga, luồng khí nóng hầm hập lập tức phả thẳng mặt.

Nguyễn Gia Ngọc cúi đầu lục tìm trong túi xách, lấy hai chiếc quạt cầm tay nhỏ xíu, một hồng một vàng. Cô đưa chiếc màu vàng cho Tống Dã.

Chiếc quạt chỉ to cỡ lòng bàn tay, bấm công tắc phả luồng gió mát rượi. Tống Dã đưa quạt gần mặt, sảng khoái mặt: "Quạt của em xịn thật đấy!"

Nguyễn Gia Ngọc : "Trước đây em từng mua thử vài loại , loại gió mạnh nhất mà nhỏ gọn."

Hai lượt qua cửa kiểm tra an ninh, bước Bảo tàng Quốc gia. Khu triển lãm ngọc khí đông nghịt , Nguyễn Gia Ngọc lấy cuốn sổ tay bìa vải màu vàng , quyết định sẽ xem lướt từ đầu đến cuối một lượt . Đợi đến trưa vãn , cô sẽ xem kỹ những món đặc biệt quan tâm.

Vài tiếng đồng hồ trôi qua nhanh chóng. Gần đến buổi trưa, lượt kéo ăn. Nguyễn Gia Ngọc khu vực "Ngọc Xuất Đông Phương", bắt đầu quan sát hiện vật, cặm cụi phác họa cuốn sổ tay.

Tống Dã cạnh Nguyễn Gia Ngọc, rũ mắt bức tượng rồng ngọc trong tủ trưng bày, tâm trí dần trở nên trống rỗng.

Qua thời gian tiếp xúc gần đây, nhận thực sự thích Nguyễn Gia Ngọc, luôn vô thức xích gần cô. Ngay cả việc chọn xem triển lãm ngọc khí , cũng là do tìm hiểu sở thích của cô từ .

Giá như thể ở bên cạnh cô, thì bao. dám mở lời, sợ lỡ sẽ phá vỡ sự hòa hợp hiện tại giữa hai .

Nguyễn Gia Ngọc ghi chép xong xuôi, chuẩn di chuyển sang khu vực tiếp theo. Thấy Tống Dã vẫn yên tại chỗ, cô cứ ngỡ vẫn đang mải mê quan sát nên lên tiếng gọi.

Một lát , Tống Dã mới sực tỉnh. Nguyễn Gia Ngọc bước sang khu vực "Cát Ngọc Lâm Lang" từ bao giờ. Nơi khá nhiều món đồ ngọc mà cô dự định sẽ nghiên cứu kỹ lưỡng, trong đó một miếng ngọc bội hình nhạn bay ẩn trong mây, tạo hình sinh động, đường nét uyển chuyển, vô cùng thu hút ánh .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-17-tham-do.html.]

Nguyễn Gia Ngọc chiêm ngưỡng, thầm cảm thán sự tiện lợi khi sống ở Bắc Kinh. Nếu vẫn ở thành phố Phong, chắc chắn cô sẽ chẳng bao giờ cơ hội tận mắt thấy những cổ vật quý giá nhường .

Qua giờ cơm trưa, lượng khách trong khu triển lãm bắt đầu đông đúc. Nguyễn Gia Ngọc luồn lách giữa dòng , tâm trạng vô cùng phấn khích. Gần ba giờ chiều, cô mới mãn nguyện gập cuốn sổ tay .

Tống Dã vẫn luôn theo sát cô từng bước, lúc mới mỉm hỏi: "Em đói ? Bọn ăn chút gì nhé?"

"Dạ , Tống ăn gì, em mời." Nguyễn Gia Ngọc cất cuốn sổ tay bìa vải màu vàng . Cô cố ý mượn cơ hội để chính thức bày tỏ lòng ơn đến Tống Dã.

"Sao để em mời !" Tống Dã xua tay: "Anh mời!"

Nguyễn Gia Ngọc mở màn hình điện thoại, liếc thời gian, với : "Anh Tống đừng khách sáo. Bữa cơm nhẽ em mời từ lâu mới . Nếu tận tình chỉ bảo, em thể bắt nhịp công việc nhanh như ."

Nghe , Tống Dã tranh phần trả tiền nữa: "Được , em . nhé, để mời đấy."

"Vâng!" Nguyễn Gia Ngọc yên tâm, nhanh chóng tìm vài nhà hàng trong danh sách lưu sẵn.

Tống Dã xáp gần cô giới thiệu, cuối cùng cả hai quyết định chọn một quán bánh mì xé chan súp thịt cừu.

Đánh chén xong một bát bánh mì chan súp thịt cừu thơm nức mũi, Nguyễn Gia Ngọc vươn vai một cái, cơn buồn ngủ bắt đầu kéo đến.

Vốn định rủ cô dạo phố quanh khu Thập Sát Hải, nhưng thấy tình hình , Tống Dã đành lặng lẽ từ bỏ ý định.

Sau khi chia tay Tống Dã ở ga tàu điện ngầm, Nguyễn Gia Ngọc trở về biệt thự lúc trời nhá nhem tối.

Dì Tần mỉm chào đón: "Ngọc Ngọc về , cháu ăn tối ?"

"Dạ, cháu ăn ạ." Nguyễn Gia Ngọc đáp. Vừa định lên lầu thì dì Tần gọi giật .

"Khâm Khâm cả ngày nay ăn uống gì t.ử tế, cháu thể mang bát cơm rang trứng lên khuyên thằng bé ăn một chút ?" Dì Tần xoa xoa hai tay , ánh mắt đầy mong đợi: "Dì mới rang xong, chỉ cần hâm một xíu là ăn ngay."

Nguyễn Gia Ngọc gật đầu đồng ý. Một lát , cô bưng bát cơm rang trứng còn nóng hổi từ tay dì Tần, bước lên cầu thang.

Hứa Tất Khâm đang tựa lưng ghế nhắm mắt dưỡng thần. Đột nhiên tiếng gõ cửa, tưởng dì Tần lên, lớn tiếng : "Dì xuống nhà , con thật sự đói ."

"Là đây." Nguyễn Gia Ngọc lên tiếng: "Dì Tần chán ăn, nên nhờ mang bát cơm rang trứng lên cho ."

Hứa Tất Khâm sững , lập tức thẳng dậy: "Mời ."

Nguyễn Gia Ngọc bước , đặt bát cơm rang lên chiếc bàn nhỏ cạnh sô pha. Ngước mắt quanh, cô nhận thư phòng của Hứa Tất Khâm rộng rãi. Ngoài hai tủ sách chạm trần và một chiếc bàn việc kích thước lớn, nơi còn bố trí riêng khu vực nghỉ ngơi và phòng vệ sinh khép kín.

"Anh Hứa ăn lúc còn nóng . Cố ăn một chút, kẻo đói quá sinh bệnh đấy." Nguyễn Gia Ngọc thu hồi ánh mắt, Hứa Tất Khâm đang bàn việc, nhẹ giọng khuyên nhủ.

"Được." Hứa Tất Khâm dậy, tiến về phía sô pha. Kể từ lúc nhận những bức ảnh Trần Túy chụp, mất cảm giác thèm ăn, chỉ lấy lệ nhón vài miếng trái cây lót . Bây giờ thấy cô trở về, mới khôi phục chút ít cảm giác ăn.

Thấy Hứa Tất Khâm cầm thìa lên, Nguyễn Gia Ngọc yên tâm định về phòng nghỉ ngơi. Cả ngày hôm nay cứ bộ liên tục khiến hai chân cô mỏi nhừ.

Khóe mắt Hứa Tất Khâm liếc thấy cô chuẩn rời . Do dự một thoáng, cất tiếng hỏi: "Cô... trong mộng ?"

"Sao cơ?" Nguyễn Gia Ngọc khựng bước, bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của Hứa Tất Khâm. Cô hiểu tại đột nhiên hỏi một câu mạo như .

Hứa Tất Khâm tưởng cô rõ, lặp nữa: "Cô trong mộng ?"

" thể chọn trả lời ?" Nguyễn Gia Ngọc mím môi, cảm thấy thiếu tự nhiên. Cô coi là bạn, nhưng cũng đến mức thể tùy tiện bàn luận những vấn đề cá nhân nhạy cảm thế .

"Tất nhiên là ." Hứa Tất Khâm gật đầu, đưa mắt theo bóng lưng cô khuất dần.

Vậy là, cô thật sự thích tên nhóc ? Hứa Tất Khâm đặt chiếc thìa xuống, cõi lòng rối như tơ vò.

 

Loading...