Xuân Tình Sau Cưới - Chương 12: Không thể nhẫn nhịn

Cập nhật lúc: 2026-06-15 17:17:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Cô Thẩm, cô đang cái trò gì ?!" Dì Tần kéo Nguyễn Gia Ngọc lưng che chở, gay gắt chất vấn: "Những lời Hứa lúc nãy, rốt cuộc là do cô não cá vàng nhớ nổi, là tai lọt qua tai ? Cô cố tình bôi bác Hứa phu nhân ngay trong tiệc cưới, chuyện thì cô gia giáo nghiêm, vô phép vô tắc, tưởng cô cố tình kiếm chuyện khó dễ nhà họ Hứa! Chuyện ban nãy Hứa và phu nhân nhắm mắt ngơ, chẳng qua vì kinh động đến ông cụ mà thôi. Đừng tự đa tình, tưởng nhà họ Hứa sợ nhà họ Thẩm các !"

Dì Tần đang trong cơn thịnh nộ,ụp ngay một chiếc mũ cực lớn lên đầu đối phương khiến Thẩm Ký Nguyệt cứng họng. Một lát mới hồn, vội vã lấp l.i.ế.m thanh minh: " ý đó, chỉ là thấy cô nghiễm nhiên lên vị trí Hứa phu nhân, nuốt trôi cục tức ..."

Lời còn dứt, một cái tát trời giáng của Nguyễn Gia Ngọc cắt ngang tất cả.

Thẩm Ký Nguyệt ôm mặt, trừng mắt vẻ khó tin: "Mày dám đ.á.n.h tao?!"

"Sao dám?" Nguyễn Gia Ngọc xoay nhẹ cổ tay, giọng lạnh lẽo như băng: "Đầu tiên là cô cố tình bẩn bộ váy kính rượu mà cất công chuẩn , đó suýt hỏng di vật để cho . Đã cô rắp tâm vui, thì đừng trách cũng khiến cô chẳng yên ."

"Nếu nhớ lầm, bộ váy kính rượu đó giá mười lăm vạn tệ đúng ạ?" Nguyễn Gia Ngọc ngừng một nhịp, sang hỏi dì Tần.

Ban nãy cô năm bảy lượt nhẫn nhịn, gây thêm rắc rối ông nội Hứa phiền lòng. Thẩm Ký Nguyệt đằng chân lân đằng đầu, suýt chút nữa hỏng chiếc vòng ngọc bích của , thật sự khiến cô thể chịu đựng thêm nữa.

Dì Tần hiểu ý, lập tức đáp: " , chính xác là mười lăm vạn tám ngàn tệ."

Nguyễn Gia Ngọc ném cái sắc lẹm về phía Thẩm Ký Nguyệt: "Cô Thẩm đây tự xưng là bạn bè chí cốt của Tất Khâm, tiền cô cứ chuyển thẳng cho ."

Tất nhiên cô thừa Thẩm Ký Nguyệt chẳng thiếu tiền, nhưng cô cố ý để đối phương nhớ đời.

"Ngọc Ngọc, chúng về sảnh thôi, kẻo lỡ việc." Dì Tần cúi phủi chút bụi đất vương váy Nguyễn Gia Ngọc, dịu dàng nhắc nhở.

Nguyễn Gia Ngọc gật đầu, lướt qua Thẩm Ký Nguyệt đang đực đó hậm hực một , hướng thẳng về phía sảnh tiệc. Vừa bước một bước, cô cảm thấy bàn chân trái nhói đau, thêm vài bước cảm giác đau nhức càng thêm rõ rệt. Dù , Nguyễn Gia Ngọc vẫn cố lờ , nén đau rảo bước nhanh về phía .

Hứa Tất Khâm thấy cô trở , bình thản bước đón: "Xin , để cô chê ."

Nguyễn Gia Ngọc khẽ bật : "Không . Lúc nãy bảo cô chuyển tiền đền bộ váy kính rượu cho đấy, nhớ kiểm tra tài khoản nhé."

"Lúc nãy?" Hứa Tất Khâm sững : "Cô tìm cô ?"

"Vâng, cô chặn đường ở rặng trúc." Nguyễn Gia Ngọc gật đầu xác nhận.

Hứa Tất Khâm nhíu mày, định thêm gì đó thì khách đến chúc mừng, đành xoay tiếp khách.

"Cứ tiếp tục mời rượu , mấy chuyện khác để tính." Chờ vị khách rời , Nguyễn Gia Ngọc mới hạ giọng đề nghị.

"Được." Hứa Tất Khâm gật đầu.

Xong xuôi các bàn rượu thì trời cũng ngả về chiều. Nguyễn Gia Ngọc và Hứa Tất Khâm chào tạm biệt ông nội cùng các bậc trưởng bối, chuẩn về phòng tân hôn nghỉ ngơi một lát.

Dì Tần theo hai khỏi sảnh. Nhìn thấy bước chân Nguyễn Gia Ngọc khập khiễng, bà lo lắng hỏi: "Chân cháu chứ..."

Nghe , Nguyễn Gia Ngọc mới cúi xuống bàn chân trái đang sưng tấy, từng cơn đau thỉnh thoảng nhói lên.

Hứa Tất Khâm dừng bước: "Giày chân ?"

Nguyễn Gia Ngọc lắc đầu. Dì Tần vội tiếp lời: "Đâu do giày, là do cái cô Thẩm đấy. Lúc nãy cô xô Ngọc Ngọc ngã nhào xuống đất, chắc là bong gân từ lúc đó ."

"Cái cô Thẩm Ký Nguyệt !" Hứa Tất Khâm sa sầm nét mặt. Anh đột ngột khom , bế bổng Nguyễn Gia Ngọc lên: " bế cô về."

Nguyễn Gia Ngọc giật kêu lên một tiếng thất thanh, hai tay luống cuống vòng qua ôm chặt lấy cổ .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuan-tinh-sau-cuoi/chuong-12-khong-the-nhan-nhin.html.]

Nắng chiều tà buông xuống dìu dịu. Hai sát rạt . Trong lúc thở giao hòa, Nguyễn Gia Ngọc gần như thể thấy nhịp tim đập mạnh mẽ từng hồi của Hứa Tất Khâm.

Bờ vai và cánh tay vô cùng vững chãi, trong vòng tay mang cảm giác an đến lạ. Nhờ mà bàn chân trái của cô cũng đỡ đau hơn hẳn. Khi ngang qua rặng trúc, những bóng lá lay động đổ loang lổ . Cô rũ mắt xuống, cảm giác thế giới xung quanh như đang khẽ đung đưa theo từng bước chân của .

Gần về đến viện của , bỗng tiếng mèo con kêu meo meo non nớt vọng . Hứa Tất Khâm khựng bước. Nguyễn Gia Ngọc hiệu cho thả xuống, lắng tai tìm kiếm âm thanh.

" nhớ ông nội thích nuôi mèo, chắc mèo của ông nhỉ?" Hứa Tất Khâm thụp xuống, vạch bụi cây tìm kiếm hỏi dì Tần.

"Không ." Dì Tần lắc đầu: "Chắc là mèo hoang ở ngoài rúc đấy."

"Nghe tiếng vẻ là một chú mèo con." Nguyễn Gia Ngọc cũng xổm xuống cạnh Hứa Tất Khâm. Cô cúi sát nhòm tận sâu trong bụi rậm, rụt rè gọi: "Meo meo?"

Vốn chẳng ôm nhiều hy vọng, ai ngờ thực sự một cái đầu nhỏ thò . Ước chừng mới một hai tháng tuổi, trắng muốt, màng nhầy ở mắt vẫn bong hết nên màu mắt.

Cục bông nhỏ rụt rè bước khỏi bụi cây, chần chừ một giây dựng ngược đuôi lên, chạy thẳng về phía Nguyễn Gia Ngọc và Hứa Tất Khâm, chạy kêu meo meo đầy dồn dập, rõ ràng là đang cần giúp đỡ.

Hứa Tất Khâm định đưa tay bế nó thì Nguyễn Gia Ngọc cản : "Mèo hoang đấy, cẩn thận nhỡ dại lây vi khuẩn, đừng chạm tay trần ."

Cô cởi phăng chiếc áo khoác len mỏng đang mặc, quấn quanh hai bàn tay tóm gọn chú mèo con lòng: " đưa nó đến bệnh viện thú y kiểm tra một chút, lát nữa sẽ về."

"Cùng , chân cô đang thương, bất tiện." Hứa Tất Khâm rút điện thoại trong túi , gọi trợ lý lái xe cửa khu nhà cổ để đón.

"Vâng." Nguyễn Gia Ngọc gật đầu. Cô luồn tay qua lớp áo khoác, nhẹ nhàng xoa xoa cái đầu nhỏ xíu, mềm mại của chú mèo con, thì thầm: "Đừng sợ, chúng đưa nhóc bệnh viện nhé."

Dì Tần chạy tìm một chiếc thùng carton nhỏ. Nguyễn Gia Ngọc lót chiếc áo khoác len xuống đáy thùng thả mèo con . Không gian bỗng chốc rộng rãi hơn, chú nhóc vòng quanh vài vòng, vẻ quen dần, nhưng vẫn ngẩng đầu lên meo meo gọi Nguyễn Gia Ngọc đầy sốt sắng.

"Trên vết thương nào, chắc là đói rã ruột ." Dì Tần quan sát một lúc, phỏng đoán.

"Cũng thể. nó bé thế uống sữa dê bột cơ, ở bệnh viện thú y chắc chắn bán." Nguyễn Gia Ngọc đồng tình.

"Cô từng nuôi mèo ?" Hứa Tất Khâm thấy cô rành rẽ như bèn hỏi.

"Cũng coi như là từng nuôi. Hồi đại học trong khuôn viên trường hơn chục con mèo hoang, mang đồ ăn cho chúng." Nguyễn Gia Ngọc gật đầu, rảo bước theo Hứa Tất Khâm cửa .

Chiếc Bentley màu đen đợi sẵn ngoài cửa. Hứa Tất Khâm mở cửa xe, cẩn thận đặt thùng carton đựng mèo con ghế , chìa tay về phía Nguyễn Gia Ngọc: "Cẩn thận một chút, để đỡ cô ."

Nguyễn Gia Ngọc vốn định từ chối, ngặt nỗi cái chân trái đau nhức chịu lời, đành vịn cánh tay , nương sức để xe.

Dì Tần hớt hải chạy tới, đưa cho Nguyễn Gia Ngọc một đôi dép lê: "Chân cháu đang đau, đôi cho thoải mái."

"Cháu cảm ơn dì Tần ạ." Nguyễn Gia Ngọc cúi xuống dép, quả nhiên thấy dễ chịu hơn hẳn.

Dì Tần cầm lấy đôi giày cao gót Nguyễn Gia Ngọc , chiếc xe từ từ lăn bánh khỏi con hẻm, mới xoay nhà.

Đoạn đường đến bệnh viện thú y chỉ mất đầy hai mươi phút. Nhờ Nguyễn Gia Ngọc liên tục dỗ dành, chú mèo con dần ngoan ngoãn chìm yên lặng.

Hai bước bệnh viện, cô gái lễ tân niềm nở đón tiếp. Khi hỏi tên của mèo con, Nguyễn Gia Ngọc và Hứa Tất Khâm đưa mắt , đầu óc cả hai đều trống rỗng.

"Vẫn tên ạ?" Cô lễ tân bật : "Không , cứ kiểm tra , lúc nào nghĩ thì bổ sung ."

"Vâng." Nguyễn Gia Ngọc gật đầu, vội vàng đem mèo con phòng khám.

 

Loading...