Xuân Quy - Chương 52: Nỗi đau tình ái ở Vô Diệm (2)

Cập nhật lúc: 2026-01-23 20:52:02
Lượt xem: 370

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mục Yến Khê cửa y quán hồi lâu vẫn hồn, thần thái và lời của Xuân Quy đ.â.m sâu tim .

Hắn cảm thấy như một thằng nhóc trải sự đời, hai rõ ràng mấy năm từng mật, hôm qua chỉ vì ôm nàng một cái mà kích động đến mất ngủ cả đêm. Mình tu luyện bao năm nay coi như đủ , Xuân Quy sụp đổ tan tành, phá công .

Chưa hết, phụ nữ bây giờ năng ác độc thế? Như một con dao, chuyên khoét tim . Cái gì mà bằng cả tên ngốc nhà bán rượu? Tên ngốc nhà bán rượu Mục Yến Khê từng gặp, béo ị, gặp ai cũng ngây ngô, năng rõ ràng, mà còn bằng ! Mục Yến Khê tức thật . Phải, nên bốc đồng ôm nàng, nhưng nàng cũng , nhịn ôm nữa là chứ gì? Cứ những lời tổn thương khác như thế.

Đứng một lúc thấy đau dày, cưỡi ngựa đến thao trường.

Lúc chẳng còn tâm trạng gì nữa, đến thao trường, vứt ngựa đó thẳng lều.

Trương Sĩ Chu từ xa thấy Đại tướng quân ủ rũ lều là ngay chịu uất ức ở chỗ Xuân Quy . Trương Sĩ Chu hiện tại nắm bắt tâm tư của Đại tướng quân đối với Xuân Quy, nếu trong lòng Xuân Quy ? Nhắc đến Xuân Quy mắt sáng rực lên, rảnh rỗi là đến y quán, Xuân Quy bao nhiêu lời khó cũng ; nếu Xuân Quy ? Thanh Viễn công chúa đang đến đây , hai định sẵn là thành , Xuân Quy tính ? Trương Sĩ Chu nắm bắt tâm tư của Đại tướng quân, thì ngài tránh xa Xuân Quy một chút, Xuân Quy thì Thanh Yên, cũng ngày hôm nay của và Thanh Yên, vẫn lương tâm. Nghĩ lều, thấy Mục Yến Khê ôm bụng đó.

"Lão đại, ngài thế?"

"Đau dày. Ngươi gọi lang trung đến xem cho ." Vốn dĩ chỉ đau âm ỉ, lẽ nãy cưỡi ngựa trúng gió, giờ đau chịu nổi, mồ hôi trán vã như tắm.

Trương Sĩ Chu thấy tình hình , vội vàng chạy tìm lang trung. Lang trung xem, bắt mạch, xem lưỡi và mắt, hỏi Mục Yến Khê: "Đại tướng quân tức giận ?"

"Không ." Mục Yến Khê chuyện với lang trung, lang trung theo quân lâu ngày, buồn chán, cứ thích tò mò đời tư khác.

Lang trung , với Mục Yến Khê: "Cơn đau dày của ngài, chủ yếu là do 'thấp' và 'khí'. Thấp, là do tà khí bên ngoài xâm nhập, thấp tà xâm nhập cơ thể xâm phạm tỳ vị, cơ thể nhiều thấp khí dễ gây trở ngại cho khí cơ tỳ vị, tổn thương tỳ dương; khí, tỳ chủ vận hóa, một khi tức giận, sẽ tỳ vị bất hòa, hành huyết thông. Ta kê cho ngài một đơn thuốc, bảo Trương Hiệu úy sắc cho ngài, ngày hai . Nhớ kỹ là tức giận nữa, tức giận nữa, bệnh đau dày e là chữa dứt điểm ." Lang trung xong dậy bốc t.h.u.ố.c cho Mục Yến Khê, Trương Sĩ Chu cũng theo ngoài.

Còn một Mục Yến Khê trong lều, nàng xem, một trong sáng lương thiện như thế, để nàng trong lòng thể lấy mạng . Cơn giận tích tụ một ngày, nàng lúc nào buông một câu tổn thương khác, lúc đó chỉ thấy giận một chút, nhưng cơn giận ngấm tim, lâu ngày thành tâm bệnh. Hôm nay nàng những lời đó thật độc ác, dù nghĩ chấp nhặt với nàng, nhưng vẫn ngấm tim, còn đau hơn vài phần. Còn bằng một tên ngốc!

Mục Yến Khê lên giường, co ôm bụng, mồ hôi hột rơi lã chã, những thế, còn thấy lạnh. Đắp chăn lên , cũng vẫn ăn thua. Giận thì giận, cái ôm đêm qua đến giờ vẫn nhớ. Cơ thể nàng trong vòng tay , mềm mại, hương hoa tóc ngát hương, còn cả khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, nóng hổi. Đau đến thế , mà vẫn nhớ nàng, vẫn nghĩ xem đời còn ôm nàng một cái nữa ? Cứ như thể giữa và nàng chỉ còn chút liên hệ .

Thực chút giận hờn của Xuân Quy đến lòng Mục Yến Khê là tan biến ngay. Hắn để tâm, nhưng cứ nghĩ đến lúc xuất chinh trở về, Xuân Quy khuôn mặt nhỏ nhắn lem nhem là thấy cơn giận tan biến hết. Cái giận thực sự là gì? Là cha và Hoàng thượng, tưởng chút tâm tư đó của họ , cứ thế thả Thanh Viễn đến trấn Vô Diệm. Đây cho nàng du ngoạn, rõ ràng là đến ép cưới. Cục tức Mục Yến Khê tiêu tan , và cứ nghĩ đến là thấy tức ngực. Hắn cảm thấy trận chiến khó đ.á.n.h hơn bất kỳ trận chiến nào đây, trận chiến cùng lắm là thua trận c.h.ế.t trận, nhưng trận chiến , đ.á.n.h sẽ mất tiểu Xuân Quy của . Tiểu Xuân Quy là cô gái thế nào? Bao nhiêu nhòm ngó, nếu cưới Thanh Viễn thật, tiểu Xuân Quy của thấy bớt một hòn đá cản đường, vui vẻ lấy Âu Dương thì . Thế ? Mục Yến Khê hiện tại nghĩ cách phá giải cục diện , nhưng tiểu Xuân Quy của chỉ thể là tiểu Xuân Quy của .

Trương Sĩ Chu bưng t.h.u.ố.c đến, bón cho Mục Yến Khê uống. Thấy răng Mục Yến Khê va cầm cập, đưa tay sờ thử, ơi, tướng quân sốt . Vội vàng chạy tìm lang trung, lang trung xong, sốt ? Vừa nãy còn mà, vội vàng chạy xem, đúng thật, Đại tướng quân chỉ đau dày, mà còn mắc chứng hàn. Chứng hàn giống phong hàn bình thường, đến nhanh chậm, sức khỏe kiểu gì cũng giày vò mười ngày nửa tháng. Lang trung nhíu mày: "Phải phiền Hiệu úy đến y quán trong trấn một chuyến, chỗ chúng đủ thuốc." Hắn cầm bút một đơn t.h.u.ố.c đưa cho Trương Sĩ Chu: "Đi nhanh về nhanh nhé!"

Mục Yến Khê sốt cao, trùm chăn run lẩy bẩy, lúc Trương Sĩ Chu lấy t.h.u.ố.c về thấy môi tím tái. Vội vàng sắc t.h.u.ố.c đổ miệng , theo lời lang trung dặn liên tục bón nước nóng cho . Đến chập tối, dậy nôn hai , mơ màng ngủ . Vừa ngủ nghĩ, tiểu Xuân Quy của chỉ thương, khác đều . Thanh Viễn đến thế nào thì cút thế ! Trong mơ thì ngang ngược lắm, chiêu độc nào cũng dùng hết , tự sát, đoạn tuyệt quan hệ với cha, bỏ nhà ... kết quả giấc mơ , bỏ nhà thấy Xuân Quy đang bái đường với Âu Dương.

Xuân Quy một bên giấc mơ của Mục Yến Khê, một bên cùng Thanh Yên kể chuyện trong quán mới mở. Trong quán đông nghìn nghịt, hai nàng trong góc, thấy phía , sức ném bạc xuống chân kể chuyện. Xuân Quy thấy lạ: "Chẳng xem kịch mới ném bạc ? Giờ kể chuyện cũng đòi ném bạc ?"

Thanh Yên bật , với Xuân Quy: "Mấy ném bạc , cùng một giuộc với kể chuyện. Không tin mai chúng đến xem, vẫn là mấy đó."

"...Đi áp tiêu thấy nơi khác kiểu tâng bốc con hát thế , ngờ ở trấn Vô Diệm chúng , cũng kiểu tâng bốc kể chuyện thế . Mở mang tầm mắt, mở mang tầm mắt." Xuân Quy mở mang tầm mắt, chằm chằm kể chuyện. Người kể chuyện kể đúng là , kỹ xem, cứ thấy quen quen ở đó. quen ở nhỉ? Nói rõ.

Đưa tay đẩy Thanh Yên: "Muội kể chuyện xem, quen ?"

Thanh Yên kỹ hồi lâu, lắc đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/xuan-quy/chuong-52-noi-dau-tinh-ai-o-vo-diem-2.html.]

Xuân Quy đến đau cả mắt, cũng nhớ : "Thôi bỏ , chắc là khuôn mặt quen quen thôi." Hai một lúc nắm tay về y quán. Đến y quán thấy Tiết lang trung đang bốc thuốc, thấy hai cửa với Thanh Yên: "Trương Hiệu úy hôm nay đến thăm con , bảo Mục tướng quân ốm , đang chăm sóc ở doanh trại!"

"Sáng nay vẫn còn khỏe mà, giờ ốm ?" Thanh Yên hỏi lang trung.

"Chắc là mắc chứng hàn, xem đơn t.h.u.ố.c lang trung kê là chữa chứng hàn." Tiết lang trung đưa đơn t.h.u.ố.c cho Xuân Quy: "Con xem xem, ?"

Xuân Quy lang trung đang kiểm tra , bèn cầm lên xem kỹ: "Đây là đơn t.h.u.ố.c chữa chứng hàn gì chứ, là chữa tỳ vị bất hòa mà!"

Tiết lang trung thấy tiểu Xuân Quy trúng kế của thì vui lắm: "Đồ của sắp xuất sư ."

Xuân Quy hừ một tiếng, trong quầy giúp lang trung bốc t.h.u.ố.c theo đơn.

Nàng hiện tại thuộc lòng d.ư.ợ.c tính của tất cả các loại t.h.u.ố.c , còn tự kê đơn, vọng văn vấn thiết cũng học bảy tám phần, thỉnh thoảng y quán đến khám bệnh, nàng cũng tự ứng phó . Tiết lang trung cảm thấy nhận đồ đúng , nàng tâm thiện, lúc khám bệnh cho tận tâm tận lực, giả dối chút nào.

"Xuân Quy, Vượng Trung hôm nay mang đến mấy chục con thỏ và gà rừng, vẫn đưa tiền cho nó. Con ghi , nó đến thì đưa tiền cho nó." Bà dặn dò Xuân Quy, nhóm Vượng Trung xuống núi, ít nhất hai ngày, vì tấm lòng cũng nên lấy của .

"Vượng Trung lấy tiền . Đưa tiền là thúc cáu." Xuân Quy nhớ đưa tiền cho Vượng Trung, tức giận đóng sầm cửa bỏ : “Hay là bà ơi chúng tìm những thứ khác núi khó kiếm, gặp thì đưa cho thúc mang về. Ví dụ như quần áo, muối..." Trên núi kiếm muối khó, Xuân Quy quyết định , sẽ đưa cho họ muối và kẹo.

"Được đấy." Bà c.ắ.n đứt sợi chỉ tay, đưa áo cho Thanh Yên: "Thanh Yên con xem giúp bà, bà khâu ?"

Thanh Yên cầm lấy, xem xét tỉ mỉ: "Bà giỏi thật đấy, đồ bà khâu thật tinh tế, từng rách." Khen bà đến mức bà tít mắt.

"Bà lúc bằng tuổi các con, thêu bướm và chim nhỏ giống như thật . Giờ , mắt kém , thêu một lúc cái gì cũng thành hai thành đôi." Bà thở dài, cất cái áo : “Cái con Xuân Quy chẳng giống chút nào, kim chỉ động đến một cái. Đến tiểu thư khuê các rảnh rỗi cũng cầm kim thêu thùa chút đỉnh, con gái mà cầm đến cái kim, e là chỉ còn mỗi Xuân Quy nhà thôi."

"Bà oan ức cho Xuân Quy . Xuân Quy mấy hôm nay đang học thêu hoa với con đấy, tuy tiến bộ chậm chút, nhưng cũng coi như tiến bộ..." Thanh Yên đỡ cho Xuân Quy, xong tự cũng thấy chột , đó tiến bộ, đầu học thế nào, giờ vẫn thế . Cứ bảo nàng động đến kim chỉ là nàng kêu đau đầu.

Xuân Quy vội vàng gật đầu: "Chứ còn gì nữa! Hiện tại tay nghề thêu thùa của con cũng coi như lợi hại . Thiên hạ tam. Bà nhất, Thanh Yên nhị, con tam."

Tiết lang trung Xuân Quy tự khen , thành tiếng: "Ta thấy con thiên hạ tam, con là y quán tứ. Bà nhất, Thanh Yên nhị, tam, con tứ."

"Con còn bằng lang trung ?" Xuân Quy lang trung , rõ ràng là phục.

Lang trung ném cho Xuân Quy một hạt câu kỷ tử, với nàng: "Con đừng phục, khâu vá, thì mấy năm nay sống thế nào?"

"Ồ." Xuân Quy nghĩ ngợi, dường như lý. cứ thấy kim chỉ là đau đầu thì ?

"Con hứa với Tống tướng quân đấy, gặp ngài tặng ngài mười chiếc khăn tay tự thêu." Thanh Yên nhắc nhở Xuân Quy.

"Uống rượu tính ? Hơn nữa cả đời gặp nữa thì ?" Xuân Quy biện hộ cho .

"Tống tướng quân bao giờ thất hứa với , thấy mất mặt ?" Thanh Yên trêu nàng, Xuân Quy vội vàng khỏi quầy: "Con thêu con thêu, con học thêu ngay đây!"

 

Loading...