Giờ Tỵ, gác cổng đến báo:
Truyện được Mèo Ghiền Truyện edit, vui lòng không mang đi nơi khác.
👉Nếu bạn bận quá không thể đọc truyện thì có thể nghe truyện ở kênh Youtube: https://www.youtube.com/@meoghientruyenedit.
👉Mọi thắc mắc liên hệ Fanpage: https://www.facebook.com/meoghientruyen
“Có gửi tặng một phần lễ, là để cảm tạ phu nhân. Người đến là từ Trần gia.”
“Trần Đức Khải cũng điều. Hôm qua cho tín vật của Trần gia, hôm nay cố ý gửi lễ đến.”
“Người ngốc, thấy kim bài của Hoàng thượng, bất kể là nguyên nhân gì, tóm là lòng thánh ý.”
“ cũng giúp gì cho , kết giao với lợi ích gì?”
“Có mối quan hệ, thể dùng thì dùng, dùng cũng tổn thất gì. Hãy nhớ kỹ, thông minh đợi ai thể dùng mới kết giao, đặc biệt là thương nhân.”
“Ồ, là , chính là quảng kết thiện duyên, để tính kế.”
“Ừ!”
Bạch Chỉ Nguyệt với Thanh Liên:
“Ngươi nhận lễ vật, cứ tâm ý của chủ t.ử nhận. Cho đến tặng nhiều tiền thưởng một chút, lễ nghĩa qua loa.”
“Vâng, nô tỳ hiểu .”
Hai ả tiểu Bạch thị khi trở về ăn t.h.u.ố.c đảm bảo mang thai, cố ý giường thêm hai canh giờ nữa mới dậy đến chủ viện thỉnh tội.
“Xin phu nhân trách phạt. Chúng thật sự quyến rũ Bá gia, chỉ là theo phân phó của ngài . Ngài một mực đòi chúng hầu hạ, Ngôn Đông cũng thấy. Phu nhân cho chúng mấy lá gan cũng dám.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vua-an-dua-vua-nguoc-tra-tien-tay-va-mat-thang-lon/chuong-213-chuong-213.html.]
“Không dám ? Vậy t.h.u.ố.c đảm bảo sinh con dùng ?”
Hai ả tiểu Bạch thị mặt mày trắng bệch. Phu nhân ? Làm ? Thuốc là do di nương Bạch gia ngầm đưa cho, bảo nàng dùng lúc cần thiết. Nàng nay từng với bất kỳ ai.
Ngay cả Bạch Chỉ Dạng cũng là hôm qua mới . Chỉ vì hai luôn cùng hầu hạ Bá gia, nàng thể một sử dụng nên mới báo cho Bạch Chỉ Dạng . Phu nhân thể ?
Chẳng lẽ là lúc trở về nơi ở dùng t.h.u.ố.c phát hiện?
“Phu nhân oan cho chúng . Chúng gì loại t.h.u.ố.c đó, lúc phủ mang theo gì !”
“Tưởng rằng t.h.u.ố.c Bá gia uống hết, qua một đêm tra là thể nhận ?”
“Thiếp thể nhận.”
“Thanh Liên, tìm mấy vị lang trung, nghiệm thử bát thuốc. Lại bắt mạch cho hai vị di nương, chắc sẽ rõ ràng chuyện.”
Hai lời liền luống cuống. Bát t.h.u.ố.c đó quả thực dọn . Tối qua khi đút xong chỉ lo quyến rũ Bá gia, quên mất chuyện bát thuốc. Sáng nay vội vàng về nơi ở ăn một liều t.h.u.ố.c khác, phen nắm thóp.
“Phu nhân, chúng … Cầu phu nhân xem xét việc chúng chỉ là một mụn con nối dõi, mà tha cho chúng .”
“Đi hỏi Bá gia xem tha cho các ngươi ! Biết rõ thể Bá gia chịu nổi kích thích, cố ý hạ d.ư.ợ.c cho , hại bệnh tình nặng thêm. Tội c.h.ế.t thể miễn, nhưng tội sống khó tha. Còn mau khai thật t.h.u.ố.c từ ?”
Thấy Bạch Chỉ Nguyệt một mực trị tội, hai sợ hãi. Nếu đ.á.n.h một trận thì t.h.u.ố.c cũng uổng công, tính kế cũng thành công dã tràng.
“Chúng . Thuốc là do di nương của Bạch gia đưa, cho nha đầu cận mang tới. Phu nhân xem tình cùng là tỷ Bạch gia, cho chúng một con đường sống .”