Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 7: Điện thoại của rồng mèo
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:23
Lượt xem: 45
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đổng Thiên Tâm việc trong một công ty quảng cáo nhỏ với hơn 50 nhân viên. Công ty chỉ một mảng kinh doanh duy nhất: đại diện cho bộ quảng cáo của hệ thống tàu điện ngầm, bao gồm nhưng giới hạn ở màn hình điện t.ử lớn nhỏ, quảng cáo thương mại, quảng cáo từ thiện, áp phích, trang trí nội thất tàu điện và cả miếng dán tay vịn.
Công ty thể giành mảng kinh doanh định và béo bở vì nó thuộc một đơn vị trực thuộc đài truyền hình cấp tỉnh, nửa công nửa tư. Ban lãnh đạo công ty đều là những nhân sự “chuyển xuống” từ đài truyền hình, hưởng mức lương cao, phúc lợi hậu hĩnh và chế độ đãi ngộ . Năng lực việc thì , chỉ là đáng để nhắc tới. Bình thường, họ sống an nhàn và gần như việc.
Còn những thực sự việc là các nhân viên hợp đồng như Đổng Thiên Tâm, chiếm hai phần ba tổng nhân viên của công ty. Lương chỉ bằng một nửa nhân sự biên chế, nhưng cường độ việc thì gấp đôi. Công việc nhiều, lương thấp, đồng nghiệp khó tính - đúng chuẩn “trâu bò công sở.”
Đổng Thiên Tâm việc tại phòng hậu cần, chịu trách nhiệm các loại văn bản lặt vặt của công ty và kiêm luôn việc vặt khác. Ban đầu, phòng sáu , nhưng qua vài đợt tinh giản biên chế, chỉ còn hai . Đổng Thiên Tâm giữ vì cô xuất sắc, mà bởi cô tiền, gia thế, dám mạo hiểm nghỉ việc.
Người đồng nghiệp còn là một cô gái thuộc thế hệ 10X, mới từ năm ngoái, đầy sáu tháng biên chế, lương ngang với Đổng Thiên Tâm - ở đây năm năm. Cô gái họ Lưu, trùng hợp , cũng cùng họ với một lãnh đạo cấp cao ở đài truyền hình, và còn sống cùng một khu chung cư.
Tiểu Lưu giỏi ăn , tháo vát, chăm chỉ, xem là "dòng nước trong" hiếm hoi trong công ty - ít nhất cô còn đúng giờ, tan ca đúng giờ.
Sếp trực tiếp của Đổng Thiên Tâm, trưởng phòng hậu cần Lý Hồng Quan, năm nay 57 tuổi, chỉ còn chờ ba năm nữa để nghỉ hưu an . Ông áp dụng triết lý việc 13 chữ: “Không việc lớn , việc lớn tìm Tiểu Đổng.” Mỗi tuần, ông chỉ việc quá 6 giờ, việc chấm công do Tiểu Lưu phụ trách.
Vì , sáng thứ Hai, khi Đổng Thiên Tâm thấy trưởng phòng Lý xuất hiện tại văn phòng lúc 9 giờ, cô bèn ngó cửa sổ, đoán rằng hôm nay mặt trời chắc mọc đằng tây.
Trưởng phòng Lý giao cho cô một đống việc, nào là báo cáo chỉnh sửa, báo cáo tổng kết, kế hoạch công tác quý, kế hoạch nửa cuối năm của trưởng phòng Lý, v.v.
Đổng Thiên Tâm ghi sổ tay hiểu rằng đây chỉ là những việc thường lệ, đáng để ông đích đến giao, chắc chắn phía còn “chiêu lớn.”
Quả nhiên, khi uống một ngụm , nhả hai cọng bã , trưởng phòng Lý mỉm hiền từ với Đổng Thiên Tâm: "Tiểu Đổng , còn một việc nhỏ nhờ cô giúp."
Đổng Thiên Tâm tquá quen với nụ "chồn chúc Tết gà" . Mỗi trưởng phòng Lý nhờ cô "chuyện riêng" đều sẽ như .
Lần , cô giúp vợ ông một luận văn dài 10.000 chữ, đăng một tạp chí chuyên ngành nào đó và còn nhận tiền nhuận bút. Nhờ bài luận văn , vợ ông thăng chức phó giáo sư.
Lần nữa, cô giúp em vợ ông năm bài cảm nghĩ về một hoạt động học tập nào đó, tổng cộng 8.000 chữ.
Lần nữa nữa, cô giúp cháu nội ông ba bài thơ thiếu nhi và một bài thuyết trình 40 trang. Nhờ đó, cháu nội ông biểu diễn thơ chương trình mừng xuân của đài truyền hình tỉnh.
Lần nữa nữa nữa… Thôi, những chuyện cũ chẳng nhớ .
Đổng Thiên Tâm mỉm : “Trưởng phòng Lý, ông khách sáo quá. Cụ thể cần gì ạ?”
Trưởng phòng Lý: “Khụ, khụ. Tháng , thầy hướng dẫn của tròn 90 tuổi. Đám bạn học cũ của chúng dự định chúc thọ họp mặt. Mọi bầu lên phát biểu trong buổi tiệc. nháp một bài phát biểu, suy nghĩ mấy ngày nhưng vẫn ưng ý. Cần Tiểu Đổng giúp chỉnh sửa chút.”
Bản nháp của trưởng phòng Lý chỉ vỏn vẹn hai dòng, tay, nét chữ vô cùng " hồn". Đổng Thiên Tâm căng mắt : “Hôm nay trời trong mây sáng, gió xuân dịu mát, chúng tề tựu tại đây để chúc thọ thầy Lâm Đại Xuân đáng kính…”
Rồi… hết.
Đổng Thiên Tâm mỉm , khóe miệng co giật: “Bài phát biểu cần khi nào ạ?”
“Không gấp, gấp. Tuần đưa là .”
“Sếp yêu cầu gì cụ thể ?”
“Lời văn mộc mạc nhưng đơn điệu, câu chữ chỉnh chu nhưng quá cứng nhắc. Phải hồi tưởng những khó khăn xưa cũ, hướng đến tương lai tươi sáng. Tình cảm của chúng với thầy sâu đậm, cô cứ suy nghĩ kỹ nhé.”
Đổng Thiên Tâm vẫn giữ nụ : “ hiểu ạ.”
Hừ! Cái lão cáo già chẳng còn vênh váo lâu nữa . Chờ đến khi thừa kế khối tài sản khổng lồ, sẽ quăng lá đơn nghỉ việc ngay mặt lão, nhổ hai bãi nước bọt kiêu ngạo bỏ !
Trưởng phòng Lý dường như còn định bổ sung thêm mấy lời kiểu "đen rực rỡ sắc màu". lúc đó thì điện thoại reo. Đổng Thiên Tâm tranh thủ rời khỏi văn phòng, để mặc ông chuyện nhiệt tình qua điện thoại: “Không vấn đề gì. Đến lúc đó, chúng gom vài bàn, đ.á.n.h hẳn mười ván để thầy Lâm thỏa mãn cơn nghiện bài…”
Tiểu Lưu thò đầu khỏi màn hình máy tính, hỏi: “Chị Đổng, lão Lý bắt chị gì nữa thế?”
“Bài phát biểu cho buổi họp lớp.”
Tiểu Lưu đảo mắt: “ là ỷ già bắt nạt trẻ.”
Đổng Thiên Tâm mở máy tính, lượt nhập tiêu đề các báo cáo và tổng kết công cụ AI của Baidu. Chỉ mất hai phút, năm bản báo cáo tất.
Tiếp đó, cô nhập yêu cầu của bài phát biểu, nhấn mạnh các từ khóa như: “dài dòng, sáo rỗng, phô trương, trích dẫn thơ cổ”. Có vẻ AI gặp chút khó khăn, nó lẩm nhẩm tính toán mất ba phút mới nhả một bản nháp. Đổng Thiên Tâm thêm vài câu văn cổ, chỉnh sửa qua loa hai lượt là xong.
Cô mở thêm vài cửa sổ tài liệu trống trải đầy màn hình, mỗi cửa sổ chèn vài đoạn báo cáo dang dở. Cửa sổ bài phát biểu đặt ngay chính giữa. Sau đó, cô cài đặt phím tắt chuyển đổi giữa các màn hình. Ở màn hình thứ hai, cô mở trình duyệt web, bắt đầu tận hưởng thú vui lướt mạng.
Bí quyết lướt mạng trong giờ là luôn giữ vẻ bận rộn, còn giảm tải công việc thì nhất định báo cáo hạn chót đúng 5 phút.
Đổng Thiên Tâm đồng hồ: 10 giờ sáng. Toàn bộ công việc của ngày thành. Lại thêm một ngày việc chăm chỉ nữa!
Mục tiêu đầu tiên của buổi “lướt mạng” - , của sự nghiệp vĩ đại - là tìm kiếm “cách nuôi dưỡng và chăm sóc rồng.” Không ngoài dự đoán, kết quả là thông tin bịa đặt. Đổng Thiên Tâm qua vài bài, chẳng ngờ bài thuyết phục, cứ như dành cho bất kỳ loại thú cưng nào cũng áp dụng .
Trong tình huống , dĩ nhiên nhờ đến sức mạnh của AI.
AI trả lời chân thành: “Rồng tồn tại trong thực tế, do đó cách nuôi dưỡng cụ thể.”
Đổng Thiên Tâm: “...”
Thế thì tìm bà đồng nào thông linh, hỏi thử ba ở thế giới bên , hoặc hỏi bà dì tổ xem nhỉ?
Đổng Thiên Tâm nghĩ ngợi một lát, nhập từ khóa “Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín” , kết quả hiện một loạt bài về “Khổng Tử, Mạnh Tử, Nho gia, Ngũ Thường” khiến cô hoa cả mắt.
Bất chợt, lưng vang lên một tiếng “cạch”, như thứ gì đó rơi xuống đất. Đổng Thiên Tâm , chỗ việc của cô dựa sát tường, chẳng gì cả.
Kỳ lạ thật.
Đột nhiên, điện thoại reo lên, Đổng Thiên Tâm giật thót. Trên màn hình hiện chữ “Rồng Mèo” - là Mang Trú?
Đổng Thiên Tâm vội bắt máy: “Alo?”
Đầu dây bên im lặng vài giây, một giọng vang lên: “Đổng Thiên Tâm?”
là giọng của Mang Trú thật.
Đổng Thiên Tâm siết chặt điện thoại, lao khỏi văn phòng, chạy thẳng nhà vệ sinh, tìm một góc khuất, khóa chặt cửa, xổm xuống, hạ giọng: “Anh đói ?”
“Ta bấm nhầm.”
“Ồ, thế cúp đây.”
“Khoan .” giọng Mang Trú ngập ngừng, tiếp: “Cô… khụ, vẫn bình an chứ?”
Sự quan tâm đột ngột khiến Đổng Thiên Tâm ngơ ngác: “Anh uống nhầm t.h.u.ố.c ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-7-dien-thoai-cua-rong-meo.html.]
“Xung quanh gì bất thường ?”
“Không. Sao hỏi ?”
Mang Trú im lặng vài giây hỏi: “Khi nào cô tan ?”
“Năm giờ chiều, về đến nhà chắc sáu giờ.” Đổng Thiên Tâm nghĩ ngợi thêm: “Anh cần xin nghỉ để về nấu cơm cho ?”
Tuyệt đối thể để tên đói, liên quan đến tiền bạc cả nửa đời của cô cơ mà!
“Không cần. Về nhà sớm một chút.”
Mang Trú dứt khoát cúp máy.
Đổng Thiên Tâm chằm chằm màn hình vài giây, gãi mũi, gãi tai, bất giác nở nụ .
Thì chờ ở nhà là cảm giác thế đây. Hì hì.
Đổng Thiên Tâm hát nghêu ngao, nhún nhảy, bước chân lộp cộp văn phòng. Chủ nhiệm Lý chuồn mất tăm, Tiểu Lưu thì ngang nhiên lướt xem video ngắn, còn Đổng Thiên Tâm mở trang thương mại điện tử, cẩn thận chọn đồ chơi cho mèo cưng.
Nhỡ , một ngày nào đó Mang Trú biến về dạng mèo thì ? Đổng Thiên Tâm cảm thấy nên chuẩn sẵn cả hai tay.
Dưới bàn việc vang lên một tiếng “cạch”. Đổng Thiên Tâm cúi xuống, thấy cạnh thùng rác một quân mạt chược. Nền xanh, mặt trắng, khắc hai chữ đỏ “Bát Vạn”.
Chủ nhiệm Lý là cực kỳ mê mạt chược, chắc chắn là do ông mang đến. Đổng Thiên Tâm tiện tay ném thẳng thùng rác. Nhìn thôi thấy bực .
Lại một ngày yên bình trôi qua, Đổng Thiên Tâm chen lên tàu điện ngầm, trong giỏ hàng trực tuyến thêm 20 cây đồ chơi trêu mèo. Chỉ là cô còn phân vân kiểu dáng nào hợp với Mang Trú.
Giờ cao điểm, tàu điện ngầm như một hộp cá mòi chật cứng. Các nhân viên văn phòng chen chúc , khuôn mặt bơ phờ, tay lướt điện thoại, tỏa sự chán nản tích tụ một ngày việc.
Đổng Thiên Tâm nhớ lời Mang Trú sáng nay. Anh nghĩ cô “lên chầu”, nhưng thực tế thì giống như “viếng mộ” hơn.
Hôm nay khác thường. Trong đám uể oải , Đổng Thiên Tâm phát hiện một nhân vật đặc biệt: một bà lão tóc bạc trắng, mặc chiếc sườn xám lụa tinh xảo, dựa lưng cửa tàu, mỉm cô.
Ánh mắt giao chút ngại ngùng, Đổng Thiên Tâm gượng , , mở túi xách định lấy tai . bất ngờ, giữa đống dây tai rối rắm, cô phát hiện quân bài mạt chược “Bát Vạn” .
Chẳng lẽ cô vô tình bỏ đây ? Sao chẳng chút ấn tượng nào nhỉ?
Đổng Thiên Tâm rút quân bài xem, nhưng xung quanh thùng rác, đành bỏ túi.
Tàu dừng qua vài trạm, lên xuống, Đổng Thiên Tâm đeo tai , theo dòng rời khỏi ga tàu. Đi bộ hơn mười phút, cô mới nhận xuống nhầm trạm, và theo thói quen đến gần đồn cảnh sát phố Hương Châu.
Đã lỡ tới đây, chi bằng ghé thăm lão Trương và ông Triệu, tiện thể lấy tấm biểu ngữ khen thưởng hôm qua quên đem về. Nghĩ , Đổng Thiên Tâm tăng tộc độ bước chân. Người qua đường vội vã lướt qua cô, trong khi cô đeo tai chống ồn, nhưng rõ ràng tiếng bước chân lưng .
Đổng Thiên Tâm tháo tai , .
Bà lão tóc bạc tàu điện ngầm đang cách cô năm bước, mỉm cô.
Đổng Thiên Tâm cảm thấy kỳ lạ, thử bước lên hai bước, bà lão cũng bước lên hai bước. Đổng Thiên Tâm dừng , bà lão cũng dừng. Cô bước tiếp, bà lão bước theo. Rõ ràng là đang cố ý theo cô.
Không còn cách nào khác, Đổng Thiên Tâm mặt bà lão, hỏi:
“Bà ơi, bà quen cháu ?”
Bà lão vẫn mỉm , gì.
Đổng Thiên Tâm hỏi tiếp: “Bà tên gì? Nhà ở ? Bà mang điện thoại ? Có nhớ của nhà ?”
Bà lão chỉ lắc đầu, vẫn .
Đổng Thiên Tâm hiểu , đây là một cụ già lạc đường do mắc chứng Alzheimer. Chuyện cô gặp nhiều , cách nhanh nhất là đưa cụ đến đồn cảnh sát để kiểm tra camera, liên lạc với gia đình.
“Bà ơi, cháu đưa bà đến đồn cảnh sát nhé. Các chú cảnh sát sẽ tìm cách đưa bà về nhà, ạ?”
Bà lão gật đầu.
Đổng Thiên Tâm cùng bà lão, trò chuyện linh tinh. Dù cả quãng đường chỉ cô lảm nhảm, còn bà lão chỉ mỉm lắng , nhưng như thế cũng giúp giảm bớt căng thẳng cho già lạc.
Người qua đường đều ngoái hai họ, vẻ mặt đầy thắc mắc. Đổng Thiên Tâm chẳng mảy may để ý, rẽ qua hai góc phố, cuối cùng cũng đến đồn cảnh sát phố Hương Châu.
Hôm nay đúng phiên trực của Tiểu Vương. Đổng Thiên Tâm vui vẻ chạy : “Tiểu Vương, một bà cụ lạc đường, giúp bà tìm nhà với nhé!”
“Được thôi.” Tiểu Vương vui vẻ đáp: “Bà cụ ?”
Đổng Thiên Tâm chỉ tay về phía : “Chính là bà cụ mặc sườn xám xinh kìa.”
Tiểu Vương thò đầu : “Không ai cả.”
“Cậu kiểu gì thế, cảnh sát mà mắt kém ? Bà ngay lưng...” Đổng Thiên Tâm , nửa câu nghẹn trong cổ họng.
Bà lão đang cột đèn đường ngoài đồn cảnh sát. Ánh đèn chập chờn nhấp nháy, chiếc sườn xám màu tím sẫm phấp phới dù gió. Tà áo để lộ đôi giày da nữ cổ điển màu đỏ rực, nhưng trong giày chân, chỉ hai đám sương mờ. Bốn phía xung quanh bà, bóng.
“Cạch… lọc cọc cọc…”
Một quân bài mạt chược lăn từ ngoài cửa , dừng ngay bên chân Đổng Thiên Tâm. Trên mặt quân bài “Bát Vạn” xuất hiện một vệt m.á.u thấm .
Tiểu kịch trường
Khi Đổng Thiên Tâm đang chăm chú chọn đồ chơi cho mèo, Mang Trú học cách lướt xem video ngắn.
Cô gái xinh nhảy múa? Lướt qua.
Diễn cảnh cãi ? Lướt qua.
Game streamer? Lướt qua.
Livestream mua sắm? Lướt qua.
Mèo dễ thương + nhạc nền: mèo ngủ, mèo nũng, mèo lăn tròn, mèo nghịch ngợm, chủ nhân vui vẻ “hít mèo”...
Mang Trú bất động ba giây, khóa màn hình.