Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 60: Đánh rồng cũng phải nhìn mặt chủ chứ
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:48:18
Lượt xem: 30
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đổng Thiên Tâm bay qua đại dương mênh mông, Tiểu Hoa và những cây hoa đá bám chặt tóc đuôi ngựa của cô. Gió thổi qua khiến cánh hoa đầu Tiểu Hoa lay động, tỏa hương thơm ngào ngạt khắp đường bay.
Điện thoại của Cát Dương Chỉ Chỉ vang lên chỉ dẫn to rõ: “Còn cách tâm tà khí 5km... 3,3km... 2km... 1km... Đã đến mục tiêu!”
Bên , sóng biển cuộn lên như mực đen; đầu, những đám mây đen xoắn , hình thành một cơn lốc xoáy khổng lồ, tâm xoáy đầy rẫy oán khí.
Đổng Thiên Tâm cưỡi gió, dừng giữa trời và biển, dáng thẳng tắp, tóc bay trong gió, vạt áo phần phật vang lên.
Từ trung tâm mây đen, một bóng đen gớm ghiếc dần hiện , kèm theo tiếng ngạo nghễ của Thái Tuế vang vọng khắp bầu trời:
“Hahaha! Tam giới còn Chúc Long. Một nhân loại nhỏ bé như ngươi dám mà cản đường ư, chắc hẳn đến để chịu c.h.ế.t !”
Đổng Thiên Tâm gằn: “Ta chỉ một !”
Ngay khi lời dứt, tiếng gió rít lên phía . Một vạn chiếc drone trải khắp bầu trời, mang theo vô con mắt cơ khí màu xanh băng.
Tất cả drone đều là loại nông nghiệp chịu tải nặng, chống gió mạnh. Mỗi chiếc gắn một điện thoại vệ tinh với cửa sổ phát sóng trực tiếp, hiển thị một thành viên tộc Lữ tay cầm hoa tươi, bên cạnh là một phân của Cát Dương Chỉ Chỉ.
Một vạn Lữ tộc đồng loạt nhảy điệu trừ tà, xoay trái ba vòng, xoay ba vòng, nhảy lên nhảy xuống, xoay 360 độ; cánh hoa tung bay khắp nơi.
Thái Tuế nổi giận: “Ngươi đang chế nhạo ?!”
Đổng Thiên Tâm nhướng mày: “Thứ đồ cổ như ngươi, hôm nay sẽ cho ngươi thấy sức mạnh công nghệ thời hiện đại! Khởi trận!”
Một mệnh lệnh vang lên, đội drone tạo thành một trận lưới trừ tà khổng lồ, ánh sáng linh thiêng chói lòa lao thẳng tâm xoáy oán khí.
Thái Tuế nhạt: “Kiến húc cây, thật nực !”
Oán khí biến thành những dòng chảy đen cuộn trào, lao tới tấn công đội drone. sự điều khiển khéo léo của Cát Dương Chỉ Chỉ, các drone né tránh linh hoạt, vẫn giữ vững trận hình và duy trì ánh sáng trừ tà.
Tại trung tâm trận pháp, Lữ Ngọ cầm hai đóa hồng đỏ, nhảy múa đầy nhiệt huyết, hô vang: “Lữ tộc! Hôm nay quyết một trận sống mái!”
Đám oán khí ánh sáng trừ tà đ.á.n.h tan, co rúm . Thế nhưng nồng độ oán khí quá cao, chỉ dựa trận pháp trừ tà vẫn đủ phong ấn thanh tẩy .
Thái Tuế phát hiện điểm yếu, lớn, triệu hồi thêm oán khí, chuẩn phá vỡ trận hình.
Đổng Thiên Tâm giơ tay hô lớn: “Kích hoạt trận thứ hai!”
Một vạn drone khác bật đèn sáng rực, tạo thành vòng trận thứ hai, bao quanh trận đầu và tâm xoáy oán khí.
Vòng trận thứ hai chở của Lữ tộc, mà là cảnh livestream concert của Thẩm Ước.
Thẩm Ước mặc trang phục lộng lẫy, cầm micro, thẳng ống kính, nháy mắt: “Người hâm mộ yêu, hôm nay, mời cùng hát ca khúc mới ‘Càn Khôn Nhất Nặc’. Cầu mong hòa bình cho thế giới, non sông mãi an lành!”
Thái Tuế gào thét, phóng hàng nghìn mũi nhọn oán khí, tấn công dữ dội. Các drone dần yếu thế, trận pháp lung lay sụp đổ.
Thái Tuế ngạo nghễ: “Không tâm trận, các ngươi đừng mơ chống nổi ?!”
Đổng Thiên Tâm nghiến răng: “Ai tâm trận?!”
Cô dùng phong nhận rạch cổ tay, m.á.u đỏ tuôn , hòa trận pháp. Ánh sáng trừ tà lập tức biến thành màu đỏ rực, mạnh mẽ áp chế oán khí.
“Tâm trận chính là !”
Cả trời đất ngập tràn ánh sáng đỏ như máu, bi tráng mà quyết liệt.
Thái Tuế giật : “Cô dám hy sinh chính ?!”
Tiểu Hoa và bốn cây hoa đá thét từ xa, liều đ.â.m thủng tường gió lao đến chỗ Đổng Thiên Tâm.
Khi đến gần, Tiểu Hoa vươn , cánh hoa biến thành một đóa hoa đỏ khổng lồ, hấp thụ bớt oán khí, giảm áp lực lên trận pháp.
Thái Tuế hoảng hốt hét lên: “Mi… Đinh Ninh?!”
Đồng thời, bốn cây hoa đá liên kết với Tiểu Hoa, tạo thành trận pháp Ngũ Đức. Dữ liệu hiển thị: “0.34%… 5.88%… 33.13%… 99.99%!”
Khi trận pháp đạt mức tối đa, ánh sáng bùng nổ. Một Chúc Long khổng lồ trắng như ngọc xuất hiện giữa trời đêm. Vảy rồng tỏa sáng, sừng rồng như mã não, đôi mắt vàng kim rực rỡ.
Thái Tuế rống lên trong tuyệt vọng: “Không thể nào!”
Ánh sáng tinh khiết ập xuống, nhấn chìm Thái Tuế, thanh tẩy oán khí.
Đổng Thiên Tâm lơ lửng, ngơ ngẩn trời đất trở bình yên. Nước mắt cô ngừng rơi khi thấy Chúc Long tan thành tia sáng.
Cô thì thầm trong nước mắt: “Mang Chúc Long về…”
Đột nhiên, một luồng gió mát bao lấy cô. Trước mắt là gương mặt quen thuộc, lạnh lùng dịu dàng: “Cô thật tự lượng sức , Đổng Thiên Tâm!”
Cô òa , nhào vòng tay của Mang Trú, , gọi tên ngừng: “Mang Trú! Mang Trú! Mang Trú!”
Mang Trú ôm cô, mắt thoáng đỏ lên: “Được , đừng ồn nữa, phiền c.h.ế.t .”
Đôi mày nhíu của giãn một chút, khóe mắt phớt đỏ. Một tay đỡ Đổng Thiên Tâm, tay vỗ nhẹ lưng cô: “Nghe thấy , ồn c.h.ế.t .”
“Oa oa oa! Mang Trú! Oa oa hu hu hu!”
“Này, đừng lấy nước mũi lau lên !”
Xung quanh chỉ còn vài chục chiếc drone lượn vòng bất lực. Nhờ Cát Dương Chỉ Chỉ mà mới chứng kiến bộ sự việc qua livestream.
[Tả Bách: “Có nên nhắc họ là chúng vẫn đang ở đây ?”]
[Mười tám trưởng lão tộc Lữ:…Xong , tỷ lệ sinh của tộc Chúc Long coi bộ… tiêu tùng.]
[Lữ Ngọ:…Khụ khụ khụ!]
[Thẩm Ước: Không thèm nữa! Không chịu nổi!]
[Nguyệt Hạ: Các bộ phận chuẩn ngay tiết mục encore của buổi biểu diễn .]
[Cát Dương Chỉ Chỉ: Cảnh báo tà khí! Cảnh báo tà khí!]
Mang Trú biến sắc, kéo Đổng Thiên Tâm . Giữa trung, một luồng tà khí yếu ớt lơ lửng, quấn quanh vài vòng, ngưng tụ thành một cây nấm nhỏ xíu, cất giọng the thé: “Tà khí và oán khí đời là bất diệt! Ta là bất diệt! Các ngươi bao giờ tiêu diệt nổi ! Rồi một ngày sẽ trở mạnh mẽ hơn... ”
“Chát!” Tiếng tát chói tai vang vọng.
Thái Tuế ôm “đầu nấm” khổng lồ sững sờ. Đến cả Mang Trú, Đổng Thiên Tâm, và drone cũng bất ngờ.
Tiểu Hoa, với cánh hoa rách nát đầu, chống nạnh, hầm hực lơ lửng cây nấm: “Thái Tuế giữ lời hứa ?!”
Thái Tuế kinh ngạc: “Đình Đình?! Mi là Đình Đình?!”
Tiểu Hoa thở dài: “Chúng chẳng hẹn ở Chung Sơn ư? Lớn lên sẽ cùng hấp thụ tà khí, chuyển hóa thành linh khí đất trời. Ta chỉ lỡ ngủ một giấc mà ngươi biến mất. Ngươi tìm ngươi suốt mười ngàn năm ?!”
Thái Tuế sững sờ: “Ngươi... ngươi luôn tìm ?”
Tiểu Hoa bất đắc dĩ: “Tất nhiên , hứa với ngươi, thì nhất định giữ lời.”
Thái Tuế đần thối mặt, bật , nước mắt rơi như mưa, b.ắ.n sợi nấm tung tóe.
Tiểu Hoa vỗ nhẹ đầu nấm: “Thôi nào, đừng nữa. Sau chúng cùng hấp thu tà khí, ít còn bạn đồng hành.”
Thái Tuế to hơn.
Mọi : “...”
Tiểu Hoa nắm tay Thái Tuế, cúi đầu chào thật sâu. Hai cánh hoa cuối cùng phát sáng, bao lấy Thái Tuế.
Đổng Thiên Tâm bừng tỉnh: “Đây là... nguyện lực của Tiểu Hoa ư?”
Mang Trú ngạc nhiên: “Là sức mạnh của lời thề mà Đình Ninh gìn giữ suốt vạn năm, thanh tẩy oán khí cuối cùng của Thái Tuế…”
Đình Ninh và Thái Tuế biến thành hai luồng sáng nhỏ, nhẹ nhàng bay lòng bàn tay Đổng Thiên Tâm. Tiểu Hoa trở thành một hạt giống, Thái Tuế hóa thành một sợi nấm.
Đổng Thiên Tâm toát mồ hôi: “Phải với hai thứ đây?!”
Hàng chục drone đồng loạt hét: “Tiêu diệt ngay! Nghiền nát! Đốt cháy !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-60-danh-rong-cung-phai-nhin-mat-chu-chu.html.]
Mang Trú hai vật nhỏ trong tay Đổng Thiên Tâm với vẻ chán ghét, suy nghĩ một lúc : “Thái Tuế là bất diệt. Tốt nhất nên giữ nó sự giám sát. Nếu dấu hiệu gì bất thường thì thanh tẩy ngay.”
Đổng Thiên Tâm gật đầu: “Phải dập tắt mầm họa từ trứng nước, đúng ?”
“Hơn nữa, giờ Đình Ninh ở cạnh, chắc cũng .”
“Ờ... nhưng nên trồng ở cho hợp lý đây?”
“Trong chậu hoa ban công .”
“Hả?!”
Đám drone: “Ê ê ê, thế sơ sài quá ?!”
Một ngày mệt nhoài khởi đầu bằng buổi họp sáng của Giáo sư Tả. Tám giờ, Đổng Thiên Tâm Cát Dương Chỉ Chỉ gõ chiêng lôi dậy. Cô ngáp bước phòng khách, thấy tề tựu đông đủ: Mang Trú còn đang ngậm bàn chải, tóc Lữ Ngọ rối như ổ quạ, Thẩm Ước đắp mặt nạ, Nguyệt Hạ chỉn chu chuẩn đưa Thẩm Ước .
Tả Bách mặc đồ ngủ, cầm bút điện t.ử chỉ màn hình TV chiếu PPT với tiêu đề:
“Họp tổng kết dự án thanh tẩy Thái Tuế.”
Đổng Thiên Tâm sắp phát điên:
“Giáo sư Tả, Boss tiêu , cho chúng ngủ thêm ?!”
Tả Bách thản nhiên bắt đầu tổng kết: “Qua phân tích, và Cát Dương Chỉ Chỉ nhận thấy, điều kiện để Mang Trú hồi sinh gồm các yếu tố: Thứ nhất, Tiểu Hoa và bốn cây hoa đá hy sinh để hình thành Trận Ngũ Đức. Vì Tiểu Hoa và hoa đá chịu ảnh hưởng từ sức mạnh Long Thần mà hóa thành tinh linh, nên cũng thể xem như phân của Mang Trú, giúp tái cấu trúc và triệu hồi Chúc Long.”
Lữ Ngọ chen ngang: “Khụ khụ, cho một câu! Trận Ngũ Đức là công sức năm đời Lữ tộc, thể bỏ qua!”
Tả Bách liếc ngang: “Thứ hai, nguồn năng lượng cuối cùng hội tụ Trận Ngũ Đức là tàn dư nguyện lực từ các nhiệm vụ , nhất là từ miếng gỗ. Miếng gỗ và kiếm đào mộc đều chức năng ‘ngón tay vàng’, nhưng miếng gỗ là lá chắn, kiếm đào đỗ là chuyển hóa sát thương. Lần đầu Thái Tuế hồi sinh, Đổng Thiên Tâm dùng miếng gỗ bảo vệ Mang Trú. Có lẽ giữ chút sức mạnh Long Thần, trở thành điều kiện quan trọng cho sự hồi sinh của .”
Nguyệt Hạ gật gù: “Người giúp đỡ khác, ắt trời giúp.”
“Thứ ba, cũng là then chốt, chính là ‘ngón tay vàng’ bong bóng màu hồng.” Tả Bách sang Mang Trú và Đổng Thiên Tâm, : “Bong bóng màu hồng khả năng cao chính là nguyện lực thuần khiết từ sự tâm ý tương thông của hai .”
Đổng Thiên Tâm và Mang Trú . Cô mỉm , còn Chúc Long thì mặt .
“Báo cáo dự án kết thúc.” Tả Bách tắt bút điện tử.
Cát Dương Chỉ Chỉ kéo slide tiếp theo: “Nhiệt liệt chúc mừng Chúc Long trưởng thành đạt 100%!”
Mọi : “…”
“À, suýt quên.” Lữ Ngọ móc điện thoại bấm: “Khoản tiền thừa kế cuối cùng, một trăm , chuyển .”
Điện thoại Đổng Thiên Tâm kêu “ting”, báo tin nhắn tài khoản nhận 100.000.000 tệ. Cô chỉnh bộ đồ ngủ, dậy đầy khí thế:
“Để chúc mừng chính thức đạt mục tiêu nhỏ với khoản tiết kiệm , hôm nay bao! Mọi ngoài shopping ăn xả láng nào!”
Gió thổi “vù” qua phòng khách.
Nguyệt Hạ lôi Thẩm Ước: “Nhanh lên, sắp trễ lịch !”
Tả Bách kéo Cát Dương Chỉ Chỉ thư phòng: “Sắp đến cuối kỳ, duyệt luận văn cho nghiên cứu sinh.”
Lữ Ngọ điện thoại, : “A lô, giám đốc Vương hả? Vâng, 10 giờ sáng sẽ đến.”
Đổng Thiên Tâm: “…”
Cô lặng lẽ sang Mang Trú.
Anh đặt bàn chải xuống, ban công xách bình tưới nước cho mấy chậu hoa.
Đổng Thiên Tâm hậm hực theo.
Mấy chậu Tiểu Lục, Tiểu Lam, Tiểu Tử, Tiểu Hoàng trở về hình dạng hoa đá, phơi nắng, uống nước, trông khỏe mạnh. Không bao giờ chúng mới hóa thành tinh linh thêm nữa đây .
Tiểu Hoa và Thái Tuế trồng chung một chậu. Tiểu Hoa nhú hai chiếc lá non xanh mơn mởn, còn Thái Tuế thậm chí nảy mầm.
Mang Trú tưới nước dọa:“Hai đứa ngoan đấy.”
Đổng Thiên Tâm hùa theo: “Nếu , Tả Bách sẽ biến hai đứa thành món ‘Đình Ninh xào nấm’ luôn đấy.”
Hai chiếc lá non của Tiểu Hoa khẽ rung, như đang .
Đổng Thiên Tâm ngắm chậu hoa hồi lâu, ánh mắt chợt dời sang gương mặt Mang Trú.
Chàng trai mặt bờ vai rộng, vòng eo thon, da trắng mịn hơn tuyết, hàng mi dài cong, ngũ quan thanh tú như ngọc. là rồng cô nuôi, trông thật đấy!
Mang Trú cứng : “Nhìn gì?!”
Đổng Thiên Tâm toe toét: “Vì .”
Mặt, tai, và cổ của Mang Trú đỏ bừng. Chúc Long thuần trắng của tam giới hóa thành… tôm luộc.
Đổng Thiên Tâm khoái chí ngắm tiếp.
Mang Trú thở dài, đặt bình nước xuống, bỗng đưa tay kéo cô lòng.
Đổng Thiên Tâm giật , run bần bật: “Anh gì đấy?!”
Mang Trú nghiêm túc: “Ta đói.”
Cô hốt hoảng: “Anh trưởng thành 100% , cần ăn ngủ nữa ?!”
Anh nhẹ siết tay, giữ cô sát n.g.ự.c hơn.
Đôi đồng t.ử đen của Mang Trú vụt hóa vàng óng như mắt rồng: “Ta đói!”
Đổng Thiên Tâm cảm nhận rõ tim đập loạn nhịp. Anh đến gần, thở nóng dần, vòng tay chặt hơn...
lúc ngàn cân treo sợi tóc, bỗng vang lên tiếng “tút tút tút” kỳ cục bầu trời, giống như máy kéo sắp hết xăng ...
Không máy kéo, đó là một đám mây to cỡ bồn tắm, bay phun từng luồng khói trắng đứt đoạn như khí thải. Cuối cùng, nó đáp xuống ngay bên ban công, nhả một làn khói trắng, “khụ khụ khụ” như ông già mệt mỏi.
Đổng Thiên Tâm kỹ, phía đám mây tấm bảng vàng giống biển , đề “Tường Vân 007.”
Trên mây, một cô gái mặc áo dài kiểu cổ điển xếp bằng, ngáp vươn vai:
“À, cuối cùng cũng tìm ! Đổng Thiên Tâm, hậu duệ tộc Hoạn Long, và Mang Trú, thuộc tộc Chúc Long!”
Mang Trú lập tức cảnh giác: “Cô là ai?!”
Cô gái xua tay lia lịa: “Bình tĩnh, thường. là thần tộc!”
Cô rút điện thoại, màn hình hiển thị thẻ công tác sáng rực:
“Tên là Phạm Lan, bà Thổ Địa của miếu thổ địa khu Thanh Long, thành phố Xuân Thành, thuộc Côn Lôn mạch. Hai thanh tẩy Thái Tuế lập công lớn, giá trị công đức tăng mạnh. Chúc mừng! Hai vị lên Thiên Đình thi công chức ?”
Mang Trú: “…”
Đổng Thiên Tâm: “… Đây là trò lừa đảo kiểu mới ?”
Cô gái cuống cuồng: “Bà thổ địa thật mà! Trở thành thần tiên dễ lắm! Học một khóa, thi một bài, chịu vài tia sét là xong!”
Mang Trú nổi giận, phóng vòng sáng cực lớn. Ai ngờ cô gái ném luôn một chiếc chăn lười in hình Peppa Pig, nhanh như chớp quấn gọn cả Mang Trú lẫn Đổng Thiên Tâm thành một bó khổng lồ. Cô ôm cái túi, cưỡi Tường Vân “tút tút tút” bay , bay hát:
“KPI năm nay đủ ! Tiền thưởng Tết ơi, đến đây! Lalala... ”
Gió lạnh thổi qua ban công, bốn cây hoa đá, Tiểu Hoa và Thái Tuế (còn nảy mầm) đều ngẩn tò te.
Tả Bách trong phòng khách cầm ly cà phê nóng, ngó ban công trống . Thong thả đẩy gọng kính.
Trong điện thoại, Cát Dương Chỉ Chỉ kêu inh ỏi báo động.
Tả Bách gọi cho Lữ Ngọ: “A lô, Lữ Ngọ, đây. Khoảng 30 giây , Đổng Thiên Tâm và Mang Trú một cô gái… ừ… cưỡi một đám mây cà tàn bắt cóc ngay ban công. Cô tự xưng là thần tộc, biên chế ở Thiên Đình, vũ khí là chăn lười hình lợn Peppa ... Không, điên, càng ảo giác. Cô bảo sẽ đưa họ thi công chức thần tiên.”
Tả Bách nhấp ngụm cà phê: “Cậu nghĩ nếu đặt tên dự án là: ‘Phó bản bà Thổ Địa’?”
Tiếng hét của Lữ Ngọ vang vọng khắp thành phố Bách Đảo.
... Hết truyện ...