Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 59: Thời gian không có anh
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:48:17
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sáng 8 giờ, Đổng Thiên Tâm đ.á.n.h thức bởi tiếng líu ríu quanh .
Cô mở mắt, thấy Tiểu Hoa cùng bốn cây hoa đá đang kéo tóc cô, miệng kêu “ú ú ú” để gọi cô dậy.
Đổng Thiên Tâm mơ màng rời giường, ngáp gãi đầu, phòng tắm, đ.á.n.h răng, rửa mặt, dưỡng da, từ từ bước phòng ăn.
Tả Bách chuẩn một bàn bữa sáng đầy ắp. Cát Dương Chỉ Chỉ và Tiểu Hoa và bốn cây hoa đá một bàn riêng. Cát Dương Chỉ Chỉ ăn bằng hình ảnh, còn Tiểu Hoa và bốn cây hoa đá dùng bộ dụng cụ nhỏ xíu.
Lữ Ngọ vẫn chăm chỉ phục vụ Nguyệt Hạ, trong khi Thẩm Ước là tội nghiệp nhất: chiếc đĩa to chỉ nửa quả trứng, một quả táo và hai miếng dưa leo.
Thẩm Ước mếu máo: “Quá đáng thật, hôm qua còn gà luộc, hôm nay rau quả!”
Nguyệt Hạ lạnh lùng đáp: “Hôm qua ai rách bộ đồ biểu diễn cao cấp 800 nghìn tệ của buổi concert hả?”
Thẩm Ước cúi đầu c.ắ.n dưa leo, dám thêm.
“Nguyệt Hạ , đừng giận nữa.” Lữ Ngọ tươi rói, múc một bát canh đưa tới: “Uống canh , da.” Biểu cảm xu nịnh, giọng điệu ngọt ngào như sẵn sàng đút canh miệng Nguyệt Hạ.
Đổng Thiên Tâm dám , còn Tả Bách thì ho mạnh một tiếng.
Thẩm Ước nhai thêm vài miếng dưa leo, nhắc : “Tối nay lúc 7 giờ là buổi concert đầu tiên tại Bách Đảo. Mọi đều là khách VIP, nhớ đến đúng giờ.”
Câu lặp gần nửa năm, riết đến phát chán, ai đáp lời.
Không cam tâm, Thẩm Ước bèn chuyển sang nhắn tin trong nhóm WeChat, nhưng ai nấy đều khóa màn hình để khỏi phiền. Bị phớt lờ, đành lướt mạng xã hội, bất ngờ hét lên: “Đới Tiểu Hi cập nhật vòng bạn bè ! Tối nay cô sẽ cùng và bạn học đến xem buổi concert của !”
Đới Tiểu Hi đăng một đoạn video. Trong đó, cô cắt tóc ngắn gọn gàng, đội băng đô cổ vũ, một tay cầm điện thoại, tay ôm vai . Đằng là bảy tám bạn cùng lớp, ai cũng tươi rạng rỡ và đồng thanh hô:
“Thẩm Ước, bọn em đến xem biểu diễn đây! Tối nay gặp nhé!”
Đổng Thiên Tâm xem video ba vẫn thấy đủ: “Đới Tiểu Hi năm nay học lớp 11 nhỉ? Nghe kết quả học tập ?”
Cát Dương Chỉ Chỉ đáp: “Kỳ thi cuối kỳ qua, cô thứ ba thành phố. Mốn Toán đạt điểm tuyệt đối.”
Tả Bách bổ sung: “Rất năng khiếu toán học, thể tuyển thẳng.”
“Tuổi trẻ tài cao!” Đổng Thiên Tâm thốt lên, nhét hai chiếc há cảo tôm miệng, bước ban công, đeo ba lô, đội chiếc mũ bảo hiểm mới mua. Tiểu Hoa và bốn cây hoa đá líu ríu chui ba lô, ló những chiếc đầu nhỏ xinh ngoài ngắm nghía.
“ đây!” Đổng Thiên Tâm bước lên lan can, nhảy làn gió sớm, vút lên bầu trời, trong chớp mắt chỉ còn một bóng nhỏ.
Trong phòng ăn, im lặng đặt đũa xuống, đồng loạt sang cánh cửa phòng ngủ đóng kín.
Trên cửa treo một tấm bảng màu hồng: “Ổ của mèo rồng.”
Ba năm nay, Đổng Thiên Tâm bao giờ căn phòng , cũng từng khóa cửa, như thể cô vẫn đang chờ chủ nhân thực sự của căn phòng trở về .
Lữ Ngọ hỏi: “Cô vẫn lén lút bay ngoài ban đêm ?”
Tả Bách thở dài, mở đoạn video do Cát Dương Chỉ Chỉ ghi qua vệ tinh.
Dưới bầu trời đầy , Đổng Thiên Tâm lướt gió sát mặt biển. Những tinh linh biển nhỏ nhắn ngoi lên từ các con sóng, cất lên những bài hát buồn.
Cô lặng lẽ bay, lặng lẽ khám phá những vùng biển thể tới, trở về bình minh, giả vờ như từng rời khỏi nhà.
Tả Bách : “Tháng bay đêm 25 , nhiều hơn tháng ba .”
Lữ Ngọ im lặng.
Nguyệt Hạ lo lắng: “Cô thực sự cần gặp bác sĩ tâm lý ?”
Cát Dương Chỉ Chỉ đáp: “ hỏi Tiểu Hoa . Tiểu Hoa khí của cô vẫn trong sáng và tươi tắn như xưa, chỉ là… cô đơn mà thôi…”
Khi tan , Tiểu Vương ở đồn cảnh sát đến, rằng con mèo "Tiểu Bạch" ( mua từ tiệm thú cưng Thanh Thanh cách đây ba năm) chịu ăn uống, nên nhất quyết mời Liễu Thanh Thanh về nhà kiểm tra sức khỏe của nó.
Đổng Thiên Tâm từng gặp "Tiểu Bạch", một con mèo béo đến mức bụng lê sát đất, rõ ràng cần giảm cân, mà Tiểu Vương ngang nhiên bịa chuyện. À... hiển nhiên, ý của chỉ là chuyện con mèo.
Liễu Thanh Thanh lúng túng, rằng cô còn xử lý công việc cuối ngày khi đóng cửa. Tiểu Vương lập tức nháy mắt với Đổng Thiên Tâm, gần như chuột rút.
Đổng Thiên Tâm đáp bằng một cái nháy mắt “hiểu ”, chủ động nhận việc, tiễn Tiểu Vương và Liễu Thanh Thanh về.
Đến 18:00, Nguyệt Hạ nhắn tin nhắc nhanh chóng đến nhà thi đấu. Buổi concert của Thẩm Ước đang hot, giao thông bắt đầu ùn tắc .
Trong nhóm chat, đồng loạt trả lời: “Hiểu .”
Đổng Thiên Tâm sắp xếp thỏa cho những chú mèo, khóa cửa, đội mũ bảo hiểm và cất cánh từ sân .
Bầu trời lúc hoàng hôn tối hẳn, như phủ lên một lớp màu tím xanh nhòe nhoẹt.
Tiểu Hoa và những cây hoa đá ló đầu khỏi ba lô, ríu rít trò chuyện với cơn gió nghịch ngợm. Những làn sương trắng như sữa lướt qua chân, mang theo mùi hương quen thuộc: mùi t.ử đinh hương, cháo hải sản, nhựa đường, hàu nướng, hoa giấy, và dừa.
Đổng Thiên Tâm từ từ dừng .
Lần đầu tiên cô cất cánh gió, mùi hương mà cô cảm nhận cũng chính là những mùi .
Chỉ khác là bây giờ, thêm một mùi hương mới ...
Một mùi hương trong trẻo, tựa như tuyết đầu mùa ... thuộc về Mang Trú.
Cơn gió buồn bã lướt qua mái tóc cô, những cánh hoa đầu Tiểu Hoa khẽ rũ xuống.
Đổng Thiên Tâm đổi hướng, bay về nhà.
Phòng của Mang Trú vẫn sạch sẽ, giống hệt như lúc rời .
Đổng Thiên Tâm Tả Bách luôn lén dọn dẹp khi cô nhà.
Ánh sáng nhè nhẹ ngoài cửa sổ xuyên qua rèm voan, tạo nên một gian mơ màng như trong giấc mơ.
Tiểu Hoa và những cây hoa đá yên vai Đổng Thiên Tâm im lặng đến bất thường.
Giường của Mang Trú dọn dẹp ngay ngắn, phẳng phiu như là ủi, một nếp nhăn.
Cạnh giường đặt hai ổ mèo: một ổ màu hồng họa tiết dâu tây, và một ổ màu xanh họa tiết bầu trời.
Đổng Thiên Tâm nhớ lúc Mang Trú thích màu hồng, bắt cô đổi sang ổ mèo mới.
Thế nhưng, ổ màu xanh vẫn còn nguyên bao bì, thậm chí từng mở.
Thực tế, Mang Trú chỉ ngủ trong chiếc ổ màu hồng.
“Miệng thì chê, nhưng thể trung thực.” Đổng Thiên Tâm lẩm bẩm, tới bàn học cạnh cửa sổ, kéo ghế xuống.
Trên bàn học của Mang Trú chỉ một chiếc đèn bàn, một cuốn lịch để bàn (dừng ở thời điểm ba năm ), và một ngăn kéo nhỏ.
Ngăn kéo khóa.
Bốn cây hoa đá nhảy lên bàn, ba cây nâng đế đèn bàn, cây còn lôi chìa khóa giấu bên đế đèn , giơ lên đưa cho Đổng Thiên Tâm.
Bên trong ngăn kéo là một hộp bánh quy lớn, kiểu dáng và nhãn hiệu mang phong cách hoài cổ. Không Mang Trú kiếm nó từ .
Hộp bánh chỉ chứa ba thứ: Một gói nhỏ bọc cẩn thận, một cuốn sổ tay hình dâu tây (kiểu dáng giống sổ tay học sinh tiểu học), và một bìa tài liệu cũng họa tiết dâu tây.
Ánh mắt của Đổng Thiên Tâm gói nhỏ thu hút đầu tiên: Bọc kín như thế , chẳng lẽ là tiền riêng ?
Từng lớp vải mở , bên trong là một chiếc thìa inox.
Mọi đều rằng rồng phương Tây thích sưu tập đá quý lấp lánh, chẳng lẽ rồng phương Đông thích sưu tập… dụng cụ ăn uống?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-59-thoi-gian-khong-co-anh.html.]
Đổng Thiên Tâm kỹ bật : Chiếc thìa trông quen, chính là chiếc thìa múc dưa hấu mà cô mang thế giới phim thần tượng.
“Hóa , Mang Trú thực sự là một kẻ mê ăn uống.”
Cuốn sổ tay hình dâu tây cũng chứa những nội dung kỳ lạ.
Nhìn từ cách , vẻ là nhật ký.
Nét chữ thon dài, mạnh mẽ, đôi lúc nguệch ngoạc, lẽ khi tâm trạng . Mỗi trang thường chỉ ghi một câu:
“Cách một ngàn năm trăm tám mươi năm, nếm thử tài nấu nướng của dòng tộc Hoạn Long. Quả thực khó nuốt!”
“Ta, một ngàn năm trăm tám mươi tuổi, trải qua sự bẽ mặt khi nửa đêm trong trạng thái nửa hình dạng mèo … bài tiết. Thật nhục nhã!”
“Hôm nay một họ Hoạn Long, tới sáu thước, đầy một giáp, sỉ nhục, vu oan rằng nửa đêm lén trong ổ mèo. Thật nực !”
Đổng Thiên Tâm đập tay xuống bàn lớn.
Xem kỹ , những lời Mang Trú từng “tuyên bố” đều “lật kèo”:
Nói rằng rồng trưởng thành cần ăn uống, nhưng ăn nhiều, còn kén ăn.
Tuyên bố rồng trưởng thành bài tiết, nhưng hóa đơn nước trong nhà tăng đột biến.
Nói rằng rồng , nhưng cuối cùng sướt mướt rời .
Trang tiếp theo chỉ một dòng chữ:
“Chức năng đặc biệt của kiếm đào mộc: chuyển hướng sát thương.”
Đổng Thiên Tâm , nghẹn ngào.
Cô , dù lúc đó nhận , nhưng suy ngẫm mới hiểu:
Là một con yếu đuối, đáng lẽ khi tấn công bằng oán khí, cô sẽ chịu tổn thương nặng nề, thậm chí di chứng. cô hề hấn gì.
Câu trả lời duy nhất, là Mang Trú dùng cách nào đó để chuyển tất cả tổn thương sang cơ thể .
Và khả năng lớn nhất chính là nhờ thanh kiếm đào mộc mà A Mục tặng .
Đổng Thiên Tâm từng nhiều tự hỏi: nếu khi đó Mang Trú cô đỡ lấy cú tấn công đó, liệu biến mất ...
Nếu cô phát hiện sớm hơn...
Nếu cô ngăn cản Mang Trú...
Nếu... nếu...
Bốn cây hoa đá đẩy nhẹ bàn tay đang run rẩy của Đổng Thiên Tâm, giúp cô lật trang tiếp theo.
“Tộc rồng Chúc Long sinh vì tam giới, mãi mãi sẽ bao giờ hy sinh tất cả chỉ vì một .”
Đổng Thiên Tâm rơi nước mắt.
Dường như cô thấy hình ảnh con “rồng mèo” kiêu ngạo, khoanh tay, dùng vẻ mặt khó chịu mà :
“Nghĩ gì thế? Chút oán khí thì gì ? Thay ngươi đỡ một cú, chẳng qua chỉ là chuyện cỏn con thôi.”
Nước mắt thấm ướt trang giấy, nét chữ nhòe thành một vệt mờ.
Bốn cây hoa đá luống cuống giúp cô lau nước mắt, Tiểu Hoa vai cô, khe khẽ nức nở, như an ủi, như thương.
Các trang tiếp theo đầy những bản ghi chép về các loại trận pháp, chú văn và bùa chú. Ở giữa, hai cụm từ nổi bật:
“Định luật bảo năng lượng”
“Tâm trận”
Trang cuối cùng là một bản thiết kế trận pháp chỉnh, bao gồm trận bảo hộ và Trận Ngũ Đức lồng ghép với , giống hệt trận pháp bảo hộ mà Đổng Thiên Tâm từng thấy ba năm . Tên của trận pháp: “Càn Khôn Nhất Nặc”.
Bản thiết kế chỉ là một bản nháp thô sơ, vẫn thiện.
Đổng Thiên Tâm lau nước mắt, bật : “Quả nhiên là rồng mèo, não bé tí, chỉ một thứ nửa vời.”
Trang chuyển về nhật ký.
“Gần đây, thường nhớ về lễ tang của giáo sư Lâm. Đám tang huyên náo, thú vị, khiến cũng vô cùng mong chờ.”
“Hóa , nghĩ đến chuyện từ sớm .” Đổng Thiên Tâm nhẹ giọng : “Không hổ danh là tộc Chúc Long, quả nhiên coi cái c.h.ế.t như về nhà.”
Những trang cuối chỉ còn trống trắng xóa.
Đổng Thiên Tâm mở tập hồ sơ cuối cùng.
Bên trong là một báo cáo dài hơn 50 trang của Tả Bách, phân tích khả năng kích hoạt cơ chế “bong bóng hồng phấn”, một dạng năng lực dừng thời gian. Báo cáo chứa đầy các biểu đồ, bảng biểu, giả thuyết và chuỗi suy luận.
Trang cuối cùng kết luận:
“99,99% khả năng cơ chế kích hoạt của bong bóng hồng phấn (dừng thời gian) là: khi Đổng Thiên Tâm và Mang Trú đạt tâm ý tương thông.”
Đổng Thiên Tâm sững sờ.
Tâm ý tương thông?
Thời điểm đó, trong lòng cô chỉ một ý nghĩ: Hãy để Mang Trú sống sót. Hãy để Mang Trú ở .
Nếu suy luận của Tả Bách là đúng, thì hóa ...
Những bong bóng hồng phấn lúc đó, chỉ là mong ước của riêng cô...
Đổng Thiên Tâm lớn, nức nở.
“Tam giới gì chứ? Coi cái c.h.ế.t như về nhà cái gì chứ? Anh rõ ràng sống! Rõ ràng ở ! Con rồng ngốc miệng thì cứng mà lòng mềm!”
Hoàng hôn bên ngoài dần biến mất, gió đêm lướt qua rèm cửa trắng tinh khôi, nhẹ nhàng vuốt ve lưng Đổng Thiên Tâm đang run rẩy.
Tiểu Hoa và những cây hoa đá khe khẽ , căn phòng chìm tĩnh lặng và bóng tối.
Bỗng, màn hình điện thoại sáng lên.
Ký hiệu cảnh báo của Cát Dương Chỉ Chỉ hiện lên với chiếc mũ bảo hộ: “Cảnh báo nồng độ tà khí cấp đỏ! Thái Tuế tái xuất! Vị trí tà khí: vĩ độ**, kinh độ**!”
Tiểu Hoa và những cây hoa đá bật dậy, đồng loạt về phía Đổng Thiên Tâm.
Đổng Thiên Tâm chậm rãi thẳng dậy, lau nước mắt, nhắn nhóm: “ xuất phát đây!”
Nhóm chat đồng loạt trả lời: “Hiểu !”
Đổng Thiên Tâm bước lên ban công, về phía xa, ánh mắt kiên định như .
Đêm tối mịt mờ, sóng biển nổi gió cuồn cuộn.
Tiểu Hoa và những cây hoa đá nhảy lên vai cô, đồng loạt giơ tay , hô vang: “Oh yeah yeah!”
Đổng Thiên Tâm lao khỏi ban công, bay thẳng về bầu trời đầy mây đen.