Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 56: Một người không đủ, hàng triệu người thì sao
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:48:14
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bầu trời bao la, những vì khẽ lay động, sóng biển lấp lánh như những chiếc vảy bạc.
Đổng Thiên Tâm và Mang Trú tay trong tay, bay dần xa mặt biển. Thành phố Bách Đảo phía họ dần mờ , cho đến khi còn thấy bờ cát nữa.
Ánh sáng chỉ dẫn lơ lửng xoay quanh vài vòng tan biến thành vô hạt lấp lánh.
Đổng Thiên Tâm ngạc nhiên: “Không tìm phần hồn thứ hai của Đới Hiểu Hiểu ?”
Mang Trú im lặng, coi như thừa nhận.
Đổng Thiên Tâm thở dài.
Biển mênh m.ô.n.g vô tận, làn gió mang theo mùi mặn nồng và một chút tanh nhẹ. Đêm càng về khuya, tiếng sóng như chiếm trọn cả thế giới.
Trước đại dương rộng lớn, ngay cả một thực thể mạnh như Chúc Long cũng trở nên nhỏ bé như hạt cát.
Mang Trú cúi đầu, niệm chú: “Tự thiên hữu trợ, cát vô bất lợi; thông thần linh chi đức, phù loại vạn vật chi âm… ”
Những ký tự chú ngữ trong suốt lan tỏa cùng làn sóng, như vô vàn đóa hoa quỳnh bung nở giữa đêm, như mộng ảo.
Đổng Thiên Tâm thấy âm thanh từ sâu thẳm lòng biển.
Tiếng ngân nga xa xăm của cá voi xanh cổ đại, tiếng vui của cá heo, bản hòa tấu trầm bổng của cá voi sát thủ. Những con rùa biển khổng lồ nhẹ nhàng quạt tay như quả lắc đồng hồ cũ kỹ. Đàn cá nhiệt đới sặc sỡ, vảy chúng khẽ quệt rạn san hô. Sứa trong suốt uyển chuyển trôi, rong biển dập dờn.
Những tinh linh nhỏ bé của biển ngoi lên mặt nước, chiếc đầu chúng tròn trĩnh, hai chiếc râu trong suốt, khoác lên chiếc áo choàng ánh cầu vồng. Cơ thể chúng phát sáng như ngọc trai, hòa giọng cùng muôn loài trong bản hợp xướng cổ xưa nhất hành tinh.
Đổng Thiên Tâm thấy cay khóe mắt: cô hiểu đó là hồi đáp của đại dương, của muôn sinh vật, và cũng là của Chúc Long duy nhất đời.
Đôi mắt đen của Mang Trú phản chiếu sóng nước: “Họ rằng, một phần hồn con đang lẩn trốn trong vùng biển . Cô về, chỉ ngủ vùi mãi mãi.”
Đổng Thiên Tâm nhíu mày, bật video: “Thẩm Ước, hát một bài để gọi cô tỉnh !”
Thẩm Ước với đôi môi khô nứt, uống vội ngụm nước cất giọng. Âm nhạc ẩn chứa yêu lực của Lộc Thục nhẹ nhàng men theo từng đợt sóng, vang lên những tiếng vọng trầm bổng.
“Đới Hiểu Hiểu, đây là bài hát em thích nhất của Thẩm Ước. Mau dậy, chúng cùng xem buổi concert của nào!” Đổng Thiên Tâm lớn tiếng gọi.
Giọng hát và tiếng gọi hòa lẫn trong biển, nhưng hồi đáp.
Mang Trú nhíu mày: “Mẹ cô ?”
Nguyệt Hạ đưa ống kính về phía của Đới Hiểu Hiểu. Đôi mắt bà đỏ hoe, liên tục gọi con gái: “Hiểu Hiểu… Hiểu Hiểu… Mẹ đây… Hiểu Hiểu… Về nhà với nào… ”
Mang Trú vẽ một lá bùa khuếch đại âm thanh, tiếng gọi qua điện thoại vang xa khắp trời đất. Giọng khản đặc của hòa cùng tiếng thút thít của tinh linh biển, như cả đại dương đang .
phần hồn vẫn hồi đáp.
Đổng Thiên Tâm bối rối: “Tại thế?!”
Mang Trú biển: “Cô oán khí tích tụ từ bạo lực mạng. Trong cơn hoảng loạn và đau buồn cực độ, cô phong bế bản . Oán lực quá mạnh, một hai đủ đ.á.n.h thức cô .”
Đổng Thiên Tâm im lặng một lúc: “Nếu một đủ, một ngàn, một vạn, hàng triệu thì ?”
Mang Trú ngạc nhiên cô.
Đổng Thiên Tâm tiếp lời: “Nếu giọng thông thường đến , giọng của nguyện lực thì ?”
Mang Trú: “Cô… ”
Đổng Thiên Tâm giơ điện thoại: “Nguyệt Tổng, chúng cần thêm , cần nhiều nguyện lực để gọi Đới Hiểu Hiểu.”
Nguyệt Hạ sững sờ, hiểu ngay: “Được, chính là chuyên gia trong chuyện mà.”
Anh bắt tay hành động.
Trước tiên, Thẩm Ước mở phòng livestream, hát lên sóng.
Anh kịp phản ứng, gương mặt xuất hiện ngay buổi phát trực tiếp Weibo. Không đèn sân khấu, trang điểm, tóc tai bù xù. Bối cảnh chỉ là một bức tường trắng trơn để bảo vệ thông tin cá nhân của Đới Hiểu Hiểu.
Với một ngôi thường tỏa sáng rực rỡ, sự xuất hiện giản dị khiến Thẩm Ước thoáng mất tự tin.
May mắn , chỉ một câu của Nguyệt Hạ tiếp sức cho : “Không cần bất kỳ thứ trang trí nào. Giọng hát của tự nó là ngôi sáng nhất !”
Thẩm Ước lập tức cất một nốt cao lộng lẫy.
Người hâm mộ của Thẩm Ước truyền tai . Phòng livestream từ chục nghìn nhanh chóng tăng lên hàng triệu lượt theo dõi.
Nguyệt Hạ mở cuộc họp video, điều phối đội truyền thông và cộng đồng fan: “Khởi động hệ thống tài khoản, đẩy các hashtag ‘Thẩm Ước hát trong phòng livestream’, ‘Giọng ca thiên thần’, ‘Thẩm Ước đang gọi ai’ lên hot search. Nếu lọt nổi, hãy liên hệ nền tảng mua vị trí.
Liên kết với tất cả nghệ sĩ công ty để quảng bá livestream!
“Trong nhóm hâm mộ, giải thích ngắn gọn lý do: Đới Hiểu Hiểu vẫn tỉnh. Thẩm Ước livestream để đ.á.n.h thức cô .
Vụ bạo lực mạng liên quan đến Đới Hiểu Hiểu… thôi khỏi nhắc, mạng internet trí nhớ của nó.
Chuẩn infographic, đồng loạt đăng các nền tảng, dẫn dắt dư luận, tuyệt đối cho thứ vượt tầm kiểm soát!
Liên hệ bộ phận PR và công ty dữ liệu hợp tác, theo dõi các bình luận nhạy cảm. Bất kỳ nội dung tiêu cực, châm chọc, kích động, gây tranh cãi đều xóa ngay. Nếu xóa , tìm cách dẫn hướng bình luận, để dư luận phát triển tích cực.
Đừng báo cáo những thứ vô ích, cũng đừng đùn đẩy trách nhiệm. Tận dụng nguồn lực. Lần , chúng sẽ xoay chuyển tình thế.
Dữ liệu phòng livestream thế nào? Hot search ? Tốt, duy trì chủ đề ‘Nhật Xuất Hiểu Hiểu’.
Chọn vài tài khoản mới, giả dùng thường để chia sẻ bài đăng của ‘Bánh ngọt và cơm thịt kho là một của ’.
Tập trung đẩy mạnh nội dung liên quan đến cơm thịt kho! Đồ ăn là cách dễ nhất để khơi dậy tình yêu cuộc sống. Nhớ chú ý hướng của bình luận!”
Đổng Thiên Tâm nắm chặt điện thoại, mồ hôi rịn trán.
Dưới sự sắp xếp của Nguyệt Hạ, lượng khán giả trong phòng livestream của Thẩm Ước vượt mốc tám triệu, các từ khóa hot search phiên leo top. Chủ đề “Bánh ngọt và cơm thịt kho là một của ” cũng dần nóng lên… đó là sức mạnh kinh khủng của tiền bạc và quan hệ.
Mang Trú cau mày: “Mấy trò đẩy bình luận mua hot search đều vô nghĩa. Dữ liệu thể giả, nhưng lòng thì . Chúng cần những nguyện lực chân thành, thể một chút giả dối nào.”
Nguyệt Hạ qua màn hình, đưa chỉ thị cuối cùng: “Dưới bài đăng ‘Bánh ngọt và cơm thịt kho là một của ’, cấm tất cả bình luận từ fan hoặc bình luận dẫn dắt. Dành gian cho dùng thực sự. Tiểu Đổng, chỉ thể giúp đến thế!”
Đổng Thiên Tâm gật đầu: “Cảm ơn cô!”
Mang Trú vẫn tán thành: “Đới Hiểu Hiểu bạo lực mạng nên đẩy tình trạng , giờ cô cứu cô bằng chính mạng internet ?”
Đổng Thiên Tâm siết điện thoại: “Thế giới sáng tối, lòng cũng thế. Mạng xã hội tràn ngập tranh cãi, oán hận, nhưng tin đó chỉ là lớp mây đen nhất thời. Ánh mặt trời bao giờ tắt, ánh sáng vẫn luôn hiện hữu!”
Dưới bầu trời đêm, đôi mắt Đổng Thiên Tâm lấp lánh như mai.
Mang Trú thêm, chỉ chăm chú phần bình luận bài đăng “Bánh ngọt và cơm thịt kho là một của ”.
Bình luận đầu tiên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-56-mot-nguoi-khong-du-hang-trieu-nguoi-thi-sao.html.]
“Cơm thịt kho ngon ghê. Hôm nay mới ăn cơm xá xíu, ông chủ còn cho thêm thịt nè (ảnh).”
Đổng Thiên Tâm nín thở.
Ánh mắt Mang Trú sáng lên. Anh lướt ngón tay qua bình luận, một luồng nguyện lực nhỏ bé lấp lánh thoát , ấm áp như đom đóm.
Bình luận thứ hai: “Hôm nay đầu tự cơm chiên trứng, cháy tí nhưng ăn vẫn ngon (haha) (ảnh).”
Nguyện lực thứ hai bừng sáng.
Bình luận thứ ba: “Bạn thử thịt kho tàu nấu ? Ngon cực kỳ! (ảnh) Nếu dịp, ghé nhà chơi, nấu cho ăn thử nhé ~”
Những nguyện lực tiếp theo thi lóe lên…
“Hôm nay chợ, giá đỗ tươi ngon lắm (ảnh).”
“Hoa Quỳnh nhà nở, còn nấu canh hoa Quỳnh (ảnh).”
“Nhà công thức chân giò kho gia truyền, thử đấy (ảnh).”
“Hôm nay cô phát cơm căng tin run tay, thêm khối trứng gà (ảnh).”
“Quán nướng thật đỉnh (ảnh), tặng kèm cả nước ngọt (ảnh).”
“Mì tôm thập cẩm nấu vô địch thiên hạ (ảnh).”
Số chia sẻ bữa ăn của cứ tăng, họ lan sang nhiều chủ đề khác. Tất cả ảnh chụp đều ấm áp, đem đến niềm vui từ những khoảnh khắc đời thường:
“Đây là chú rùa nhỏ nhà , hoa văn mai xinh ? (ảnh).”
“Đây là truyện nhỏ vẽ hôm nay (ảnh).”
“ tập đan khăn quàng cổ (ảnh).”
“Hôm nay khách bộ móng tay lắm (ảnh).”
“Có bé chỉ đầu và bảo ‘Trên một con đường nhỏ’, tặng một bông hoa, rằng ‘ đường hoa’ ( nước mắt).”
“Ôi bình luận đáng yêu quá, cũng tặng bạn một bông hoa nha, haha.”
“Đây là chú ch.ó nhà , tên Lai Phúc (ảnh).”
“Đây là chú hamster (ảnh), càng ăn càng mập, chắc sắp giảm cân đây, haha.”
“Đây là Husky của , siêu ngốc và siêu phá nhà (ảnh).”
Đổng Thiên Tâm bất ngờ thấy bình luận của vài quen:
Lưu Thanh Thanh (Thanh Thanh Dịch Trạm):
“Các bé mèo con ở trạm đều đáng yêu lắm. Nào ghé chơi nhé (ảnh).”
Tiểu Vương (đồn cảnh sát khu Hương Châu, dùng tài khoản phụ):
“Cuối cùng cũng nuôi một chú mèo trắng (ảnh). Chưa đặt tên nữa, ai đề xuất gì ?”
Địa chỉ IP bình luận đa dạng, trải khắp cả nước và nước ngoài:
“Thành phố ở mưa suốt ba ngày, đây là chiếc lá nhỏ nhặt (ảnh).”
“Chỗ là ban ngày, mây quá (ảnh).”
“Biển quê cũng , kết nối với biển chỗ bạn đấy (ảnh).”
“Tuyết rơi, tuyết nhỏ, còn quàng khăn cho nó (ảnh).”
“Đây là ngọn núi quê (ảnh). Năm sẽ cố trồng thêm cây!”
“Bên trời nắng, ngửa mặt thấy (ảnh). mới tra dự báo thời tiết, mai chỗ cơm thịt kho sẽ nắng đó (ảnh).”
Những luồng nguyện lực thuần khiết đua tuôn khỏi màn hình điện thoại với tốc độ chóng mặt: một trăm, một ngàn, một vạn, hàng trăm ngàn… Tựa hàng triệu đom đóm vũ trụ, chúng vây quanh Đổng Thiên Tâm và Mang Trú, ấm áp và sáng rực.
Đổng Thiên Tâm và Mang Trú nắm tay , vận dụng gió và chú thuật để truyền ánh sáng . Dưới sự hòa nhịp của giọng hát Thẩm Ước, ánh sáng nguyện lực lan tỏa khắp vùng biển, hòa cùng những tinh linh đại dương. Cả vùng biển chợt hóa thành dải ngân hà rực rỡ.
Tiếng hát của các tinh linh biển chuyển sang giai điệu tươi vui, ngập tràn hy vọng. Bất ngờ, bộ nguyện lực hội tụ thành một vòng xoáy khổng lồ mặt biển, bùng nổ, nhô lên một khối cầu băng xanh.
Đổng Thiên Tâm và Mang Trú bay sát , thấy bề mặt khối cầu những hoa văn đen xù xì, đó chính là lớp oán khí đông cứng.
Các tinh linh biển kêu lên thảng thốt, những tia nguyện lực rung chuyển quanh đó. Mang Trú đưa mắt Đổng Thiên Tâm.
Đổng Thiên Tâm gật nhẹ đầu, tiến đến gõ hai cái lên lớp vỏ: “Hiểu Hiểu, về nhà thôi.”
Vỏ băng vang lên tiếng “rắc”, nứt một kẽ hở. Ánh sáng nguyện lực lách , tan chảy những mảng oán khí đen. Lớp vỏ rơi từng mảnh, để lộ Đới Hiểu Hiểu đang cuộn ở bên trong.
Cô bé ôm c.h.ặ.t đ.ầ.u gối, mắt nhắm nghiền, linh hồn tỏa ánh sáng yếu ớt trong gió biển.
Đổng Thiên Tâm cưỡi gió gần, ôm cô bé lòng, vỗ về nhẹ nhàng như dỗ dành em nhỏ.
Cô bé mở mắt, trong ánh phản chiếu, hàng triệu đốm sáng nguyện lực như muôn vì đồng thanh cất tiếng.
Đổng Thiên Tâm xoa đầu cô: “Theo dự báo thời tiết, mai trời sẽ . Về nhà ăn sáng với nhé?”
Cô bé mỉm , khẽ gật đầu. Cơ thể cô bé lập tức tan thành một chùm sáng dịu dàng.
Mang Trú niệm chú dẫn hồn. Các tinh linh biển xếp tay thành con đường ánh sáng trở về, đưa phách nhỏ về phía thành phố Bách Đảo, biến mất khỏi tầm .
Đổng Thiên Tâm nín thở màn hình điện thoại, thấy Nguyệt Hạ mở cửa sổ phòng bệnh. Ánh sáng linh hồn bay , Tiểu Hoa đỡ lấy, cùng bốn cây đá nhỏ hợp lực đưa chùm sáng đỉnh đầu Đới Hiểu Hiểu.
Ngay khoảnh khắc then chốt, điện thoại đột ngột tắt màn hình.
Đổng Thiên Tâm lo lắng gõ lắc: “Hết pin ? Mất sóng ? Cát Dương Chỉ Chỉ ? Chúng mau về thôi… ”
Bất ngờ, Mang Trú ôm chặt eo cô, lướt vút lên cao và dựng một kết giới khổng lồ quanh cả hai.
Ánh sáng rực rỡ nơi biển khơi bất ngờ vụt tắt, tựa một vùng biển c.h.ế.t.
Gió thổi lạnh lẽo bên tai, mang theo mùi hôi thối nồng nặc.
Đổng Thiên Tâm giật : “Đó là oán khí ?”
Mang Trú đáp, giọng nghiêm trọng: “Không, đây là tà khí.”