Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 55: Tìm Phách
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:48:13
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt trời lặn, nhưng bầu trời hẳn tối đen.
Đường chân trời còn sót chút màu đỏ nhạt, sắc tím nhạt dần hòa quyện với ánh đèn xe như những viên ngọc lấp lánh. Gió nhẹ lướt qua tóc, phảng phất sự yên bình.
Đổng Thiên Tâm đáp gió, dừng tòa nhà Tiêu Thần, quan sát tỉ mỉ xung quanh, bỏ qua bất kỳ dấu hiệu bất thường nào.
Tòa nhà Tiêu Thần hiện tại giống như một con quái thú c.h.ế.t, lặng lẽ sừng sững giữa trời, tĩnh lặng.
Mang Trú lơ lửng trung, tà áo dài phấp phới. Anh kết ấn bằng hai tay, niệm chú:
“Động tĩnh bất thất, kỳ đạo quang minh. Động nhật nguyệt, sát chi vô nhai!”
Một vòng sáng khổng lồ lan rộng từ giữa hai bàn tay Mang Trú, lấp lánh như cánh bướm tỏa bay khắp nơi. Vài giây , ánh sáng tắt lịm, bất kỳ chuyện gì xảy .
Mang Trú cau mày, vẻ mặt cực kỳ khó chịu.
Đổng Thiên Tâm hỏi: “Không tìm thấy ? Lẽ nào phách của Đới Hiểu Hy ở quanh đây ư?”
Sắc mặt Mang Trú càng lúc càng khó coi.
Đổng Thiên Tâm lấy điện thoại .
Trước khi xuất phát, Cát Dương Chỉ Chỉ phân ba phân . Phân thứ nhất với Tả Bách và Lữ Ngọ, phân thứ hai cùng Đổng Thiên Tâm và Mang Trú, phân thứ ba ở bệnh viện, đồng thời mở phòng họp trực tuyến để cả ba nhóm dễ dàng phối hợp.
Đổng Thiên Tâm hỏi: “Tình hình của Đới Hiểu Hy thế nào ?”
Thẩm Ước đang hát, , chỉ thể hiệu bằng tay chân. Nguyệt Hạ cầm điện thoại, di chuyển camera đến gần Đới Hiểu Hy: “Hiện tại vẫn định, con bé vẫn đang ngủ.”
Tiểu Hoa và bốn hoa đá nhỏ gối của Đới Hiểu Hy, nhanh chóng vẫy tay rối rít, miệng líu lo: “Hây dô hây hô!”
Phân thứ ba của Cát Dương Chỉ Chỉ dịch: “Bọn chúng ba hồn của Đới Hiểu Hy vẫn tạm , nhưng tần rung của ba phách khá bất thường. Có lẽ hai phách mất tách .”
Lữ Ngọ xuất hiện màn hình:
“Chúng định vị IP của tên Chu Nhất Ca. Tên thật là Phùng Huống, 41 tuổi, sở hữu một công ty ươm tạo ngôi mạng. Địa chỉ công ty ở tầng 30, phòng 3055, tòa nhà Hoàng Tài, 445 đường Bồng Lai. Đường đang kẹt xe, chắc 40 phút nữa chúng mới tới nơi.”
Đổng Thiên Tâm: “Tốt lắm, giữ liên lạc nhé!”
Cô sang Mang Trú: “Nếu phách của Đới Hiểu Hy ở đây, thì thể ở ?”
Mang Trú trầm ngâm, chìa tay :
“Đưa tay cho .”
Đổng Thiên Tâm nghi ngờ nhưng vẫn đặt tay lòng bàn tay Mang Trú. Anh nhanh chóng đan những ngón tay tay cô, nắm chặt.
Đổng Thiên Tâm giật , la lên: “Anh gì ?!”
Mang Trú lảng , giọng điệu nghiêm túc: “Đương nhiên là dùng khí thanh khiết của tộc Hoạn Long để tìm phách.”
Dứt lời, giơ tay còn vẽ một lá bùa trong suốt giữa trung, tung . Lần , vòng sáng càng lấp lánh, trong suốt, lan khắp thành phố Bách Đảo.
Đổng Thiên Tâm nín thở, cảm nhận vô vàn âm thanh kỳ diệu đổ ập đầu : tiếng tim cô và tim Mang Trú đập nhịp nhàng, tiếng gió luồn qua phổi, tiếng xe cộ ồn ã, tiếng mây trôi phía vì đầu tiên, tiếng bướm đập cánh quanh những ngọn đèn đường chớp tắt.
Rồi cô thấy một thanh âm khác, như vụ nổ của một ngôi rực rỡ, cuốn theo cơn bão vô tận, giống tiếng rên rỉ yếu ớt của chim non cơn mưa.
Mắt Mang Trú bừng sáng: “Tìm ! Đó là tiếng của phách!”
Anh chỉ về phía , một mũi tên ánh sáng hình tam giác xuất hiện, lắc lư bay .
Cả hai lập tức đuổi theo, rời khỏi khu công nghệ cao, băng qua vịnh biển, trở trung tâm thành phố. Bên là những cảnh tượng quen thuộc: con hẻm Phỉ Thúy rực nóng của các quán ăn đêm, trụ sở công an đường Hương Châu, tấm biển siêu thị cộng đồng Hương Châu.
Phía siêu thị là khu bốc dỡ hàng, đông nghẹt xe tải và nhân viên kho bãi đang bận rộn việc.
Mũi tên ánh sáng lơ lửng khu bốc dỡ, chớp hai tan biến.
Mang Trú tạo một lớp bùa ẩn hình cho cả hai, lơ lửng giữa trung tìm kiếm.
Đổng Thiên Tâm khẽ : “ nhớ của Đới Hiểu Hy quản lý kho ở đây, bà thường ca đêm…”
Mang Trú hiệu im lặng: “Suỵt, ở .”
Anh chỉ phòng nghỉ tạm của nhân viên: một căn lều tôn với hai dàn máy điều hòa gắn tường, cửa hé mở, bậu cửa sổ phía đặt vài chiếc cốc giữ nhiệt cỡ khác .
Bên trái dàn máy lạnh, một bộ bàn ghế nhựa vẫn thường dùng ở các quán vỉa hè: một bàn nhựa kèm hai ghế dài.
Ngay bàn là một cột đèn đường, lúc còn bật. Ánh sáng mờ mờ tỏa nhờ đèn từ phòng nghỉ hắt tới, tạo nên bầu khí lờ mờ.
Không gian quanh đó trông lạ lùng, như bao phủ trong lớp sương mờ, khiến đồ vật bóp méo nhẹ.
Đổng Thiên Tâm dụi mắt, nhận màn sương đang tụ thành một bóng nửa trong suốt, tóc dài, mặc đồng phục học sinh, nửa nửa ghế dài. Trên bàn là một hộp cơm giữ nhiệt hai tầng.
Đó chính là Đới Hiểu Hy! Nói chính xác, chỉ là một phần phách của cô bé.
Làn sương quanh phách tỏa mờ mờ quanh bàn ghế, như giấc mộng chiều hoàng hôn.
Hình ảnh Đới Hiểu Hy gọi , phách lờ mờ tái hiện cảnh Đới bước từ phòng nghỉ, đối diện, mở hộp cơm giữ nhiệt.
Một hộp cơm, một hộp đồ ăn, một bát canh nghi ngút khói. Đới Hiểu Hy sấp bàn, vui vẻ kể: “Mẹ ơi, sang năm Thẩm Ước thể sẽ tổ chức concert đó!”
Mẹ Đới nhấp ngụm canh, lắc đầu: “Cái hát dở hôm nọ đấy ? Hát thế cũng đòi concert?”
“Đó là chuyện thôi! Giờ hát lắm !”
“Mẹ thấy con hát còn hơn.”
“Ôi ~~” Đới Hiểu Hy đỏ mặt, vặn vẹo ghế: “Lúc đó con mua vé rẻ nhất cũng , đắt !”
Mẹ Đới lườm: “Đã thì mua vé xịn mới rõ chứ! Không thì phí tiền. Mua luôn cho một vé.”
“Mẹ là nhất!” Đới Hiểu Hy nắm tay , nũng nịu: “ đó là chuyện năm . Vậy năm nay thì ạ?”
“Năm nay kế hoạch gì cả.”
“Đi biển bằng thuyền đ.á.n.h cá ạ! Nghe thể ghép đoàn, từ rạng sáng. Mẻ lưới đầu tiên ăn luôn, thể mang về nữa. Kỳ nghỉ đông tới, xin nghỉ phép với con nhé! Vé cũng rẻ thôi, còn giảm giá nữa!”
Mẹ Đới phì : “Lại thèm ăn hải sản chứ gì!”
“Mẹ từng bảo ngắm bình minh biển! Lần là cơ hội vàng luôn!”
Mẹ Đới mỉm .
Đới Hiểu Hy tiếp tục huyên thuyên chuyện trường lớp, cô ăn con với ánh mắt đầy tự hào.
Đèn đường bất chợt bật sáng, soi tỏ hai con với khung cảnh lung linh, yên bình đến nao lòng.
Đổng Thiên Tâm lặng lẽ ngắm , nỡ phá vỡ cảnh tượng .
Mang Trú thì thầm: “Bình thường, khi phách rời khỏi cơ thể là lúc cận kề cái c.h.ế.t. Phách sẽ tìm về nơi họ lưu luyến nhất…”
Hình ảnh Đới mờ dần biến mất.
Đới Hiểu Hy giờ chỉ còn là cái bóng mờ mờ, dậy, ánh mắt mơ hồ, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Mang Trú vẽ một ký hiệu ánh sáng khổng lồ, trông mềm mại như tấm chăn mỏng, bay đến quấn lấy phách của Đới Hiểu Hy. Phách co , nhỏ bằng chiếc nắp chai, lắc lư tiến về phía Đổng Thiên Tâm.
Đổng Thiên Tâm kinh ngạc, Mang Trú hiệu cho cô xòe tay.
Phách nhỏ xíu rơi lòng bàn tay, toát ánh sáng lấp lánh ở trung tâm, viền ngoài êm như lông tơ tỏa sáng. Đổng Thiên Tâm bất giác rơi nước mắt.
Mang Trú nối liên lạc với phòng họp trực tuyến: “Thẩm Ước, hát bài về nhà .”
Thẩm Ước dấu OK, cất giọng dịu dàng, hát một khúc dân ca cổ xưa, giai điệu mềm mại như làn suối róc rách.
Mang Trú nhẹ nhàng kết ấn, giọng vang lên như vỗ về linh hồn thuần khiết:
“Những tấm lòng thương con, rơi lệ như máu.
Những đứa con hiếu thảo, lòng sáng tựa vàng.
Tâm sáng rời, từ đây trở về…”
Giữa bầu trời đêm, hiện lên một con đường ánh sáng tựa dải ngân hà mảnh, một đầu nối với tay Mang Trú, đầu kéo dài về phía bệnh viện.
Đổng Thiên Tâm cẩn thận nâng phách lên, dựng bàn tay để phách trượt con đường lấp lánh.
Phách run rẩy nhưng vẫn dũng cảm bước lên hành trình hồi hương. Ngọn gió đêm dịu dàng chở che, ánh âm thầm dẫn lối. Cuối dải sáng, là tiếng hát của Thẩm Ước vẫy gọi cô trở về nhà.
Hai ngẩng đầu dõi theo đến khi còn trông thấy phách nữa.
Trong video, phòng bệnh bỗng trở nên nhộn nhịp. Thẩm Ước hát ngày càng lúc càng da diết. Nguyệt Hạ chạy tới mở cửa sổ, luồng sáng từ phách lướt qua Đới, vòng một vòng mặt bà dừng lơ lửng phía Đới Hiểu Hy.
Tiểu Hoa hét lên vui sướng. Bốn hoa đá nhỏ chồng lên , trèo lên cao kéo phách xuống chuyền đến tay Tiểu Hoa. Tiểu Hoa leo lên đầu Đới Hiểu Hy, đặt phách huyệt Bách Hội.
Một luồng sáng rực rỡ lan khắp cơ thể Đới Hiểu Hy.
Cô bé khẽ hé môi, mơ màng gọi: “Mẹ…”
Mẹ Đới lao đến, òa.
Tiểu Hoa và bốn hoa đá nhỏ vui sướng vỗ tay, Thẩm Ước đổi sang hát bài “Vận May Đến”, Nguyệt Hạ thở phào.
Đổng Thiên Tâm cũng nhẹ nhõm, Mang Trú gật đầu: “Còn một phách nữa, tiếp tục thôi.”
“Ừ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-55-tim-phach.html.]
Lữ Ngọ xuất hiện màn hình, mắt sáng lên: “Bọn đến nơi !”
Trong thang máy tòa Hoàng Tài, Tả Bách tỏ bồn chồn.
Hiện giờ 11 giờ đêm, các công ty bình thường đều nghỉ, nhưng giới livestream thì ngược , giờ mới là “giờ vàng” của họ.
Thế nhưng, từ tối qua, phòng livestream của Chu Nhất Ca... tức Phùng Huống... bỗng ngừng phát sóng. Tất cả tài khoản mạng xã hội cũng ngừng cập nhật mà lời giải thích nào, giống như đột nhiên biến mất khỏi thế gian .
Cát Dương Chỉ Chỉ trích xuất camera giám sát tòa nhà. Lúc 8 giờ sáng qua, Phùng Huống một bước công ty và hề rời .
Ban đầu nhân viên giao thức ăn đến, nhưng từ chiều tối trở , thì chẳng thấy cả thức ăn mang lên.
Lữ Ngọ rút một bó cúc trắng:“Trường hợp nhất, lẽ chúng là những đầu tiên ‘viếng thăm’ .”
“Ting”... thang máy dừng ở tầng 30.
Toàn bộ tầng thuộc công ty sản xuất nội dung của Phùng Huống. Cửa chính dùng khóa vân tay điện t.ử đời mới.
Cát Dương Chỉ Chỉ chút khách sáo phá khóa, đồng thời hiển thị sơ đồ tòa nhà.
Công ty bày trí như một xiên kẹo hồ lô: một hành lang chính với các khu vực chức năng hai bên. Từ cửa bước lượt là sảnh tiếp khách, khu hành chính, phòng , khu sáng tạo ý tưởng, phòng hậu kỳ, kho vận, cuối cùng là cụm phòng livestream.
Khu tiếp khách và hành chính thiết kế mở, đèn tắt tối om, trải t.h.ả.m dày, bước chân gây tiếng động.
Không khí tĩnh lặng đến rợn .
Tả Bách và Lữ Ngọ bám sát . Xa xa ánh sáng lóe lên.
Cửa phòng sáng tạo hé mở, le lói ánh đèn.
Lữ Ngọ ngó quanh hai đồng hành... một giáo sư toán gầy yếu và một thú cưng đáng yêu... cuối cùng chỉ còn dựa tinh thần “ hùng” của chính . Anh hít sâu, đạp cửa xông , quét mắt một vòng, hít thêm một nữa.
Bên trong, vì văn phòng thì giống một kho chứa khổng lồ rộng ít nhất 400 mét vuông. Ở chính giữa là dãy máy chủ đen sì, xung quanh la liệt máy tính màn hình cỡ lớn.
Phần còn đặt hàng loạt kệ sắt cao ngang đầu, ước chừng bảy, tám trăm chiếc kệ, đó chất đầy điện thoại di động. Màn hình mỗi chiếc điện thoại tỏa ánh sáng xanh mờ mờ, ghê rợn.
Dưới mỗi điện thoại là một dây cáp dữ liệu đen, chúng đan thành từng bó, giống như những xúc tu côn trùng khổng lồ. Từ xa chẳng khác nào hàng trăm con gián lật ngửa.
Tả Bách sững sờ: “Đây là... ‘thủy quân’ ư? Sao còn nhiều đến ... ”
Cát Dương Chỉ Chỉ: “Tổng cộng 50.000 chiếc.”
Lữ Ngọ há hốc: “Cái gì cơ?!”
Cát Dương Chỉ Chỉ nhanh nhẹn kiểm tra các màn hình máy tính, búng tay một cái cực “cool”. 50.000 chiếc điện thoại đồng loạt rung, nhấp nháy ánh sáng, hiển thị vô bình luận ảo: xuyên tạc, c.h.ử.i rủa, bôi nhọ, khích lệ t.ự t.ử...
Lữ Ngọ:
“Thứ quái quỷ gì thế ?!”
Cát Dương Chỉ Chỉ gom dữ liệu, xuất một báo cáo phân tích dài dằng dặc.
Tả Bách đẩy kính: “Những tài khoản chuyên tạo dữ liệu ảo, thổi phồng lượt xem, kích động tranh cãi, chia rẽ xã hội. 90% đối tượng tấn công... là phụ nữ.”
Lữ Ngọ giận dữ: “Ý là ?!”
Cát Dương Chỉ Chỉ: “Ý là vô giống Nhật Xuất Hiểu Hiểu trở thành nạn nhân của chúng.”
Tả Bách trầm giọng: “Chúng thả bình luận tấn công ngẫu nhiên, tạo xung đột ảo để hút lưu lượng, từ đó kiếm tiền. Vì dùng robot nên chúng thể spam vô tận. Chỉ cần ai cuốn , ‘thủy quân’ sẽ tràn tới, đẩy cao mâu thuẫn.”
Cát Dương Chỉ Chỉ cúi đầu: “Đáng sợ hơn là nhiều chẳng nhận những ‘ hùng bàn phím’ ‘ dẫn dắt dư luận’ thấy thực chỉ là đống code vô tri.”
Lữ Ngọ siết nắm tay nên lời.
Cát Dương Chỉ Chỉ búng tay.
Toàn bộ 50.000 điện thoại đồng loạt lóe sáng, cháy khét. Máy chủ và các màn hình cũng tắt phụt, hệ thống thủy quân sụp đổ.
Rời khỏi phòng sáng tạo, họ đến kho hàng. Trong bóng tối, nơi đây chất đống những thứ hỗn tạp: đồ ăn vặt, sữa bột, kẹo nhãn, tất bốc mùi, giấy vệ sinh kém chất lượng, đóng gói sơ sài, rác sinh hoạt… “Gián thật” bò lổn ngổn khắp nơi.
Lữ Ngọ bịt mũi: “Streamer triệu fan mà sống thế ? Toàn là đồ rác rưởi!”
Tả Bách: “Đây chính là ‘lưu lượng’ mà họ bất chấp kiếm về đó.”
Băng qua kho, họ đến cánh cửa cuối cùng - văn phòng của Phùng Huống. Vẫn là khóa điện tử, nhưng với Cát Dương Chỉ Chỉ thì đáng ngại.
Cửa mở, khí đen lập tức cuồn cuộn tràn như hàng trăm con rết. Lữ Ngọ vung tay múa cúc trắng, xua tan phần lớn khí đen.
Giữa phòng rộng 400 mét vuông chỉ một bàn việc màu trắng, xung quanh bố trí đèn chiếu chuyên dụng.
Phùng Huống bất động ghế, mắt mở trừng trừng màn hình đen, sắc mặt tái nhợt, còn chút sinh khí.
Lữ Ngọ kiểm tra mạch và thở, xác nhận còn sống nhưng mất ý thức, phản ứng bất kỳ kích thích nào.
Tả Bách lục soát khắp nơi nhưng thấy gì bất thường.
“Anh mất hồn vía hết ?” Lữ Ngọ rút đóa cúc trắng đang chuẩn áp lên, thì bỗng cả phòng tối đen, đèn tắt ngóm.
Màn hình lớn phát tiếng “xì xì” nhiễu trắng chớp liên tục. Phiên bản Chibi của Cát Dương Chỉ Chỉ xuất hiện, cố gắng gạt lớp nhiễu để đến gần màn hình. lúc , hai má đỏ hây hây mặt nạ biến mất, chỉ còn đôi mắt đen thẳm.
Lữ Ngọ giật lùi một bước, Tả Bách biến sắc: “Cát Dương Chỉ Chỉ?! Cậu…”
Cát Dương Chỉ Chỉ đưa một ngón tay hiệu im lặng. Dàn đèn sáng trở , nhưng ánh sáng chuyển sang màu xanh lam nhạt.
Dưới thứ ánh sáng , mặt sàn phòng phát sóng lộ một trận pháp “Cải Mệnh” khổng lồ, các đường vẽ đỏ tím quỷ dị như tô bằng loại sơn đặc biệt, chỉ hiện lớp ánh sáng xanh.
Oán khí đen kịt cuộn xoáy xung quanh, trông như hàng trăm bóng ma mặt. Trung tâm của oán khí chính là các lỗ tai, mắt, mũi, miệng của Phùng Huống.
Lữ Ngọ rùng : “Đây là oán khí c.ắ.n trả !”
Tả Bách Phùng Huống, chỉ chăm chăm màn hình nơi Cát Dương Chỉ Chỉ đang tỏa áp lực vô hình.
“Cậu gì?” Tả Bách lạnh lùng hỏi.
Cát Dương Chỉ Chỉ ngẩng đầu, giọng vang vọng như chuông ngân: “Phùng Huống, hại bao nhiêu bằng chiêu trò ?”
Miệng Phùng Huống mấp máy, giọng khản đặc: “Nhiều lắm... nhớ nổi.”
“Tại ?”
“Vớ vẩn… Vì nổi tiếng.”
“Sao bắt nạt Nhật Xuất Hiểu Hiểu?”
“Bắt nạt gì , chỉ là ‘tặng’ cho cô cơ hội phất lên. Chẳng qua cô quá ngu ngowf, chịu nổi.”
Lữ Ngọ nghiến răng, suýt xông lên đ.ấ.m , nhưng một lưới sáng b.ắ.n từ đèn chiếu chặn .
Tả Bách cau mày.
Cát Dương Chỉ Chỉ hỏi tiếp: “Cuối cùng, vì chọn Nhật Xuất Hiểu Hiểu?”
“ chọn nhiều lắm, cô chỉ là một trong đó thôi. Thấy cô xinh thì đầu tư thêm, ai dè... nổi thật.”
“Chỉ vì... cô xinh ư?”
“Còn chắc?”
Cát Dương Chỉ Chỉ lặng im.
Lữ Ngọ thì thầm với Tả Bách: “Có gì đó bất thường ở Cát Dương Chỉ Chỉ.”
Tả Bách chậm rãi đáp, ánh mắt lạnh lẽo: “Vì đây Cát Dương Chỉ Chỉ, mà là... Dương Hy!”
“Cái gì?!”
Cát Dương Chỉ Chỉ đặt tay lên màn hình, một tài liệu từ “Điều Tra Tường Minh” hiện . Đó là hồ sơ về một công ty mang tên “Thế Giới Bạo Loạn”, tên là Phùng Toàn Quyền.
Lữ Ngọ kinh ngạc: “Ông chủ công ty đó bắt vì lừa đảo và tù 5 năm, công ty giải thể lâu ... Hóa kẻ kế nghiệp là Phùng Huống?”
Cát Dương Chỉ Chỉ khẽ : “Phùng Huống, chính là kẻ . Anh từng bịa tin ‘Cậu bé nghiện game c.h.ế.t trong nhà thuê’... chính tin đồn đó hủy hoại cuộc đời Dương Hy.”
Tả Bách sầm mặt, Lữ Ngọ gào lên: “Vậy là mày! Đồ khốn!”
Phùng Huống phá lên : “Thất bại , tin đó mấy ai quan tâm . Ha ha ha…”
Cát Dương Chỉ Chỉ lùi , phía hiện lên vũ trụ hai chiều bao la. Nó vung tay, vô sợi dây đỏ từ màn hình b.ắ.n , đ.â.m xuyên Phùng Huống. Anh thét lên đau đớn, m.á.u thịt hút cạn, chỉ còn xác khô tan thành chất lỏng hôi tanh, biến mất .
Trận pháp “Cải Mệnh” cũng tan biến.
Lữ Ngọ run run hỏi: “Cát Dương Chỉ Chỉ, chứ?!”
Cát Dương Chỉ Chỉ dần thu màn hình, biến thành một bóng nhỏ bé như đang chìm giấc ngủ. Giọng nó vang lên yếu ớt mà kiên cường: “Nhật Xuất Hiểu Hiểu sống. Phải sống thật hạnh phúc… mãi mãi…”
Tả Bách nhắm mắt thở dài, đẩy gọng kính: “Vẫn là con ngang bướng, nhưng kiên quyết.”
Video call từ nhóm khác vang lên. Đổng Thiên Tâm gọi lớn: “Bên đó thế nào ?!”
Lữ Ngọ đáp: “Ổn ! Tới lượt hai đó!”
Trong màn hình, xa xa hiện lên đường chân trời, ánh sáng dịu êm chiếu xuống đại dương bao la.
Đổng Thiên Tâm chỉ tay về phía , giọng dứt khoát: “Phần hồn thứ hai của Nhật Xuất Hiểu Hiểu đang ở ngoài đó.”