Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 5: Hóa ra anh ta là… rồng?

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:21
Lượt xem: 66

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đổng Thiên Tâm xoa cổ, phịch xuống ghế sofa. Đầu cô vẫn ong ong, chẳng là do tức giận vì sợ hãi.

Thanh niên áo trắng đối diện, dáng thẳng tắp, cằm hất lên, đôi mày vẫn nhíu cực kỳ giận dữ.

Lữ Ngọ khi kể chi tiết chuyện “đóng gói” đêm qua, đầu đau như búa bổ, đành đội túi chườm đá, bẹp ghế việc rên rỉ.

Thanh niên áo trắng lên tiếng: “Ngươi, tên là gì?”

Đổng Thiên Tâm bực bội: “Đổng Thiên Tâm.”

“Thiên Tâm, trung tâm trời đất, trái tim của mặt trời.” Thanh niên hừ một tiếng: “cái tên miễn cưỡng chút khí phách của họ Hoạn Long.”

Đổng Thiên Tâm: “Này, cái gọi là ‘đổi’ rốt cuộc là ý gì ?”

Thanh niên áo trắng: “Ngươi ?”

Đổng Thiên Tâm: “ cần ?”

Thanh niên áo trắng phóng ngay ánh mắt sắc như d.a.o về phía Lữ Ngọ. Lữ Ngọ lập tức nhảy dựng lên, lớn: “Họ Đổng, hậu duệ của Hoàng Đế, từ nhỏ tài nuôi rồng. Trời ban cho khả năng thuần hóa rồng, nhiều rồng quy phục trướng. Thuấn Đế sai họ nuôi rồng tại Đào Khâu, phong họ Hoạn Long. Từ đó mà gia tộc Hoạn Long!”

Đổng Thiên Tâm: “Ý là ?”

Lữ Ngọ: “Ý là, dòng họ Đổng các từ thời xa xưa là những chuyên gia cao cấp trong lĩnh vực... nuôi rồng!”

“Rồng?!” Đổng Thiên Tâm cao giọng đến vỡ cả giọng: “Rồng gì cơ?!”

Lữ Ngọ điên cuồng hiệu bằng ánh mắt, Đổng Thiên Tâm bèn sang thanh niên áo trắng đối diện: “Chẳng lẽ là... ?!”

Thanh niên áo trắng ưỡn thẳng lưng, dáng vẻ càng thêm kiêu ngạo, : “Ta là Mang Trú, thuộc dòng chính tộc của tộc Chúc Long!”

Đổng Thiên Tâm chằm chằm, hồi lâu bỗng phá lên: “Ha ha ha ha ha! Chúc Long? Đừng đùa nữa! Hôm qua hiện nguyên hình , chỉ là một chú mèo con xinh xắn. Cùng lắm thì cũng chỉ đáng gọi là... mèo rồng thôi ha ha ha ha ha!”

Mang Trú giận dữ: “Hình dáng mèo chỉ là một phần hóa của ! Hơn nữa, đó mèo yêu, mà là thần thú viễn cổ Phi Phi... ”

Đổng Thiên Tâm vỗ đùi : “Vô cùng đáng yêu!”

“Ngươi dám cả gan! Tộc Chúc Long chúng là thần bán nhân, thể để chữ ‘đáng đáng đáng đáng yêu’ ô uế danh tiếng chứ?!” Mang Trú gầm lên, nhưng xong, hai chiếc tai mèo lông mượt đáng yêu bỗng “bùm bùm” mọc đầu .

Đổng Thiên Tâm: “Phụt! Ha ha ha ha ha ha ha!”

Sắc mặt Mang Trú biến đổi, luống cuống che hai tai , ánh mắt như ăn tươi nuốt sống Đổng Thiên Tâm.

Lữ Ngọ suýt rớt cả mắt ngoài: “Đây là nguyên lý gì ? Tại tai mèo mọc đầu điện hạ Mang Trú chứ?!”

Đổng Thiên Tâm đến mức thở , mãi một lúc mới dần bình tĩnh , cảm giác căng thẳng trong lòng cũng tiêu tan. Nhìn thanh niên với đôi tai mèo dễ thương mặt, cô còn thấy đáng ghét nữa.

“Chẳng lẽ điều kiện để nhận tài sản thừa kế là ‘sen’* cho ?”

*chữ gốc là 剷屎官 nghĩa là quan dọn shiit, em âm thầm để chữ sen cho nó gần gũi.

Mang Trú giận đến phát run: “Ta là Chúc Long, tuyệt đối thể... bài tiết chất thải…!”

Đổng Thiên Tâm nhướng mày, chỉ đôi tai mèo của .

Mang Trú đỏ bừng cả mặt, nghiến răng nhắm chặt mắt, hít sâu một bắt đầu lẩm bẩm niệm chú.

Nhân lúc đó, Lữ Ngọ tranh thủ mở két sắt, lấy một tập tài liệu, từng mục từng mục đưa cho Đổng Thiên Tâm xem: “Đây là giấy chứng nhận quyền sở hữu nhà cùng các tài liệu thừa kế, chuyển nhượng liên quan. Địa chỉ căn nhà là tầng 36, căn 6636, tòa 006, khu Bồng Lai, 666 phố Loan Điểu, thành phố Bách Đảo. Diện tích 300 mét vuông. Cô xem qua .”

Phố Loan Điểu ở thành phố Bách Đảo, trung tâm của trung tâm. Giá nhà ở đó cao đến mức tưởng, khu Bồng Lai là khu dân cư nổi tiếng dành cho giới siêu giàu. Nghe khi xây xong, nó lên hẳn bản tin. Giá nhà một mét vuông là 20 vạn tệ Với 300 mét vuông, căn hộ ít nhất trị giá 60 vạn!

Nói cách khác, tổng giá trị tài sản thừa kế lên tới một trăm sáu mươi triệu!*

*dành cho những ai thì 100 triệu nhân dân tệ bằng hơn 349 tỷ tiền Việt ó ạ.

Đổng Thiên Tâm cảm thấy khô cả cổ, vội uống hai ngụm để trấn tĩnh dứt khoát: “ từ chối!”

Mang Trú mở mắt, đôi tai mèo “bùm bùm” biến mất trở , nghiêm nghị tuyên bố: “Ta cũng từ chối!”

“Cả hai vị tổ tông, đừng loạn nữa! Hai là lựa chọn duy nhất của , còn đường lui !”

Lữ Ngọ sang Đổng Thiên Tâm: “Quy trình thừa kế khởi động, huyết mạch Hoạn Long trong thức tỉnh, đây là điều thể kháng cự. Cô chỉ thể chấp nhận, nếu , sẽ đối mặt với nguy hiểm lường , thậm chí thể nguy hiểm đến tính mạng!”

Tim Đổng Thiên Tâm thót lên: “Ý là, lũ xác sống và oán khí sẽ ?”

“Không chỉ thế!”

“…”

Mang Trú khinh bỉ hừ một tiếng: “Đường đường là hậu duệ Hoạn Long mà thể thanh tẩy chút oán khí, đúng là vô dụng.”

Đổng Thiên Tâm đá một cú ghê trời.

Lữ Ngọ tiếp lời: “Điện hạ Mang Trú đúng! đáng tiếc là linh khí trong Tam Giới ngày càng suy kiệt, tu đạo ngày càng ít. Tộc Hoạn Long vì bảo vệ huyết mạch tộc Chúc Long mà trải qua hàng nghìn năm gian khổ, đến nay huyết mạch suy tàn, giờ chỉ còn mỗi cô Đổng Thiên Tâm mà thôi.”

Mang Trú ngẩn : “Chỉ còn… ?”

Lữ Ngọ thở dài, gật đầu thật mạnh.

Mang Trú đờ đẫn Đổng Thiên Tâm, đôi mắt đen láy thoáng ánh sáng kỳ lạ. Đổng Thiên Tâm nổi cả da gà, bèn quát: “Nhìn cái gì?!”

Mang Trú mặt : “Thần lực của tuy khôi phục , nhưng bảo vệ một nhân tộc nhỏ nhoi thì vẫn dư sức.”

Đổng Thiên Tâm: “…”

Nói cách khác, hoặc cô chăm sóc để giữ mạng, hoặc xác sống gặm nhấm. Cục diện đúng là chẳng gì!

Lữ Ngọ dè dặt hỏi: “Nếu cả hai ý kiến gì, thể tiếp tục giải thích quy trình thừa kế tài sản ?”

Đổng Thiên Tâm và Mang Trú gì.

Lữ Ngọ mừng rỡ: “Thực căn hộ chỉ là khoản thanh toán . Nếu cô Đổng thành đ.á.n.h giá hiệu suất, nhanh cô sẽ nhận bộ tài sản thừa kế trị giá một trăm triệu, thuế.”

Đổng Thiên Tâm giật giật mí mắt: “Đánh giá hiệu suất là ?”

Lữ Ngọ tươi đến lộ cả răng hàm: “Mỗi kỳ đ.á.n.h giá hiệu suất sẽ tiến hành theo chu kỳ, tùy theo tỷ lệ thành, cô sẽ nhận phần tài sản tương ứng. Ví dụ, nếu kỳ đầu tiên thành 30%, cô sẽ nhận 3000 vạn. Kỳ thứ hai thành 50%, sẽ nhận thêm 2000 vạn nữa, tổng cộng là 5000 vạn. Hoàn thành 100% sẽ nhận bộ một trăm triệu.”

“Đánh giá giới hạn thời gian ?”

“Tạm định là mỗi ba tháng một . Tuy nhiên, thời gian thể linh hoạt điều chỉnh trong quá trình thực hiện.”

Đổng Thiên Tâm nheo mắt: “Nếu, nếu, chẳng may thành 10% mà mất tận mười năm thì ?”

“Thì chỉ thể nhận phần tài sản tương ứng mười năm.”

“Còn nếu c.h.ế.t mà vẫn thành thì thế nào?”

Lữ Ngọ tủm tỉm: “Con cháu cô cũng quyền kế thừa tài sản . gợi ý cô nên sớm sinh con để phòng hờ.”

Đổng Thiên Tâm chống tay lên trán, hỏi: “Tiêu chuẩn đ.á.n.h giá hiệu suất là gì?”

Lữ Ngọ rút trong bình hoa một cành hoa hồng vàng rực rỡ, vẽ một ký hiệu kỳ lạ trong trung. "Bùm!" một tiếng, cánh hoa nổ tung, xoay tròn xếp thành một trận pháp sáng chói hình ngôi năm cánh. Ở năm đỉnh của ngôi , năm chữ vàng lấp lánh xuất hiện lơ lửng:

[Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín]

Đổng Thiên Tâm ngơ ngác: “Hả?”

Mang Trú bình thản nhận xét: “Phép thuật hình ảnh hời hợt, nhưng tạm chấp nhận .”

Lữ Ngọ vui vẻ đến mức nhảy cẫng lên: “Điện hạ Mang Trú quá khen!”

“Này!” Đổng Thiên Tâm tỏ vẻ khó chịu: “Tiêu chuẩn đ.á.n.h giá kiểu trừu tượng quá đấy?!”

“Đây chỉ là danh mục lớn của các tiêu chí đ.á.n.h giá hiệu suất thôi.” Lữ Ngọ vung tay, trận pháp đổi, biến thành một biểu đồ hình bánh. Các mục Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín vẫn giữ nguyên, nhưng biểu đồ xuất hiện thêm các con .

[Nhân: 12,4%, Nghĩa: 5,66%, Lễ: 10,11%, Trí: 13,39%, Tín: 1,09%]

Đổng Thiên Tâm sửng sốt: “Đánh giá mà cũng thể hóa ?”

“Đây là ‘Ngũ Đức Trận’ do Lữ tộc chúng dành ba trăm năm, năm thế hệ dốc hết tâm huyết phát triển. Nó khả năng tự động giám sát tiến độ trưởng thành của điện hạ Mang Trú.” Lữ Ngọ với vẻ đầy tự hào: “Đây là chỉ ban đầu của điện hạ, vượt xa dự đoán của chúng . Tương lai vô cùng sáng lạn!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-5-hoa-ra-anh-ta-la-rong.html.]

Đổng Thiên Tâm cuối cùng cũng hiểu, trận pháp chính là báo cáo kiểm tra sức khỏe của Mang Trú, mà hiệu suất và tiền của cô đều gắn chặt với nó!

“Chưa hết ! Chúng còn đầu tư lớn để phát triển một ứng dụng di động, thể đồng bộ cập nhật trực tuyến, giúp theo dõi tiến độ trưởng thành của điện hạ lúc nơi!” Lữ Ngọ dùng một nhành hoa uất kim hương chạm màn hình điện thoại của Đổng Thiên Tâm. Một biểu tượng hình rồng vàng nền đen hiện lên với tên ứng dụng: Long Đằng.

Mở ứng dụng , giao diện hiển thị một mô hình 3D thu nhỏ của trận pháp ánh sáng, từ hình dạng, chữ , màu sắc đến các liệu đều y hệt bản lớn đang treo lơ lửng .

“Y như một trò chơi nuôi thú ảo .” Đổng Thiên Tâm lầm bầm.

“Ứng dụng nâng cấp vài ngày , còn thêm mục giải thích chi tiết.” Lữ Ngọ mở phần hướng dẫn, một chuỗi văn bản nhảy :

[Tâm trắc ẩn là Nhân; Tâm hổ thẹn là Nghĩa; Tâm cung kính là Lễ; Tâm phân biệt đúng sai là Trí; Tâm giữ lời hứa là Tín.]

Đổng Thiên Tâm nhanh chóng lướt qua, hỏi: “Vậy đó thì ?”

Lữ Ngọ tự mãn: “Thế đủ chi tiết ?”

“…”

Cô chỉ thẳng Mang Trú đang bên cạnh: “Anh to như thế ... ”

Mang Trú , lườm cô, còn cô thì đảo mắt bất mãn: “Không hướng dẫn chăm sóc kèm theo ?”

“Thuật Hoạn Long là bí mật truyền ngoài của tộc Hoạn Long. Người ngoài thể nào .” Lữ Ngọ mỉm , đưa bút cho cô: “Giờ ký tên đây. Chúng sẽ theo đường ưu tiên của phòng đăng ký nhà đất. Chiều nay tất thủ tục sang tên, tối hai vị thể dọn đến nhà mới.”

Đổng Thiên Tâm cả đời từng thấy một khu dân cư nào lớn và đến thế. Cứ mười bước là một cảnh, năm bước là một dòng suối, dọc đường hoa thơm chim hót. Bảo vệ ở đây đều là những trai cao hơn 1m80, khuôn mặt điển trai như các ngôi nổi tiếng.

Thang máy dẫn thẳng nhà, mỗi tầng chỉ một căn hộ. Cửa chính hai cánh cao ba mét, và nổi bật nhất là cửa sổ kính cường lực trong suốt ở phòng khách, với tầm 270 độ. Diện tích ban công còn lớn hơn cả căn phòng trọ cũ của Đổng Thiên Tâm.

Đứng ban công ngắm cảnh, cô phóng tầm mắt qua ánh đèn lung linh của thành phố Bách Đảo về đêm, mặt là đại dương mênh mông, nước và trời như hòa một, tự do và rộng lớn vô tận.

Đổng Thiên Tâm gần như : “Cuối cùng cũng tranh thủ từng chút để phơi nắng nữa !”

Lữ Ngọ bên cạnh, giới thiệu với giọng đầy tự hào: “Toàn bộ căn hộ là nhà hướng biển, trần cao 3,5 mét, bốn phòng ngủ, năm phòng tắm, hai bếp, ba phòng khách. Được thiện với nội thất cao cấp nhất, đồ đạc và tiện nghi đều sẵn sàng, chỉ cần mang đồ đến ở. Điện hạ Mang Trú hài lòng ?”

Mang Trú về phía chân trời nơi biển và trời giao , đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên tia sáng nào, giọng lạnh lùng: “Miễn cưỡng thể ở .”

Cũng giống như nhiều bình thường khác, Đổng Thiên Tâm thật sự khái niệm cụ thể về giá trị của một trăm triệu. ngay lúc , trong căn hộ xa hoa, hít thở làn gió biển đậm mùi giàu sang, cô chợt cảm nhận áp lực từng .

“Tiền dịch vụ quản lý và chi phí điện nước ở đây bao nhiêu?” Đổng Thiên Tâm hỏi.

Lữ Ngọ trả lời, vẻ mặt đầy tự tin: “Mọi chi phí phát sinh từ căn hộ sẽ do văn phòng luật của chúng chi trả. Cô Đổng chỉ cần tập trung chăm sóc điện hạ Mang Trú, đảm bảo ngài phát triển khỏe mạnh là đủ.”

căn nhà tên .” Đổng Thiên Tâm khẽ vuốt ve lan can sang trọng và đắt tiền, hỏi tiếp: “ thể bán nó để lấy tiền ?”

Lữ Ngọ tươi như hoa: “Không nhé!”

“Nếu… chỉ là nếu thôi nhé…” Đổng Thiên Tâm liếc Mang Trú, hạ giọng: “Nếu chăm sóc cho , căn nhà thu hồi ?”

Gương mặt tươi của Lữ Ngọ lập tức biến mất, đó là vẻ nghiêm trọng: “Cô đừng đùa kiểu chứ, nếu điện hạ Mang Trú xảy chuyện gì, thì sẽ là ngày tận thế đấy!”

“...Có cần phóng đại ?”

“Không phóng đại chút nào !”

“…”

Đổng Thiên Tâm thở dài, cảm thấy căn hộ xa hoa chẳng còn hấp dẫn, một trăm triệu cũng chẳng còn đẽ. Cô thất thểu phòng khách và ngã xuống sofa.

Trong khi đó, Lữ Ngọ hớn hở như tiêm adrenaline, hăng hái bảo ăn mừng một bữa thật lớn, bèn gọi một bàn đầy hải sản. Đổng Thiên Tâm thấy hải sản buồn nôn, chỉ cố gắng uống vài ngụm cháo. Lữ Ngọ thì ăn uống nhiệt tình, miệng ngập tràn thịt cua vàng ươm mà vẫn quên truyền động lực cho Đổng Thiên Tâm. Điệp khúc của chỉ xoay quanh những lời khuyên như tin tưởng dòng m.á.u nhà họ Đổng, tin huyết thống cao quý của điện hạ Mang Trú. Nói mãi đến mức tai cô cũng điếc.

Mang Trú thì vẫn ban công ngắm cảnh, ăn, uống, thậm chí xuống, chỉ đó, đưa mắt xa xăm.

“Anh ăn cơm, chẳng lẽ thấy đói ?” Đổng Thiên Tâm hỏi.

Lữ Ngọ bật lớn: “Điện hạ Mang Trú là Chúc Long, thể đói ?”

“Anh mãi trong gió lạnh, sợ cảm ?”

“Điện hạ Mang Trú là Chúc Long, thể cảm ?”

“Ngài cần nghỉ ngơi ?”

“Điện hạ Mang Trú là Chúc Long, tất nhiên cần nghỉ ngơi.”

“… đó chẳng ngủ suốt một nghìn năm trăm năm ?”

“Đó là bế quan tu luyện, tính là ngủ.”

“…”

*

Nửa đêm, 12 giờ.

Lữ Ngọ cuối cùng cũng rời một buổi tối náo loạn.

Đổng Thiên Tâm mệt mỏi rã rời, dọn dẹp bàn ăn xong, bước phòng khách liếc . Mang Trú vẫn ở đó, giữ nguyên tư thế cũ, gương mặt cực kỳ u sầu như thể đ.á.n.h mất kho báu vàng bạc nào đó lòng biển .

"Phòng ngủ của ở bên ." Đổng Thiên Tâm bụng nhắc nhở.

Mang Trú thậm chí thèm liếc mắt .

Hừ! Nếu vì khoản tiền một trăm triệu, cô chẳng thèm quan tâm đến !

Đổng Thiên Tâm bực dọc trở về phòng ngủ của . Phòng ngủ quá lớn, nối liền với cả phòng đồ và phòng tắm, còn một ban công rộng lớn. Mặc dù rèm cửa kéo kín, gió bên ngoài vẫn thổi rào rạt, cô cảm thấy thiếu an .

Cô chui tọt chăn, cuộn tròn như con tôm, mở điện thoại lướt mạng.

[Bách khoa thư Baidu: "Trong "Sơn Hải Kinh - Hải Ngoại Bắc Kinh" ghi: “Thần của núi Chung, tên gọi Chúc Long, còn gọi là Chúc Âm, dài nghìn dặm, mặt rắn, màu đỏ, sống chân núi Chung. Khi mở mắt, trời sáng; nhắm mắt, trời tối. Thổi tạo mùa đông, thở tạo thành mùa hè, ăn, uống, ngủ, thở là gió.”]

"Người thật sự ăn, uống, ngủ ?" Đổng Thiên Tâm cảm thấy nhẹ nhõm, mỉm khi nhắm mắt: "Vậy chắc cũng khó nuôi nhỉ..."

Trong mơ.

Đổng Thiên Tâm thấy trôi nổi giữa mặt biển. Nước biển lạnh buốt đến tê , sóng dữ dội đ.á.n.h mạnh chân. Trên bầu trời đen kịt, sấm chớp ngừng lóe sáng. Một con rồng khổng lồ màu đỏ sậm lao vút qua những tia chớp.

Ở nơi biển trời giao thoa, mây đen dày đặc cuồn cuộn dâng lên, một hòn đảo đen từ từ hiện . Con rồng đỏ lao về phía hòn đảo, nhưng đột nhiên một tia chớp từ cao giáng xuống, đ.á.n.h trúng đuôi của nó. Con rồng rống lên một tiếng long trời lở đất…

Đổng Thiên Tâm choàng tỉnh, tim đập thình thịch như nhảy khỏi lồng ngực.

đó chỉ là một giấc mơ, nhưng thứ quá chân thật, khiến cô toát mồ hôi lạnh.

" nên xem mấy thứ kỳ quặc khi ngủ..." Cô lầm bầm, lật sang bên khác. bất ngờ, cô phát hiện bên mép giường bóng . Cô giật bắn, dậy, chộp lấy cây gậy chống trộm bên cạnh, giữ chặt ngực.

"Ai đấy?!"

Ánh sáng mờ nhạt bao phủ một gương mặt tái nhợt. Mang Trú bên mép giường, nhúc nhích, mắt chằm chằm cô.

"Mang Trú!" Đổng Thiên Tâm phát điên: “Anh kiểu sẽ c.h.ế.t hả?!"

Mang Trú nhíu mày, giọng đều đều: "Thân thể của bất thường."

Lúc , Đổng Thiên Tâm mới nhận Mang Trú đang đổ mồ hôi, môi nứt nẻ, trông mệt mỏi. Nhất là bụng phát tiếng "ục ục" ngừng. Cô chợt nhận , tiếng sấm trong mơ thực chất là từ... bụng .

"Ơ…" Đổng Thiên Tâm lúng túng: "Có … đói ?"

Mang Trú nghiêm mặt: "Ta trưởng thành hơn nghìn năm !"

"Hả?"

"Chúc Long trưởng thành cần ăn uống."

"…Có thể là ngủ lâu quá, ngủ đến đói chăng?"

"…"

Tiểu kịch trường:

Trong giấc mơ của Lữ Ngọ: "He he he, cuối cùng thì Mang Trú điện hạ tỉnh dậy, he he he… Các vị liệt tổ liệt tông chắc hẳn cũng thể yên nghỉ , he he he…"

 

Loading...