Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 48: Chỉ Là Một Trận Pháp Tạp Nham

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:48:05
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần nhà đột ngột xuất hiện khuôn mặt khổng lồ của Cao Sĩ, khiến kinh hãi.

Phản ứng đầu tiên của Đổng Thiên Tâm: Xấu quá! Phản ứng thứ hai: Đập ! Phản ứng thứ ba: Nơi thể ở lâu!

Cô lập tức lao tới kéo vòng cửa, nhưng mặt đất đột nhiên rung chuyển dữ dội, cả đảo Nam Kỳ rung lắc mạnh như thể sụp đổ. Mang Trú vội giữ lấy cô.

Hòn đảo chao đảo, vững. Thẩm Ước và Lữ Ngọ tựa sát tường, Tả Bách thụp xuống đất, còn trong điện thoại, Cát Dương Chỉ Chỉ ngừng hú còi cảnh báo: "Cảnh báo động đất cấp 5!"

Tường rung lắc như đậu phụ non, phát những tiếng kẽo kẹt kinh hoàng. Các vết nứt lớn nhanh chóng lan rộng từ góc tường, gạch ngói và mảnh tường rơi xuống ầm ầm... vẻ bất cứ lúc nào tòa nhà cũng thể sụp đổ.

Mang Trú tạo một loạt trận pháp nhỏ, gắn lên các xà ngang, góc tường và cột nhà, tạm thời chống đỡ căn đại sảnh đang lung lay. Cánh cửa lớn phía nén đến méo mó.

Các rối và trẻ em mở mắt, mờ mịt.

Cơn chấn động dừng , nhưng màn hình LED trần hỏng một phần, để những vết đen loang lổ mặt Cao Sĩ như vết mốc độc hại.

Cao Sĩ lớn: "Ha ha ha! Một khi đặt chân lên đảo Nam Kỳ và bước trận pháp Tam Hợp Bàn của Cao tộc, thì đừng mơ thoát !"

Lữ Ngọ: "Trận pháp Tam Hợp Bàn cái quái gì chứ? Chưa từng tới!"

Thẩm Ước chỉ ngoài cửa sổ: "Cái đó là gì?!"

Bên ngoài, vô ánh sáng xanh kỳ dị bốc lên từ khu rừng âm u, đan xen thành một mạng lưới dày đặc, gần như bao phủ cả bầu trời.

Cát Dương Chỉ Chỉ hú còi cảnh báo thứ hai: "Phát hiện nồng độ oán khí vượt mức! Cảnh báo vàng! Cảnh báo cam!"

Các rối lượt ngã xuống đất, mắt mở to, từ hốc mắt chảy những luồng oán khí đen sền sệt, như thứ gì đó triệu hồi, chúng cuốn ngoài cửa sổ và hội tụ về mạng lưới ánh sáng xanh bên ngoài.

Trẻ nhỏ run rẩy lay các rối, miệng ngừng gọi: "Mẹ… …" , họ còn phản ứng nữa.

Lữ Ngọ tái mặt: "Trận lưới bên ngoài đang hút oán khí từ những rối!"

Tả Bách: "Chẳng lẽ đây cũng là một trận pháp giống như trận cải mệnh, dùng oán khí nguồn năng lượng ư?"

Mang Trú giậm mạnh xuống đất, một vòng trận pháp phức tạp tỏa từ chân như sóng nước lan rộng. Làm nhíu mày sâu hơn.

"Trận pháp bên ngoài liên kết với địa mạch của đảo . Nếu cắt đứt cưỡng ép, thể sẽ dẫn đến động đất hoặc sóng thần." Anh thì thầm, giơ tay về phía Đổng Thiên Tâm: "Ta cần chút thời gian."

"Hiểu !" Đổng Thiên Tâm đáp, đập mạnh tay tay , tiếp nhận gánh nặng duy trì trận bảo vệ. Áp lực đè lên vai cô nặng như nghìn cân, khiến cô lảo đảo.

Mang Trú dùng cơ thể đỡ lấy cô: "Được chứ?"

Đổng Thiên Tâm nghiến răng, thẳng: "Được!"

Mang Trú nhắm mắt, ngón tay vội kết ấn, hàng loạt trận pháp nhỏ bé từ đầu ngón tay bùng nổ, hòa dòng oán khí, bay ngoài cửa sổ tỏa khắp nơi.

Các rối khóe miệng rỉ m.á.u đen, trẻ nhỏ sợ hãi òa .

Thẩm Ước cuối cùng cũng tìm cơ hội, chỉ màn hình và c.h.ử.i lớn: "Đồ khốn nạn, ông đang cái quái gì ?!"

Cao Sĩ ha hả: "Từ xưa đến nay, giá trị của phụ nữ là sinh con nối dõi. Giờ họ sinh con xong, còn giá trị nữa, chi bằng hiến cho trận pháp Tam Hợp Bàn. Đó chẳng là tận dụng tối đa ?"

"Đồ cặn bã!" Thẩm Ước tức giận hét: "Ông là đồ súc vật, xứng !"

Tả Bách dán mắt màn hình điện thoại, báo cáo với giọng nặng nề: "Độ đậm đặc của oán khí đang tăng lên, tỷ lệ chuyển hóa tà khí cũng cao hơn! Cát Dương Chỉ Chỉ, thể kết nối hệ thống giám sát vệ tinh ?"

Cát Dương Chỉ Chỉ ngay lập tức đáp , búng ngón tay: "Rõ!"

Màn hình điện thoại chia thành chín ô nhỏ, mỗi ô hiển thị một góc khác , phát trực tiếp cảnh đảo Nam Kỳ.

Mạng lưới ánh sáng xanh quái dị phủ khắp đảo, rễ của nó cắm sâu xuống đáy biển. Quanh đó, nước biển dường như phát ánh sáng lập lòe đầy nguy hiểm.

Tả Bách chỉ tay: "Trận pháp trải dài từ những hành lang quanh co cho đến đại sảnh chúng đang , phía vẫn còn một đoạn hành lang vặn vẹo. Hẳn là Cao Sĩ đang ở trong đại điện !"

Đổng Thiên Tâm, mồ hôi đầm đìa, chân run rẩy như : "Đừng với nữa, đến giờ là kỳ tích !"

Mồ hôi thấm ướt lưng áo, dính cả áo của Mang Trú đang đỡ cô.

Phía , Lữ Ngọ và Thẩm Ước vẫn đang hùng hổ mắng chửi, nhưng Cao Sĩ hề nao núng, thậm chí còn vẻ thích thú: "Âm thanh giãy c.h.ế.t của đám sâu bọ thật dễ chịu."

Cao Sĩ như nhớ điều gì, nhướn mày : "À, đúng , chúng mày tìm đảo Nam Kỳ là nhờ Cao Tam Nguyên đúng ? Ha ha ha…"

Màn hình lớn chuyển cảnh, khuôn mặt ông biến mất, đó là hình ảnh mới.

Một đang bệt đất, đầu nghiêng sang một bên, mắt mở trừng trừng, đồng t.ử giãn . Trên n.g.ự.c cắm một thanh kiếm đào đen, m.á.u nhuộm đỏ nửa .

Đó là t.h.i t.h.ể của Cao Tam Nguyên.

Đổng Thiên Tâm c.h.ế.t lặng, trong đầu ù . Tả Bách, Lữ Ngọ và Thẩm Ước cùng hít sâu một .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-48-chi-la-mot-tran-phap-tap-nham.html.]

Cao Sĩ màn hình, đá mạnh thi thể: “Đồ phản bội! Dám hợp tác với ngoài để hãm hại sư phụ mày ?!”

Màn hình rung lắc vài giây, chuyển sang cảnh Cao Sĩ cầm máy cận mặt ông , trông kinh tởm bệnh hoạn: “Hừ, tao đoán chúng mày định dùng Cao Tam Nguyên nội gián, đúng ? Thật tiếc, tao là trời phù hộ, sớm phát hiện nó ý đồ khác! Nói , chúng mày rốt cuộc là ai? Đến đảo Nam Kỳ để cướp Lộc Thục cướp lấy trận pháp Tam Hợp Bàn của Cao tộc tao?!”

Mang Trú nheo mắt khinh miệt: “Thứ trận pháp tạp nham đó cũng xứng ?”

Lòng bàn tay Mang Trú bỗng xuất hiện một phiên bản thu nhỏ của trận pháp Tam Hợp Bàn. Những sợi sáng xanh chồng lên thành bốn tầng, tầng đáy đường viền giống hệt hình dáng đảo Nam Kỳ, y như trận pháp trong giám sát vệ tinh.

Cao Sĩ biến sắc, hét lên: “Sao thể?! Trận pháp tổ truyền trăm năm của Cao tộc ...”

Mang Trú nhẹ nhàng nắm tay , trận pháp thu nhỏ tan vỡ thành từng mảnh. Trên màn hình giám sát, trận pháp Tam Hợp Bàn cũng đồng thời sụp đổ, ánh sáng xanh tản và chìm dần xuống biển, trả sự tĩnh lặng.

Trận pháp quảng cáo là “tổ truyền trăm năm” chỉ như bong bóng xà phòng, vỡ tan một chút tôn nghiêm.

Cao Sĩ trợn trừng mắt, phun một ngụm máu, màn hình LED lập tức đen kịt.

Thanh kiếm đào mộc của Cao Tam Nguyên bay từ tay áo Mang Trú, phát ánh sáng chói lòa, kiếm dài đến ba thước, c.h.é.m vỡ cánh cửa lớn mặt, lao vút ngoài.

Mọi đuổi theo thanh kiếm, băng qua hành lang tối tăm. Cuối cùng, họ thấy một cung điện đồ sộ và âm u hiện mắt. Đoàn leo lên cầu thang dài trăm mét, Đổng Thiên Tâm thở hổn hển đến mức nên lời. Mang Trú đầu, đạp tung cánh cửa chính của đại điện, âm thanh vang vọng khắp gian, khiến khí cũng trở nên căng thẳng.

Cả nhóm bước trong.

Đại điện chống đỡ bởi mười sáu cây cột gỗ đen, mỗi cột đường kính hơn một mét. Trần nhà cao vút, với những họa tiết chạm khắc tinh xảo, tường bao phủ các bức phù điêu bằng vàng. Nền nhà dường như bằng loại đá phát ánh sáng đen kỳ quái, mỗi bước chân phát tiếng “kẽo kẹt” rợn .

Giữa đại điện là một bục cao, lẽ mô phỏng ngai vàng của các hoàng đế cổ đại. Trên bục đặt một chiếc ghế vàng, phía là bức bình phong ngọc bích khắc hình Bách T.ử Thiên Tôn. Đôi mắt hình khắc nạm bằng hồng ngọc, phản chiếu ánh sáng u ám như ma quái.

Cao Sĩ chiếc ghế vàng, n.g.ự.c cắm sâu một thanh kiếm đào đen. Ánh mắt trừng lớn, c.h.ế.t nhắm mắt.

Trước ghế vàng là một đang lưng về phía họ, nửa bên trái thấm đẫm máu.

Thanh kiếm đào mộc phát ánh sáng lấp lánh, bay vòng quanh đó như đang phấn khích. Anh giơ tay, chuôi kiếm rơi gọn lòng bàn tay.

Người đó từ từ . Trên ngực, một lỗ m.á.u lớn lộ ánh sáng rực rỡ. Gương mặt xanh xao, đôi mắt giãn nở che kín cả tròng trắng. Những cơ mặt giật giật tạo nên nụ méo mó như kiểm soát nổi. Đó là gương mặt của Cao Tam Nguyên, nhưng ... như thể ai đó đang khoác lên lớp da của Cao Tam Nguyên .

Mang Trú che mũi, chặn : “Cẩn thận! Mùi xác thối nồng nặc quá!”

Cả nhóm hoảng hốt, rút lui về phía Mang Trú.

“Cao Tam Nguyên” nghiêng cổ một cách kỳ dị, đưa tay lên ngửi: “Lại thối nữa … Cơ thể cũng đến giới hạn … May mà vẫn kịp thời…”

Hắn cầm kiếm đào mộc, cơ thể bắt đầu cử động, các khớp xương kêu răng rắc như lắp ráp . Mặc dù động tác giật cục, nhưng tư thế khá chuẩn xác... chân đạp bát quái, vẽ bùa giữa trung.

Ánh sáng từ kiếm đào mộc rực rỡ, vẽ nên những bùa chú cao cả trượng, dán lên bức bình phong phía ngai vàng.

Bình phong vỡ tan. Những viên ngọc biến thành ánh sáng xanh, lấp lánh tan biến trong trung.

Phía bình phong là một gian tối tăm đang ẩn giấu.

Một chiếc lồng vàng lộng lẫy giữa gian đó, bên trong chỉ một cái cây khô héo.

Trên cây, một phụ nữ mặc váy trắng đang . Tóc cô trắng như tuyết, ngọn tóc đỏ rực như lửa. Đôi mắt nhắm nghiền, hình tiều tụy, chỉ còn chút thở mong manh.

Làn da cô đầy những đốm đen lớn bằng đồng xu... là những vết loét sâu đến mức lộ cả xương trắng.

Đổng Thiên Tâm nhận đó là Lộc Thục... phụ nữ trong ký ức của Thẩm Ước.

Thẩm Ước đưa tay bịt miệng, phát tiếng nấc nghẹn ngào. Mang Trú nỡ , vội mặt . Lữ Ngọ và Thẩm Ước đều nín thở.

“Cao Tam Nguyên” loạng choạng tiến lên, c.h.é.m một nhát vỡ tan chiếc lồng vàng, quỳ một chân Lộc Thục.

Dường như cảm nhận điều gì, đôi lông mi trắng của Lộc Thục run rẩy, mắt từ từ hé mở.

Đôi mắt mờ đục dừng “Cao Tam Nguyên” hồi lâu: “Anh… là ai?”

“Cao Tam Nguyên” cúi đầu gần chạm ngực, giọng mang theo âm điệu gượng gạo và nghẹn ngào: “Tiểu Thục… Anh tìm em …”

Lộc Thục nhíu mày, khó nhọc nâng , nghiêng đầu kỹ “Cao Tam Nguyên”. Đôi mắt trắng đục dần sáng lên: “A Mục?”

“Là .” “Cao Tam Nguyên” ngẩng đầu, từ hốc mắt chảy dòng chất lỏng đen kịt... đó là m.á.u của một xác c.h.ế.t thối rữa.

Lộc Thục trợn mắt, đồng t.ử co rút dữ dội, ánh sáng trắng trong mắt lóe lên tan thành một giọt nước.

Giọt nước là m.á.u còn sót của cô, hóa thành nước mắt.

Giọt lệ đẫm m.á.u hòa quyện trong trung, chuyển động đen trắng đan xen khi lan tỏa.

Cả đại điện chìm một lớp sương mù đen trắng.

Đổng Thiên Tâm đột nhiên cảm nhận một luồng khí quen thuộc, hét lớn: “Là nguyện lực!”

 

Loading...