Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 47: Đảo Nam Kỳ

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:48:04
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đảo Nam Kỳ cách thành phố Bách Đảo 200 hải lý, diện tích nhỏ chỉ đủ cho một ngọn núi... chính là núi Nghiêu Quang.

đây tập đoàn Thẩm Thị từng phát triển tài nguyên suối nước nóng đảo, nhưng sự cố của Thẩm Ước, nơi đồn là phong thủy , dự án núi Nghiêu Quang cũng đình chỉ.

Hiện tại, đảo Nam Kỳ là một hòn đảo hoang vắng, bóng .

Từ xa , cây cối rậm rạp phủ kín đảo, bên là tầng mây dày đen như một tấm khăn bao phủ, ngăn cho ánh sáng lọt qua.

Trước khi lên đảo, Tả Bách đề nghị để Nguyệt Hạ và Thẩm Ước ở du thuyền để hỗ trợ từ xa. Thẩm Ước nhất quyết đồng ý, nằng nặc đòi theo, thậm chí đe dọa sẽ… hát nếu đáp ứng. Cuối cùng, đành nhượng bộ, chỉ để Nguyệt Hạ ở thuyền.

Ngay khi đặt chân lên đảo, Đổng Thiên Tâm chợt cảm thấy .

Gió đảo kỳ lạ, như thể chứa hàng ngàn con sâu lông nhỏ li ti thể thấy. Chúng chui cổ áo, ống tay, bò dọc theo da thịt, khiến ngứa ngáy, tê rần và mỏi mệt.

Càng tiến sâu núi Nghiêu Quang, mây càng thấp, gần như ép cong những cây to lớn. Ánh sáng quá yếu, độ ẩm cao, lá cây phủ một lớp bóng dầu, phản chiếu những ánh sáng kỳ quái.

Không bất kỳ âm thanh nào... tiếng chim hót, tiếng côn trùng, chỉ tiếng gió thoảng qua và tiếng bước chân mặt đất.

Rừng núi gần như nguyên sinh, lối . Mỗi bước đều là bước vùng tối mịt, chân rêu, lá mục, cây dương xỉ, vỏ cây, dây leo... mùi ẩm mốc, mục nát quyện như thể đang hút chìm một đầm lầy .

Mang Trú đầu, nhẹ nhàng chặt đứt những dây leo chắn đường. bước chân của ngày càng nặng nề, để những dấu chân sâu nửa tấc. Xung quanh dấu chân tỏa một luồng sáng nhẹ, giống như những chiếc đèn ngủ nhỏ xếp nối .

Mọi lặng lẽ theo dấu chân , cảm giác như bước của nhẹ nhàng hơn một chút.

Sau hai tiếng đồng hồ leo núi, cuối cùng họ cũng đến đỉnh. Trước mắt là một vách đá, mây mù bao phủ, chẳng thấy gì khác ngoài địa hình giống như nơi Thẩm Ước gặp Lộc Thục trong ký ức.

Lữ Ngọ rút một cọng cỏ, quật hai cái, cỏ xanh sẫm lập tức khô héo.

“Ở đây một trận pháp chắn cực lớn, uy lực tầm thường.” .

Mang Trú lật bàn tay, một vòng sáng hiện lên. Trên vòng sáng ba tầng... tầng đầu là Thiên Trì, tầng hai là Bát Quái, tầng ba là Bát Cung Hoàng Tuyền, trông như một cái la bàn tinh xảo.

Thanh kiếm gỗ đào của Cao Tam Nguyên lơ lửng la bàn, vài vòng chỉ thẳng về phía vách đá.

“Ngay tại đây.” Mang Trú ném một vòng sáng rực rỡ .

Vòng sáng cắt ngang khí, x.é to.ạc một lớp màn, để lộ khung cảnh thật phía ... đó là một khu nhà cổ khổng lồ.

Tòa nhà đen kịt từ đầu đến chân. Trên mái cong là những chiếc chuông đồng màu vàng xanh loang lổ. Gạch đen thô ráp xếp lên , những khung cửa sổ nhỏ dày đặc như những con mắt tối om.

Gió thổi qua, cửa sổ phát âm thanh rì rầm như hàng ngàn hồn ma đang than .

Đổng Thiên Tâm cảm giác da đầu tê rần. Cô bám lấy tay áo Mang Trú, run rẩy hỏi: “Chúng … chúng trong ?”

Mang Trú giơ cao la bàn, thèm đầu: “Nói thừa!”

Đổng Thiên Tâm cảm thấy sắp chịu nổi. Không chỉ cô, những khác cũng .

Tả Bách co rúm lưng Đổng Thiên Tâm, một tay bám chặt vai cô, tay giữ chặt điện thoại, trong khi Cát Dương Chỉ Chỉ màn hình thì ôm đầu run rẩy. Lữ Ngọ túm lấy áo Tả Bách, mặt mày tái nhợt. Thẩm Ước là cuối cùng, đầu , phía chỉ là đen ngòm, sợ đến mức suýt .

Mang Trú bước tòa nhà cổ mà hề sợ hãi. Phía là bốn cái bóng co rúm, lấm lét quanh, bước lạch cạch, trông còn giống chuột cống hơn cả chuột cống thật.

Tòa nhà cổ kiến trúc kỳ lạ. Thường thì cổng chính sẽ là sân, tiếp đến là sảnh chính, sảnh phụ, hậu viện và vườn hoa. khi bước đây, họ thấy trong một hành lang dài, tối tăm và chật chội.

Hai bên là những bức tường cao hơn ba mét, phủ kín dây leo. Những bức tranh tường lốm đốm hé từ những cành khô, ánh sáng mờ nhạt lay động, tạo nên vẻ kỳ quái. Những cây xà ngang phủ đầy mạng nhện chằng chịt đầu, kéo dài đến vô tận.

Mỗi bước , hành lang vang lên tiếng vọng yếu ớt như tiếng thì thầm, mà rợn cả .

Mới đầy 20 bước, chân Đổng Thiên Tâm chuột rút ba . Cô gần như bấu c.h.ặ.t t.a.y áo Mang Trú đến mức rỉ nước. Sự trống trải và tối tăm xung quanh giác quan phóng đại đến mức cô thậm chí ngửi thấy mùi côn trùng c.h.ế.t trong mạng nhện.

Sự nặng nề tê cứng từ chân mày lan dần xuống xương trán, gò má, hai má và cằm…

Phía , Tả Bách gần như nín thở, Lữ Ngọ thở phì phò như trâu, còn Thẩm Ước run rẩy đề nghị: “Hay để … hát một bài cho thêm can đảm nhé?”

“Im miệng!” Tất cả đồng thanh hét lên. Không khí lập tức rơi sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc.

Mang Trú thở dài, như thể chút bất lực, nâng cao chiếc la bàn trong tay. Ánh sáng từ la bàn trở thành ngọn đèn dẫn đường, xua tan phần nào nỗi sợ hãi.

“Đã đến đây , thể đầu nữa!”

Trong khi còn đang cố gắng lấy bình tĩnh, Cát Dương Chỉ Chỉ bỗng kêu lên: “Nghe thấy gì ?!”

Đổng Thiên Tâm rõ tiếng gì, nhưng cảm giác một luồng gió lạnh lướt qua đỉnh đầu, gáy cô tê cứng. Cô chậm rãi ngước mắt lên…

cao, một đôi mắt mở to chằm chằm, miệng nở nụ quái dị, bật tiếng “khi khì khì”.

“Aaaaaaaaaaa!”

Tiếng hét của Đổng Thiên Tâm, tiếng la của Tả Bách, tiếng gào rú của Lữ Ngọ, và tiếng thút thít của Thẩm Ước hòa thành một bản giao hưởng đầy kinh dị, vang vọng khắp hành lang. Đổng Thiên Tâm thụp xuống, cuộn như một cái bánh bao, trong khi ba đàn ông lớn tuổi hơn đang rúc phía cô, run rẩy bám chặt lấy .

“Ồn ào quá…”

Tiếng nghiến răng ken két của Mang Trú vang lên từ phía xa. Đổng Thiên Tâm gom hết can đảm tích lũy hơn 20 năm để ngẩng đầu lên, chỉ kịp thấy Mang Trú lao như một ngôi băng, đuổi theo một bóng dáng nhỏ bé đang di chuyển cực nhanh. Đó chính là cái bóng của đứa trẻ họ.

“Anh gì thế...”

Mang Trú, lúc cách xa trăm mét, lạnh lùng : “Đi theo!”

Đổng Thiên Tâm hết sợ, vội vàng triệu tập sức mạnh để điều khiển gió, cuốn cả và ba phía đuổi theo.

Trong hành lang tối tăm, cảnh tượng thật quái dị: bóng ma đứa trẻ dẫn đầu, Mang Trú kiên cường đuổi theo, Đổng Thiên Tâm gào thét phóng như bay, phía là Tả Bách, Thẩm Ước và Lữ Ngọ xoay như chong chóng trong cơn gió hỗn loạn, la.

Hành lang uốn lượn như một mê cung. Sau khi rẽ qua vô khúc quanh, cuối cùng họ đối mặt với hai cánh cửa lớn màu đỏ sẫm, cao hơn 5 mét, đó gắn các vòng tay nắm hình đầu thú bằng đồng cũ kỹ gỉ sét.

Cái bóng nhỏ bé của đứa trẻ lách qua khe cửa hẹp.

Mang Trú chút do dự, tung một cú đá mạnh mở toang cánh cửa. Anh ngay lập tức.

Đổng Thiên Tâm lao đến với tốc độ quá nhanh, kịp phanh, cô vội vàng xoay , lăn nhào xuống sàn. Tả Bách, Thẩm Ước và Lữ Ngọ cuốn theo, ngã sóng soài xung quanh.

Sau khi chắc chắn mất tay chân nào, Đổng Thiên Tâm ngẩng lên và sững sờ.

Trước mắt là một đại sảnh rộng lớn, trần cao hơn 10 mét, thắp sáng bởi đèn chùm pha lê lộng lẫy. Phía nam là hàng cửa sổ dài kiểu cổ, sàn trải t.h.ả.m đỏ tươi như máu.

Hơn một trăm... , lẽ đến hai trăm đứa trẻ đang bò lổm ngổm tấm thảm. Chúng đều là những em bé tám, chín tháng tuổi, mặc yếm đỏ giống hệt , quần tã. Tất cả đều là bé trai, gầy gò đến mức trông như những con khỉ hoang thiếu dinh dưỡng, nhỏ dãi bập bẹ tiếng “ê a”.

Mỗi đứa trẻ đều khuôn mặt gần như giống hệt với Cao Sĩ.

“Chuyện quái gì đang xảy thế?!” Đổng Thiên Tâm hét lên.

“Những đứa trẻ ... khuôn mặt giống thế?!” Lữ Ngọ lắp bắp.

Thẩm Ước lí nhí: “Chẳng đó chúng ... lông của Lộc Thục giúp con sinh sôi, đông con đông cháu ?”

Tả Bách phân tích: “Theo quy luật di truyền, sự giống đến mức cho thấy khả năng cao chúng là hậu duệ trực hệ...”

Tả Bách hết câu, nhưng tất cả đều hiểu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-47-dao-nam-ky.html.]

Mang Trú nghiến chặt răng, như thể gì đó, nhưng cuối cùng chỉ im lặng, ánh mắt rời khỏi cảnh tượng mặt.

Chiếc la bàn sáng lên, thanh kiếm gỗ đào xoay hai vòng chỉ về phía cuối đại sảnh, nơi một cánh cửa đỏ sẫm khác.

Mọi cẩn thận né tránh đám trẻ, lặng lẽ tiến về phía cánh cửa. Ánh sáng từ la bàn chập chờn, phản chiếu tâm trạng bất an của cả đoàn.

Những đứa trẻ ánh sáng của la bàn thu hút, mắt chúng mở to chằm chằm. Đột nhiên, một đứa khịt mũi, môi run run như sắp .

“Không , Mang Trú!” Đổng Thiên Tâm thì thầm.

“Thu ánh sáng ngay!”

muộn. Đứa đầu tiên bật , đứa thứ hai, thứ ba, thứ tư... Tiếng lan như một cơn dịch, chỉ trong vài giây lấp đầy căn phòng. Tiếng ầm ĩ như nổ tung cả mái nhà.

Mang Trú vội vàng thu la bàn: “Chạy nhanh!”

Chưa dứt lời, một cơn gió lạnh sắc bén đột ngột lao tới. Mang Trú lập tức tung vòng bảo vệ, cản đòn tấn công.

“Rắc!” Vòng bảo vệ rung lên, nhưng phá vỡ.

Một chiếc móng tay dài, đỏ thẫm rơi xuống tấm t.h.ả.m đỏ.

Trước vòng bảo vệ xuất hiện một phụ nữ mặc áo cưới cổ xưa đỏ rực. Mái tóc xõa dài, gương mặt xanh xao trắng bệch, hai bên thái dương nổi lên những mạch m.á.u xanh ngoằn ngoèo. Trong hốc mắt nhãn cầu, chỉ hai đám khí đen dày đặc.

Móng tay của cô đỏ thẫm, dài và cong nhọn, móng ở ngón trỏ trái gãy.

Thẩm Ước ôm đầu xổm xuống: “Ma! Aaaaaaaaaa!”

Đổng Thiên Tâm sợ hãi kêu lên: "Lại là xác sống mang oán khí ?!"

“Không.” Lữ Ngọ thì thào: “Lần rối thật!”

Từ góc đại sảnh, cột, thảm, ngày càng nhiều rối nữ mặc áo đỏ bò . Gương mặt Mang Trú lập tức biến sắc, hai tay nhanh chóng kết ấn, triệu hồi một vòng bảo vệ ánh sáng 360 độ bao quanh tất cả .

Hàng trăm rối nữ gào thét, nhào lên , dùng những móng tay dài sắc bén cào cấu vòng bảo vệ, phát những tiếng ken két rợn .

Đổng Thiên Tâm bịt chặt tai, cảm giác như sắp phát điên. Tiếng cào cấu gần như chỉ tiếng hát của Thẩm Ước về mức độ sát thương!

Thẩm Ước gào lên, vẫn bệt đất: “Cái tên Mang Trú ! Anh giỏi ? Mau tiêu diệt đám quỷ nữ !”

“Chúng quỷ nữ!” Lữ Ngọ hét to: “Chúng là những con bình thường cưỡng ép truyền oán khí , giống như Cao Song Chính! Nếu thanh tẩy đúng cách, họ vẫn cơ hội trở bình thường!”

Nghe lời , Đổng Thiên Tâm nhận thấy Mang Trú một thoáng, nơi đuôi mắt lóe lên ánh đỏ rực.

Bọn trẻ bò lổm ngổm chân rối nữ, đứa thì , đứa , đứa lăn lộn, miệng há to gào. Nước mắt, nước mũi, nước dãi trộn lẫn thấm ướt cả thảm. Vừa , chúng bập bẹ gọi bằng giọng non nớt: “Mẹ... ... ...”

Cả nhóm như sét đ.á.n.h trúng.

“Không thể nào!” Lữ Ngọ hét lớn: “Người rối khả năng sinh sản!”

Tiếng của lũ trẻ càng lúc càng to, những rối nữ tấn công càng ngày càng điên cuồng.

Tả Bách lên tiếng: “Có thể nào những phụ nữ sinh con mới biến thành rối ? Nếu thế thì...”

Cát Dương Chỉ Chỉ xen : “Giống như thú bảo vệ con của .”

“Chính là tiếng !” Đổng Thiên Tâm hét lên: “Bọn trẻ càng , họ càng tấn công mạnh hơn!”

Lữ Ngọ hốt hoảng: “Nhanh lên, nghĩ cách dỗ bọn trẻ nín !”

Cả căn phòng chìm im lặng kỳ lạ trong một thoáng.

Mấy độc : Ai dỗ trẻ con ? Đáp án: Không ai cả!

Tả Bách sang Lữ Ngọ: “Lữ Ngọ, phép Tỉnh Hoa của ? Hoặc mấy cái nấm kim châm ru ngủ ?!”

“Đó là cây Quên Sầu mà!” Lữ Ngọ ném một nắm hoa khô vàng nhạt. Những bông hoa nhỏ mới cất giọng “toét toét” hai câu tiếng của lũ trẻ lấn át, héo úa.

“Thời gian ngừng !” Tả Bách đề xuất phương án B: “Đổng Thiên Tâm, Mang Trú , biu cái bong bóng hồng đó lên!”

“Xử lý ngay!” Đổng Thiên Tâm lao đến bên Mang Trú, trợn mắt nghiêng gương mặt của .

Mang Trú nghiến răng ken két, gân xanh trán giật giật, tai đỏ bừng, rõ ràng đang cố gắng kiềm chế ánh mắt trơ trẽn của Đổng Thiên Tâm.

Đổng Thiên Tâm chằm chằm suốt 20 giây, mà chẳng thấy cái bong bóng hồng trái tim đào nào hiện lên. Tại chứ?!

Tả Bách xoa trán: “Giả thuyết về cơ chế kích hoạt sai !”

Mọi đều đơ , trơ mắt từng rối nữ liều mạng lao lên, gào thét, điên cuồng cào xé, đến mức gãy từng chiếc móng tay.

Dù Mang Trú hồi phục đến 80% sức mạnh của Thần Long, vòng bảo vệ hiện tại mạnh hơn nhiều, những đòn tấn công thực sự thể tổn hại đến .

Tuy nhiên, m.á.u đỏ rơi đầy đất, mấy rối hề nao núng, giống như tự hành hạ bản , dùng ngón tay rách nát tiếp tục tấn công. Khi hết móng thì dùng thịt, hết thịt thì dùng xương... ánh sáng trắng của vòng bảo vệ nhuộm thành đỏ rực máu.

mất hết ý thức, bản năng của họ vẫn còn.

Họ đang cố hết sức bảo vệ những đứa con của .

Đổng Thiên Tâm c.ắ.n chặt môi, cố gắng bật .

Cánh tay giữ vòng bảo vệ của Mang Trú khẽ run rẩy. Anh nhắm chặt mắt, rút một tay , triệu hồi một vòng ánh sáng rực rỡ.

Vòng sáng một khi xuất hiện, rối chắc chắn sẽ tiêu diệt.

Ngay lúc đó, từ phía vang lên một giọng hát trong trẻo... tựa như ánh trăng rằm dâng cao, tiếng côn trùng khẽ râm ran trong gió, đom đóm bay qua tán liễu, giọt sương đậu lá sen, vỡ thành vô vàn ánh lấp lánh.

Mọi kinh ngạc , thấy Thẩm Ước đang đất, nhẹ nhàng đong đưa cơ thể, hát lên một khúc ru: “Trăng sáng~ gió lặng~ lá cây che song cửa~~ dế kêu~ trong đêm~ tựa tiếng đàn du dương~~ bé con ơi~ khép mi ~ ngủ trong giấc mơ êm~~”

Cả nhóm: “Cái quái gì thế ???”

Giọng hát của Thẩm Ước dường như xuyên qua rào cản, len lỏi qua vòng bảo vệ của Mang Trú, lan tỏa đầu các em bé. Chúng dần ngừng , tò mò ngẩng đầu lên, mắt long lanh sáng.

Tiếng ngưng bặt, những rối cũng dừng tay. Họ ngơ ngác quanh, khuôn mặt dữ tợn dịu , lượt xuống bên cạnh những đứa trẻ, nhẹ nhàng ôm con lòng, đong đưa như chiếc nôi, lẩm bẩm hát theo bài ru.

Những đứa trẻ rúc lòng , từ từ nhắm mắt, còn các bà cúi đầu tựa trán lên con, yên bình chìm giấc ngủ.

Mang Trú thoáng qua Thẩm Ước, đó thu vòng bảo vệ . Ánh sáng từ vòng trận tan vỡ chiếu rọi khuôn mặt an lành của những rối, như thể họ sẽ mãi ngủ yên trong khoảnh khắc tĩnh lặng .

Đổng Thiên Tâm thở phào một dài, Tả Bách và Cát Dương Chỉ Chỉ đồng loạt lau mồ hôi. Thẩm Ước ngạc nhiên sờ cổ họng, còn Lữ Ngọ thì giơ ngón tay cái khen ngợi.

Cả nhóm nhẹ nhàng bước qua những bà và em bé đang ngủ. Cánh cửa lớn ở phía cuối đại sảnh hiện mắt, chỉ cần với tay là chạm tới vòng tay cửa.

“Cạch.”

Tiếng động như kích hoạt một cơ quan nào đó. Trần nhà của đại sảnh đột nhiên bừng sáng, biến thành một màn hình LED khổng lồ.

Trên màn hình, một gương mặt méo mó hiện lên...chính là Cao Sĩ.

 

Loading...