Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 36: Tiếng lòng của mọi người

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:53
Lượt xem: 32

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai bước qua con phố chật hẹp, giẫm lên những bậc thang nghiêng ngả, ánh trăng mờ ảo che khuất bởi mây. Họ len lỏi qua những ngọn đuốc rực cháy, những viên gạch mới xây của tường thành còn thoang thoảng mùi bùn đất. Các binh lính giữ thành lặng lẽ né tránh, để con đường trống trải tường thành.

Đổng Thiên Tâm và Mang Trú sát cạnh tường thành, lưng tựa biển cát mênh m.ô.n.g phía . Toàn bộ Hoàng Sa Bảo đang chìm đắm trong tiếng hát vang vọng. Trời đất rộng lớn, gian mênh mông.

Đổng Thiên Tâm rõ vì Mang Trú đưa cô đến đây. một linh cảm rằng, Mang Trú sắp điều gì đó quan trọng.

Mang Trú về phía Hoàng Sa Bảo, im lặng lâu.

Đổng Thiên Tâm cũng vội, lặng lẽ chờ đợi.

Gió luồn qua sống lưng, Mang Trú tháo băng vết thương tay Đổng Thiên Tâm. Lòng bàn tay lạnh giá của khẽ tỏa ánh sáng ấm áp, nhẹ nhàng lướt qua những vết thương nhỏ lưng cô.

Những vết thương hóa thành ánh sáng lấp lánh và dần lành .

Cảm giác thật quen thuộc, giống như Mang Trú chữa trị cho cô trong thế giới của những bộ phim thần tượng .

"Anh..." Đổng Thiên Tâm mở miệng.

"Đây pháp thuật chữa thương." Mang Trú đáp: "Mà là khả năng hồi phục thiên bẩm của với tư cách là một yêu thú."

Đổng Thiên Tâm suýt nghẹn thở: “Yêu…yêu thú?!"

Mang Trú ngẩng lên, đôi mắt như mặt nước tĩnh lặng. Trên đỉnh đầu, hai chiếc tai mèo nhỏ lộ , mượt mà sáng bóng.

"Mẫu là hậu duệ chính thống của tộc Chúc Long. Phụ , là một trong những thần thú thượng cổ, Phi Phi. Chúc Long mạnh mẽ, mang trong sức mạnh bán thần, nhưng Phi Phi yếu đuối, chỉ khả năng hồi phục yếu ớt của loài yêu thú."

Đổng Thiên Tâm há hốc miệng: “Vậy nên, …khi cạn kiệt sức lực và chìm giấc ngủ sâu sẽ biến thành một con mèo nhỏ..., mèo, mà là Phi Phi, tức là là một… huyết thú bán yêu?"

" chỉ là một Chúc Long nửa vời." Mang Trú đáp. Lần , dùng từ "" chứ "" như thường lệ.

Có lẽ bởi hôm nay mặc một bộ đồ đen, khuôn mặt của Mang Trú dường như mang theo vẻ cô liêu và tàn lụi. Đôi lông mày và hàng mi như phủ một lớp sương mỏng, khác với Mang Trú thường ngày kiêu ngạo, lạnh lùng và luôn đối đầu với cô.

Lúc , trông như một mảnh sứ mỏng manh trong suốt.

" ghét mặc màu đen. Trong tộc Chúc Long, đen là màu của tang tóc. Khi còn nhỏ, luôn mặc màu đen, từ xa từng trong tộc lượt hóa thành bụi trong gió. Điều căm ghét nhất là…tại bọn họ để một kẻ nửa vời như sống sót."

Mang Trú ngẩng đầu, thẳng lên bầu trời: “Bất kỳ ai trong họ sống sót cũng đều mạnh mẽ hơn . Nếu là họ, sẽ đến mức bệ rạc như thế . Nếu là họ, sẽ một con rối Thái Tuế tàn phế do con triệu hồi đẩy bước đường cùng. Nếu là họ, họ sẽ bất lực đến mức bảo vệ …và cũng sẽ nhục nhã dùng đến cấm thuật…quyết chiến đến cùng..."

Mang Trú bỗng hít một , đôi mắt trợn to.

Đổng Thiên Tâm đột ngột ôm chầm lấy .

"Cô ?!"

Đổng Thiên Tâm siết chặt hơn: “Giúp chữa lành vết thương."

Mang Trú cứng đờ như một tấm ván gỗ: “ tự chữa lành từ lâu ...thả !"

"Không vết thương nào cũng thể tự lành ." Đổng Thiên Tâm nhẹ nhàng vỗ về lưng . Một cái, hai cái, ba cái…Ánh mắt của Mang Trú dần dịu , cơ thể cứng ngắc cũng từ từ thả lỏng. Anh khẽ tựa Đổng Thiên Tâm, dáng vẻ như đang dè dặt, cẩn thận.

Đổng Thiên Tâm thấy tiếng tim Mang Trú đập mạnh mẽ. Mỗi nhịp đập đều vang dội, tựa như gió thổi qua đại ngàn, sóng vỗ ánh trăng.

Bỗng, một âm thanh nhỏ bé len lỏi tai cô.

hy vọng A Hỉ thể lớn lên bình an.”

Là giọng khe khẽ, như từ xa vọng .

Đổng Thiên Tâm giật , bất giác buông lỏng tay khỏi Mang Trú. Lúc , cô mới nhận xung quanh hai nhiều đốm sáng nhỏ lấp lánh, giống như đom đóm nhưng đom đóm. Những đốm sáng phát ánh sáng yếu ớt, tròn trịa, lúc ẩn lúc hiện, lúc lên lúc xuống. Một vài đốm còn bay lên đậu đầu tai mèo của Mang Trú, nhảy nhót một lúc ngượng ngùng trốn vành tai.

Đổng Thiên Tâm kinh ngạc: “Những thứ là gì ?”

Mang Trú khẽ nâng tay, một đốm sáng đậu đầu ngón tay . Từ đó, Đổng Thiên Tâm thấy giọng của lão Phác vang lên: "Hy vọng Tiểu Tấu và Tiểu Hỷ sẽ bao giờ mất nữa."

Nhiều đốm sáng khác tiếp tục bay đến, mang theo những âm thanh khác :

"Hy vọng sẽ còn ai c.h.ế.t nữa." (giọng của Bì Bì Vinh)

"Hy vọng lũ trẻ sẽ chịu đói nữa." (giọng của Thạch Cửu)

"Hy vọng con thể đến một nơi hơn để sinh sống."

"Hy vọng quân Hung Nô sẽ bao giờ trở ."

"Hy vọng linh hồn của Lục Bảo Trưởng thể phù hồ Hoàng Sa Bảo ngày càng hơn."

Đổng Thiên Tâm dần hiểu . Đây chính là “tu hành hàng ngày” mà Mang Trú từng nhắc đến: “Lắng ước vọng của thế gian, thấu ánh sáng vạn nhà.” Hóa , trong mắt và tai , những lời tâm nguyện của là dáng vẻ thế .

“Lúc nhỏ, ghét nhất bài học tu hành , bởi vì ồn ào, náo loạn, phiền phức. sư phụ bảo rằng, lắng nguyện vọng của thế gian chính là căn nguyên của sứ mệnh tộc Chúc Long.” Mang Trú những đốm sáng, đôi mắt thoáng nét dịu dàng: “Sau nhiều, cảm thấy, dù ồn ào nhưng đôi khi chúng cũng khá thú vị.”

Đổng Thiên Tâm chăm chú những đốm sáng, chúng nhỏ bé, yếu ớt, nhưng mang một vẻ ấm áp, thuần khiết, tựa như dòng chảy bất tận của thời gian.

Cô nhớ đến lời của Mang Trú: “Nguyện vọng của những yếu đuối, dù mỏng manh như sương mai, như giọt sương buổi sớm, cũng thể vượt qua sấm sét dữ dội, lay động đất trời, cảm hóa thần linh.”

Đột nhiên, sắc mặt của Mang Trú đổi. Anh lật tay, nắm lấy một đốm sáng, ánh sáng đó lạnh lẽo, mang chút sắc đen u ám.

*

Lữ Ngọ xong suy đoán của Đổng Thiên Tâm, chấn động, thốt lên: “Ý cô là, trong Hoàng Sa Bảo thể đang nội gián của quân Hung Nô, và tên nội gián thể đang dùng một cách nào đó mà chúng để triệu hồi Thái Tuế ?!”

Mang Trú bình thản: “Giọng thể giả mạo, nhưng tâm nguyện thì thể.”

Lữ Ngọ tuyệt vọng: “Vậy là giọng của ai?!”

Mang Trú buông tay. Đốm sáng nguyện vọng trôi nổi lên, phát âm thanh:

“Cầu nguyện cho tà thần Thái Tuế tái hiện nơi trần thế...”

Âm thanh vô cùng kỳ lạ, giống một , như nhiều , dường như lồng thêm hiệu ứng đặc biệt. Tuy thể rõ nội dung, nhưng thể phân biệt giọng nam nữ.

Tả Bách nhướn mày: “Auto-tune?”

Đổng Thiên Tâm bực bội: “Nếu Cát Dương Chi Chỉ ở đây thì , ít nhất còn thể phân tích sóng âm.”

Cả bốn hẹn mà cùng móc điện thoại . điện thoại của họ đều hết pin và màn hình đen ngòm. Đồng loạt, cả bốn đều thở dài.

Lữ Ngọ than thở: “Cảm giác như Hoàng Sa Bảo một quả b.o.m hẹn giờ . Không đến lúc nào thì ‘bùm’ một tiếng, chúng sẽ tong hết cả mất thôi.”

Tả Bách đẩy nhẹ gọng kính, bình tĩnh : “Muốn giải quyết vấn đề, hết rõ mâu thuẫn chính và thứ yếu. nghĩ hiện tại chúng quá lúng túng mà bỏ qua trọng tâm .”

Mang Trú: “Ý kiến của ngài Tả thế nào?”

Tả Bách trả lời: “Mâu thuẫn chính của chúng rõ trúc giản kéo chúng -thời gian rốt cuộc thuộc về ai, tìm nguồn gốc của nguyện vọng, xác định thể chủ đạo của nó, và điều kiện để thành nguyện vọng , từ đó trở thời ban đầu.”

Lữ Ngọ phản đối: “Vậy chẳng lẽ bỏ mặc trong Hoàng Sa Bảo ?!”

Tả Bách khẽ dừng một chút, trả lời: “Nếu tất cả những điều đều là thật, thì đây cũng chính là thời nơi trúc giản thuộc về, và sự kiện trong -thời gian đều xảy từ hàng ngàn năm . Theo lý thuyết về du hành thời gian, một nghịch lý nổi tiếng gọi là ‘Nghịch lý Bà Ngoại’. Nếu đổi quá khứ sẽ dẫn đến hỗn loạn nhân quả, phá vỡ logic và khiến chúng tan biến. chúng vẫn còn ở đây, điều chứng minh rằng chúng thể đổi bất kỳ sự kiện nào trong thời gian quá khứ. Những ở đây, từ góc của dòng thời gian của chúng , thì c.h.ế.t từ lâu .”

Lữ Ngọ đập bàn dậy: "Anh..."

"Lữ Ngọ!" Mang Trú trầm giọng: “Ngài Tả đúng!"

Lữ Ngọ nghiến răng ken két, đôi mắt đỏ lên, cuối cùng đành xuống.

Căn phòng chìm im lặng kéo dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-36-tieng-long-cua-moi-nguoi.html.]

Đổng Thiên Tâm thở dài: " đoán trúc giản đó là ai ."

Ba sững sờ.

Đổng Thiên Tâm tiếp lời: "Khi gặp nhân vật liên hệ với bản thể của nguyện vọng, hoặc thành một phần tâm nguyện của họ, năng lực ‘ngón tay vàng’ của sẽ khôi phục một phần. Lần đầu tiên phục hồi, là khi cứu trong sa mạc, lúc đó bốn : A Xương, Nhị Nam, Bì Bì Vinh và Thạch Cửu. Lần phục hồi kỹ năng phi hành, là lúc cùng trúc giản tại trung tâm Hoàng Sa, bốn họ cũng mặt. Điều đó trùng khớp với giả thuyết của . bây giờ, A Xương ..."

Đổng Thiên Tâm hít sâu một , tiếp: "Như , chỉ còn ba ."

Lữ Ngọ hỏi: "Vậy cần kiểm tra một nữa ?"

"Không cần thiết." Đổng Thiên Tâm sang Mang Trú: "Vừa nãy, tiếng lòng của hầu hết trong Hoàng Sa Bảo, chỉ một là ngài ."

Mang Trú thoáng sững sờ: "Nhị Nam ư?"

Đổng Thiên Tâm gật đầu: "Anh thấy tiếng lòng của , bởi vì chúng hiện đang ở trong nguyện vọng của ."

Lữ Ngọ trố mắt .

Tả Bách gật đầu: “Logic rõ ràng, tình."

Mang Trú dậy: "Vậy thì, chúng ..."

Chưa kịp hết câu, Tiểu Tấu lao , lóc: “Thần mèo, chị Đổng, mau cứu Nhị Nam, Nhị Nam sắp c.h.ế.t !"

Đổng Thiên Tâm ngạc nhiên: "Hả?!"

Khi đến phòng của Nhị Nam, đang giường, tiếng ho vang vọng cả căn phòng.

Lão Phác đang ôm Tiểu Hỷ, Bì Bì Vinh và Thạch Cửu vây quanh giường, mặt mày lo lắng.

Vị đại phu bắt mạch xong, thở dài một : "Nhị Nam vốn mắc bệnh lao, sức khỏe yếu ớt, việc quá sức. Nay thêm gió máy, đau lòng lao lực quá độ...cái ..."

Thạch Cửu mắt đỏ hoe: "Hoàng đại phu, ngài là đại phu nổi danh nhất vùng , ngài nhất định cứu Nhị Nam! Cậu mới mười chín tuổi!"

"Bệnh , sức thể cứu ..." Đại phu liếc Mang Trú một cái: “Trừ khi là thần tiên..."

"Thần mèo, ngài là thần tiên! Ngài cứu Nhị Nam !" Tiểu Tấu định quỳ xuống, nhưng Mang Trú xách lên như xách một con mèo con.

Mang Trú gì, đặt Tiểu Tấu yên tại chỗ, bước đến cạnh giường. Bàn tay tỏa ánh sáng dịu dàng, nhẹ nhàng lướt qua đầu, cổ và n.g.ự.c của Nhị Nam. Khi đến ngực, ánh sáng dừng hẳn một phút tan biến. Nhị Nam thần kỳ ngừng ho, sắc mặt dần hồng hào trở .

Mọi vui mừng khôn xiết.

Chỉ trong lòng Đổng Thiên Tâm bỗng nặng trĩu.

Mang Trú dường như biểu lộ cảm xúc gì, nhưng ánh mắt càng sâu thẳm. Anh liếc Lão Phác một cái.

Lão Phác : "Mang thiếu hiệp gì xin cứ thẳng."

Mang Trú trả lời: "Ổ bệnh ăn sâu tim phổi , hiện tại tim phổi suy kiệt, còn cách nào xoay chuyển nữa. Pháp thuật của chỉ thể tạm thời ức chế ổ bệnh, chữa phần ngọn chứ trị gốc. Sớm muộn gì..."

Đại phu lắc đầu thở dài rời . Bì Bì Vinh và Thạch Cửu ôm Tiểu Tấu nức nở, Lão Phác cũng lặng lẽ lau nước mắt, còn Tiểu Hỷ thì vùi đầu vai Lão Phác.

Chỉ Nhị Nam mỉm : "Mọi đừng buồn. sống đến ngần tuổi là lời . Hơn nữa, bây giờ cảm thấy khỏe hơn nhiều, ngày mai chắc thể ngoài đưa thư , ha ha ha..."

Mọi càng lớn hơn.

Nụ gượng gạo mặt Nhị Nam dần biến mất, đó là vẻ mặt nghiêm trọng. Cậu : "Lão Phác, ở riêng với Mang thiếu hiệp và Đổng nữ hiệp một lát."

Lão Phác gật đầu, kéo rời khỏi phòng, cả Lữ Ngọ và Tả Bách cũng lặng lẽ bước .

Nhị Nam cố gắng thẳng dậy, cúi thật sâu hai , : "Không giấu gì hai vị, ngay đầu tiên gặp, cảm thấy hai vị quen. Cảm giác thật kỳ lạ, như thể...chúng từng gặp ở kiếp . Chỉ là những lời như , thật khó , luôn dám mở lời."

Đổng Thiên Tâm sững sờ: "Chẳng lẽ chính cũng quên rằng là..."

Mang Trú kéo tay Đổng Thiên Tâm , khẽ : "Anh lún sâu , khó mà rút , ngay cả bản cũng nhận ."

Đổng Thiên Tâm nuốt nửa câu còn .

Nhị Nam lục lọi gối, lấy một gói vải thô, cẩn thận mở từng lớp, bên trong là một miếng thẻ gỗ rộng hai ngón tay, dài nửa thước, nâng bằng cả hai tay, đưa cho Đổng Thiên Tâm.

"Hiện giờ Hoàng Sa Bảo trong cảnh nội ưu ngoại hoạn. Thạch Cửu và bọn họ e rằng một thời gian dài thể ngoài đưa thư. Nếu gặp bất trắc, xin hai vị hãy chuyển bức thư đến em trai . Nó đang lính trấn biên cách Huyền Tuyền Trạm cách đây trăm dặm, tên là Đại Khôn."

Thẻ gỗ mới bào, vẫn còn thoảng mùi hương gỗ liễu đỏ, nét mực đen, chỉ bằng móng tay, chữ mấy chỉnh tề mắt:

"Khôn , ngu bệnh nặng khó chữa ở Hoàng Sa Trạm, sinh t.ử e khó gặp ."

Đổng Thiên Tâm cảm thấy tìm như một cú đập mạnh, cơn gió lâu thấy như những chú ch.ó đang chờ đợi từ lâu, hân hoan lao tới, thổi, lượn, vờn, khiến thứ xung quanh nhảy múa trong niềm vui khó tả.

Áo của Mang Trú tung bay dữ dội, đỉnh đầu hiện lên một trận pháp Ngũ Đức khổng lồ, các vòng sáng xoay tròn đan xen, năm chữ lớn "Nhân Nghĩa Lễ Trí Tín" rực sáng phá vỡ mái nhà, thắp sáng nửa bầu trời đêm.

"Chuyện gì xảy ?!" Lữ Ngọ phá cửa xông , kinh ngạc đến ngây .

Ngay đó, Tả Bách, Lão Phác, Bì Bì Vinh và Thạch Cửu cũng lao , ai nấy đều ngây như tượng.

Lữ Ngọ thấy hai nhánh cây khô trong túi áo , vốn dĩ lấy một chiếc lá, giờ đây nở rộ những bông hoa vàng rực rỡ, trông như từng chiếc đèn lồng nhỏ.

Lữ Ngọ hớn hở kêu lên: "Kỹ thuật nở hoa của hồi phục , cỏ ngải trăm hoa cũng nở hoa !"

Đổng Thiên Tâm cuối cùng cũng trấn an cơn gió cuồng loạn. Tả Bách liếc thẻ gỗ trong tay Đổng Thiên Tâm, Nhị Nam, : "Là ?"

Đổng Thiên Tâm gật đầu: "Là ."

"Tâm nguyện của là gì?"

"Đưa bức thư nhà ... đến cho em trai ... ư?" Đổng Thiên Tâm đến cuối, chính cô cũng thấy chắc chắn.

Bỗng nhiên, bên ngoài vang lên những tiếng kêu kinh hoàng, tiếp theo là tiếng thét chói tai của trẻ nhỏ. Mọi vội lao cửa, chỉ thấy bầu trời đêm xanh đen giáng xuống vô luồng khói đen. Tựa như bầu trời thứ gì đó đ.â.m thủng, một chất lỏng đặc quánh như dầu tràn xuống, gần như bao phủ bộ Hoàng Sa Bảo.

Ai nấy đều biến sắc kinh hãi.

Mang Trú lao lên , các ngón tay phát sáng, nhanh chóng bấm niệm chú: “Nguyên thủy thừa thiên, Khôn hậu tải vật. Hộ!"

Hàng trăm trận pháp bảo hộ bừng sáng bay lên trung như hàng trăm chiếc ô chồng lên , che phủ bầu trời Hoàng Sa Bảo. Khói đen đặc quánh nhỏ xuống chạm trận pháp, tạo nên từng đợt sấm chớp.

Trên đỉnh đầu Mang Trú, trận pháp Ngũ Đức mờ tỏ hiện lên. Dữ liệu hiện lờ mờ:

Nhân: 82.33%

Nghĩa: 78.45%

Lễ: 77.31%

Trí: 80.08%

Tín: 79.99%

Đổng Thiên Tâm cảm thấy lòng yên hơn một chút: Trận Ngũ Đức cải thiện rõ rệt, nghĩa là Mang Trú thăng cấp. Vấn đề chắc lớn...

"Rắc!" Một trận pháp bảo vệ nứt vỡ.

 

Loading...