Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 3: Thây ma? Yêu quái?
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:19
Lượt xem: 66
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đôi mắt của Đổng Thiên Tâm mở to kinh hãi.
Cô dán mắt bàn tay thò từ mép giường, cố gắng tự thuyết phục rằng đó chỉ là ảo giác. bàn tay cựa quậy, những ngón tay cong lên như một con nhện khổng lồ và xí, bám lấy góc chăn từ từ bò lên. Phần thịt mục rữa mu bàn tay lắc lư theo từng chuyển động của các khớp xương, rơi xuống một mảng. Phía cổ tay chẳng gì cả, chỉ là một đoạn cụt.
Tiếng gào thét sắc nhọn x.é to.ạc thần trí, chính sự sợ hãi tột độ đ.á.n.h thức lý trí của cô.
Đổng Thiên Tâm quờ tay vớ lấy cây dùi cui cao su chống bạo động giấu bên đầu giường, vung mạnh. Bốp! Máu thịt văng tung tóe, bàn tay mục nát quật bay, rơi xuống sàn nhà, ngón tay co quắp cào xước mặt sàn tạo nên tiếng két két ghê rợn.
“Cút , đồ c.h.ế.t tiệt!” Đổng Thiên Tâm nhảy xuống giường, hai tay nắm chặt cây dùi cui, điên cuồng nện liên tục bàn tay cho đến khi nó nát bấy thành một vũng nước đen. Làn đen bốc lên từ vũng m.á.u tanh, vút cao đột ngột tan biến trong khí.
Cô hoảng hốt lùi , nhảy lên giường, một tay siết chặt dùi cui, mắt cảnh giác quanh.
Căn phòng chìm trong tĩnh lặng, chỉ còn thấy tiếng thở dốc của cô như tiếng ống bễ cũ kỹ.
Dưới ánh trăng lờ mờ xuyên qua rèm cửa, một làn sương đen đặc, lốm đốm hạt mảnh, lơ lửng tụ thành hình. Hình dáng dần rõ nét, một cơ thể kỳ quái xuất hiện... thịt da mục nát, tứ chi chảy máu, thể vặn vẹo trong bộ vest rách nát, một mảng da đầu dính m.á.u rủ xuống trán, bám chặt một phần hộp sọ lộ .
Đổng Thiên Tâm nín thở. Dù hình thù chẳng còn giống , nhưng cô vẫn nhận ... chính là gã đàn ông mặc vest lén chụp ảnh cô ở nhà ga!
Cái quái gì đây?!
Hắn đang ở trại tạm giam ?
Sao xuất hiện ở đây?
Và biến thành… thứ ?!
Gã đàn ông mặc vest... giờ lẽ gọi là thây ma... nhe hàm răng mục nát, một chiếc răng sâu rơi xuống, nhảy phốc lên như dã thú, lao về phía cô.
“Maaaaaaaa!!!” Đổng Thiên Tâm hét toáng lên, nhảy khỏi giường, chân trần chạy vội phòng khách. Khi chạm tới cửa chính, cô ngoái , chỉ kịp thấy thây ma bò bằng cả bốn chi, giống hệt một con quái vật. Tiếng khúc khích rùng rợn phát từ cổ họng , chiếc áo vest rách toạc kéo lê như đuôi rắn.
Cô lùi về phía tủ giày, lục tìm cây gậy điện tự vệ. Trong thoáng chốc, gã thây ma áp sát, mồm ngoác rộng, mùi hôi thối nồng nặc cô suýt nghẹt thở. Tay trái cô giơ cây dùi cui chặn ngang cổ gã, tay bật gậy điện, cắm thẳng bụng gã. Tia điện lóe lên kêu tách tách, xuyên qua cơ thể gã.
Gã thây ma rú lên đau đớn, cơ thể hóa thành làn khói đen, bất ngờ nổ tung thành mười mấy tia khói nhỏ, mỗi tia ngưng tụ thành một thây ma khác, giống hệt bản gốc.
Đổng Thiên Tâm sững sờ, gần như gục ngã: “Đại ca , vụ của chỉ là án nhỏ thôi mà! Cùng lắm giam hai tháng, cần hóa thành ma ám đòi mạng như chứ?!”
Đám thây ma khanh khách, nước dãi lẫn m.á.u nhỏ xuống nền nhà. Chúng từ bốn phương tám hướng lao về phía cô. Cô chỉ còn vung loạn xạ cây dùi cui, đ.á.n.h nghiến răng nghĩ: Đập c.h.ế.t một con một con! Đập c.h.ế.t hai con càng !
Hai thây ma hất văng, nhưng những con khác lập tức tràn tới. Tầm của cô đầy ắp những mảng thịt thối rữa và hàm răng mục nát...
Xong …!
Toàn Đổng Thiên Tâm lạnh toát, cảm giác như cha dang tay đón chờ từ một thế giới khác.
Ngay lúc đó, một luồng sáng trắng vụt qua bên tai cô, đám thây ma thét lên t.h.ả.m thiết, đồng loạt lùi . Ánh sáng tụ thành một hình màu trắng, bừng bừng như ngọn lửa.
Hình khẽ nhấc chân, lướt giữa trung, tung những cú đá, đấm, chặt tay, huých khuỷu liên . Mỗi cú đ.á.n.h như một tia sét giáng xuống, đám thây ma lập tức nổ tung, hóa thành khói đen, tan biến hư vô.
Đổng Thiên Tâm trợn trừng mắt, cổ họng há to đủ để nhét cả quả dưa hấu.
Bóng trắng nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, ánh trăng mờ nhạt rải rác bao quanh hình , lấp lánh như pha lê.
Đó là một trai trẻ, tuổi tác giữa ranh giới của thiếu niên và thanh niên. Gã mặc một bộ trường bào trắng muốt, eo thon, dáng mảnh khảnh, mái tóc đen như mực đổ dài xuống lưng. Gã đưa ánh mắt cảnh giác quanh bốn phía, đó đầu , về phía Đổng Thiên Tâm.
Nhịp thở của cô như ngừng , trái tim siết chặt bởi một thứ gì đó thể giải thích.
Da của trai trắng hơn tuyết, đôi mắt dài mà sắc lạnh, đôi môi mỏng, đồng t.ử đen nhánh như vực sâu. Toàn tựa như một thanh trường kiếm ngưng tụ từ sương giá: thon dài, sắc bén, ánh lên tia lạnh lẽo.
Chỉ trong khoảnh khắc, Đổng Thiên Tâm cảm nhận một sự run rẩy đến từ sâu trong linh hồn, thậm chí còn đáng sợ hơn cả phút giây sinh t.ử lúc nãy.
Bất chợt, một luồng khói đen trỗi dậy từ hư , giương nanh múa vuốt lao về phía lưng trai. Đổng Thiên Tâm hét to: "Cẩn thận!”
Cô ném mạnh chiếc gậy điện về phía gã.
Cùng lúc đó, trai áo trắng xoay , tung một chưởng, gió từ lòng bàn tay thổi tan làn khói đen.
Không may, chiếc gậy điện lướt qua cổ gã, tia lửa điện lóe sáng trong khoảnh khắc.
Chàng trai áo trắng bỗng cứng , mắt trợn tròn, tay ôm lấy cổ, “rầm” một tiếng, đổ gục xuống đất.
Đổng Thiên Tâm sững sờ. Cô lao đến, cúi xuống xem xét, thì thấy trai đang ngửa, tứ chi buông thõng bất động. Đôi mắt mở to cực kỳ bất lực, bên hàm một dòng điện nhỏ len lỏi qua làn da, phát tiếng tách tách. Nếu kỹ, hình như luồng điện tạo thành hình dạng gì đó… chẳng lẽ là… vảy cá?
“Ờm…” Đổng Thiên Tâm vò đầu: “Xin nhé, lỡ tay. Anh chứ?”
Đôi mắt của trai chậm rãi đảo sang phía cô, môi khẽ mấp máy nhưng thốt nên lời.
“ đang dùng chế độ mạnh nhất đấy. Nếu là thường thì chắc ngất ít nhất nửa tiếng, thế mà vẫn còn tỉnh táo, giỏi ghê!” Đổng Thiên Tâm cúi , ngón tay chạm nhẹ lên cổ gã, cảm nhận sự lạnh lẽo như băng.
Tâm trí cô hồi tưởng những gì xảy : Có xác sống, khói đen, thêm một trai thần bí từ trời rơi xuống… Chậc, đủ các yếu tố , đây là phim kinh dị ư? Hay đang mơ? Hay hôm nay hợp phong thủy, dễ gặp chuyện tà ma?
Chàng trai áo trắng nhắm mắt , dường như chịu nổi sự lảm nhảm của cô.
Đổng Thiên Tâm quan sát gã một lúc lâu cảm thán: "Anh trai , trai thật đấy!”
Đôi mắt gã đột ngột mở to.
“Đôi mắt , chiếc mũi , cái miệng, khuôn mặt …” Đổng Thiên Tâm giơ ngón trỏ, chọc lên mặt gã, chọc tới tấp, cuối cùng còn chọc luôn cả bả vai và ngực, bất giác cảm thán: “Wow, cơ bắp kìa... ”
Đôi mắt của trai như nổ tung.
Cô tiếp tục chọc vài cái, nhưng nhận quá, liền thu tay , gượng: “Anh là , đúng ?”
Chàng trai nhíu mày, đôi mắt đen láy bắt đầu phát sáng.
“Thần tiên?” Đổng Thiên Tâm hỏi.
Đồng t.ử gã đảo trái đảo thật nhanh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-3-thay-ma-yeu-quai.html.]
“Không ?” Đổng Thiên Tâm gật gù: “Cũng đúng. Anh mà là thần tiên thì quá yếu . Mới chích một cái bẹp như .”
Mi mắt của trai run rẩy.
“Yêu quái ?”
Đôi đồng t.ử của gã đảo lung tung.
"Quả nhiên là yêu quái."
Đôi mắt trắng đen của trai suýt bốc lửa.
Đổng Thiên Tâm thở dài, giọng điệu ưu tư:
"Người thường , đàn ông lộn xộn thể giữ , giữ lâu dễ sinh họa. là một phụ nữ sống một , giữ một ... , một yêu nam lai lịch bất minh ở nhà thì thật tiện. Hay là chúng bàn bạc chút nhé, đổi chỗ ở ?"
Đôi mắt trai trắng áo mở lớn hơn, trong đồng t.ử đen nhánh dường như còn xuất hiện hai dấu chấm hỏi rõ ràng.
Đổng Thiên Tâm chạy phòng ngủ, lục tung tủ đồ, cuối cùng lôi một chiếc vali cỡ lớn, kéo tới đặt cạnh . Sau khi so sánh chiều dài cơ thể và kích thước vali, cô gật gù, vẻ hài lòng: "Chen chút một chút là thôi."
Đôi mắt của trai ngừng chuyển động điên cuồng, yết hầu run rẩy nhưng phát nổi một âm thanh.
"Không còn cách nào khác, bên ngoài đầy camera giám sát. Ngay cả những kẻ ... ờm, chuyện mờ ám cũng rằng vận chuyển kiểu là tối ưu nhất. Ngoài ngoại ô núi T.ử Vân, núi đạo quán T.ử Vân, mấy đạo sĩ ở đó đều chứng nhận hành nghề, cầu phúc xem quẻ cực kỳ linh nghiệm. nghĩ họ chắc cũng rành việc trừ yêu diệt ma."
Nói đến đây, Đổng Thiên Tâm híp mắt:
"Chắc các cũng cùng một hệ thống, đúng ?"
Sắc mặt trai từ thể tin nổi chuyển sang nghiến răng nghiến lợi.
Nói là , Đổng Thiên Tâm nắm lấy cánh tay , cố hết sức kéo dậy. giống như hóa thành quả tạ, thì gầy gò, mà nặng như núi. Sau một hồi vật lộn, cô mệt đến toát mồ hôi, còn trai thì vẫn nhúc nhích lấy một phân.
Hừ, cô tin chịu thua!
Cô pha một ly cà phê hòa tan, ăn vội gói thịt bò khô, mấy động tác khởi động giãn cơ, xắn tay áo, cuối cùng cũng thành công nhét nửa của trai vali.
Suốt quá trình, đôi mắt dõi theo cô rời, ánh sắc lạnh như xuyên thủng cô.
Đổng Thiên Tâm nhận thấy ánh mắt , nhưng chẳng còn sức mà để tâm. Việc cấp bách bây giờ là thế nào nhét cả đống tay dài chân dài vali. Lôi chân thì tay thò , ấn tay thì đầu ló lên. Mệt đến thở , cô phịch xuống cạnh vali, bật quạt thở hồng hộc. Nghĩ ngợi một lúc, cô nghĩ ý tưởng mới: "Anh là yêu quái, chắc chân tay đứt lìa cũng thể tự lành nhỉ? Nhà mua con d.a.o mới, bén cực kỳ. Hay là... thử xem ?"
Đôi mắt trai khép chặt , từ trong tai dường như bốc hai làn khói trắng.
Đổng Thiên Tâm giật nhảy dựng lên: "Ý chỉ là đưa một giải pháp khả thi thôi! Không đến mức tức đến bốc khói chứ... "
Cô kịp dứt lời, một làn khói trắng đặc quánh bất ngờ bốc lên quanh trai. "Bùm" một tiếng, khói tan, biến mất, chỉ còn ... một chú mèo con.
Đổng Thiên Tâm tròn mắt há mồm.
Chú mèo lông trắng muốt, lẫn một sợi tạp, trông chỉ tầm hai tháng tuổi, nhỏ xinh như một cục bông. Nó ngửa sàn, tư thế y hệt trai khi nãy, bốn chân duỗi thẳng, cái bụng mềm mại phập phồng theo nhịp thở.
Đôi mắt mèo màu vàng rực với con ngươi dựng , trừng Đổng Thiên Tâm giận dữ.
Điều kỳ lạ nhất chính là... quanh cổ nó còn buộc chiếc khăn yếm hình quả dâu quen mắt.
Đổng Thiên Tâm lúc mới nhận rằng, chú mèo trắng nhỏ mắt chính là hình mẫu y hệt con mèo bông mà Liễu Thanh Thanh tặng cô.
“Thì mày là... ” Khóe môi Đổng Thiên Tâm nhịn mà cong lên: “Yêu tinh mèo con ?”
Chú mèo trắng nhe răng, trong cổ họng phát tiếng gầm gừ nhỏ cực kỳ đe dọa, như một lời phản đối yếu ớt. dáng vẻ đó chỉ khiến nó trông càng đáng yêu hơn thôi.
Ánh mắt Đổng Thiên Tâm dán chặt mèo con như thôi miên, cô đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu nó. Lớp lông mềm mượt, ấm áp cô buông tay.
Đôi tai hồng hồng của mèo con khẽ giật giật, đôi mắt vàng khép thành một đường chỉ mỏng.
Đổng Thiên Tâm cẩn thận xoa bóp đôi chân nhỏ của mèo, vuốt ve cái đuôi dài, cuối cùng kiềm mà chạm cái bụng lông xù của nó.
Ánh mắt tức giận của mèo con dần tan biến, mí mắt nó nặng trĩu, chớp vài từ từ nhắm . Đầu nghiêng sang một bên, và thế là nó ngủ ngon lành, chút phòng .
Lúc , Đổng Thiên Tâm thực sự đau đầu.
Giờ thì yêu nam hóa thành mèo, cho một cái thùng carton vứt là xong, việc nhẹ nhàng hơn hẳn so với .
... nhưng!
Nó là một con mèo, hơn nữa là mèo trắng, còn đến !
Đổng Thiên Tâm mà nổi: “Trời ơi đất hỡi, chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường thôi, đối mặt với thử thách lớn thế chứ?!”
Cả đêm Đổng Thiên Tâm ngủ .
Trời tảng sáng, cô bấm gọi đến tổng đài Thanh Thanh Dịch Vụ, dò hỏi từng chút. Theo lời họ, nửa năm Liễu Thanh Thanh đặt một lô thú nhồi bông để quảng bá cho quán cà phê mèo, tổng cộng năm mươi con. Con cuối cùng vì đuôi mà bán nên tặng cho Đổng Thiên Tâm.
Vậy nên, mèo bông chắc chắn gì bất thường, vấn đề bất thường chỉ thể là những chuyện cô gặp hôm qua.
Sau một đêm bình tĩnh suy xét, Đổng Thiên Tâm cuối cùng cũng rút manh mối: thứ bắt đầu từ khi cô thấy sợi khói xám trong tàu điện ngầm ... đến vị luật sư kỳ lạ, món di sản từ trời rơi xuống. Ngay cả biểu hiện của lão Trương lúc đó cũng khả nghi, dường như quen vị luật sư nhưng cố tình giả vờ quen.
Sau đó, là sự xuất hiện của xác sống và chú mèo yêu .
Đổng Thiên Tâm đưa kết luận đơn giản nhưng dứt khoát: Toàn bộ những rắc rối tối qua chắc chắn liên quan đến tên luật sư đó!
Hơn nữa, chú mèo yêu ngủ liên tục hơn chín tiếng, lay cách nào cũng dậy. Đổng Thiên Tâm nhận nhịp thở của nó càng lúc càng yếu, bộ lông vốn trắng muốt cũng trở nên xỉn màu. Sau một hồi đấu tranh nội tâm, cuối cùng cô đành gọi cho lão Trương.
“Lão Trương, cái vị luật sư Lữ... Lục... gì đó hôm qua , ông cách nào liên lạc với ... thôi bỏ , gửi địa chỉ văn phòng luật sư đó cho , tự đến!”
Tiểu kịch trường:
Nam chính (tạm thời tên): "Ta tuyệt đối mèo yêu!"