Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 29: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân Phiên Bản Nữ Phụ
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:46
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Người tự dưng biến thành xác sống thế ?!” Cát Dương Chỉ Chỉ hét lớn: “Hoàn phi logic!”
“Nghĩ theo hướng tích cực , bây giờ phản diện hồi sinh thành công, chúng chỉ cần đợi hai nam chính xuất hiện hùng cứu mỹ nhân, là phân đoạn thể qua cửa.” Đổng Thiên Tâm xách chân ghế dậy: “Tiền đề là chúng cầm cự đến lúc họ xuất hiện.”
Xác sống vươn bàn tay, móng đen dài sắc nhọn, nhảy vọt tới. Đổng Thiên Tâm cảm giác da đầu tê dại, nghiến răng chống trả: đập từ – hụt, quăng sang trái – hụt, vung qua – hụt nốt.
Xác sống nhanh đến mức cô, một bình thường, theo kịp. Đột nhiên, một cú tấn công bay thẳng tới mặt, Đổng Thiên Tâm giật , vội giơ chân ghế lên đỡ: “Rắc!” Chân ghế gãy, cô lùi liền mấy bước, móng vuốt của xác sống xé gió lao đến…
Cát Dương Chỉ Chỉ nhào lên, bám lấy mặt xác sống, tay chân bé nhỏ khua loạn xạ. Xác sống che tầm , loạng choạng lùi . Ngay khi đó, một chân ghế giáng mạnh từ xuống, đập thẳng đầu nó. Xác sống ngã úp mặt xuống đất, để lộ phía …Nguyễn Nguyệt.
Nguyễn Nguyệt cầm chân ghế, cả run rẩy dữ dội, nước mắt tuôn rơi ngừng: “Kinh quá, đây là thứ gì ?”
“Cẩn thận!” Đồng t.ử của Đổng Thiên Tâm co rút mạnh. Lại một con xác sống khác lao tới, mục tiêu chính là Nguyễn Nguyệt. Không kịp nữa !
Ngay lập tức, Đổng Thiên Tâm chợt ngửi thấy một luồng gió – là gió của cô! Lập tức cô tập trung tinh thần, dùng gió bao lấy Nguyễn Nguyệt, kéo cô né sang một bên. Còn thì mượn lực đạp đất, bay lên trung, tung một cú lên gối: “Bốp!” Mặt xác sống nát vụn, phun một làn khí đen.
Chưa kịp dáng chiến thắng, thì gió đột nhiên tan biến. Đổng Thiên Tâm suýt ngã dập mông. Xung quanh chỉ còn những luồng gió yếu ớt, thể tụ nữa.
Thần thuật điều khiển gió khôi phục, nhưng .
Hửm?
Nguyễn Nguyệt bế Cát Dương Chỉ Chỉ, hớt hải chạy tới: “Thượng Quan Hoán Nhiên, cô chứ?”
Đổng Thiên Tâm trừng lớn mắt: Lớp filter đẽ mặt Nguyễn Nguyệt biến mất, lộ làn da thật, gương mặt cũng còn thon gọn mà chút bầu bĩnh của trẻ con. Tuy tinh xảo, nhưng sống động. Quan trọng nhất là đôi mắt cô, trong veo như rửa sạch.
Đổng Thiên Tâm bỗng hiểu .
Dù nam chính bao nhiêu ánh hào quang và filter, dù nam phụ đông fan ủng hộ đến mức nào, họ cũng nhân vật chính của thế giới .
Thế giới tạo xoay quanh Nguyễn Nguyệt. Chỉ khi cô tỉnh ngộ, ngón tay vàng của cô mới khôi phục. giờ dường như chỉ khôi phục một phần. Nghĩa là, cô chỉ mới tỉnh ngộ một chút?
“A a a a a a a!” Bạng Đại Hải từ lúc nào tỉnh dậy, chỉ tay lưng , hét thất thanh.
Những tên du côn lượt dậy, tư thế méo mó kỳ lạ: vai nghiêng, hông lệch, gập vẹo . Trong hốc mắt đen ngòm tràn từng đám sương đen, càng lúc càng dày, tỏa mùi hôi kỳ quái. Lũ xác sống ngửa đầu, hít lấy sương đen, phát tiếng khò khè, trông vô cùng khoái chí.
Mái tóc xanh của Cát Dương Chỉ Chỉ chớp nháy như một chiếc đèn báo động: “Phát hiện nồng độ khí độc vượt chuẩn! 80% là oán khí, 20% là các hạt chất lạ, dự đoán sát thương cực lớn!”
“Đây kịch bản ngôn tình thần tượng ? Sao biến thành phim huyền huyễn ?” Bạng Đại Hải hét lớn, tự ngẩn : “Vừa nãy cái gì ?”
Đổng Thiên Tâm siết chặt nắm tay, cảm giác gió trong lòng bàn tay mạnh thêm chút xíu: Thật kỳ diệu, chẳng lẽ Bạng Đại Hải tỉnh ngộ cũng giúp khôi phục ngón tay vàng? Anh cũng là nhân vật quan trọng ?
còn thời gian để suy nghĩ sâu xa. Lũ xác sống hút đầy sương đen: “rắc rắc” đầu , những hốc mắt đen ngòm đồng loạt về phía .
Tóc gáy của Đổng Thiên Tâm dựng , lùi – lùi , vì Nguyễn Nguyệt trốn lưng cô. Bạng Đại Hải lăn tròn nép phía Nguyễn Nguyệt. Cát Dương Chỉ Chỉ trốn hẳn trong tóc Đổng Thiên Tâm, chỉ ló mỗi cái đầu xanh đang run lẩy bẩy.
Lũ xác sống ngập tràn oán khí gầm lên rung trời, giơ cao những móng vuốt đen dài, lao thẳng tới. Đổng Thiên Tâm chịu nổi nữa, hét lớn tuyệt chiêu: “Mang Trú!!!”
“Vút!” Một vòng sáng xoay tròn, tốc độ cao lao xé gió, c.h.é.m bay đầu một con xác sống. Khói đen từ cổ nó phun cuồn cuộn, nó ngã thẳng xuống đất.
Ánh sáng dịu dàng như nước từ trời đáp xuống. Mái nhà bê tông, xi măng, cột thép, dầm gỗ đều tan biến trong ánh sáng, để lộ bầu trời đầy . Một thanh niên tóc đen áo đen, tay cầm chiếc muôi sắt bước xuống từ những vì tinh tú. Xung quanh là vô vòng sáng, vạn ánh hào quang chói mắt, chiếu lên khuôn mặt lạnh lùng tựa băng sương.
Mang Trú tiện tay vung muôi, những vòng sáng tựa liềm cắt lúa, quét qua một vòng, c.h.é.m lũ xác sống tan tác, tứ chi vương vãi, oán khí cuồn cuộn như sóng lớn.
Anh xoay tay, gộp hơn mười vòng sáng nhỏ thành một pháp trận đường kính hơn ba mét. Trận pháp ánh sáng xoay tròn, gào rít, lăn qua bộ nhà kho, nghiền nát xác sống và oán khí, chẳng sót chút gì.
Tất cả đều ngây , Đổng Thiên Tâm giơ ngón tay cái: “Ngầu ghê…Ây chà?!”
Mang Trú thoắt cái xuất hiện ngay mặt, đôi mắt lạnh lẽo sâu thẳm cô chằm chằm, lông mày nhíu chặt, trông như gây sự.
Nguyễn Nguyệt và Bạng Đại Hải đồng loạt lùi phía , còn Cát Dương Chỉ Chỉ thì nhảy lên vai Nguyễn Nguyệt trốn.
Đổng Thiên Tâm: “Này… gì thế?”
Mang Trú chỉ tay bàn tay của Đổng Thiên Tâm. Lúc , cô mới phát hiện lòng bàn tay một vết rách sâu, da thịt lật , nhưng vì trận chiến đó quá căng thẳng nên cô nhận .
Mang Trú: “Chỉ vài tên yêu tà nhỏ mà cũng thương?”
Đổng Thiên Tâm: “Này, chỉ là bình thường thôi, cầm cự đến giờ giỏi lắm !”
Mang Trú: “Vậy tại gọi sớm hơn?”
Đổng Thiên Tâm chớp mắt ngạc nhiên: “Ý là, nếu gọi thì sẽ xuất hiện thật ?”
Mang Trú giữ vẻ mặt lạnh lùng, trả lời câu hỏi. Anh nhét chiếc thìa túi áo, nhẹ nhàng lướt tay qua lòng bàn tay của Đổng Thiên Tâm.
Đầu ngón tay của phát ánh sáng dịu nhẹ, ấm áp mềm mại, như một chiếc đuôi mèo vuốt qua. Đổng Thiên Tâm giật , định rút tay , nhưng Mang Trú giữ chặt cổ tay cô.
Tim Đổng Thiên Tâm bất giác đập nhanh hơn. Cô lén Mang Trú một cái.
Mang Trú cúi đầu, vẻ mặt chăm chú, dường như nhận điều gì bất thường.
Lòng bàn tay cô bắt đầu ngứa, vết thương từ từ liền , thậm chí còn tiếng da thịt tự tái tạo.
Đổng Thiên Tâm cố giữ bình tĩnh, hỏi: “Anh chữa lành vết thương ?”
Mang Trú: “Đây pháp thuật.”
“Thế là gì?”
“Chỉ là khả năng bẩm sinh của … “
Anh nửa câu thì đột ngột dừng , buông tay Đổng Thiên Tâm, lùi vài bước, lưng , thêm lời nào.
Đổng Thiên Tâm: “Hả?!”
Tiếng nhạc nền vang lên, dòng bình luận dày đặc hiện màn hình:
[Cuối cùng cũng tới cảnh chính !]
[Chu Lang Thần sắp tay!]
[Đỉnh cao hành động đây!]
Một chiếc xe địa hình phá cửa lao , phanh gấp với tiếng rít chói tai.
Trình Nam Phong mặc áo khoác đen dài, nhảy xuống xe, hét lớn: “A Nguyệt, đến cứu em đây!”
Chu Lang Thần mặc lễ phục trắng tinh, cầm gậy golf, tạo dáng đầy phong cách: “Nguyễn Nguyệt, cũng tới đây!”
Cảnh đ.á.n.h tiếp tục với những pha chậm, hiệu ứng gió thổi tung tóc, và các dáng “ngầu lòi” chăm chút kỹ lưỡng.
Đổng Thiên Tâm: “Cái gọi là cao trào hùng cứu mỹ nhân… là như ?”
Cát Dương Chỉ Chỉ: “Tổ chỉ đạo hành động ăn kiểu gì thế !”
Mang Trú lưng , dám tiếp.
Nguyễn Nguyệt xem bật : “Ha ha ha, cái là cái quái gì trời, ha ha ha!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-29-anh-hung-cuu-my-nhan-phien-ban-nu-phu.html.]
Cười, mãi, khóe mắt ứa cả nước mắt.
Cảnh chiến đấu chậm rãi nhưng lố bịch kéo dài đúng một bài nhạc nền, cuối cùng cũng kết thúc. Trình Nam Phong lao tới, ôm chầm lấy Nguyễn Nguyệt trong một cái ôm đầy cảm xúc: “A Nguyệt, em chứ! Tất cả đều là của , tại , là đến muộn!”
Nguyễn Nguyệt tựa cằm lên vai Trình Nam Phong, ngẩng đầu lên, nụ môi dần tan biến, ánh mắt trở nên xa xăm.
Chu Lang Thần ngước Trình Nam Phong và Nguyễn Nguyệt, đôi mắt chứa đầy ai oán. Rồi đầu sang Đổng Thiên Tâm: “Thượng Quan, cô chứ…ơ? Bạn học, là cô ?” Lại thấy Mang Trú: “Wow, hùng, cũng ở đây ! Ấy? Không đúng, cô đáng là Thượng Quan, nhưng …Ê ê ê, lạ ?”
Sau khi Trình Nam Phong xong lời khổ, cuối cùng cũng nhớ lý do đến đây. Anh buông Nguyễn Nguyệt , chỉ thẳng Đổng Thiên Tâm mà tức giận quát lớn: “Thượng Quan Hoán Nhiên, tình nghĩa hai mươi mấy năm của chúng , cô dám khiến Nguyễn Nguyệt chịu khổ đến mức ! Chỉ vì thích cô? cho cô , dù đời chỉ còn mỗi cô là phụ nữ, cũng bao giờ liếc mắt cô! Trái tim , mãi mãi thuộc về Nguyễn Nguyệt, cô là đồ điên, xứng…”
“Khoan!” Mang Trú nắm chặt ngón tay Trình Nam Phong, như sắp bẻ gãy nó. Đổng Thiên Tâm hoảng hốt hét lên: “Đừng! Chúng sắp qua màn , nhịn chút !”
Trình Nam Phong càng giận dữ hơn: “Một tên vệ sĩ nhỏ nhoi mà dám phản kháng ?”
“Chính Thượng Quan Hoán Nhiên cứu !” Nguyễn Nguyệt chắn mặt Đổng Thiên Tâm.
Mang Trú kinh ngạc. Đổng Thiên Tâm vội kéo tay áo , lập tức hiểu ý, cùng cô lùi sang một bên, nhường sân khấu cho đôi nam nữ chính.
Trình Nam Phong nghi ngờ: “A Nguyệt, em gì ?”
Nguyễn Nguyệt điềm nhiên đáp: “Đám lưu manh bắt cóc và Thượng Quan Hoán Nhiên, là vì thù với . Trước khi đến, chính Thượng Quan Hoán Nhiên bảo vệ .”
Trình Nam Phong khó tin cô: “A Nguyệt, tại em bênh vực cho đồ điên ?”
Nguyễn Nguyệt với ánh mắt kiên định: “Trình Nam Phong, chúng chia tay !”
Câu thốt , tất cả đều sững sờ. Không chỉ con , mà cả thời gian và gian cũng c.h.ế.t lặng…cả thế giới một nữa rơi trạng thái tĩnh lặng. Trình Nam Phong hóa thành một giấy mờ nhạt.
Chu Lang Thần há hốc miệng. Bạng Đại Hải vốn xỉu mặt đất cũng ngóc đầu dậy liếc , ngã quỵ xuống.
Mang Trú biến sắc, Cát Dương Chỉ Chỉ ôm mặt thốt lên: “Xong , xong , cốt truyện chính lệch ! Chúng sẽ kẹt mãi trong bộ phim mất!”
Nguyễn Nguyệt lặng lẽ đó, Trình Nam Phong, nở một nụ .
“Nguyễn…Nguyễn Nguyệt?” Đổng Thiên Tâm thận trọng hỏi: “Cô gì ?”
Nguyễn Nguyệt đầu : “ một con thật, đúng chứ?”
Đổng Thiên Tâm: !!
Nguyễn Nguyệt ngẩng đầu, quan sát xung quanh: “Nơi cũng là thế giới thực.”
Cùng với lời của Nguyễn Nguyệt, gian xung quanh bắt đầu sụp đổ. Nhà kho, chiếc xe jeep, đám lưu manh đất đều hóa thành tro bụi. Chỉ còn giấy Nguyễn Nguyệt, Trình Nam Phong, Chu Lang Thần và Bạng Đại Hải.
Lớp lọc màu lấp lánh mặt Nguyễn Nguyệt và Chu Lang Thần cũng biến mất. Bộ tóc giả và vết thương của Bạng Đại Hải cũng biến mất, trong một gian trắng toát sạch sẽ, bốn bề yên lặng đến rợn .
Nguyễn Nguyệt khẽ thở dài: “Quả nhiên là như .”
Chu Lang Thần lẩm bẩm: “Chắc chắn là điên !”
Bạng Đại Hải rên rỉ: “Chắc chắn đang mơ!”
Đổng Thiên Tâm thở dài: “Nơi là một bộ phim thần tượng lãng mạn, các ngươi chính là nhân vật trong phim.”
Nguyễn Nguyệt: “Còn các cô?”
Đổng Thiên Tâm gượng: “Những kẻ xui xẻo kéo thế giới .”
“Vì ?”
“Hả?”
“Vì khiến chúng tỉnh ?” Nguyễn Nguyệt hỏi: “Để chúng mãi mãi sống trong thế giới hồng phấn lãng mạn , hơn ?”
“Ơ…” Đổng Thiên Tâm về phía Mang Trú, Mang Trú liếc trái liếc , sang Cát Dương Chỉ Chỉ, Cát Dương Chỉ Chỉ bắt đầu lau mũ bảo hiểm của .
“Khụ.” Đổng Thiên Tâm gãi đầu: “Thật , nghĩ kỹ , là các tự tỉnh dậy mà.”
Nguyễn Nguyệt, Chu Lang Thần và Bạng Đại Hải đều ngớ .
Đổng Thiên Tâm : “Các thử nhớ xem, tỉnh dậy khi nào, và tại tỉnh?”
Chu Lang Thần: “… phát hiện bàn trong phòng vẽ một bạn học trốn ở đó, tò mò nên đến xem thử…”
Bạng Đại Hải: “ sợ cô đ.á.n.h c.h.ế.t…nên trốn…”
Nguyễn Nguyệt: “… tự cứu , cũng cứu cô…”
Đổng Thiên Tâm nhún vai, vẻ bất lực: “ , là chính các , . Nên đó là lựa chọn của chính các .”
Ba nhân vật nên lời.
Chu Lang Thần: “Chúng …”
Bạng Đại Hải: “Lựa chọn của…”
Nguyễn Nguyệt: “…chính ?”
Từ phía truyền đến tiếng gõ phím “tạch tạch tạch.” một con trỏ chuột khổng lồ nhảy , nhấp nháy, đó hiện lên một chuỗi ký tự: [Tập 20, Kết thúc].
Con trỏ im, xuất hiện thêm chữ nào khác.
Cảnh tượng bắt đầu tụ hợp, xoay chuyển, tái tổ hợp thành một sân bay đông đúc, dòng qua tấp nập, những chiếc vali đủ màu sắc lăn mặt sàn.
Đổng Thiên Tâm phát hiện trở thành diễn viên quần chúng, hiệu 32, giữa đám đông, Mang Trú ngay bên cạnh ( hiệu 33), Cát Dương Chỉ Chỉ vai ( hiệu: mô hình), cạnh đó là Bạng Đại Hải, diễn viên quần chúng 34.
Giữa đám đông, Nguyễn Nguyệt và Trình Nam Phong đối diện , Chu Lang Thần cách đó vài bước, mắt Trình Nam Phong đỏ hoe, còn Nguyễn Nguyệt và Chu Lang Thần đều mang vẻ mặt ngơ ngác.
Bên hiện lên dòng bình luận cổ vũ của fan Chu Lang Thần: [Cuối cùng cũng đến tập cuối , vì Chu Lang Thần, chịu đựng tình tiết bao lâu nay.]
[Tóm tắt đó: Trình Nam Phong thương khi cứu , mất trí nhớ, quên hết kỷ niệm về Nguyễn Nguyệt và những khác. Nguyễn Nguyệt đau lòng quyết định nước ngoài du học, Chu Lang Thần cũng quyết định theo Nguyễn Nguyệt nước ngoài, kiên trì chờ đợi. Đến phút cuối, Trình Nam Phong khôi phục trí nhớ, bắt đầu cuộc hành trình truy thê đầy nước mắt.]
[Lại mất trí nhớ, truy thê, thêm một vụ t.a.i n.ạ.n xe với bệnh m.á.u trắng nữa là chỉnh!]
[Chị em ơi, cố lên, sắp xong !]
[Chúng đầu cuối!]
lúc , Cát Dương Chỉ Chỉ mở miệng, giọng là của Tả Bách: [Chúng tìm trợ lý của Ôn Thuần, lấy bản thảo đầu tiên của kịch bản.]
Cát Dương Chỉ Chỉ mở bàn tay , trong lòng bàn tay xuất hiện một màn chiếu hologram, là trang bìa scan của kịch bản “Tình yêu như viên ngọc quý”. Hai chữ “Tình yêu” gạch ngang.
Dưới chữ ký của Ôn Thuần hai đoạn chữ tay.
Đoạn đầu: [Có thể nhân vật là hư cấu, nhưng nhân vật hư cấu của bạn cuối cùng sẽ trở nên thật trong thế giới . Chúng sẽ sống ngòi bút của bạn, trở thành những sinh mệnh thực sự.]
Đoạn thứ hai: [Giấc mơ tàn, sự sống dừng.]
Cát Dương Chỉ Chỉ dùng giọng của Tả Bách đoạn thứ hai: [Tin tức mới nhận , Ôn Thuần qua đời vì t.a.i n.ạ.n xe cách đây năm năm. Kịch bản là tác phẩm cuối cùng, cũng là tác phẩm duy nhất của cô .]