Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 28: Nữ phụ cũng không phải dạng vừa

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:45
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tả Bách và Lữ Ngọ, hai cặp mắt đăm đăm dán chặt màn hình điện thoại.

Đã năm phút trôi qua, màn hình vẫn tối đen. Từ khi nữ phụ Thượng Quan Hoán Nhiên xuất hiện, màn hình chỉ hiển thị một vòng tròn trắng đang xoay tròn giữa trung tâm, báo hiệu trạng thái đang tải dữ liệu.

Lữ Ngọ sốt ruột đến mức vòng quanh, dám khởi động , càng dám tắt máy, sợ rằng sẽ mất kết nối với thế giới bên trong. Còn Tả Bách bình thản đến mức bóp vỡ luôn một phím Enter.

Bỗng, một mái đầu xanh dương nhô từ mép màn hình điện thoại. Cát bụi bám đầy , Cát Dương Chỉ Chỉ lồm cồm bò . Nếu cách biệt giữa các chiều gian, chắc Lữ Ngọ lao màn hình túm cổ .

“Bên trong xảy chuyện gì thế?!”

Cát Dương Chỉ Chỉ thở dài: “ luồng oán khí từ bình luận trực tuyến đẩy văng . Chỉ kịp thấy Thượng Quan Hoán Nhiên xuất hiện. Cô mang theo một khung đen kỳ lạ, vẻ như là một loại thiết lập hào quang phản diện.”

Tả Bách: “Manh mối điều tra thế nào ?”

Cát Dương Chỉ Chỉ rút từ túi một quyển sổ tay nhỏ: “Ngoài oán khí từ bình luận trực tuyến, tổng cộng ba manh mối. Manh mối thứ nhất: diễn viên quần chúng Bạng Đại Hải. Trong các phân cảnh của , dấu hiệu bất thường.”

Ánh mắt sắc lẻm gọng kính của Tả Bách vụt qua, quét về phía Lữ Ngọ.

Lữ Ngọ cuống cuồng lôi điện thoại : “Người tên thật là Bạng Khải Cường, chỉ đóng vai khách mời trong bộ phim . Hiện tại giải nghệ, chuyển sang đạo diễn tuyển vai. Trong ngành, cũng coi như chút tiếng tăm.”

Tả Bách đẩy gọng kính: “Còn gì nữa?”

Lữ Ngọ: “Bạng Khải Cường hiện đang chuẩn một bộ phim mới ở thành phố Bách Đảo trong tháng , lấy liên lạc của .”

Tả Bách gật đầu hài lòng: “Tốt, hãy giữ liên lạc.”

Cát Dương Chỉ Chỉ tiếp lời: “Mang Trú rằng, diễn viên đóng vai nam phụ, tức ca sĩ Thẩm Ước điều bất thường.”

Tả Bách lệnh: “Trong vòng nửa tiếng…”

“Được , , !” Lữ Ngọ hét lên: “Anh là ngôi lớn đấy! chỉ là một luật sư nhỏ bé, dám trèo cao!”

Tả Bách khẽ “Ồ…” một tiếng, ánh mắt thản nhiên nhưng đầy khinh thường.

Lữ Ngọ giật giật khóe miệng: “Được ! thề bằng danh dự đàn ông của , nhất định sẽ liên lạc với Thẩm Ước!”

“Rất .”

Cát Dương Chỉ Chỉ lên tiếng: “Manh mối thứ ba là do Đổng Thiên Tâm cung cấp. Cô rằng mỗi khi chuyển cảnh, đều thấy một giọng nữ.”

Lữ Ngọ hỏi: “Là giọng của Nguyễn Nguyệt Thượng Quan Hoán Nhiên?”

Cát Dương Chỉ Chỉ lắc đầu: “Không hai đó. Khi đẩy ngoài, cũng thấy giọng , và còn thấy… vẻ như là trang đầu của kịch bản. Trên đó ghi tên biên kịch: Ôn Thuần.”

“Ôn Thuần?” Tả Bách nhíu mày, nhanh chóng kiểm tra danh sách ê-kíp trong phần mở đầu: “Bộ phim sáu biên kịch. Biên kịch chính là Lưu Khôn, cũng là đạo diễn. Biên kịch thứ hai và thứ ba là nhà sản xuất. Biên kịch thứ tư, thứ năm và thứ sáu… ai tên Ôn Thuần.”

Lữ Ngọ nhận xét: “Chuyện đoàn phim biên kịch giữa chừng phổ biến.”

Tả Bách lật bản ghi chép kịch bản ban đầu: “Bản thảo đầu tiên chỉ một biên kịch, tên là Ôn Thuần.”

Lữ Ngọ kết luận: “Vậy nghĩa là…”

“Có nghĩa là.” Tả Bách : “Đơn vị sản xuất gạt biên kịch chính thức đầu tiên khỏi dự án.”

“Chẳng lẽ Ôn Thuần cam lòng khi đứa con tinh thần của cướp, nên giành , từ đó tạo nguồn nguyện lực khổng lồ?” Lữ Ngọ thốt lên đầy kinh ngạc.

“Rất khả năng.” Tả Bách gật đầu.

Lữ Ngọ đập bàn dậy, nhanh chóng gọi điện: “Giúp điều tra một biên kịch tên là Ôn Thuần. Trong vòng nửa tiếng, tất cả thông tin về !”

Màn hình điện thoại bỗng “xoẹt xoẹt” vài , một hình ảnh mới hiện lên.

Lữ Ngọ ngạc nhiên: “Đây…là một nhà kho ?”

Tả Bách kỹ: “Nguyễn Nguyệt trói thế ?”

Cát Dương Chỉ Chỉ thốt lên: “Thượng Quan Hoán Nhiên? Không đúng, đó là Thượng Quan Hoán Nhiên, nhưng là khuôn mặt của Đổng Thiên Tâm!”

“Cái gì?!”

Lữ Ngọ và Tả Bách sững sờ, cả hai lập tức dí sát mặt màn hình điện thoại. Mái tóc mái của Lữ Ngọ che khuất mắt kính của Tả Bách, khiến Tả Bách khó chịu mà gạt . Lữ Ngọ thì gần như dán trán màn hình: “Nhìn thế nào cũng là Thượng Quan Hoán Nhiên mà!”

Tả Bách đẩy gọng kính: “Cũng khả năng chúng chỉ thấy thế giới bên ngoài, còn Cát Dương Chỉ Chỉ thấy thế giới bên trong.”

Lữ Ngọ kêu trời: “Trời đất ơi! Sao Đổng Thiên Tâm biến thành nữ phụ? Bên trong rốt cuộc xảy chuyện gì?!”

“Đừng vội kêu trời kêu đất.” Tả Bách hiệu cho Lữ Ngọ phần bình luận trực tuyến.

Phần bình luận ủng hộ Thẩm Ước tiếp tục “thi công”. Lần , dẫn đầu là các nhóm “Tóm tắt nội dung” và “Spoil tình tiết”:

[Thượng Quan Hoán Nhiên vì yêu mà hóa hận, phát điên, thuê một đám côn đồ bắt cóc Nguyễn Nguyệt, hủy hoại khuôn mặt của cô, chia rẽ cô và Trình Nam Phong.]

[ Thượng Quan Hoán Nhiên rằng, đám côn đồ cô thuê thù oán với Trình Nam Phong.]

[Đám côn đồ định dùng Nguyễn Nguyệt và cả Thượng Quan Hoán Nhiên con tin để uy h.i.ế.p Trình Nam Phong.]

[Thứ họ thực sự phá hủy là Trình Nam Phong.]

[Cảnh cao trào! Cảnh cao trào!]

[Châu Lang Thần sắp cùng Trình Nam Phong đến hùng cứu mỹ nhân!]

[Chúng sắp chứng kiến những pha hành động mắt của Châu Lang Thần!]

[Chú ý, đây diễn tập! Đây diễn tập!]

[Cảnh đ.á.n.h hiếm của Châu Lang Thần, đừng bỏ lỡ!]

Lữ Ngọ dán mắt màn hình lẩm bẩm: “Mang…”

Tả Bách gõ nhẹ lên phím cách, nhưng lực mạnh đến nỗi phím bật : “Có 80% khả năng là ép buộc mắc kẹt trong tình tiết .”

“Không thể chờ nữa!” Cát Dương Chỉ Chỉ đội mũ bảo hiểm lên: “ sẽ điều tra tình hình!”

Lữ Ngọ điên cuồng bấm điện thoại, gửi tin nhắn thoại liên tục: “Trong vòng một tiếng liên lạc với Thẩm Ước! Trong vòng nửa tiếng đưa Bạng Khải Cường đến đây cho ! Bằng cách nào cũng ! Bắt cóc cũng ! Đánh ngất cũng ! Phải nhanh! Thế giới tương lai đang trong tay chúng !”

Đổng Thiên Tâm cũng thấy phần bình luận spoil nội dung, lập tức thầm c.h.ử.i trong lòng: “Cha nó chứ!”

Hóa cố gắng suốt bốn vòng lặp, cuối cùng vẫn thoát khỏi kịch bản đầy m.á.u ch.ó . Chẳng trách cảnh đẩy cho cô.

Đổng Thiên Tâm thở dài, bước vòng quanh Nguyễn Nguyệt một lượt. Dây thừng trói Nguyễn Nguyệt thô chặt, cô cố gỡ mà , bèn cúi xuống nhặt một mảnh kính vỡ.

Nguyễn Nguyệt mặt mày tái mét, hoảng loạn giãy giụa: “Thượng Quan Hoán Nhiên! Cô định… cô định gì?!”

Đổng Thiên Tâm “xoẹt xoẹt” hai nhát, cắt đứt dây trói của Nguyễn Nguyệt, :“Chuyện một hai câu . Tóm , cũng chỉ ép buộc thôi. Hiện tại tình hình nguy cấp, nếu sống, chúng hợp sức chiến đấu.”

Nói xong, cô xắn tay áo, nhấc chiếc ghế bên cạnh , dùng hết sức vung lên: Ầm…Ầm…Ầm…”

Cô bắt đầu đập cửa sổ.

Nguyễn Nguyệt bên cạnh sững sờ, thể tin mắt .

Thượng Quan Hoán Nhiên từ khi nào mạnh mẽ như ?

Cả cách chuyện cũng khác, giống như biến thành khác .

Đổng Thiên Tâm đập mạnh bảy tám cái, bụi bặm và mạng nhện rơi lả tả, nhưng khung cửa và kính vẫn gì. Chiếc ghế tay cô thì tan tành, giống như xé vụn, để từng mảnh vụn văng khắp nơi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-28-nu-phu-cung-khong-phai-dang-vua.html.]

Cô ngẩn , nghiến răng c.h.ử.i thầm: “Quỷ quái gì thế ? Cửa sổ gì mà chắc chắn thế?”

Bên ngoài, một gã côn đồ cầm gậy bóng chày bước , vẻ mặt tự đắc: “Ha ha ha, đừng phí công vô ích nữa! Đây là kính chống đạn và khung nhôm hợp kim, bỏ cả đống tiền để đấy. Dù là mưa b.o.m bão đạn động đất cấp tám cũng lay nổi !”

Theo là bảy tám tên đồng bọn, nền nhạc BGM “thình thịch thình thịch”, chúng nhịp nhàng lắc lư, khiến cảnh tượng càng thêm nực .

Đổng Thiên Tâm thấy kẻ cầm đầu nhận ngay. Anh là “Hải Đại”, một diễn viên phụ quen mặt, hôm nay hóa trang với mái tóc vàng giả và tạo kiểu kỹ lưỡng. Dưới ánh đèn, trông chẳng khác gì con nhím biển cháy khét.

Hải Đại ngửa đầu lớn: “Cửa chính cũng bằng cửa cuốn chống bão. Để bắt các cô, đúng là bỏ ít m.á.u mặt ! Ha ha ha!”

Nguyễn Nguyệt kinh hãi hỏi Đổng Thiên Tâm: “Chúng là do cô thuê ?”

Đổng Thiên Tâm định giải thích, Hải Đại cướp lời: “Cô là một thiên kim tiểu thư, mà khống chế bọn ?! Bọn chẳng qua chỉ lợi dụng tình thế thôi, mục tiêu là bắt sống các cô. Một là bạn gái của Trình Nam Phong, một là thanh mai trúc mã của . Chỉ cần khống chế các , Trình Nam Phong sẽ ngoan ngoãn chịu trận, để bọn gì thì !”

Đổng Thiên Tâm nhún vai: “Như , đúng là như .”

Nguyễn Nguyệt: “…”

Hải Đại cô, khẩy: “Thượng Quan tiểu thư, lừa cảm giác thế nào? Có tức đến mức ? Mà khoan, cô đang ?!”

Đổng Thiên Tâm đang xé rách váy của . Lớp ren ở vạt váy chỉ mà còn khá dài, cô xé một đoạn gần ba mét. Chia một nửa cho Nguyễn Nguyệt, cô nhặt một chân ghế lên, dùng đoạn ren buộc chặt tay , thử vung vài , phát âm thanh vun vút, hài lòng.

“Bảo vệ cho !” Đổng Thiên Tâm sang dặn Nguyễn Nguyệt.

Nguyễn Nguyệt ngẩn , hiểu ý cô, vội bắt chước buộc chân ghế giống hệt.

Hải Đại cùng đồng bọn , phá lên : “Ha ha ha, cô đ.á.n.h với chúng kìa! Một thiên kim yếu đuối, chống bọn ư? Ha ha ha!”

Đổng Thiên Tâm khẩy: “Mấy thứ oán khí, lệ khí xác c.h.ế.t kỳ quái gì đó còn đ.á.n.h thắng, chẳng lẽ vài tên nhân vật giấy như các dám càn mặt , kẻ mệnh danh là ‘Tiểu bá vương Nam Thành’ ?”

Hải Đại rống lên: “Anh em, dạy dỗ tiểu thư một bài học !”

Bọn côn đồ cợt, lắc lư tiến gần Đổng Thiên Tâm.

Đổng Thiên Tâm mặt mày lạnh tanh, bất ngờ lao lên phía . Tay cô vung ghế, tạo tiếng “vù” trong khí, đập trúng mắt cá chân của một tên. Tên hét lên đau đớn ngã gục.

Những tên còn kịp hiểu chuyện gì, cô lách qua bên , vung một cú nữa. Lần , một tên trúng ống chân, gào lên t.h.ả.m thiết ngất lịm.

Lúc , lũ côn đồ mới sực tỉnh, chúng đồng loạt xông lên, gậy bóng chày vung vãi khắp nơi. Đổng Thiên Tâm linh hoạt né tránh, phản đòn bằng một cú thúc bụng của một tên. Tên đó nôn oẹ một bãi, khiến đồng bọn kinh hãi né tránh.

Thừa cơ hội, Đổng Thiên Tâm điên cuồng vung gậy, miệng hét to: “G.i.ế.c ! Có côn đồ! chỉ tự vệ! Tự vệ chính đáng! Tự vệ chính đáng!”

Đây chính là chiêu “bí thuật sinh tồn” của cô: khi đ.á.n.h , nhất định ở thế đạo đức cao hơn.

Nguyễn Nguyệt và Hải Đại sững sờ.

Trong mắt Nguyễn Nguyệt, “Thượng Quan Hoán Nhiên” lúc là một nữ chiến thần mặc váy đen, tóc dài tung bay, mỗi chiêu đều mạnh mẽ, dứt khoát, mang vẻ kiêu sa, toát lên khí chất dũng.

Mắt của Bạng Đại Hải: Người phụ nữ mặc váy đen, tóc tai bù xù như điên loạn, biểu cảm hung hãn, ánh mắt dữ tợn như ma quỷ, tay thì đúng kiểu g.i.ế.c thật!

Hai phút , trận chiến kết thúc, đám côn đồ la liệt mặt đất.

Đổng Thiên Tâm thẳng dậy, hất tóc một cái, giơ chân ghế chỉ thẳng Bạng Đại Hải: “Còn đ.á.n.h nữa ?”

Hai chân Bạng Đại Hải run lẩy bẩy, chạy trốn, nhưng cả như thứ sức mạnh thần bí nào đó đóng đinh tại chỗ, thể nhúc nhích nổi.

Cái quái gì thế , cô tiểu thư khuê các, rõ ràng là nữ sát thủ ngàn năm đội lốt mà!

Hắn hét lên: chịu thua! đầu hàng!

thứ thốt khỏi miệng là: “Đánh thì đánh, ai sợ ai!”

Dưới sự điều khiển bất lực, lao lên, la hét vung tay vung chân như thể tấn công. Đổng Thiên Tâm nhướng mày, giơ tay quất một gậy…rắc! Bạng Đại Hải đổ sập xuống đất.

Đổng Thiên Tâm thở phào, cúi xuống lục túi của để tìm chìa khóa.

Nguyễn Nguyệt do dự bước tới, định giúp nhưng dám, xoay qua xoay , đột nhiên cảm thấy đầu gì đó lạ thường. Cô ngẩng lên, lập tức kinh hãi hét lớn: “Cái…cái đó là gì thế?”

Trên trung xuất hiện vài dòng chữ nổi: [Sao màn hình đen thui nữa ?]

[Có vấn đề bản quyền , nên hình ảnh chặn ?]

[Chỉ tạp âm! là nền tảng rác rưởi!]

Đổng Thiên Tâm ngạc nhiên: “Cô thấy mấy dòng chữ đó ?”

Nguyễn Nguyệt trố mắt: “Cô cũng thấy ?”

Đổng Thiên Tâm trả lời ngay mà dòng chữ, cảm thấy nội dung gì đó kỳ quặc.

“Lại”?

“Màn hình đen”?

Điều nghĩa là bên ngoài thể xem những gì đang diễn trong hiện tại. Vậy là những pha đ.á.n.h dũng của cô ai thấy …khụ khụ, trọng điểm. Trọng điểm là, tại màn hình đen, hơn nữa chỉ một

Có điều bất thường ắt yêu ma!

“Cái màn hình đen thật phiền phức, lạc đường !” Một chiếc mũ bảo hiểm nhỏ nhắn đột ngột chui lên từ đất. Một nhân vật nhỏ bé với mái tóc xanh, dáng vóc tí hon, thở hồng hộc thẳng: “Cuối cùng cũng tìm thấy !”

Đổng Thiên Tâm vui mừng: “Cát Dương Chỉ Chỉ! Cậu trở !”

Nguyễn Nguyệt mắt tròn mắt dẹt: “Đây là…mô hình nhân vật? Mô hình sống dậy ư? Dễ thương quá!”

Cát Dương Chỉ Chỉ: “Ô, cô thấy ! Sao thế nhỉ?”

“Có lẽ giống như Chu Lang Thần, tự nhiên tỉnh ngộ bất ngờ thôi.” Đổng Thiên Tâm lục soát túi áo Bạng Đại Hải thêm nữa nhưng vẫn thấy chìa khóa.

Cát Dương Chỉ Chỉ lúc mới nhận tình hình xung quanh, hoảng hốt: “Đám côn đồ bẹp hết thế? Đừng là…cô đ.á.n.h họ nhé?”

Đổng Thiên Tâm: “ chỉ tự vệ chính đáng thôi!”

“Thảo nào màn hình đen suốt! Theo cốt truyện, lẽ là Trình Nam Phong và Chu Lang Thần đến hùng cứu mỹ nhân.” Cát Dương Chỉ Chỉ gãi đầu: “Bây giờ cô đ.á.n.h ngất hết , cốt truyện kẹt cứng , bây giờ?!”

Đổng Thiên Tâm sững : “ đây chỉnh sửa cốt truyện đều mà…”

Cát Dương Chỉ Chỉ: “Trước giờ cô chỉ sửa nhánh phụ và mạch tình cảm thôi. Còn là mạch chính…”

Cả hai đầy khó xử.

Đổng Thiên Tâm: “Có thể khởi động ?”

Cát Dương Chỉ Chỉ: “Làm !”

Hai thêm ba giây, đồng loạt sang Bạng Đại Hải.

Đổng Thiên Tâm kéo lật úp , nhấn mạnh nhân trung: “Dậy ! Làm nào! Lần hứa đ.á.n.h nữa!”

Cát Dương Chỉ Chỉ lắc lắc cái mũ bảo hiểm, cố sức quạt gió: “Lão Béo, tỉnh ! Thế giới cần đó!”

Cả hai bận rộn hối hả, thì bên , Nguyễn Nguyệt đột nhiên hét lên kinh hoàng bệt xuống đất.

Một tên côn đồ vùng vẫy bò dậy, tay trái lủng lẳng như cán chổi gãy, lưng gù hẳn xuống, chân lê lết, đầu lắc lư hai bên. Từ miệng , dòng m.á.u đen chảy loang lổ…

Tiểu kịch trường:

Lúc , Mang Trú (đang lạc lối trong bóng đen): Rốt cuộc đây là nơi quái quỷ gì ?

 

Loading...