Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 27: Lồng Giam của Nữ Phụ

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:44
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đổng Thiên Tâm chỉ khung đen: “Đó là cái gì ?”

Mang Trú nhăn mũi: “Thối quá!”

Cát Dương Chỉ Chỉ mở bảng thông tin nhân vật: “Thượng Quan Hoán Nhiên, nữ, 20 tuổi, sinh viên tài năng của khoa Nghệ thuật. Là thanh mai trúc mã với Trình Nam Phong và Chu Lang Thần, gia đình giàu , dung mạo thanh tú. Bề ngoài như hoa nhài, bên trong như xanh. Đã thầm yêu Trình Nam Phong suốt mười năm, nhưng vì sự xuất hiện của Nguyễn Nguyệt mà sinh lòng đố kỵ. Cuối cùng hắc hóa, mất kiểm soát, gây những chuyện thể cứu vãn, xa lánh và c.h.ế.t trong đau khổ.”

Đổng Thiên Tâm: “…Đây chẳng kiểu thiết lập nhân vật nữ phụ m.á.u ch.ó từ ba mươi năm ?”

Cát Dương Chỉ Chỉ: “Bạn nhầm . Ba mươi năm , các nhân vật nữ còn xây dựng phức tạp và sâu sắc hơn. Kiểu nhân vật mặt dán nhãn thế là sản phẩm dây chuyền của những bộ phim thần tượng đại .”

Mang Trú: “Ồn c.h.ế.t !”

Cát Dương Chỉ Chỉ giật , nhảy phốc lên vai Đổng Thiên Tâm. Đổng Thiên Tâm cau mày: “Làm gì thế?”

“Anh thấy ?” Mang Trú nhíu mày chặt đến mức trông như một chiếc bánh bao: “Có đang cãi liên tục.”

Đổng Thiên Tâm ngẩn , vểnh tai lắng , nhưng chẳng thấy tiếng cãi vã nào. Chỉ thấy Thượng Quan Hoán Nhiên đang thao thao bất tuyệt, dùng giọng điệu xanh khoe khoang về thanh mai trúc mã của với hai nam chính, gia cảnh môn đăng hộ đối, tình cảm thâm sâu, v.v.

Trên trung, các bình luận hỗ trợ Chu Lang Thần dần thưa thớt, đó là những bình luận chế nhạo chiếm ưu thế: [Nữ thứ cũng là bạch phú mỹ, nhưng năng thiếu giáo dưỡng thế ?]

[Nữ thứ và nữ chính mới gặp đầu, mà nữ chính giờ chỉ là cấp của nam chính thôi, cần căng thẳng như thế ?]

[Không thể chịu nổi kịch bản thế nữa. Biên kịch nghĩ phụ nữ ngoài ganh đua thì chẳng còn việc gì ?]

[Phim từ năm năm , quan niệm thời cũng là điều dễ hiểu. Ráng xem .]

[Ganh đua vì ganh đua, thật sự ói.]

[Không thể ganh đua, nhưng ít nhất cũng chút não. Lời thoại và thiết lập nhân vật gần đến mức ngu ngốc .]

Mật độ các bình luận chế nhạo ngày càng dày đặc, màu sắc càng u ám, và lượng ngày càng tăng khiến khí nén xuống từng chút một. Một cảnh tượng quen thuộc.

Mang Trú lập tức lao tới chắn mặt Đổng Thiên Tâm, nhưng Đổng Thiên Tâm nhanh chóng đưa tay nắm lấy áo .

Bắt hụt!

Cạch!

Đổng Thiên Tâm nhận đang giữa một gian tối đen rộng lớn. Cát Dương Chỉ Chỉ vai cũng biến mất.

Từ cao, vọng xuống âm thanh bàn phím vang dồn dập: Tạch tạch tạch, xen lẫn một giọng nữ đang lẩm bẩm: “Thượng Quan Hoán Nhiên và Nguyễn Nguyệt đều tài năng nghệ thuật xuất chúng. Hai cùng chung chí hướng, gặp , trở thành tri kỷ.”

“Thượng Quan Hoán Nhiên tình cảm với Trình Nam Phong, nhưng khi phát hiện và Nguyễn Nguyệt tình cảm sâu đậm, cô nhanh chóng buông bỏ, dứt khoát chấm dứt mối tình kết quả , tập trung sự nghiệp nghệ thuật.”

“Chu Lang Thần luôn thầm yêu Thượng Quan Hoán Nhiên. Anh nắm bắt cơ hội để tỏ tình, và hai cuối cùng cũng thấu hiểu lòng . Cả hai cặp đôi đều đạt kết thúc HE.”

Đổng Thiên Tâm: “Ơ? Nghe kịch bản bình thường hơn hẳn nhỉ.”

“CUT!”

Một giọng nam gầm lên giận dữ: “Biên kịch Ôn, thế sai ! Chúng cần những mối quan hệ nhân vật giật gân, cần xung đột, cần tam giác tình yêu, cần những màn drama xé lên hot search! Kịch bản và nhân vật thế đạt yêu cầu cảm xúc cần thiết của nhà sản xuất!”

Giọng nữ đáp : “Đạo diễn Lưu, giữa các nhân vật nữ cũng thể tồn tại những mối quan hệ bạn bè đẽ. thể hiện sự trân trọng, độc lập và trưởng thành của họ trong bộ phim …”

“Cô tỉnh ?! Đây là một bộ phim thần tượng! Hiểu ? Khán giả của phim thần tượng là xem đàn ông! Cô nên tập trung nhân vật nam nhiều hơn! Nhân vật nữ quan trọng!”

“Khán giả của bộ phim là những cô gái trẻ. Viết thế , khán giả sẽ phản cảm! Họ xem những nhân vật nữ linh hồn, chiều sâu và sức sống!”

“Cô mới nghề mấy năm? Cô thì cái quái gì chứ! phim thần tượng nhiều năm như , còn hiểu phụ nữ hơn cả phụ nữ! Phụ nữ thích gì? Là cưng chiều độc nhất vô nhị, là vợ hiền, là tổng tài bá đạo, là đàn ông đều vây quanh cô , là phụ nữ khác đều bằng cô !”

“Thẩm mỹ và gu thưởng thức của khán giả đang ngày càng nâng cao. Những điều sớm …”

“Cô nữa ? Không thì cả đống khác ! Muốn nhận tiền thù lao và ký tên lên kịch bản thì theo ý !”

Không gian rơi im lặng kéo dài.

Trong bóng tối, tiếng gõ bàn phím vang lên, nhưng , nhịp điệu rời rạc, đầy ngập ngừng.

Một giọt nước lạnh ngắt rơi xuống trán Đổng Thiên Tâm. Cô ngước lên, trong màn đêm mịt mù lóe lên một tia sáng nhỏ bé: một giọt nước mắt hình pha lê đang chầm chậm rơi xuống mắt.

Bề mặt viên pha lê xám xịt, như phủ đầy bụi, bên trong hiện lên hình ảnh mờ mờ. Đổng Thiên Tâm ghé sát , đó là một chiếc bàn nhỏ với một chiếc đèn bàn sáng lên, bàn là một chiếc laptop. Một đôi tay nhỏ nhắn, mảnh mai đang gõ bàn phím liên tục, tốc độ và lực gõ ngày càng nhanh, tần suất nhấn phím xóa cũng càng lúc càng nhiều.

Trên màn hình lờ mờ hiện lên tiêu đề tài liệu: “Tình yêu như viên ngọc quý” – Tập 2 (bản sửa thứ 16), Biên kịch: Ôn Thuần.

Đôi tay đang gõ bỗng dừng vài giây, đưa lên lau mặt. Khi bắt đầu gõ , mu bàn tay ướt đẫm nước mắt.

Tạch, tạch, tạch tạch tạch…

“Nói hiểu tâm lý khán giả nữ ư? Khốn nạn!”

Tạch, tạch, tạch, tạch!

“Nếu vì tiền thù lao, là cái thá gì cơ chứ!”

Tạch tạch tạch! Tạch tạch tạch tạch!

“Mấy cái tư tưởng phong kiến rác rưởi, cả ngày chỉ xoay quanh đàn ông! Viết khán giả phun nước bọt đến c.h.ế.t ngạt!”

Tạch! Tạch! Tạch! Tạch!

là điên hết cả !”

Đổng Thiên Tâm chớp mắt, bỗng bật khúc khích.

“Cạch!”

Ánh sáng lóe lên mắt, Đổng Thiên Tâm nhận phòng vẽ, đang chồm hổm một chiếc bàn học lớn.

ngẩn ngơ: Lần diễn thứ hai bắt đầu từ thời điểm , nghĩa là nút thắt quan trọng là lúc Chu Lang Thần và Nguyễn Nguyệt đầu gặp mặt…Không đúng! Phải là đầu Nguyễn Nguyệt gặp Thượng Quan Hoán Nhiên mới đúng!

Đôi giày thể thao một nữa dừng bàn, Chu Lang Thần cúi xuống, nghiêng đầu Đổng Thiên Tâm : “Bạn học , chui xuống bàn nữa ?”

Lời thoại thốt , cả Đổng Thiên Tâm và Chu Lang Thần đều ngây .

Chu Lang Thần: “Hả? Tại ’?”

Đổng Thiên Tâm: Cái quái gì ???”

Chiếc bàn lớn đầu “vù” một tiếng nhấc bổng lên, Mang Trú chỉ dùng một tay nâng bàn lên, mặt đầy khó chịu: “Lại chỗ nữa hả?”

Chu Lang Thần buột miệng: “Wow, hùng , đến ? Không mệt ? Ủa?” Anh đưa tay che miệng: “Sao từ ‘’?”

Cơ hội !

Đổng Thiên Tâm chui khỏi gầm bàn, hét lớn: “Mang Trú, chặn Chu Lang Thần !”

Mang Trú phản ứng nhanh như chớp, lấy chiếc bàn lớn “Rầm” một cái úp thẳng lên Chu Lang Thần.

Trình Nam Phong bước phòng, theo là Nguyễn Nguyệt. Đổng Thiên Tâm lao thẳng về phía Trình Nam Phong, khiến giật , thò tay bắt lấy cô, hét lớn: “Vệ sĩ!”

Quả nhiên, vệ sĩ xuất hiện, nhưng chính là Mang Trú đang đeo thẻ tên “Vệ sĩ A”. túm lấy Trình Nam Phong. Đổng Thiên Tâm nhanh chóng lách qua, tiện tay giật lấy một tờ giấy vẽ, thẳng , cúi chào giơ tờ giấy lên cao: “Nhà thiết kế Nguyễn, là fan của cô! Cho xin chữ ký nhé!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-27-long-giam-cua-nu-phu.html.]

Nguyễn Nguyệt ngẩn mất ba giây: “?”

Đổng Thiên Tâm điên cuồng gật đầu, ánh mắt sáng rực đầy chân thành.

“Tại ?” Nguyễn Nguyệt ngơ ngác: “Chúng gặp ?”

Đổng Thiên Tâm: “ tuy gặp cô ngoài đời, nhưng từng xem bản thiết kế của cô! Khoảnh khắc , như thấy bầu trời rộng lớn vô tận, vũ trụ mênh mông. Thiết kế của cô thật bao la, thật vĩ đại, đúng là đỉnh cao mà luôn khao khát!”

Những lời khen ngợi Đổng Thiên Tâm với tất cả sự chân thành…bởi lẽ lúc đó, bản thiết kế của Nguyễn Nguyệt quả thật mang một lớp filter giấc mơ như bầu trời .

Nguyễn Nguyệt: “Thật…thật ?”

Đổng Thiên Tâm kiên định gật đầu.

Những bản thiết kế niêm phong trong ngăn kéo, vốn cơ hội xuất hiện trong diễn giải đầu tiên, chỉ phát hiện khi Cát Dương Chỉ Chỉ mang đến bản mô tả nhân vật gốc. Khi , Đổng Thiên Tâm mới nhận sự tồn tại của chúng. Đó là những bản phác họa về thiết kế ban đầu của biên kịch dành cho nhân vật Nguyễn Nguyệt.

“Con trong những bản thiết kế đó mới chính là con thật của cô.” Đổng Thiên Tâm cất tiếng khẳng định.

Nguyễn Nguyệt mỉm rạng rỡ, ánh mắt lấp lánh, tựa như những vì trong bầu trời đêm. Hoa bách hợp xung quanh cũng đồng loạt bung nở, nữ phụ Thượng Quan Hoán Nhiên chính thức xuất hiện.

Lần , Thượng Quan Hoán Nhiên đeo kính đen và ánh mắt dường như cũng dừng Trình Nam Phong. Mà vẻ tò mò Nguyễn Nguyệt, cất giọng: “ công ty của Trình một nhà thiết kế trẻ tuổi tài năng, tuổi tác chắc tầm ngang . Là cô ? Cô tên là…Nguyễn…Nguyệt…”

Những chữ cuối cùng bỗng dưng trở thành âm thanh méo mó lạ kỳ, giống như tiếng rè rè chói tai. Một khung đen lớn từ từ rơi xuống từ , bên trong là những gợn sóng màu đen quái gở. Đổng Thiên Tâm kỹ, kinh hoàng nhận những gợn sóng đó tạo thành bởi vô ký tự nhỏ li ti như bầy ruồi muỗi: [”Trà xanh”…“giành đàn ông”…“bạch liên hoa”…“cạnh tranh nữ giới”…“cãi vã”…“hắc hóa”…“điên rồ”…]

Ánh mắt của Thượng Quan Hoán Nhiên đột nhiên trở nên sắc lạnh, giọng điệu cũng đổi: “Chỉ là một kẻ nghiệp từ cái đại học hạng xoàng mà cũng xứng đáng công ty của Trình? là kẻ lừa đảo!”

Không !

Đổng Thiên Tâm kinh hoàng kêu lên: “Mang Trú! Mau…”

Một cơn gió mạnh lướt qua tai. Mang Trú lao tới, tung cú đá xoay điêu luyện, bốp, khung đen bay văng xa. Mang Trú , ánh mắt kiêu ngạo: “Cô gì?”

Đổng Thiên Tâm nuốt câu “ném khung đen đó định thốt , còn kịp giơ ngón cái khen ngợi, thì Mang Trú chộp lấy cổ tay cô, hạ giọng: “Không ! Cẩn thận!”

Lúc , Đổng Thiên Tâm mới nhận kể từ khi Mang Trú đá văng khung đen, cả thế giới bỗng dưng ngừng . Ngoại trừ cô và Mang Trú, tất cả các nhân vật khác…Nguyễn Nguyệt, Thượng Quan Hoán Nhiên, Trình Nam Phong…đều nhạt màu , bất động tại chỗ, giữ nguyên tư thế và biểu cảm từ giây phút , giống như những nhân vật giấy thật sự.

Khung đen vỡ vụn, những ký tự kỳ dị bên trong trào , xoay tròn , cố gắng áp sát Thượng Quan Hoán Nhiên.

Mang Trú vung tay, rút chiếc muỗng sắt từ trong tay áo, cơ thể xoay chuyển như cơn gió lốc. Ánh sáng lóe lên từ muỗng sắt, từng ký tự kỳ dị nghiền nát thành các nét bút bay tán loạn khắp nơi, tạo nên một cảnh tượng đầy huyên náo.

Trong khi đó, Đổng Thiên Tâm cũng yên. Cô lập tức vác Thượng Quan Hoán Nhiên lên vai…ơn trời, nhân vật lúc chỉ trông như giấy, mà còn nhẹ như giấy, vác lên dễ như bỡn… quanh tìm chỗ ẩn náu. Đảo mắt một vòng, cô thấy Chu Lang Thần vẫn đang nép chiếc bàn gỗ lớn.

Tốt !

Cô lao tới, định đá văng Chu Lang Thần để dành chỗ, nhưng…

“Uầy!” Chu Lang Thần ngẩng đầu lên, vẻ mặt bất mãn: “Này bạn học, cô chơi ?”

Đổng Thiên Tâm sững : “Anh vẫn còn ý thức ?!”

Chu Lang Thần liếc Thượng Quan Hoán Nhiên hóa giấy, khổ: “ cũng đây…”

Đổng Thiên Tâm mừng rỡ, nhét Thượng Quan Hoán Nhiên gầm bàn, đó chui theo. Bên trong, cô và Chu Lang Thần chật chội, đầu gối chạm đầu gối, tuy bí bách nhưng tạm .

“Anh tỉnh từ khi nào ?” Cô hỏi.

Chu Lang Thần thở dài: “Đại khái là từ khi đầu thấy cô.”

“…Câu thoại sến sẩm đấy.”

Chu Lang Thần khổ: “ thật mà…Ôi trời!”

Một tia sáng bạc xẹt qua suýt trúng đầu , cắm sâu chân bàn. Là chiếc muỗng sắt của Mang Trú, trong lòng muỗng còn dính nửa ký tự, trông như chữ “”, nửa còn vỡ vụn rơi đầy đất.

Chu Lang Thần tròn mắt, cổ họng nuốt khan một cái.

Chiếc bàn gỗ nâng lên, là do Mang Trú dùng một tay đẩy bay. Y lạnh lùng hai , mặt biểu cảm: “Các tìm chỗ trốn thoải mái nhỉ.”

Đổng Thiên Tâm thò đầu , thấy những ký tự quỷ dị biến mất, mừng rỡ: “Thắng ?”

Mang Trú nhướng mày: “Mấy thứ tà linh cỏn con , tất nhiên chỉ là chuyện nhỏ đối với .”

nghĩ nên bớt lướt mạng , hệ thống ngôn ngữ của rối tung cả .”

Đổng Thiên Tâm kéo Thượng Quan Hoán Nhiên , đặt cô ngay ngắn, nhưng cô vẫn hồi phục. Phía Trình Nam Phong và Nguyễn Nguyệt cũng như . Toàn bộ thế giới vẫn đang đóng băng trong thời gian.

“Tại chứ?!” Đổng Thiên Tâm nắm vai Thượng Quan Hoán Nhiên, lay mạnh, trông y hệt một nhân vật nữ chính sắp sụp đổ trong phim tình cảm: “Tại mở mắt một chứ?!”

Mang Trú cảnh giác xung quanh. Đột nhiên, giật mạnh Đổng Thiên Tâm về phía .

Ở chỗ Thượng Quan Hoán Nhiên, cô bất ngờ động đậy, ánh mắt dần dần sáng lên, tia sáng lan rộng khắp cơ thể. Toàn cô chìm trong quầng sáng ấm áp, váy tung bay, tóc dài lượn sóng, trông như một nữ thần sắp cất cánh bay .

Đổng Thiên Tâm ngẩn ngơ. Khuôn mặt của Thượng Quan Hoán Nhiên trong ánh sáng dần đổi, như đang lột bỏ lớp vỏ hào nhoáng, để lộ chân dung thật sự. Tuy nhiên, Đổng Thiên Tâm vẫn rõ. Cô chỉ cảm thấy đôi mắt mặt thật , thật rực rỡ.

Thượng Quan Hoán Nhiên khẽ mỉm , hình nhẹ nhàng lướt tới, cúi chào Mang Trú.

Mang Trú thoáng biến sắc, buông tay khỏi Đổng Thiên Tâm.

Đến thời khắc , Đổng Thiên Tâm sớm đoán lý do thực sự cho xuyên qua . Không do oán khí của khán giả, cũng chẳng cuộc chiến của fan hâm mộ, mà chính là “nguyện lực” của kẻ tạo nên thế giới …biên kịch Ôn Thuần.

Còn “Thượng Quan Hoán Nhiên” mắt, hẳn chính là hóa của Ôn Thuần.

“Nguyện vọng của cô là gì?” Đổng Thiên Tâm cất lời hỏi.

“Thượng Quan Hoán Nhiên” chỉ lắc đầu, nhẹ nhàng ôm lấy Đổng Thiên Tâm. Giọng cô dịu dàng như ngọn gió thanh khiết: “Phần , giao cho cô .”

Đổng Thiên Tâm ngớ : “Hả?”

Thân thể “Thượng Quan Hoán Nhiên” dần hóa thành ánh lấp lánh, tan biến trong gió.

[CUT!!]

Một giọng nam nghiêm khắc vang lên như tiếng sấm.

Chân Đổng Thiên Tâm mềm nhũn, mắt tối đen bừng sáng. Một tiếng “cạch” vang lên, cô trong một căn kho cũ kỹ.

Không gian chỉ hai ô cửa sổ nhỏ hẹp, bên ngoài là màn đêm đen kịt.

Trong khí tràn ngập bụi bặm và mùi hăng hắc của dầu máy. Dưới đất ngổn ngang mảnh vỡ thủy tinh, tàn t.h.u.ố.c lá, vỏ hạt dưa, túi rác, cùng những viên gạch vỡ.

Ở giữa phòng, Nguyễn Nguyệt trói chặt một chiếc ghế gãy, tóc tai rối bù. Trán và gò má chi chít vết trầy xước, khóe miệng rớm máu, đôi mắt đỏ rực còn hơn máu, gào thét khản giọng: “Vì ?! Vì đối xử với như , Thượng Quan Hoán Nhiên?!”

Hả hả hả?!

Đổng Thiên Tâm bàng hoàng tột độ, vội đầu , trông thấy bóng phản chiếu trong khung cửa kính.

Gương mặt vẫn là cô, nhưng diện mạo đổi.

Tóc dài buông xõa đến thắt lưng, váy đen dài chấm gót với đôi bốt Martin đế dày. Gấu váy thêu ren tinh xảo, phức tạp.

Trên đỉnh đầu xuất hiện một bảng tên nhân vật mới tinh: [Thượng Quan Hoán Nhiên (Phiên bản Hắc Hóa)]

 

Loading...