Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 26: Và thế là, tập hai bắt đầu

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:43
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có vẻ như những điểm mấu chốt trong tập vượt qua suôn sẻ. Đổng Thiên Tâm vội đảo mắt quanh, đ.á.n.h giá tình huống hiện tại của .

Cô đang ở trong một phòng vẽ tranh. Phía là bục giảng và bảng đen, bên trái một chiếc bàn học lớn cũ kỹ với lớp sơn bong tróc, xung quanh chất đầy các tượng thạch cao đủ hình dáng. Bên là một hàng cửa sổ lớn, ngoài cửa sổ là những hàng cây đa cao lớn, phía xa thấp thoáng một tòa nhà bốn tầng phủ kín dây leo. Ở sân thể dục, những sinh viên ôm bóng rổ, mồ hôi thanh xuân tuôn rơi ánh mặt trời.

Đổng Thiên Tâm nhận nơi - đây là Đại học Bách Đảo. Xem bộ phim chọn trường đại học bối cảnh .

Trong phòng vẽ còn hơn mười sinh viên khác, phần lớn là nữ, nam ít. Không thấy Mang Trú, cũng chẳng thấy Cát Dương Chỉ Chỉ cả.

Họ cốt truyện “tách” .

May mắn , bên cạnh giá vẽ một chiếc điện thoại. Đổng Thiên Tâm lập tức bật chế độ selfie, khuôn mặt phản chiếu màn hình vẫn là cô, nhưng làn da mịn màng trẻ trung đầy sức sống, đôi mắt trong veo, ngơ ngác, khiến cảm giác ngây thơ. Trên đầu còn hiện dòng chữ tên nhân vật NPC: [Diễn viên quần chúng 16].

Ồ, cô vai” mất .

Xung quanh, các nữ sinh viên đang rì rầm:

“Cậu ? Phó giáo sư mới tới là cựu sinh viên xuất sắc của Đại học Plus đó! Nghe , đến mấy tác phẩm của thầy triển lãm ở Whinnis, mà còn một bức đoạt giải vàng nữa cơ!”

“Cái gì?! Ý là Whinnis - giải thưởng cao nhất thế giới về hội họa ? Chẳng mười năm ai đạt giải vàng ?”

thế! Thầy đầu tiên giành giải vàng trong mười năm qua! Các giám khảo tài năng nghệ thuật của thầy chinh phục, thậm chí còn ca ngợi thầy là thiên tài hội họa duy nhất của thế kỷ mới.”

“Trời ơi! Một tài giỏi như thế mà trở thành giảng viên của chúng ?”

“Nghe thầy còn trai, hơn nữa, vẫn độc !”

“Ái chà, mong chờ quá thôi!”

Những câu thoại thể lố thêm chút nữa chứ?

Đổng Thiên Tâm đảo mắt một vòng, đúng lúc thấy năm, sáu hàng bình luận màu hồng phấn xuất hiện, diễu hành đều đặn như đang quân sự hóa, miệng hét khẩu hiệu đồng loạt:

[Châu Lang Thần - nhan sắc tuyệt thế, từng cử chỉ đều mê hoặc lòng !]

[Châu Lang Thần - nhan sắc tuyệt thế, từng cử chỉ đều mê hoặc lòng !]

Đổng Thiên Tâm ngơ ngác: “Châu Lang Thần là…ai cơ?”

“Nam hai của phim đấy. Diễn viên tên là Thẩm Ước.” Cát Dương Chỉ Chỉ đột ngột xuất hiện từ phía tấm giấy vẽ, nhảy lên bảng màu: “Vai của cô mờ nhạt đến mức suýt nữa tìm .”

Đổng Thiên Tâm lập tức hiểu : “Hóa là mấy dòng bình luận cổ vũ.”

Cát Dương Chỉ Chỉ nghiêm trọng trả lời: “Đây là sự yên lặng cơn bão lớn!”

“Hả?”

Bên ngoài phòng vẽ, tiếng bước chân vang lên, trong phòng nín thở, ngóng cổ chờ đợi.

Một “vút” xuất hiện ở cửa, “vèo” một cái lao lên bục giảng, “bịch” một tiếng vén mái tóc, : “Chào các em!”

Dàn diễn viên quần chúng đồng thanh: “Eo ôi~ Là giám thị của trường mà~”

Hiệu trưởng dường như chẳng bận tâm đến những tiếng xì xào từ các sinh viên, vẫn giữ nụ tươi rói: “Chào buổi sáng, các em! Hôm nay, thầy đến đây để giới thiệu giảng viên mới của khoa chúng !” Ông rút một xấp giấy lớn từ túi quần : “Giảng viên lai lịch vô cùng xuất sắc, để thầy kể từ từ cho các em !”

Sinh viên bên đồng loạt hô vang những tiếng “hừ” đầy chán nản.

Đổng Thiên Tâm lén quan sát vị “hiệu trưởng” , ngờ ngợ: “Sao thấy ông trông quen thế nhỉ?”

Cát Dương Chỉ Chỉ liền rút một chiếc kính lúp, quét từ đầu đến chân vị hiệu trưởng, kết luận: “Khuôn mặt của nhân vật giống với quản lý đầu trọc ở tập đến 89,93%.”

Đổng Thiên Tâm sực nhớ : “ ! Chính là tên đầu trọc chuyên gây khó dễ cho Nguyễn Nguyệt! Đừng tưởng đội tóc giả lên thì nhận ông nhé!”

Hiệu trưởng chịu nổi, đành cao giọng: “Vì các em mong đợi như , chúng sẽ bỏ qua phần giới thiệu dài dòng. Nào, hãy cùng chào đón…giảng viên mới của khoa nghệ thuật: Châu Lang Thần!”

Một đám cánh hoa màu hồng “bụp” từ cao rơi xuống. Đợt sóng bình luận màu hồng điên cuồng ào tới như cơn lũ, tràn ngập cả căn phòng. Hai chữ “Đẹp trai” khổng lồ, lấp lánh ánh vàng, vòng vòng đầu cô.

Bên tai, tiếng nhạc nền vang lên, giọng nam ca sĩ cất cao như chạm tới mây xanh: “Trong những tháng ngày dịu dàng, nụ của như ngọc ấm áp, ánh mắt chứa chan bao tình cảm…”

Đổng Thiên Tâm gào thầm trong lòng: Trời đất ơi! Đây là giọng hát là tiếng kêu cứu của vũ trụ ?!

Tiếng hát giống như ai ép chặt cằm cô, bắt cô nhai một miếng da heo nửa sống nửa chín, lông lợn còn nhổ sạch, mấy sợi lông cứng rạp cứa họng trượt xuống dày, khiến cả ngũ tạng đều co thắt .

Cát Dương Chỉ Chỉ biến thành một đám mờ nhòe, tiếng hát kinh khủng đó “đánh bay” mất dạng.

Đổng Thiên Tâm vội bịt tai, thét lên: “Ca sĩ là ai ?! Thật đáng sợ!”

Ở bên ngoài màn hình, Lữ Ngọ đang gõ nhanh điện thoại, gọi lớn: “Tiểu Cát, Tiểu Cát, tỉnh dậy mau! Đến nước mà còn ngủ ?!”

Ở góc trái màn hình, Cát Dương Chỉ Chỉ đang thẳng cẳng, bụng phập phồng yếu ớt, hai má đỏ bừng giờ tái nhợt. Nó thì thào: “Dở…quá…”

Cát Dương Chỉ Chỉ rên rỉ một câu: “OST…”

Tả Bách gõ bàn phím như bay: “Ca khúc đang phát là ‘Khung cảnh dấu vết của gió’, bài nhạc chủ đề của nhân vật ‘Châu Lang Thần’. Ca sĩ chính là Thẩm Ước, diễn viên thủ vai nhân vật đó. Bài còn là ‘Trong gió, gọi tên em’.”

Lữ Ngọ tăng âm lượng, lắng vài câu, thắc mắc: “Bài hát cũng chỉ ở mức bình thường, đến mức dở đến ?”

Cát Dương Chỉ Chỉ cố sức bò dậy, kéo một chuỗi nốt nhạc từ trong tai , vo tròn nhét máy phân tích. Sau vài giây, ứng dụng phun một tờ báo cáo.

Lữ Ngọ chằm chằm tờ giấy, ngạc nhiên hét lên: “Giọng hát… chỉnh sửa ư?!”

Tả Bách nhấp chuột, thêm: “Có trong ngành giấu tên tiết lộ rằng Thẩm Ước vốn là một ‘thiên tài lệch tông’ - tức là bao giờ hát đúng nốt.”

Lữ Ngọ giật : “Vậy nghĩa là, bên ngoài màn hình chúng bản chỉnh sửa, còn trong đó các bản…nguyên gốc ?”

Tả Bách đẩy gọng kính: “Rất thể. Tiểu Cát, ?”

Cát Dương Chỉ Chỉ cuống cuồng chạy lung tung trong màn hình: “Không ! Bài nhạc như mang theo kết giới, nhạc dừng, nổi!”

Lữ Ngọ thở dài: “Đây bài hát, rõ ràng là vũ khí sóng âm mà!”

Cát Dương Chỉ Chỉ ủ rũ xuống, ôm bụng rên rỉ.

Tả Bách đồng hồ: “Ca khúc còn 2 phút 28 giây nữa. Trong lúc đó, hai trong đó phát hiện gì thêm ?”

Cát Dương Chỉ Chỉ nghiêm túc trả lời: “Có một điều, manh mối . Hiệu trưởng trong tập và quản lý đầu trọc ở tập đều do cùng một diễn viên đóng.”

Tả Bách tra cứu danh sách diễn viên: “ là cùng một . Tên diễn viên là…‘Bạng Đại Hải’. Hẳn là nghệ danh. Ông tham gia bộ phim với tổng cộng…bốn vai?”

Lữ Ngọ xoa cằm: “Tiểu Cát, điều tra thêm về .”

Cát Dương Chỉ Chỉ búng tay, biến thành năm bản phân nhỏ, mỗi bản cầm một chiếc xẻng nhảy màn hình. Chỉ hai phút, cả năm về hợp nhất thành một, lắc đầu báo cáo: “Diễn viên dùng nghệ danh, và chỉ đóng khách mời trong bộ phim . Trên mạng hầu như thông tin gì về ông .”

Ánh sáng mắt kính của Tả Bách lóe lên, quét ngang mặt Lữ Ngọ khiến rùng : “Sao thế?!”

“Trong vòng nửa tiếng, bộ thông tin về gã mập ‘Đại Hải’ !”

?”

“Ở đây còn ai khác nữa ?”

“…Giáo sư Tả, yêu cầu còn bá đạo hơn cả tổng tài Trình Nam Phong nữa!”

“Anh ?”

“Được! Đương nhiên là !”

Trong phim, bài OST kết thúc, Cát Dương Chỉ Chỉ nhảy dựng lên cao ba tấc, reo lớn: “ đây!”

Đổng Thiên Tâm trốn chiếc bàn học lớn, tim đập thình thịch, cả mướt mồ hôi. Quần áo ướt nhẹp dính chặt lưng, giống như một lớp da đậu hũ lạnh tanh gỡ .

Tiếng hát cuối cùng cũng dừng . Đổng Thiên Tâm thở phào nhẹ nhõm: Coi như giữ cái mạng !

Từ đầu đến cuối, cô thấy mặt của nam chính Chu Lang Thần vì màn hình liên tục bình luận bay ngang che kín.

Một đôi giày thể thao trắng thong thả bước vòng quanh phòng học, dừng ngay bàn cô. Giọng nửa nửa vang lên từ cao: “Bạn học trốn bàn gì thế?”

Đổng Thiên Tâm giật thót . Cô nhận ngay, đây chính là giọng của “kẻ tra tấn thính giác” nãy! Vội vàng bịt tai, cô thêm giây nào nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-26-va-the-la-tap-hai-bat-dau.html.]

Chủ nhân của đôi giày cúi xuống. Bộ quần áo mặc đều thuộc tông sáng màu. khuôn mặt…ôi trời, vẫn thấy gì, bởi nó hai chữ “Đẹp Trai” khổng lồ lấp lánh ánh vàng che mất.

Đổng Thiên Tâm: “…”

“Biểu cảm của bạn học thật thú vị, là bẩm sinh ?” Người khẽ.

Ngay khoảnh khắc bật , bộ bình luận bay ngang bỗng tan biến thành những tia sáng lấp lánh, để lộ một khuôn mặt… mỹ. Làn da trắng như sứ, tỷ lệ ngũ quan chuẩn mực, đường nét khuôn mặt thanh thoát, độ dày đôi môi đủ. Mái tóc cũng chăm chút tỉ mỉ với kiểu mái đậm chất idol. Trên đầu còn lơ lửng một cái bảng tên “Chu Lang Thần”.

Đây filter. Không, lẽ chỉ từng khung hình chỉnh sửa kỹ càng mới đạt đến mức “giả mà như thật” thế .

“Bạn học, gì?” Chu Lang Thần mỉm hỏi.

Đổng Thiên Tâm dám lên tiếng. Là một vai quần chúng hạng mười sáu, cô diễn cùng nam hai? Thật vô lý!

“Biểu cảm của cô như thể là một con mãnh thú .” Chu Lang Thần chìa tay : “Ra ngoài nào.”

Đổng Thiên Tâm bỗng chột : Còn cả cảnh chạm tay ? Lại càng vô lý hơn!

Đột nhiên, chiếc bàn cũ kỹ đầu cô nhấc bổng lên. Đổng Thiên Tâm ngẩng đầu , thấy Mang Trú đang dùng một tay nâng bàn, vẫn bộ vest đen , và sắc mặt thì lạnh lẽo như chính bộ đồ mặc.

“Anh đang gì thế?!”

“Mang Trú!” Đổng Thiên Tâm gần như mừng : “Cuối cùng cũng đến !”

Ánh mắt lạnh như băng của Mang Trú chuyển sang Chu Lang Thần: “Có ai dám bắt nạt cô ?”

Chu Lang Thần trợn tròn mắt, ánh sáng mặt lấp lánh, lộ một mảng da thật trong chớp mắt, nhanh chóng khôi phục vẻ mỹ.

Anh từ từ lên, đ.á.n.h giá Mang Trú từ đầu đến chân: “Chà…một vị hùng ư, thật tuyệt vời!”

“Ha ha ha, của Trình Nam Phong thì tất nhiên thể yếu .” Nam chính Trình Nam Phong bước với dáng vẻ dũng mãnh: “Tiểu Lang, cũng thật khách sáo, trở về nước dạy học mà chẳng báo một tiếng.”

Chu Lang Thần , tiến lên ôm chầm lấy Trình Nam Phong, bắt đầu màn đối thoại xã giao dài dòng.

Mang Trú tiện tay đặt bàn học xuống. Đổng Thiên Tâm kéo qua một góc: “Anh thế?”

Mang Trú: “Nhắm mắt mở mắt một cái, đến Học viện Nghệ thuật Bách Đảo.”

“Rồi nữa?”

“Rồi... phát hiện cô.”

“Anh thấy OST ?”

“OST gì?”

“Là...”

Đổng Thiên Tâm bỗng dưng im bặt. Cô thấy đoạn dạo đầu của bài nhạc nền, sang , thấy Trình Nam Phong đang giới thiệu Nguyễn Nguyệt phía cho Chu Lang Thần. Chu Lang Thần Nguyễn Nguyệt chằm chằm, ánh mắt dại , hoa và ánh tung bay khắp nơi.

Đổng Thiên Tâm hoảng hốt: “Mang Trú, mau bịt tai ...”

muộn!

Giai điệu méo mó vang lên như tiếng hí của một con lừa hoang, khắp nơi đầy phân lừa bốc khói nghi ngút, mùi hôi thối lan tỏa.

Mang Trú tái mặt, đôi tai mèo phốc một cái nhú . Đổng Thiên Tâm luống cuống bịt tai : “Anh cũng khoa trương quá đó!”

Mang Trú cứng đờ , cộc lốc: “Thả tay !”

Đổng Thiên Tâm sững sờ, cảm giác bàn tay chạm đôi tai mềm mại, lông xù như đang động đậy điên cuồng, khiến lòng bàn tay như nhồn nhột, ngứa. Cô lập tức rụt tay .

Mang Trú che đôi tai mèo đỏ ửng của , lùi hai bước, gì đó, nghiến răng, nhắm mắt , cố gắng giữ im lặng.

Khúc nhạc OST đáng sợ vẫn tiếp tục vang lên. Đổng Thiên Tâm vội bịt tai , nhưng cảm giác mềm mại còn vương trong tay tựa như lan lòng, khiến cô khỏi bối rối.

“May quá! Lần chuẩn sẵn sàng !” Cát Dương Chỉ Chỉ khó khăn trèo lên bức tượng thạch cao gần đó, đầu đội một chiếc tai chống ồn khổng lồ, còn cả nhãn giá 3.999 tệ lủng lẳng - chắc chắn là hàng “tiện tay” lấy từ một trang mua sắm trực tuyến nào đó.

Mang Trú tròn mắt : “Cát Dương... Chỉ Chỉ?”

Cát Dương Chỉ Chỉ lấy hai chiếc tai chống ồn nữa, ném cho Đổng Thiên Tâm và Mang Trú. Hai vội đeo , và trong nháy mắt, thế giới bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.

Cát Dương Chỉ Chỉ vung tay, tạo dòng chữ bay lơ lửng trong trung: [Bài là khúc tình ca CP của Chu Lang Thần và Nguyễn Nguyệt, dài 4 phút 16 giây]

Đổng Thiên Tâm hai mắt tối sầm: Bốn phút mười sáu giây dài đằng đẵng!

Mang Trú nghiêng đầu Cát Dương Chỉ Chỉ phiên bản chibi, đó đưa ngón tay chọc cái bụng tròn vo của . Cát Dương Chỉ Chỉ giật , ôm bụng lùi hai bước. Thấy thế, khóe miệng Mang Trú khẽ nhếch lên, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve lớp lông xanh đầu Cát Dương Chỉ Chỉ.

Đổng Thiên Tâm nhíu mày nghĩ bụng: “Con rồng ngốc định coi Chỉ Chỉ như thú cưng thật ?”

Đám mây bình luận cổ vũ của fan tiếp tục ùa tới như sóng lớn:

[Thẩm Ước, giọng ca trời ban!]

[Thẩm Ước, tiếng hát ngân vang!]

[Thẩm Ước, giọng hát văng vẳng!]

Phối hợp với giọng hát như g.i.ế.c của bài OST, kiểu gì cũng thấy cảm giác trào phúng lạ lùng.

Mang Trú cuối cùng cũng chuyển sự chú ý từ Chỉ Chỉ sang mấy dòng bình luận, vẻ mặt đầy nghi hoặc. Anh chỉ Cát Dương Chỉ Chỉ, hiệu: [Khúc tình ca tức là nhạc tỏ tình?]

Cát Dương Chỉ Chỉ gật đầu : [Coi là .]

Mang Trú nghiêm túc phản bác: [Nam giới thu hút bạn đời phô diễn hình dáng mạnh mẽ, cơ thể cường tráng. Tệ nhất thì cũng xây tổ, đào hang, tha vài cọng cỏ về. Với chất giọng như thế , dám ngoài tỏ tình, sợ đám cái đ.á.n.h hội đồng ném xuống biển ?!]

Cát Dương Chỉ Chỉ: “...”

Đổng Thiên Tâm ngạc nhiên, nhanh tay : [Anh từng tỏ tình? Hay tận mắt chứng kiến ?]

Mang Trú giật , lập tức mặt , tránh ánh mắt cô.

Cát Dương Chỉ Chỉ bật đến ngả nghiêng.

Thời gian kinh hoàng kéo dài hơn bốn phút trôi qua một nửa, cả ba tranh thủ tận dụng cơ hội so sánh những manh mối thu thập giữa thế giới hiện thực và thế giới ảo.

Cát Dương Chỉ Chỉ mở ghi chú ghi chép :

Diễn viên quần chúng “Bạng Đại Hải” đáng nghi (phỏng đoán từ Tả Bách).

Giọng hát của Chu Lang Thần kỳ quái, giống thường, mang tính sát thương mạnh (cảm giác thứ sáu của Mang Trú).

Chuyển cảnh xuất hiện tiếng thở dài kỳ lạ (Đổng Thiên Tâm bổ sung).

Tóm , manh mối rời rạc, kết nối rõ ràng.

Khi bài OST kết thúc, ba thở phào nhẹ nhõm, chui góc phòng vẽ tháo tai xuống (ơn trời, đôi tai của Mang Trú trở bình thường).

Phía , mạch truyện tiếp tục định: Chu Lang Thần yêu Nguyễn Nguyệt ngay từ cái đầu tiên (, là mô-típ yêu sét đ.á.n.h nhàm chán). Ngoại trừ những lời cổ vũ của fan, thấy ai lên tiếng phê bình.

Đổng Thiên Tâm lẩm bẩm: “Tự dưng linh cảm lành... Không lẽ ý nguyện của fan chính là nguyên nhân chúng xuyên ư?”

Cát Dương Chỉ Chỉ sợ hãi hét lên: “Đừng đoán mò đáng sợ như thế chứ!”

Mang Trú ngửi thử khí, chợt : “Có mùi lạ.”

BGM vang lên, cả ba hoảng hốt, vội vàng đeo tai .

Hiệu ứng ánh sáng đổi, trung xuất hiện từng đóa hoa bách hợp, hương thơm lập tức tràn ngập khắp xưởng vẽ.

Một cô gái xuất hiện, váy trắng tinh khiết như hoa bách hợp, mái tóc dài đến thắt lưng, ngũ quan thanh tú, nụ ngọt ngào. Cô dịu dàng : “Anh Trình, Chu, hai đến trường em mà ghé qua thăm em ?”

Phía đầu cô xuất hiện bảng tên nhân vật: [Nữ hai: Thượng Quan Hoán Nhiên]

Đổng Thiên Tâm rõ mồn một: dứt lời, một khung hình chữ nhật cao hai mét màu đen rơi thẳng xuống, nhốt chặt cả Thượng Quan Hoán Nhiên trong.

Khung đen bốn cạnh, mỗi cạnh to bằng cánh tay, trông chẳng khác gì một nhà tù kín mít.

 

Loading...