Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 25: Lạc vào vòng lặp?

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:42
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đổng Thiên Tâm dùng tay ấn chặt n.g.ự.c : “Thịch, thịch, thịch.” Nhịp tim nhanh, nhưng rõ ràng cùng tần với âm thanh nhịp đập quanh đây.

áp tay lên n.g.ự.c của Mang Trú.

Mang Trú giật b.ắ.n : “Cô gì đó?!”

Anh gạt tay cô , hất cô va nhẹ bàn việc, đồng thời lùi hai bước.

Đổng Thiên Tâm gãi đầu ngượng ngùng. Tim Mang Trú đập đều, hề hoảng loạn. Vậy nên... âm thanh tim đập vang vọng là gì?

“Hiệu ứng âm thanh để tăng cảm xúc ư?” Đổng Thiên Tâm buột miệng đoán.

Nơi là thế giới của phim thần tượng, sự kiện, góc , hiệu ứng ánh sáng, thậm chí cả nhạc nền và âm thanh đều là một phần của thế giới . Tất cả những yếu tố đó đều tác động đến họ như những biến . Ví dụ như, giờ đây, những bong bóng trái tim màu hồng đang lơ lửng mắt cô.

Đổng Thiên Tâm tiện tay bắt lấy một bong bóng. Nó lăn qua lăn trong lòng bàn tay cô, lớp màng bong bóng lấp lánh ánh sáng hồng nhạt. Qua bong bóng, khuôn mặt của Mang Trú thoáng trở nên mơ mộng, đầy vẻ quyến rũ, làn da trắng nõn, dung mạo thật sự khiến động lòng.

Một cơn rùng chạy dọc sống lưng Đổng Thiên Tâm. Bong bóng vỡ tan.

Không còn filter, khuôn mặt Mang Trú trở về vẻ lạnh lùng, khó chịu như thường lệ: “Hù c.h.ế.t ! Phim thần tượng quả nhiên nhiều chiêu trò hiểm độc thật.”

Mang Trú híp mắt: “Nơi bình thường.”

Đổng Thiên Tâm thở dài: “Thế giới phim thần tượng chẳng bao giờ bình thường cả.”

“Ý là những ký tự .” Mang Trú chỉ các hàng chữ lơ lửng : “Toàn mùi oán khí.”

“Lần nguyện lực ?”

“Oán khí ở đây quá nặng, quá ghê tởm. chẳng ngửi thấy chút nguyện lực nào.”

“...”

Quả nhiên, dù là rồng, Mang Trú vẫn chẳng thể sánh với ch.ó nghiệp vụ. Đổng Thiên Tâm thầm nghĩ.

Lúc , nam nữ chính - Trình Nam Phong và Nguyễn Nguyệt - cũng gặp . Ánh mắt hai giao , tràn đầy cảm xúc. Nhạc nền ngọt ngào xen lẫn nhịp trống mô phỏng tiếng tim đập khiến đau cả tai.

Cùng lúc đó, lượng chữ bình luận xuất hiện tăng lên đột biến, như một làn sóng đen ùn ùn kéo tới.

[Bình luận:]

chịu nổi nữa! Cái góc quái quỷ gì thế , ói thật!”

“Góc thì tạm, nhưng kịch bản m.á.u ch.ó đúng là nghẹt thở!”

“Có chút sáng tạo nào ? Lại vòng vòng, chậm, đắm đuối. Khán giả chúng chỉ đáng ăn rác thôi ?”

“Hiệu ứng thật rẻ mạt, chỉ đáng giá hai xu.”

Đổng Thiên Tâm chột . Số lượng bình luận quá nhiều, xuất hiện với tốc độ ngày càng nhanh, cỡ chữ càng lúc càng lớn, phủ kín gian như một đám mây đen.

Mang Trú đưa tay cản Đổng Thiên Tâm lùi về , bật nhảy lên. Trong tay , ánh sáng lưu chuyển, những dòng bình luận đ.á.n.h mạnh, phát âm thanh “rắc rắc” như thể đang kêu la t.h.ả.m thiết. Ký tự vỡ vụn, hóa thành bụi đen. giống như , bụi đen biến mất mà lơ lửng trong trung, xoay tròn, như tụ nữa.

Mang Trú đáp xuống đất, cau mày: “Rắc rối.”

Lúc , Đổng Thiên Tâm mới để ý, thứ Mang Trú dùng để tấn công là pháp thuật vũ khí gì cả. Đó là... một cái muỗng?

Cái muỗng trông quen mắt, hình như là chiếc muỗng cô dùng để ăn dưa hấu.

Đổng Thiên Tâm ngẩn : “Anh... cái ... ...?”

“Vào gian , pháp thuật của thể thi triển. Dùng tạm thứ .” Mang Trú liếc cô: “Chỉ là cái muỗng thôi, cô tiếc ?”

“Cũng khá hợp với đấy.” Đổng Thiên Tâm gượng: “Chúng thể dùng cái muỗng ... để đào đường về ?”

“Đương nhiên là .”

“...”

“Haiz.”

Bất chợt, một tiếng thở dài khẽ khàng vang lên trong gian. Lần , Đổng Thiên Tâm rõ. Đó là giọng của một cô gái trẻ.

“...Không nên như thế ...”

[Cạch!]

Đột nhiên, một âm thanh vang lên.

Trước mắt Đổng Thiên Tâm tối sầm sáng bừng. Cô trong căn phòng việc, mặt là máy tính, bàn phím, chuột, tài liệu, một bó hoa tươi, một chiếc gương nhỏ, và tách cà phê nóng tay. Trên đầu cô là dòng chữ: [Người qua đường D].

Đổng Thiên Tâm ngơ ngác: “Hả?!”

“Nguyễn Nguyệt ?” Một quản lý hói đầu bước , lớn tiếng hỏi.

“Là .” Nguyễn Nguyệt dậy trả lời.

“Ôi trời, kịch bản lặp ! Mắc kẹt trong vòng lặp ?!”

Đầu óc Đổng Thiên Tâm ù một tiếng, vội vã đảo mắt xung quanh. Không thấy Mang Trú . Anh kịch bản kéo mất ư!

“Không chút nào!”

lúc , chiếc cốc sứ trong tay cô rung lên hai . Từ trong cà phê nóng, một nhân vật chibi nhỏ nhảy phốc lên, tóc xanh ngắt, mặt nạ trắng với hai má đỏ, và tay vẫy lia lịa: “Đổng Thiên Tâm, ở đây! Ở đây nè!”

Đổng Thiên Tâm há hốc mồm, lắp bắp: “Cát Dương Chỉ Chỉ?!”

“Là đây!”

Đổng Thiên Tâm sững vài giây, phá lên : “Lâu gặp, dễ thương hơn đó.”

“Cảm ơn, cảm ơn!” Cát Dương Chỉ Chỉ hổ, che má một vòng, nghiêm túc : “Khụ, tới đây nhiệm vụ chính đấy! Tả Bách bảo truyền tin cho các , nhớ cho kỹ nhé!”

Lữ Ngọ c.h.ế.t trân Tả Bách.

Tả Bách dựa ghế sô pha, đùi đặt một chiếc laptop. Màn hình chi chít các nhân vật chibi “Cát Dương Chỉ Chỉ” trong đồng phục giao hàng. Một đang kéo xe ba gác, khác đẩy xe đẩy. Tất cả dán nhãn của các nền tảng: “Điện ảnh đương đại”, “Truyền hình Trung Quốc”, “Nghiên cứu truyền hình”, và các nền tảng xem phim nổi tiếng.

Những chiếc xe nối thành hàng dài phần mềm phân tích dữ liệu, từng nhân vật Cát Dương Chỉ Chỉ đổ ụp các tập hồ sơ xuống, tạo thành cột liệu, biểu đồ hình tròn, báo cáo và bảng biểu, tràn ngập màn hình như băng giấy tung bay.

Lữ Ngọ nhướn mày, hỏi thẳng: “Cho hỏi là đang gì thế?”

“Một phân tích cơ bản về bối cảnh.” Tả Bách trả lời, tay ngừng gõ bàn phím. “Hiện tại chỉ một kết luận sơ bộ.”

“Tuyệt, là gì thế?”

“Mâu thuẫn chính của ngành giải trí hiện nay là nhu cầu thẩm mỹ ngày càng tăng của khán giả và sự xuống trong chất lượng sản xuất của các đơn vị nội dung.”

Lữ Ngọ suýt nghẹn: “Vậy thì liên quan gì đến chúng ?”

“Liên quan mật thiết chứ.” Tả Bách xoay màn hình, lôi một bảng liệu phức tạp: “Bộ phim ‘Tình yêu như ngọc’ ém kho suốt 5 năm. Tuần bất ngờ chiếu, 40 tập phim cắt nhỏ thành 120 tập ngắn. Tính đến hôm nay, tổng lượt xem đạt 3 tỷ, xem đồng thời cao nhất là 30 triệu, lượng bình luận vượt quá 1 triệu, và ý kiến đ.á.n.h giá lên đến 2,4 triệu.”

Lữ Ngọ mắt trợn tròn: “Kinh khủng ?!”

đồng thời, điểm đ.á.n.h giá của phim nền tảng XX giảm từ 3.8 xuống còn 2.5, danh tiếng tuột dốc phanh. Các bình luận tiêu cực tràn ngập.”

Lữ Ngọ nuốt nước bọt, thấp giọng: “ linh cảm .”

“Ý là...” Tả Bách đẩy gọng kính, kết luận: “Ý là, lý do các cuốn thế giới đến 49,999% khả năng là do oán khí của khán giả.”

Cát Dương Chỉ Chỉ bắt chước động tác đẩy kính của Tả Bách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-25-lac-vao-vong-lap.html.]

Đổng Thiên Tâm trợn mắt há mồm: “Chỉ xem một bộ phim thôi, cần oán khí mạnh đến ?”

“Tả Bách , điều liên quan đến tình hình cầu, kinh tế khó khăn, văn hóa cạnh tranh khốc liệt trong xã hội, đổi nhu cầu tâm lý của khán giả, và cả các cuộc tranh cãi giữa các fan nữa...”

Đổng Thiên Tâm nghiêng đầu: “Tranh cãi giữa fan là ?”

“Diễn viên vai nam phụ Chu Lang Thần đóng bởi Thẩm Ước, nhận giải Thị Đế Hoa Mẫu Đơn. Khi phim bất ngờ nổi tiếng, fan của Thẩm Ước sức quảng bá. nội dung phim quá tệ, khán giả chịu nổi, bắt đầu chỉ trích. Fan chịu thua, tranh cãi, khiến nhiệt độ ngày càng tăng, thu hút thêm nhiều xem.”

Cát Dương Chỉ Chỉ than thở: “Hiện giờ fan thất bại , khán giả thắng lớn. Nền tảng thấy lượng truy cập cao thì càng đẩy quảng bá. Người xem càng đông, càng nhiều mắng chửi, và oán khí của khán giả cứ thế tăng lên.”

Đổng Thiên Tâm xoa trán, cảm thấy : “ thấy phần lớn bình luận chỉ trích nội dung kịch bản thôi mà, nhắm nam phụ?”

“Đó là vì Chu Lang Thần xuất hiện ở tập 2. Hiện tại, các bình luận bước giai đoạn 3: mắng nội dung, biên kịch, và đạo diễn.”

Cát Dương Chỉ Chỉ rút một bảng liệu khác:“Các lời chỉ trích tập trung các điểm kịch tính chủ chốt đây...”

Cảnh đầu tiên “điểm nút then chốt” chính là tình tiết “nam nữ chính yêu từ cái đầu tiên”. Trong phần bình luận, xem lượt thể hiện sự chê bai: “Cẩu huyết”, “Cũ rích”, “Lại là ánh mắt vòng”, “Newton chắc chắn đang giãy nãy trong mộ”.

Đột nhiên, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Đổng Thiên Tâm: “Vậy chẳng chỉ cần đổi tình tiết , cho nó hợp lý hơn thì chúng thể thoát ?”

Cát Dương Chỉ Chỉ nghiêng đầu: “Tả Bách bảo là 70% khả năng thực hiện .”

tình tiết vốn là một kiểu yêu từ cái đầu tiên cẩu huyết.” Đổng Thiên Tâm vò đầu bứt tai: “Làm sửa đây?”

Cát Dương Chỉ Chỉ gãi đầu, móc một bảng biểu: “Có lẽ cái sẽ giúp ích .”

Bảng biểu phóng lớn mắt Đổng Thiên Tâm. Đó là một bản đăng ký kiểm duyệt của bộ phim. Mục tiểu sử nhân vật cố ý đ.á.n.h dấu:

[Nữ chính: Nguyễn Nguyệt.]

Tính cách kiên cường, việc chăm chỉ. Vì năng khiếu thiết kế xuất sắc, cô nam chính Trình Nam Phong chú ý và phát hiện, hai trong quá trình việc dần nảy sinh tình cảm và cuối cùng thành đôi.

Đổng Thiên Tâm há hốc miệng: “Chắc chắn đây nhân vật của bộ phim ?”

Cát Dương Chỉ Chỉ trả lời: “Khi đăng ký kiểm duyệt thì đúng là như . Còn đó trải qua những gì mà biến thành kiểu phim điên loạn thế thì rõ.”

Đổng Thiên Tâm tổng kết: “Nếu đổi tình tiết , thì thứ nhất, cần đổi cảnh gặp gỡ ban đầu của nam nữ chính. Thứ hai, tìm cách thể hiện năng lực thiết kế của nữ chính. Ý là đúng ?”

Cát Dương Chỉ Chỉ đẩy chiếc kính tồn tại mặt, giọng điệu giống Tả Bách: “Thực tiễn là tiêu chuẩn duy nhất để kiểm nghiệm chân lý.”

Nguyễn Nguyệt rơi nước mắt rời khỏi kho hàng. Bản nhạc nền dành riêng cho Trình Nam Phong bắt đầu vang lên. Quần chúng diễn viên lượt đổ dồn về phía cửa lớn. Cảnh kinh điển “ đầu gặp gỡ” giữa nam nữ chính đang đến gần.

Cơ hội đây !

Đổng Thiên Tâm cúi né qua đám đông, mò đến bàn việc của Nguyễn Nguyệt, lục lọi khắp nơi. Cuối cùng cũng tìm một chồng bản thảo thiết kế, ở góc mỗi tờ đều chữ ký tay của Nguyễn Nguyệt. Tất nhiên, với trình độ nghệ thuật của Đổng Thiên Tâm, cô thể đ.á.n.h giá chất lượng của chúng, nhưng chẳng , đây là thế giới phim thần tượng, filter mà!

Mỗi bản thảo đều lấp lánh hiệu ứng ánh , bản nào thưa thì bình thường, bản nào dày thì xuất sắc. Còn một bản phát sáng cả cầu vồng, chắc chắn là siêu phẩm.

Đổng Thiên Tâm mừng rỡ, chọn ba bản hiệu ứng rực rỡ nhất, nhét tập hồ sơ.

Bản nhạc bắt đầu ca ngợi ánh hào quang của nam chính. Đám diễn viên quần chúng vỗ tay vang dội.

Đổng Thiên Tâm tận dụng vóc dáng nhỏ nhắn, luồn lách qua đám đông, chen đến cửa kho hàng. Đây là nơi đông nhất. Cô chỉ tìm một khe hở nhỏ, cố nhét , kiên nhẫn phục kích.

Đám vệ sĩ mặc đồ đen lượt tiến , và Đổng Thiên Tâm lập tức nhận Mang Trú. Khuôn mặt u ám, ánh mắt đang tìm kiếm Đổng Thiên Tâm bàn việc. Không thấy cô , tối sầm mặt .

Đổng Thiên Tâm vội vã vẫy tay: “Mang Trú, ở đây! ở đây!”

Tai Mang Trú giật giật, đầu , ánh mắt lóe sáng, sải bước nhanh tới: “Cô ở đây gì?!”

“Ngăn Nguyễn Nguyệt và Trình Nam Phong ngã !”

“Hả?”

“Đừng để họ ôm xoay vòng!”

“Gì cơ?”

Trình Nam Phong xuất hiện, vạt áo gió tung bay. Cửa kho mở toang. Nguyễn Nguyệt ôm tập tài liệu cao ngất xiên qua, dù hai rõ ràng cách khá xa nhưng cứ như gắn nam châm, lao thẳng về cùng một hướng.

“Mang Trú, mau lên!” Đổng Thiên Tâm hét lớn.

Trong thời khắc nguy cấp, Mang Trú còn liếc xéo Đổng Thiên Tâm một cái, đó lao tới, một tay túm Nguyễn Nguyệt, một tay chặn Trình Nam Phong. Cuối cùng hai cũng đụng . Đổng Thiên Tâm kịp thở phào, thì bất ngờ, tập tài liệu tay Nguyễn Nguyệt như hoa tuyết bay tán loạn.

Bản nhạc dừng phắt . Những tờ giấy lơ lửng trong trung vài giây, đồng loạt đầu lao về phía Mang Trú.

Sắc mặt Mang Trú sa sầm, hai tay đẩy Nguyễn Nguyệt và Trình Nam Phong xa, xoay cổ tay, rút từ trong tay áo một chiếc muỗng sắt. Anh dùng muỗng như dao, lia ngang c.h.é.m dọc, với tốc độ thần sầu xử lý bộ giấy tờ rơi xuống đất.

Đổng Thiên Tâm trợn mắt há hốc miệng: “Chuyện gì đang xảy thế?!”

Cát Dương Chỉ Chỉ vai cô, thò đầu : “Chẳng lẽ đây là…phản lực của cốt truyện vì đổi quá mạnh?!”

Trình Nam Phong sang, Nguyễn Nguyệt cũng đối diện. Ánh mắt hai chạm , một nữa, BGM ngọt ngào vang lên. , nhịp tim dồn dập bỗng biến mất, chỉ còn sót vài chiếc bong bóng hồng yếu ớt, như sắp tan biến. Mang Trú lùi hòa khung nền phía . Trên bầu trời, những dòng bình luận tràn ngập, khí nhẹ nhàng hơn nhiều.

[Bình luận:]

“Cuối cùng cũng kiểu va xoay vòng nữa, thật nhẹ nhõm.”

“Thì nữ chính năng khiếu thiết kế, ít kiểu ngây ngô ngốc nghếch nữa.”

“Không ai thấy vệ sĩ trai ?”

Một dòng bình luận chẳng liên quan lướt qua nhanh như chớp, nhưng ngay lập tức những dòng khác lấp đầy.

Trình Nam Phong gập tập hồ sơ : “Nguyễn Nguyệt ? Đi theo đến văn phòng.”

Đi hai bước, , hạ giọng lệnh: “Trong vòng một tiếng, tất cả thông tin về nhà thiết kế Nguyễn Nguyệt .”

Câu với Mang Trú.

Mang Trú trừng mắt: “ ư?!”

Trình Nam Phong: “, .”

Sắc mặt Mang Trú càng thêm khó chịu, trừng mắt dữ dội về phía Đổng Thiên Tâm. Đáng tiếc, Đổng Thiên Tâm chẳng hề để ý, cô đang mải mê quan sát các dòng bình luận trôi lơ lửng đầu.

“Màu sắc tươi sáng, giọng điệu vui vẻ, nhịp điệu cũng nhẹ nhàng.” Đổng Thiên Tâm sang hỏi Cát Dương Chỉ Chỉ: “Oán khí tan ?”

“Hình như...tan ...thì …” Cát Dương Chỉ Chỉ trả lời một cách chắc chắn.

[Hừm, cũng .]

Đổng Thiên Tâm thấy giọng nữ lúc . Lần , giọng dường như đầy sức sống hơn: [Dù hảo, nhưng cố hết sức .]

[Cạch!]

Một luồng ánh sáng trắng lóe lên mắt Đổng Thiên Tâm. Khi cô hồn, phát hiện đang một chiếc ghế, tay cầm một cây cọ vẽ, mặt là một tấm giấy trống.

Phía trôi qua dòng chữ lớn: [‘Tình yêu như viên ngọc quý’ - Tập 2.]

Tiểu kịch trường: Góc của Mang Trú

Mang Trú chằm chằm bàn tay của Đổng Thiên Tâm đang đặt n.g.ự.c , da đầu tê rần, hét lên: “Cô cái gì ?!”

Hoảng hốt ném cô ...nhưng thể. Cô quá yếu ớt, nếu ngã mà xảy chuyện gì thì càng phiền phức. Liếc nhanh sang bên, thấy cái bàn, vội vàng đặt cô lên đó.

Bàn tay của Đổng Thiên Tâm rời . Mang Trú lùi hai bước, tim đập “thình thịch, thình thịch, thình thịch” như mất kiểm soát...

May , tiếng nhịp trống kỳ lạ xung quanh át , nếu ...Anh, đường đường là một như ...quả thực mất mặt chịu nổi!

 

Loading...