Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 23: Cuộc sống nghỉ hưu tuyệt vời

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:39
Lượt xem: 31

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vậy là, Đổng Thiên Tâm chính thức “nghỉ hưu non”, bước một cuộc sống an nhàn chỉ cần ăn chờ c.h.ế.t một cách hạnh phúc.

Buổi sáng, cô ngủ đến khi tự tỉnh, gọi một phần bánh chiên áp chảo qua ứng dụng giao đồ ăn. Nằm dài ban công hướng biển, hứng gió biển thổi mát, nhấm nháp bánh uống sữa, lướt mấy video ngắn mạng... gì thoải mái hơn thế.

Mang Trú đang chăm chỉ tưới nước cho chậu sen đá giả và một cây hoa đỏ nhỏ xinh. Đôi tay thon dài, các khớp xương nổi bật, móng tay nước ướt nên lấp lánh, tựa như thủy tinh tinh xảo. là một tác phẩm mỹ từ bàn tay của Đấng Sáng Tạo.

trong đầu Đổng Thiên Tâm hiện lên ý nghĩ: Móng tay của Chúc Long liệu thể dùng t.h.u.ố.c nhỉ? Vảy tê tê là d.ư.ợ.c liệu quý hiếm và đắt đỏ, thì móng của Chúc Long chắc hẳn càng giá trị hơn.

Đáng tiếc là móng tay của Mang Trú lúc nào cũng cắt gọn gàng, để chút “nguyên liệu” nào.

Đổng Thiên Tâm cảm thấy con rồng ngốc lẽ mắc bệnh sạch sẽ.

Nhà cửa lúc nào cũng sạch bong một hạt bụi. Cô Mang Trú dọn dẹp lúc nào, nhưng món đồ trong nhà... từ bàn chải đ.á.n.h răng, khăn giấy, kem dưỡng da, giỏ quần áo bẩn, dép trong nhà, kéo, dụng cụ xỏ giày, giá đỡ điện thoại, cho đến đũa và ống hút dùng một từ đồ ăn giao đến... đều chỗ của riêng nó và bắt buộc ở đúng vị trí đó.

Hôm qua, khi dùng kéo, Đổng Thiên Tâm tiện tay đặt nó lên bàn ăn (dù vị trí của kéo ở ngăn thứ tư của hộc tủ bên trái tủ gỗ phòng khách). Kết quả là Mang Trú cầm chiếc kéo theo lưng cô suốt nửa tiếng, ánh mắt đầy sát khí, mây đen kéo kín trời. Mãi đến khi Đổng Thiên Tâm chịu nhét chiếc kéo về đúng chỗ, khuôn mặt mới dịu .

Ngoài , mỗi đêm đúng nửa đêm, khi tắm rửa quần áo, Mang Trú sẽ kiết già nhắm mắt thiền định ban công, bất kể mưa gió.

Lần đầu tiên trông thấy cảnh đó, Đổng Thiên Tâm suýt ngã ngửa vì sợ. Theo bản năng, cô nghĩ đang hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt, nên dám phiền, lặng lẽ rón rén . đúng lúc đó, Mang Trú đột nhiên mở mắt, ánh mắt rực sáng như hai ngọn đèn pha, và hừ lạnh.

Đổng Thiên Tâm giật thót: “Anh luyện công tẩu hỏa nhập ma ?”

Mang Trú điềm tĩnh trả lời: “Ở căn hộ 1309, tòa A, chung cư Tân Viên 24, chồng ngoại tình. Anh tự cho rằng kín kẽ, nhưng vợ sớm phát hiện, âm thầm thu thập bằng chứng, thuê luật sư, và nộp đơn ly hôn. Đến nước vẫn giả vờ đau khổ rơi nước mắt. là một tên cặn bã.”

Đổng Thiên Tâm bật định vị tìm kiếm, phát hiện chung cư Tân Viên cách đây tận 30km.

“…Anh… rảnh quá hả?”

“Lắng nguyện vọng nhân gian, quan sát ánh sáng từ muôn nhà, là bài học tu luyện hàng ngày của tộc Chúc Long. Sao gọi là rảnh rỗi?”

“… tôn trọng, và chúc thành công.”

Ngoài sở thích hóng chuyện, Mang Trú còn một thú vui khác.

Mỗi ngày, buổi sáng, trưa và tối, đều tưới nước cho cây hoa đỏ nhỏ. Loại nước dùng là nước tinh khiết từ máy lọc. Đôi khi còn thì thầm trò chuyện với nó. hễ Đổng Thiên Tâm đến gần, lập tức ngừng và giả vờ như chuyện gì xảy .

Đổng Thiên Tâm đoán rằng thói quen lẽ do cô ảnh hưởng. Bởi cô cũng thường xuyên trò chuyện với mấy chậu sen đá giả để giảm stress. Mang Trú lúc nào cũng giữ vẻ mặt lạnh lùng, lẽ là vì trong lòng chứa nhiều áp lực mà giải tỏa.

Chạng vạng buông xuống, Mang Trú luôn ban công ngắm cảnh, lặng lẽ bầu trời nơi đường chân trời khi ánh sáng ngày dần tàn nhường chỗ cho màn đêm, cho đến khi bóng tối bao phủ đại dương mênh mông.

Đổng Thiên Tâm bao giờ hỏi lý do, bởi cô cảm giác, đó là một phần mà cô thể chạm tới.

Mục tiêu hiện tại của cô thật đơn giản: sống yên bình qua ngày, nấu cơm đúng giờ cho Mang Trú, và nuôi vị “Điện hạ Chúc Long” béo trắng mũm mĩm.

Mang Trú giờ thể tự do chuyển đổi giữa hình dạng và mèo, phát triển thuận lợi. Mỗi ngày tiến độ tăng đều đặn 1-2%. Khi tiến độ trưởng thành đạt 100%, cô sẽ nhận nốt 70 triệu tiền thừa kế. Gửi tiền ngân hàng lấy lãi, gửi lãi dùng hết… cứ thế tiền sinh tiền, lãi đẻ lãi. Ha ha…

Cô sẽ chu du khắp đất nước, khắp thế giới, phơi nắng bãi cát Maldives, sách trong ngôi nhà trắng bên bờ biển Aegean, đến Nam Cực chụp cực quang, ghé thăm thung lũng tách giãn Đông Phi, ngắm đỉnh Everest, cưỡi lạc đà ngắm hoàng hôn sa mạc… thì...

Rồi thì… Mang Trú sẽ ?

Đổng Thiên Tâm chằm chằm thanh tiến độ giao đồ ăn điện thoại... còn 3 phút nữa đồ ăn sẽ tới... Mang Trú đối diện bàn ăn, đang tập trung thưởng thức món bò bít tết cô cẩn thận , ăn đến mức mũi lấm tấm mồ hôi.

Cô chợt nghĩ, khi thành nhiệm vụ nuôi dưỡng, nên “thả” Mang Trú về tự nhiên nhỉ?

Hình ảnh đầu tiên khi cô đưa Mang Trú phi gió lên trung hiện lên trong đầu... khi đó, cô nghĩ, Mang Trú nên thuộc về bầu trời và đại dương, tự do bay lượn giữa đất trời...

Tiếng chuông cửa vang lên. Mang Trú liếc Đổng Thiên Tâm, thấy cô đang chìm trong giấc mơ ban ngày, đành dậy tự mở cửa. Vừa nhận bốn túi đồ ăn lớn từ ba giao hàng chen chúc, thì Tả Bách đẩy hai chiếc vali lớn bước , quăng lên bàn một chiếc túi hồ sơ.

Đổng Thiên Tâm ngơ ngác rút tài liệu xem, chỉ tiêu đề mà sững sờ: “Hợp đồng thuê nhà? Bên cho thuê là á?”

Tả Bách : “Ký túc xá trường đang sửa chữa, cần vài tháng mới xong. Tạm thời tìm chỗ ở phù hợp. thấy nhà cô còn một phòng lớn trống, ánh sáng cũng .”

Đổng Thiên Tâm kéo dài một tiếng “Ồ”, tựa ghế, bày vẻ phong thái của một bà chủ nhà, ngón tay gõ lộp cộp lên bàn: “Đây là khu biệt thự đắt đỏ nhất nhì Bách Đảo đấy, rẻ !”

“Một phòng, ba nghìn tệ một tháng, cao hơn giá thị trường 15%.” Tả Bách lấy bút : “Ký .”

Vẻ mặt và giọng điệu của Tả Bách mang nét quyền uy đặc trưng của một giáo viên, khiến Đổng Thiên Tâm theo phản xạ cầm bút ký ngay một nét thảo. Chợt khựng , đúng, cô mới là bên cho thuê mà!

“Khụ khụ, vấn đề ở tiền!” Đổng Thiên Tâm đập bàn: “ bây giờ là phú bà sở hữu 30 triệu đấy nhé! Chút tiền đủ nhét kẽ răng ...”

“Bịch”, Mang Trú ném hộp đồ ăn sang bên, vài giọt dầu đỏ b.ắ.n lên hợp đồng thuê nhà. Món gà dầu đỏ trong hộp trông ảm đạm, quá thời gian ăn ngon nhất.

“Món gà đúng là đủ để nhét kẽ răng.” Tả Bách lấy một hộp cơm kín, bên trong là món móng giò hầm đậu nành thơm lừng.

Bụng Đổng Thiên Tâm réo “ọc ọc”.

“Trong thời gian thuê, sẽ lo chuyện nấu ăn.” Tả Bách lấy thêm thìa. Đổng Thiên Tâm thử một miếng, vị ngon khó tả. Cô lập tức ném thìa, chụp bút, ký xoành xoạch lên hợp đồng, bắt tay Tả Bách: “Giáo sư Tả, chào mừng dọn đến!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-23-cuoc-song-nghi-huu-tuyet-voi.html.]

Tả Bách mỉm , mở laptop, trang chủ kênh livestream của “Cát Dương Chỉ Chỉ”. Bên avatar của kênh thêm một tấm bảng nhỏ ghi chữ “Kỷ niệm”.

Các video livestream hiếm hoi của Cát Dương Chỉ Chỉ vẫn còn nguyên, còn thêm nhiều hâm mộ mới. Có lẽ hiểu ý nghĩa của chữ “Kỷ niệm”, bình luận và tin nhắn đều tràn đầy lời chúc phúc và tưởng nhớ.

Đổng Thiên Tâm vui vẻ thử bấm một lượt thích. Một nhân vật hoạt hình mặc đồng phục lao động từ giữa màn hình nhảy , chạy một vòng quanh video giơ tay ký hiệu chiến thắng. Hình tượng hoạt hình thiết kế dựa avatar của Cát Dương Chỉ Chỉ, tóc xanh, đeo mặt nạ, mặt nạ hai vệt đỏ đáng yêu.

Mang Trú vẫn nhai bò bít tết, má phồng lên một bên: “Giống thật.”

Đổng Thiên Tâm mỉm : “Thật , vẫn ở đây.”

Tả Bách lấy thêm gà nướng, xá xíu, ngỗng : “Toàn là tự đấy.”

Đổng Thiên Tâm hiểu , Tả Bách đến đây để thuê nhà, mà là để trả ơn bằng cách nấu ăn. Thế thì cần gì khách sáo, cứ ăn thả ga thôi.

Mang Trú vẫn vật lộn với miếng bò bít tết cứng ngắc. Tả Bách chịu nổi, đẩy phần xá xíu tới: “Thử chút .”

Mang Trú: “Không ăn .”

Đổng Thiên Tâm: “Dạ dày đặc biệt, chỉ ăn đồ nấu.”

Tả Bách: “ nhớ bữa sáng của là… đồ ăn cho mèo...”

“Đồ ăn cho mèo cũng do tự tay xào mới .” Đổng Thiên Tâm đáp.

Tả Bách đẩy gọng kính: “Vậy thể đưa một giả thuyết, rằng thực đơn của Mang Trú thực sự cần cô nấu từ A tới Z, mà chỉ cần cô qua vài bước, như hâm nóng, đảo sơ, xông khói, hoặc chỉ đơn giản là bày biện thôi?”

Đổng Thiên Tâm: “...”

Mang Trú: “...”

Ba phút , Mang Trú gặm xong chiếc đùi ngỗng Đổng Thiên Tâm “đích ” cho lò vi sóng hâm nóng. Anh chăm chăm chiếc đĩa trống, vẻ mặt tối sầm như mây đen cuộn đỉnh đầu, áp suất khí đột ngột giảm sâu.

Đổng Thiên Tâm: “Sao ?”

Mang Trú: “Không bất kỳ khó chịu gì.”

Tả Bách: “Xem giả thuyết của đúng.”

Đổng Thiên Tâm phấn khích đến mức nhảy cẫng lên, reo mừng: “ cuối cùng cũng nấu ăn nữa , ha ha ha ha ha!”

Trên trán Mang Trú, gân xanh mờ mờ hiện lên biến mất. Anh nghiến răng, thốt lên: “Hóa ! Thì ! Nếu sớm thế , tại tộc chịu đựng nghệ thuật nấu nướng kinh hoàng của tộc Hoạn Long suốt mấy nghìn năm chứ! Thật là quá đáng mà!”

Tả Bách tỏ vẻ tin nổi: “Nhiều năm như , chẳng lẽ từng ai thử cách ?”

Đổng Thiên Tâm bật khúc khích: “Giáo sư Tả, hiểu , cả tộc rồng họ đều cố chấp lắm, căn bản chẳng linh hoạt là gì.”

Gân xanh trán Mang Trú giật mạnh. Anh định phản bác, nhưng chẳng tìm lời nào, đành c.ắ.n răng nhẫn nhịn.

Sau bữa tối, hội chứng ưa sạch sẽ của Mang Trú phát tác. Anh giúp Tả Bách dọn dẹp phòng ốc. Những việc vụn vặt như thế , tất nhiên cần đến tay bà chủ nhà. Đổng Thiên Tâm thoải mái cuộn tròn sofa, tiếng tivi lướt qua một loạt phim ngắn, trong lòng cảm thấy cuộc sống tương lai nhất định sẽ ngày một .

Các bộ phim ngắn đều công thức giống : đầy kịch tính, lắm cú twist, cảm xúc mãnh liệt, phi logic. Đổng Thiên Tâm lướt qua mười mấy bộ, chẳng gì hứng thú, cho đến khi dừng ở một bộ phim tên vô cùng sến súa: “Tình yêu như viên ngọc.”

Tuy tên phim cũ mèm, nhưng lượt xem, bình luận và đ.á.n.h giá cao ngất. Phần mô tả tập đầu chỉ ngắn gọn một câu: “Đây là đầu tiên Trình Nam Phong và Nguyễn Nguyệt gặp , yêu từ cái đầu tiên, lôi đình vạn quân.”

“Có vẻ thú vị đây.”

Đổng Thiên Tâm thẳng dậy. Cô xem thử “lôi đình vạn quân” rốt cuộc là như thế nào.

Câu chuyện mở đầu với việc nữ chính Nguyễn Nguyệt vượt qua vô vòng phỏng vấn để gia nhập một công ty thiết kế hàng đầu trong ngành, trở thành thực tập sinh thiết kế trang sức mà cô mơ ước.

Đột nhiên, một bụi hoa cỏ từ trong màn hình chồm , ướt đẫm và mềm oặt, đập thẳng mặt cô. Mùi hương nồng nặc và tiếng vo ve chói tai khiến đầu óc cô cuồng.

Đổng Thiên Tâm hoảng hồn, tay theo phản xạ quờ quạng loạn xạ. Một tiếng “keng” vang lên, chiếc thìa rơi khỏi tay. Mắt cô tối sầm , mất ý thức.

Tả Bách cầm máy hút bụi, phòng khách trống . Anh thấy rõ: mười giây , Đổng Thiên Tâm giống như một sợi mì hút thẳng chiếc điện thoại.

Chính xác hơn là chiếc thìa tay cô... và Mang Trú cũng hút trong.

Điều khoa học ?

Tả Bách nghĩ: “ là… gặp quỷ mà.”

Chiếc điện thoại của Đổng Thiên Tâm yên sofa, vẫn đang phát bộ phim ngắn. Tả Bách nhặt lên, xem một lát, đẩy gọng kính, đó gọi điện cho Lữ Ngọ: “Luật sư Lữ, là Tả Bách đây. Đổng Thiên Tâm và Mang Trú một loại lực lượng rõ... khả năng là cái ‘nguyện lực’ mà các ... hút điện thoại. Không, nhầm , nghĩa đen đấy...”

Tả Bách bình tĩnh kéo điện thoại xa tai, chờ Lữ Ngọ hét ầm lên suốt 30 giây. Sau đó bật loa ngoài, tiếp tục : “Bộ phim phát trong điện thoại là một phim ngắn sản xuất dây chuyền, tên là ‘Tình yêu như viên ngọc.’ nghiên cứu phim thần tượng, cũng chẳng liệu gì cơ sở. Nếu thấy hứng thú, thể qua đây cùng thảo luận.”

 

Loading...