Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 22: Bà đây không làm nữa!

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:38
Lượt xem: 44

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tục ngữ : “Vui quá hóa buồn.”

Một sáng nọ, khi Đổng Thiên Tâm còn đang mơ giấc mơ đếm vàng thỏi, thì cuộc gọi của đồng nghiệp Tiểu Lưu kéo cô trở về thực tại phũ phàng.

“C.h.ế.t ! c.h.ế.t ! Tin nội bộ nhận : 8 giờ 50 sáng nay, công ty họp đột xuất thể nhân viên! Có một tổng giám đốc mới từ bổ nhiệm xuống, là điều về để cắt giảm nhân sự! Cô mau mau tới công ty ngay, nhanh nhanh nhanh, cấp bách lắm!”

Tiểu Lưu nhanh như b.ắ.n s.ú.n.g cúp máy cái rụp, để Đổng Thiên Tâm ngơ ngác giường. Cô dụi mắt, kéo tai, từ từ dậy, ngáp một cái, với lấy điện thoại liếc giờ:

8:08 sáng.

Xong đời !

Đổng Thiên Tâm nhảy chân trần phòng tắm, đ.á.n.h răng rửa mặt, đầu óc tính toán vèo vèo: từ nhà đến công ty, tàu điện ngầm tuyến 4 5 trạm, chuyển sang tuyến 3 2 trạm, đổi tiếp tuyến 11 thêm 3 trạm nữa. Thời gian lý tưởng là 68 phút!

tàu điện ngầm chắc chắn kịp! Đi taxi ư? Quên ! Giờ cao điểm, tắc đường đến c.h.ế.t mất!

Đổng Thiên Tâm vội mặc áo phông, chân trái chống lên mép giường mang tất. Được một nửa, cô nhận vẫn còn mặc quần ngủ. Ôi điên thật !

Trong tình hình , chỉ còn cách đường nhanh nhất, ngắn nhất và tránh giờ cao điểm: tuyến đường… .

Cô ló đầu cửa sổ : trời âm u, dự báo thời tiết mưa, quá lý tưởng! Chỉ một vấn đề là trời ban ngày, tầm quá rõ ràng. may mắn , cô chuẩn sẵn sàng: chiếc mũ bảo hiểm đặt riêng từ tuần mới giao đến hôm qua, phiên bản hợp tác với E.T, thiết kế khí động học, phủ sợi carbon diện, che kín mặt. Dù ai thấy, cũng thể giả ngoài hành tinh để đ.á.n.h lừa.

Đội mũ bảo hiểm, đeo balo (loại dây an ở eo), Đổng Thiên Tâm phóng từ ban công phòng ngủ ngoài, lao vút lên trời. Mới bay đầy 300 mét, cô lao xuống, vòng về ban công phòng khách.

Mang Trú đang cầm bình tưới nước, chăm sóc cây hoa giả và mấy chậu xương rồng, đầu thì thấy một ngoài hành tinh E.T lơ lửng giữa trung, vẫy tay khoa chân múa tay với .

Mang Trú giật b.ắ.n , đồng t.ử co rút.

“Bánh mì sandwich trong tủ lạnh, cứ hâm nóng là ăn ! Có việc gì thì gọi điện cho , nếu máy thì nhắn tin nhé!” Đổng Thiên Tâm hét lên: “Công ty việc gấp, đây... đây... đây...!”

Âm cuối cùng vang vọng theo tiếng xé gió của cô bay , để những hồi âm ngắt quãng.

Tay Mang Trú run lên, suýt nữa rơi bình nước.

Đổng Thiên Tâm bay xa, chỉ để một làn gió tinh nghịch. Chậu hoa nhỏ lắc lư theo gió, những giọt nước rơi xuống, cánh hoa bung nở, lá cây sột soạt, như tiếng khúc khích.

Mang Trú lườm một cái. Cây hoa nhỏ lập tức cụp cánh , dám nhúc nhích.

*

Đổng Thiên Tâm cưỡi gió lướt mây, lao như lửa đốt tới công ty. Cuối cùng, cô hạ cánh bí mật tầng thượng lúc 8:30 sáng, thang máy xuống, quẹt thẻ, điểm danh, và trượt nhanh văn phòng lúc 8:40.

Tiểu Lưu ôm sổ ghi chép, bồn chồn như kiến chảo nóng. Nhìn thấy Đổng Thiên Tâm xông , cô ngạc nhiên vui mừng: “Cô nhanh thật đấy! Làm cách nào mà đến kịp? Ôi, cái mũ bảo hiểm mua ở thế?”

Đổng Thiên Tâm giật khăn ướt lau vết phân chim mũ, hất tóc mái: “Bay tới đấy!”

Tiểu Lưu dở dở: “Lái xe bay của Harry Potter ?”

“Còn ngầu hơn nhiều. Có tham khảo cách ngự kiếm .”

“…”

Nhóm chat công việc nhảy lên một thông báo đỏ chót: “10 phút nữa, họp bộ nhân viên ở phòng họp 1. Không muộn, xin nghỉ, tự chịu hậu quả!”

Phía là những “Đã nhận” uể oải, đồng đều đến lạ. trong nhóm chat bí mật (phiên bản sếp), làn sóng ngôn ngữ nghệ thuật c.h.ử.i bới tổ tiên mười tám đời của lãnh đạo cùng vô meme nguyền rủa đang ào ào chiếm màn hình, vô cùng rôm rả.

Đổng Thiên Tâm nhanh tay lưu mấy biểu cảm trong nhóm chat, cùng Tiểu Lưu đến phòng họp 1. Nhìn lướt qua, ồ, trưởng phòng Lý - mỗi tuần việc đầy 4 tiếng - hôm nay ngay ngắn ở hàng ghế đầu tiên, thậm chí còn đeo kính, bày hẳn sổ ghi chép vẻ nghiêm túc. Thật đáng kinh ngạc.

“Xem trưởng phòng Lý còn nhạy tin hơn cả .” Tiểu Lưu thì thầm: “ tâm, cùng phòng mà báo với bọn tiếng nào.”

Hai chọn một góc kín đáo để . Đồng nghiệp lượt kín phòng họp. 8:50, cửa phòng mở, trưởng phòng hành chính dẫn một đàn ông bước , ngay vị trí trung tâm.

Người đàn ông hơn 50 tuổi, hình mập mạp, bụng phệ, áo polo bó sát như lá dong quấn bánh chưng. Không cổ, đầu tròn trịa, hai bên tóc cạo sát đến mức bóng lưỡng. Sau gáy còn in hằn ba ngấn mỡ. Ông ghế, nheo mắt , vặn nắp cốc giữ nhiệt, nhấp một ngụm , phun bã . Đảo mắt bên trái, gật gật, liếc sang , ừ ừ như thể quen lâu ngày với tất cả .

Tiểu Lưu tặc lưỡi: “Thì là Hùng Tứ Năng. Bảo trưởng phòng Lý đến còn sớm hơn cả .”

Đổng Thiên Tâm hỏi: “Trưởng phòng Lý quen ông ?”

“Hai đó nổi tiếng là sợ vợ. Hùng Tứ Năng còn t.h.ả.m hơn trưởng phòng Lý. Tuần , ông vợ cầm d.a.o bếp rượt khắp nhà, tiếng gào thét còn hơn cả lợn chọc tiết.”

“…”

“Cười thì tươi, nhưng lời cay độc. Ngoài việc bắt nạt nhân viên và giở trò, ông chẳng gì cả.”

“Người như thế mà cũng lãnh đạo ?”

Tiểu Lưu quanh, lén gõ vài dòng ứng dụng ghi chú, đưa cho Đổng Thiên Tâm:

1. Vợ ông thế lực, sống cái kiểu lòng cao tầng.

2. Ông giỏi nịnh cấp

Đổng Thiên Tâm nhún vai: “Hiểu .”

Trưởng phòng hành chính phát biểu mở màn, giới thiệu tiểu sử và thành tựu của Tổng giám đốc Hùng, quyết định bổ nhiệm. Cả phòng vỗ tay chào mừng. Sau đó, Tổng giám đốc Hùng bắt đầu phát biểu:

“Các đồng chí, chúng tuân thủ quy định công ty, việc chăm chỉ, cố gắng tiến lên. Cái gì đáng , nhất định để thiếu. mà, công tư phân minh, nghiêm túc. Có một vấn đề, ví dụ như… giờ giấc, đây là nguyên tắc thể vi phạm.”

Trong nhóm chat bí mật:

[Ông kiểu gì mà cứ “ờ, ờ, ờ” ? Bị cà lăm hả?]

[Đây gọi là phong thái lãnh đạo, kiểu mẫu đấy.]

[Ha ha, mở màn . Chiêu đầu tiên của lãnh đạo vô dụng: siết chặt giờ giấc việc.]

[Đầu lông thì gì cũng xong.]

Tổng giám đốc Hùng tiếp lời: “ phát hiện hệ thống điểm danh công ty dùng nhận diện khuôn mặt, an , dễ rò rỉ thông tin. Có khả năng, một đồng chí còn dùng ảnh để qua mặt hệ thống. Đây là điều nên!”

Nhóm chat:

[Dùng ảnh điểm danh là đặc quyền của mấy lãnh đạo quan hệ ? Giờ ông định c.h.ặ.t t.a.y chính ?]

[Tỉnh , chắc chắn ông chiêu trò mới.]

Tổng giám đốc Hùng tiếp tục: “ báo với phòng hành chính, từ mai sẽ áp dụng nhận diện khuôn mặt kèm vân tay. À, tất nhiên, 9 giờ là thời gian bắt đầu việc, chứ thời gian đến công ty. Mọi cần đến sớm, dọn dẹp chỗ , chuẩn . Từ mai, điểm danh sẽ đổi thành 8:40, để đủ thời gian lập kế hoạch ngày.”

Nhóm chat:

[M nó chứ!]

[Đ!]

[Giờ kéo sớm 20 phút?!]

[Thằng ngu giờ cao điểm tắc đường đến mức nào ?!]

Không chỉ trong nhóm chat, cả phòng họp cũng bắt đầu rì rầm bàn tán.

Tổng giám đốc Hùng phớt lờ: “ thấy kế hoạch và báo cáo của các phòng ban . Tổng công ty , chúng học hỏi. Từ mai, 8:50 sáng họp giao ban. hiểu buổi chiều tắc đường, để tiết kiệm thời gian, từ giờ mỗi ngày khi tan ca lúc 5 giờ, các phòng họp nhanh để tổng kết ngày. Sáng lập kế hoạch, chiều tổng kết. À, các báo cáo tuần, kế hoạch tháng, tổng kết tháng, kế hoạch quý… vẫn tiếp tục như cũ nhé.”

Nhóm chat:

[Kéo dài giờ nữa ?!]

[Tính sơ qua tăng thêm 1 tiếng việc mỗi ngày, tính phụ cấp ?]

[Mơ nhé!]

[Đ!]

[%…¥%¥¥%##%!!!]

[Sau đây là loạt biểu cảm tiện công khai.]

Đổng Thiên Tâm và Tiểu Lưu : Chiêu thứ hai của lãnh đạo bất tài: Tổ chức họp sáng, họp tổng kết, và lên kế hoạch chi tiết.

Tổng giám đốc Hùng tiếp lời: “Còn một cải cách nhân sự quan trọng. Từ quý , chi nhánh chúng sẽ áp dụng chính sách loại bỏ nhân viên thành tích kém nhất. Dựa điểm đ.á.n.h giá hiệu quả công việc của , nếu , sẽ trừ điểm. hy vọng chuẩn sẵn sàng. nhấn mạnh, dân chủ, ý kiến gì thì cứ mạnh dạn nêu .”

Nhóm chat bí mật:

[Chiêu thứ ba của lãnh đạo bất tài: Loại bỏ cuối bảng.]

[Cách chấm điểm thật kỳ lạ. Có thì trừ, nhưng nếu thì thưởng ?]

[Chuyện đó rõ ràng còn gì! Làm nhiều thì dễ mắc , gì thì chẳng . Cuối cùng, nhiều sẽ loại .]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-22-ba-day-khong-lam-nua.html.]

[Chiêu trò sa thải kinh điển đây mà. Bày đủ loại quy định ngớ ngẩn để ép chúng tự nghỉ việc, cần bồi thường.]

[Những thuộc biên chế thì dễ sa thải, nhưng nhân viên hợp đồng như chúng , chuẩn cuốn gói thôi.]

Tiểu Lưu thở dài thườn thượt, gõ phím điện thoại, rõ đang than thở với ai.

Đổng Thiên Tâm cũng cúi đầu tin nhắn ngân hàng của : Số dư đến hôm qua là 15.667,96 NDT.

Cái gia tài vĩ đại mà cô thừa kế vẫn thấy !

Không khí trong phòng họp ngày càng nặng nề, tiếng xì xào nhỏ dần thành những cái lắc đầu bất lực. Trong nhóm chat bí mật, các biểu cảm c.h.ử.i bới dồn dập. Tổng giám đốc Hùng ngả ghế, nhấp một ngụm , phun bã , vẫn giữ nụ nham hiểm, dường như hài lòng với bầu khí u ám .

“Có ai thắc mắc gặp khó khăn gì, cứ thoải mái đề xuất nhé.” Trưởng phòng hành chính giả lả.

Bỗng nhiên, điện thoại của Đổng Thiên Tâm rung lên, một tin nhắn mới hiện : [Tài khoản ngân hàng đuôi 5677 của bạn nhận khoản chuyển 30.000.000 NDT lúc 10:03 ngày 26/8.]

Ngay đó, Lữ Ngọ gửi thêm tin nhắn: “30 triệu tiền thừa kế chuyển khoản xong. 500.000 NDT dùng từ thiện xin tài trợ giúp cô , khỏi lo. Nhanh khen !”

Trong đầu Đổng Thiên Tâm như pháo hoa nổ tung. Cô lập tức đếm chữ trong khoản tiền, yên tâm, ứng dụng ngân hàng kiểm tra. Không mơ, cũng nhầm - cô thực sự nhận 30 triệu!

Ba mươi triệu!

Nếu gửi tiết kiệm kỳ hạn 3 năm với lãi suất 2,1%, cô sẽ 630.000 NDT tiền lãi mỗi năm, trung bình 52.500 NDT mỗi tháng!

Cô chỉ cần ăn lãi cũng 50.000 mỗi tháng, thế thì cần gì nữa!

Bà đây nữa!

Tổng giám đốc Hùng kéo dài giọng: “À, chị Từ đón con ? Nhà chị ai giúp ?”

Chị Từ cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi kêu: “ nuôi con một .”

“Ồ, đơn , ly hôn ?” Tổng giám đốc Hùng nhếch mép: “Thế còn cha chị? Họ vẫn khỏe chứ?”

Cả phòng họp lập tức im bặt. Trong nhóm chat, cũng ngừng gõ phím, Tổng giám đốc Hùng bằng ánh mắt thể tin nổi.

Đổng Thiên Tâm nheo mắt .

Trưởng phòng hành chính mồ hôi đầm đìa: “Tổng giám đốc Hùng, đây là chuyện riêng tư của chị Từ, tiện nhắc tới.”

Tổng giám đốc Hùng vẫn , ánh mắt thu thành hai đường kẻ: “Đừng hiểu lầm, chỉ tìm hiểu tình hình gia đình của nhân viên. Một , nhất là phụ nữ, nếu đến một gia đình nhỏ cũng thể chăm lo thì yên tâm giao công việc quan trọng cho đó ?

Chị hôm nay viện cớ con còn nhỏ mà đòi hỏi hợp lý, chiều chị. Ngày mai, liệu chị đòi hỏi nhiều hơn ? Chị nên nhớ, đó là con của chị, con của công ty. Công ty chúng là nơi kiếm tiền, tổ chức từ thiện. Làm thế , nhẹ thì phá vỡ quy tắc, nặng thì gọi là ăn hại!”

Khuôn mặt chị Từ tái nhợt, nước mắt lưng tròng, cứng đơ, cố gắng nén tiếng nức nở.

Mọi trong phòng đều nghiến răng, nhưng ai dám phản kháng. Tuổi tác, môi trường kinh tế bấp bênh, áp lực nhà cửa, học phí, chi phí sinh hoạt - tất cả đè nặng khiến họ chỉ im chịu trận.

Đổng Thiên Tâm thấy luồng khí xám u ám tỏa từ đầu , như màn sương ô nhiễm nặng mùi tanh hôi.

Cô nắm chặt đơn xin nghỉ việc.

Cô vốn định âm thầm nghỉ, dây dưa thêm với cái công ty nát . khi , lẽ cô nên một điều gì đó.

“Có ai còn câu hỏi gì nữa ? Nếu , chúng chuẩn kết thúc cuộc họp nhé.” Trưởng phòng tổng vụ thông báo cuối cùng.

!” Đổng Thiên Tâm giơ tay, dậy, mặt là nụ vô hại: “ hỏi Tổng giám đốc Hùng, cuộc sống gia đình của ông bất hạnh ?”

Cả phòng họp lặng như tờ, ánh mắt đều đổ dồn về Đổng Thiên Tâm trong sự kinh ngạc, còn Tiểu Lưu thì trố mắt như rơi ngoài.

Cái mặt mỡ của Hùng Tứ Năng run lên, giận dữ hét: “Cô, cô, cô cái gì hả?!”

Đổng Thiên Tâm nhoẻn miệng : “Nghe ông và phu nhân hòa hợp lắm, thường xuyên gây ồn ào, náo loạn cả khu dân cư, phiền hàng xóm. Tổng giám đốc Hùng, khuyên ông một câu, thời buổi , bạo lực gia đình quy định trong luật pháp. Nếu ông thực sự chịu thiệt thòi gì, nhất định báo cảnh sát, thể vì sĩ diện đàn ông mà cố gắng chịu đựng !”

Mặt Hùng Tứ Năng đỏ bừng như gan lợn, đập bàn bật dậy: “Cô là ai?! Bộ phận nào?! Bảo vệ ! Kéo cô ngoài ngay!”

“Bốp!” Một tiếng động lớn vang lên, tất cả cửa sổ đồng loạt bật tung, rèm cửa gió thổi tung bay, bộ sổ ghi chép trong phòng họp gió cuốn rào rào. Cuốn sổ ghi chép của Trưởng phòng tổng vụ chẳng hiểu bay lên, đập thẳng mặt Hùng Tứ Năng, khiến ông ngã phịch xuống ghế, mắt trợn ngược, choáng váng.

Không chỉ ông , tất cả trong phòng họp đều ngỡ ngàng.

Đổng Thiên Tâm từng bước tiến lên phía . Gió thổi tóc đuôi ngựa của cô tung bay, cô ung dung khống chế tốc độ gió, giọng vang vọng rõ ràng với tiếng vọng uyển chuyển: “Một , nhất là một đàn ông, nếu ngay cả một gia đình nhỏ bé cũng thể duy trì , thì công ty thể yên tâm giao cho ông trọng trách lớn như chứ? Ông vì vợ đ.á.n.h về nhà, bắt tăng ca cùng , thậm chí còn coi việc tan đúng giờ là một yêu cầu vô lý. Đây là lý lẽ gì ?! Cuộc sống gia đình của ông hạnh phúc, đó là vấn đề của ông, liên quan gì đến chúng ? Công ty là của , của một ông! Ông thể vì lợi ích cá nhân mà bừa! Ông , nhẹ thì là hại lợi , nặng thì chính là lạm quyền vụ lợi!”

Nói đến câu cuối cùng, Đổng Thiên Tâm vặn mặt Hùng Tứ Năng, mỉm nhẹ nhàng.

Gió ngừng.

Cả phòng họp vang lên những tiếng khe khẽ.

“Chả trách cứ ép chúng tăng ca, hóa là ghen tị vì cuộc sống của chúng hơn ông .”

“Bụng thì to mà lòng còn nhỏ hơn lỗ rốn.”

Mặt Hùng Tứ Năng lúc đen, lúc trắng, tay run run chỉ Đổng Thiên Tâm quát lớn: “Cô tên gì? Là của bộ phận nào?! Cô nữa đúng ?!”

Đổng Thiên Tâm thu nụ , rút lá đơn từ chức ném mạnh lên bàn: “ tên Đổng Thiên Tâm, đây là đơn từ chức của . Tổng giám đốc Hùng, bình thường chuyện, việc nên chừa đường lui. Trong công ty , ông là sếp, nhưng khỏi cửa công ty, ông chẳng là gì cả. Nhớ cẩn thận kẻo trùm bao tải nhé ~~”

“Đuổi cô ! Đuổi ngay lập tức!” Hùng Tứ Năng hét lao khỏi phòng, Trưởng phòng tổng vụ cũng vội vàng chạy theo . Trưởng phòng Lý ngỡ ngàng Đổng Thiên Tâm, cũng lặng lẽ chuồn .

Những còn vẫn rời , họ ngơ ngác Đổng Thiên Tâm. Tiểu Lưu chạy tới, biểu cảm rõ là : “Cô đúng là động thì thôi, mà động một cái thì bùng nổ, nhịn lâu ?!”

Đổng Thiên Tâm nhún vai: “Dù cũng nữa, khi mắng lãnh đạo một trận, xả giận cho .”

“Mắng lắm!”

Không ai là khởi đầu, cả phòng họp đồng loạt vỗ tay rầm rầm.

“Chiêu của Tiểu Đổng cao tay thật, từ nay trở , nếu lão Hùng còn ép chúng tăng ca, chẳng tự thừa nhận gia đình bất hạnh ?”

là rút củi đáy nồi, tuyệt chiêu!”

“Tiểu Đổng, khi còn tặng chúng một món quà lớn!”

Đổng Thiên Tâm lên đầu ... đám khí oán nghi ngút trần nhà nhạt một chút...

Đổng Thiên Tâm hài lòng: Cô vốn hùng cứu thế gì, chỉ là giúp chút chuyện nhỏ thế thôi. , cũng tệ nhỉ!

Tiểu kịch trường:

Một tiếng , Đổng Thiên Tâm ôm hộp đồ đạc, cửa công ty, kinh ngạc cảnh tượng mắt.

Lữ Ngọ mặc vest đen, giày da đen, tóc chải bóng loáng, đeo kính đen, găng tay trắng, bên cạnh một chiếc limousine Lincoln mạ vàng lấp lánh.

lúc giờ nghỉ trưa, cửa công ty đông nghẹt qua , tất cả đều tò mò hóng chuyện. Tổng giám đốc Hùng và Trưởng phòng tổng vụ cũng kẹt giữa đám đông, mặt đen như đáy nồi.

Đổng Thiên Tâm linh cảm điều bất , định đầu bỏ chạy, nhưng Lữ Ngọ phóng tới , cúi gập chín mươi độ: “Chủ nhân, đến kỳ hạn ba năm, kính mời gia chủ về nhà!”

Đám đông xung quanh ồ lên: “Wow!!!”

Tiểu Lưu bên cạnh, cằm như rớt xuống: “Cái, cái, cái … Cô, cô cô … wow…”

“Đừng hiểu lầm, là…” Đổng Thiên Tâm nghiến răng nghiến lợi, : “Là bạn , một diễn viên quần chúng ở Hoành Điếm. Xe và quần áo đều là đồ thuê cả, hahaha… Làm thế chỉ để tạo bất ngờ cho thôi, hahaha…”

Vừa , Đổng Thiên Tâm thụi một cú Lữ Ngọ, hạ giọng gắt: “Anh hả?!”

Lữ Ngọ bày vẻ mặt vô tội: “ chỉ theo chỉ thị của Điện hạ Mang Trú thôi.”

“Hả?!”

Cánh cửa xe Lincoln rầm một tiếng bật mở, một tấm t.h.ả.m đỏ từ trong xe cuộn tròn lăn , lăn lông lốc, lăn lông lốc, và một cách kỳ diệu nào đó, dừng ngay chân Đổng Thiên Tâm.

Đổng Thiên Tâm giật giật khóe mắt, cô thấy Mang Trú, đang mặc áo dài trắng như tuyết, bước từng bước tấm t.h.ả.m đỏ, tiến thẳng về phía cô. Khuôn mặt tuấn tú của còn rực rỡ, mê hoặc hơn cả ánh sáng vàng chói lóa từ chiếc xe sang trọng.

Mang Trú thậm chí còn chắp tay lễ, cúi đầu với vẻ cung kính hiếm thấy, giọng đột nhiên trở nên trịnh trọng hơn hẳn: “Chủ nhân, đến đón ngài về nhà.”

Đám đông xung quanh hét lên chói tai, Tiểu Lưu ôm mặt, suýt thì ngất xỉu.

Đổng Thiên Tâm phát điên: “Các … rốt cuộc… đang cái quái gì ?!”

Mang Trú rút điện thoại lướt: “Trên mấy video mạng đều diễn thế . Đây là quy trình bắt buộc khi nghỉ việc. Có vấn đề gì ?”

Lữ Ngọ phá lên, tiếng to đến mức rung cả trời đất.

Đổng Thiên Tâm cứng đờ, c.h.ế.t , hóa đá, tan vỡ.

Nhiều năm , công ty vẫn lưu truyền một truyền thuyết: Tiểu Đổng ở văn phòng hậu cần thực chất là chủ nhân của một vương quốc nào đó, và việc cô từ chức là để trở về nhà thừa kế ngai vàng.

 

Loading...