Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 21: 30 triệu tài sản thừa kế!
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:37
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ba giờ chiều, Đổng Thiên Tâm gặp cha của Dương Hi trong văn phòng của Lữ Ngọ. Điều bất ngờ là, cha của Dương Hi đang xem buổi phát sóng trực tiếp của Cát Dương Chỉ Chỉ.
Lữ Ngọ cầm một ly cà phê, bên cạnh cùng xem, thỉnh thoảng giải thích những thuật ngữ thường dùng trong các buổi phát sóng trực tiếp cho cha của Dương Hi.
Đổng Thiên Tâm đổ mồ hôi lạnh. Cảnh tượng cha Dương Hi suy sụp tinh thần khi gặp Cát Dương Chỉ Chỉ hai ngày vẫn còn in đậm trong tâm trí. Lữ Ngọ mà mạo hiểm như thế ?
quan sát một lúc, Đổng Thiên Tâm phát hiện điều kỳ lạ. Cha Dương Hi dù rơi nước mắt nhưng tâm trạng định hơn nhiều so với hôm . Thậm chí, đôi khi thấy những câu thú vị của Cát Dương Chỉ Chỉ, họ còn bật , biểu hiện đầy tự hào.
Đổng Thiên Tâm quen thuộc với trạng thái . Nhiều năm , khi cô xem ảnh chụp của cha , điều cô nhớ nhất là nỗi đau ngày hôm mà là những nụ rạng rỡ khi họ còn sống.
Nỗi đau mất sẽ bao giờ phai nhạt, nhưng nó thể bao bọc bởi những ký ức hạnh phúc. Nỗi buồn đ.â.m thấu tâm can ngày nào, qua dòng thời gian, dần trở nên mềm mại và trong suốt, như một viên kẹo pha lê sáng lấp lánh cất giấu sâu trong trái tim.
Ngẩng đầu lên, sẽ thấy bầu trời từng ngắm cùng cha , mỗi mùa hè, làn gió mang theo hương hoa dành dành mà yêu thích, cửa hàng nước giải khát vẫn còn bán những que kem cha từng lén ăn, và từ góc phố vọng tiếng hát ru quen thuộc. Mỗi khoảnh khắc , hương vị của viên kẹo trong cổ họng trào dâng, đắng ngọt, tiếc nuối hoài niệm... một viên kẹo sẽ chẳng bao giờ tan hết trong suốt cuộc đời.
Trạng thái của cha Dương Hi bây giờ giống như Dương Hi từ lâu .
Mang Trú cũng nhận điều , dùng ánh mắt hiệu cho Lữ Ngọ hỏi nhỏ: “Cậu dùng cây vong ưu ?”
Lữ Ngọ trả lời: “ nghĩ Dương Hi cũng mong cha sống .”
Đổng Thiên Tâm lúc mới nhớ đến đống cỏ khô Lữ Ngọ rải ở đồn cảnh sát hôm đó...
“Cây hoàng hoa thái, còn gọi là cây vong ưu.” Tả Bách thì thầm: “Nó chứa nhiều lecithin, cho việc cải thiện và tăng cường chức năng não, nên còn gọi là ‘món ăn bổ não’.”
Đổng Thiên Tâm: “...”
Mặc dù Tả Bách giải thích hợp lý, nhưng hành động của Lữ Ngọ hôm đó quá phi khoa học.
Lữ Ngọ : “Cha Dương Hi đến đây là hỏi cách kiện những tài khoản mạng từng bôi nhọ Dương Hi.”
Đổng Thiên Tâm: “Có kiện ?”
Lữ Ngọ: “Chứng cứ khó thu thập. Có thể kéo dài nhiều năm mà chẳng kết quả, chi phí luật sư cũng cao.”
Tả Bách: “Cần bao nhiêu thể...”
Thư ký bước gõ cửa, đưa cho Lữ Ngọ một bảng chi tiết chi phí khởi kiện vụ án dân sự. Đổng Thiên Tâm liếc qua, khỏi ngỡ ngàng.
Lữ Ngọ như chồn chúc Tết gà, tận tình giải thích từng khoản phí cho hai ông bà. Hai mà gật gù liên tục. Cha của Dương Hi lấy chiếc thẻ ngân hàng Dương Hi để , run run đưa cho Lữ Ngọ.
“Con , chúng tin , bao nhiêu thì là bấy nhiêu! Trong thẻ 10 vạn đồng do con trai để , thẻ tên , mật khẩu , dùng hết luôn! Dù thế nào cũng đòi công bằng cho con !”
“Không cần nhiều thế .” Lữ Ngọ trả thẻ cho ông: “Ông kỹ , chỗ ghi rõ ràng, tổng cộng 65 tệ 7 hào 9 xu, còn giảm giá nữa, đưa 50 tệ là .”
Cha Dương Hi ngạc nhiên: “Cái... cái công ty luật lớn như , bao nhiêu giúp chúng kiện mà chỉ 50 tệ thôi ?”
“Chúng kiếm tiền từ khoản phạt của những tài khoản mạng đó, ít nhất cũng mấy trăm ngàn. Đây là một vụ lớn, công ty luật lớn như chúng thể ăn thua lỗ!”
Lữ Ngọ như rót mật tai, cha Dương Hi tin tưởng, lấy một tờ 50 tệ nhàu nhĩ. Lữ Ngọ nhận tiền, hóa đơn, thủ tục, lấy dấu vân tay, cuối cùng còn bảo thư ký mua hai vé tàu cao tốc hạng thương gia, thuê xe đưa hai ông bà ga, rằng đây là dịch vụ cho khách hàng.
Tả Bách bảng chi phí, hỏi: “Cậu bớt mất vài con 0 ?”
Lữ Ngọ trả lời: “Vụ sức ảnh hưởng lớn, thể nâng cao danh tiếng của văn phòng luật Long Đằng, đáng giá hơn việc đổ hàng triệu quảng cáo. Đây đúng là một vụ lớn.”
Tả Bách đẩy kính, : “Quả nhiên thể mặt mà bắt hình dong, ngờ là .”
Lữ Ngọ: “... Sao câu như đang c.h.ử.i ?”
Đổng Thiên Tâm bật .
lúc là giờ chiều, Lữ Ngọ bày cả một bàn tiệc: sandwich cá hồi xông khói, bánh scone giăm bông phô mai, bánh tart việt quất nóng hổi, bánh macaron hạnh nhân, bánh ngọt matcha đậu đỏ, trắng hương vanilla, ô long vị đào. Bộ ấm chén bằng sứ trắng tinh tế và thanh nhã, kết hợp với hoa hồng bày khắp nơi, mùi thơm ngọt ngào tràn ngập cả phòng. Một cái hắt cũng thể tỏa ba cân đường bột.
Biểu cảm của Tả Bách thật khó thành lời, còn Mang Trú thì mặt lạnh tanh xa tít, Đổng Thiên Tâm chọn một chiếc bánh tart, c.ắ.n một miếng suýt nghẹn c.h.ế.t vì ngọt.
Lữ Ngọ ăn ngon lành: “Xét thấy gần đây sự phát triển của Mang Trú điện hạ... ừm, ý là tiến bộ vượt bậc, khi gia tộc Lữ thị bàn bạc nhiều , quyết định chuyển kỳ đ.á.n.h giá từ quý sang tháng. Mà hôm nay đúng dịp kiểm tra định kỳ!”
Nghe đến kiểm tra, Đổng Thiên Tâm ngay lập tức phấn chấn, thẳng lưng. Lữ Ngọ mời Mang Trú bước giữa văn phòng. Tả Bách định hỏi bài kiểm tra quan trọng đến mức nào thì thấy Lữ Ngọ rút một đóa hồng rực rỡ từ bình hoa, bắt đầu nhảy điệu tap dance vòng quanh Mang Trú.
Tả Bách: “... Bánh thêm thứ gia vị mờ ám nào ?”
Đổng Thiên Tâm: “Gia truyền đấy, nhà họ chuyên nhảy đồng.”
“...”
Đôi giày bóng loáng của Lữ Ngọ gõ lách cách, xoay tròn nhẹ nhàng, cánh hoa hồng bay tán loạn. Một vòng sáng quen thuộc của Trận Ngũ Đức hiện lên. Ánh tụ thành hình một con mèo trắng (khiến Tả Bách giật hít sâu một ), đó hóa thành một con rồng trắng khổng lồ, hình lung linh, vảy rực rỡ, đầu ngẩng cao phun sáng, đuôi dài uyển chuyển, cực kỳ hùng vĩ.
Chỉ vài giây , con rồng tan biến.
Tả Bách há hốc mồm, từ từ sang Đổng Thiên Tâm, ai ngờ Đổng còn kinh ngạc hơn: “Wow, hóa thực sự nuôi một con rồng !”
Mang Trú liếc xéo: “Nhảm nhí.”
Trận Ngũ Đức hiển thị các giá trị kiểm tra: [Nhân: 30.66%, Nghĩa: 32.87%, Lễ: 33.02%, Trí: 30.33%, Tín: 38.09%]
Các chỉ thậm chí còn cao hơn buổi sáng.
Lữ Ngọ đến nở cả hoa mặt, búng tay một cái, Trận Ngũ Đức biến thành một biểu ngữ lớn:
[Sau khi tính toán, tháng Đổng Thiên Tâm thể nhận 30 triệu tài sản thừa kế! Thông báo chính thức hiệu lực. (Sẽ chuyển khoản trong 5 ngày việc)]
Cằm của Tả Bách rớt xuống, Đổng Thiên Tâm ngẩn như tượng.
Lữ Ngọ vung tay, hoa hồng bay lên cả phòng, tạo thành một cơn mưa hoa tuyệt .
“Ba mươi triệu! Ba mươi triệu!! ba mươi triệu ! Hahahaha!” Đổng Thiên Tâm vui sướng hét lên, tay chân lóng ngóng, chạy lòng vòng mấy vòng, bất ngờ ôm chầm lấy Tả Bách một cái thật chặt.
Tả Bách: “Cô gì ...”
Đổng Thiên Tâm vỗ mạnh lưng Tả Bách, đó dang tay hò reo lao về phía Mang Trú. Mang Trú giật , lùi nửa bước nhưng tránh kịp, Đổng ôm gọn lòng. Cả cứng đờ, lông tơ dựng hết lên: “Buông !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-21-30-trieu-tai-san-thua-ke.html.]
Sau đó, Đổng chạy tới chỗ Lữ Ngọ. Lữ Ngọ dang tay chờ đón, nhưng Đổng bất ngờ dừng , cơn mưa hoa, cô bắt đầu bài phát biểu nhận giải thưởng: “Có thành công hôm nay, đầu tiên cảm ơn cha , đó là cảm ơn các chị em thương ở đồn cảnh sát Hương Châu! cũng cảm ơn giáo sư Tả Bách từ Đại học Bách Đảo!”
(Tả Bách: “ từ chối nhận lời cảm ơn!”)
“Và cuối cùng...” Đổng sang Mang Trú giơ ngón cái: “Mang Trú, là con rồng tuyệt vời nhất thế giới!”
Mang Trú sững , mở miệng định nhưng thốt nên lời, đầu , tai đỏ bừng.
Lữ Ngọ vẫn giữ tư thế dang tay: “Này!”
“Còn luật sư Lữ nữa.” Đổng Thiên Tâm Lữ Ngọ, mắt sáng long lanh: “ nhờ một việc.”
Lữ Ngọ: “Hả?”
“Lấy 5 triệu từ tài sản thừa kế quyên cho nền tảng phát trực tiếp, yêu cầu họ giữ tài khoản của Dương Hi.”
Câu dứt, Mang Trú, Lữ Ngọ và Tả Bách đều sững sờ.
“Cát Dương Chỉ Chỉ từng tồn tại thế giới . Đừng để biến mất một cách cô đơn.” Đổng Thiên Tâm ánh mắt sáng rực: “Cậu còn nữa, nhưng vẫn nên ở .”
Cánh hoa hồng cuối cùng rơi xuống, gió ngoài cửa sổ thổi bay mái tóc của Đổng Thiên Tâm, ánh nắng vàng chiếu , cô trông như hòa một với mặt trời.
Tả Bách cảm thấy mắt cay cay, khẽ một câu chỉ thấy: “Cảm ơn.”
Lữ Ngọ nụ của Đổng hoa cả mắt, vội dụi mắt, sang thấy Mang Trú đang Đổng Thiên Tâm đăm đăm, ánh mắt lấp lánh, khóe miệng nhếch lên một nụ . Nụ chỉ thoáng qua, lẽ chính Mang Trú cũng nhận .
“Chậc, chỉ là chút vàng bạc ngoài , gì mà quá.” Giọng Mang Trú vẫn tỏ vẻ khó chịu, nhưng ánh mắt và bầu khí ...
Lữ Ngọ giật : C.h.ế.t , ?!
Tiểu kịch trường:
10 giờ tối, Lữ Ngọ trong chăn, càng nghĩ càng thấy đúng. Anh cân nhắc mãi, lập một nhóm chat, kéo tất cả 18 trưởng lão họ Lữ , đặt tên nhóm là “Tổ nghiên cứu vấn đề trọng đại của điện hạ Mang Trú”.
Mười tám vị trưởng lão tuổi cao, giờ thì đang xông hương, thì dưỡng sinh, thì nhập định, thì ngủ, chẳng ai trả lời tin nhắn của Lữ Ngọ.
[Lữ Ngọ (tộc trưởng tạm quyền)]: Xin hỏi các vị trưởng lão, trong lịch sử hàng vạn năm của tộc Chúc Long, ghi chép nào về việc kết hôn với ngoài tộc ?
Câu hỏi ném , những vị trưởng lão đang giả c.h.ế.t lập tức như nấm mưa, lượt xuất hiện.
[Trưởng lão 6]: Đếm xuể!
[Trưởng lão 18]: Chuyện Chúc Long kết hôn với yêu tộc chỉ đề cập sơ sài trong cổ thư, rõ ràng, thực chẳng bằng chứng.
[Trưởng lão 17]: Còn cần bằng chứng gì? Dòng m.á.u của Chúc Long mạnh mẽ bất thường, từ xưa đến nay là đối tượng liên hôn mà các yêu tộc khao khát nhất, tranh giành đến sứt đầu mẻ trán!
[Trưởng lão 17]: Tộc Chúc Long quả thật mê hồn! Nhất là nguyên , đến mức trời đất cảm thán, quỷ thần cũng rơi lệ! Yêu tộc nào thấy mà ngẩn ngơ chứ?
[Trưởng lão 4]: Các từng câu chuyện yêu hận tình thù giữa Chúc Long, Cửu Vĩ Hồ và Thao Thiết ? Tình tiết đầy bi thương, sâu sắc và ly kỳ, vượt xa bộ phim thần tượng lâm li sướt mướt.
[Trưởng lão 15]: Đi , là tin đồn bịa đặt ! Tộc Chúc Long là một đời một , đến c.h.ế.t đổi, lấy chuyện tình tay ba chứ?
[Trưởng lão 8]: Haiz, thì là si tình, thì là cứng đầu. Tộc Chúc Long sống mấy nghìn năm, cả đời chỉ một bạn đời, nhưng cực kỳ khó khăn trong việc sinh con. Tỷ lệ sinh sản gần như bằng !
[Trưởng lão 10]: , tỷ lệ sinh thấp kinh khủng. Chỉ sơ suất một chút thôi, khiến cho Điện hạ Mang Trú trở thành con cháu duy nhất, còn ngủ suốt cả ngàn năm. Nếu nhờ tộc Hoạn Long kiên trì bảo vệ, tộc Chúc Long khi tuyệt chủng !
[Trưởng lão 13]: Kết hôn với ngoại tộc cũng là vấn đề lớn. Chúc Long vốn mang thần, nhưng khi kết hôn với yêu tộc, huyết thống Chúc Long ngày càng pha tạp. Con cháu sinh thường là nửa thần nửa yêu, sức mạnh suy giảm nghiêm trọng, thậm chí còn mang trong những loại yêu lực kỳ lạ khó hiểu, loạn hết cả lên!
Cả một loạt tin tức ồ ạt đổ tới khiến Lữ Ngọ hoa cả mắt, tim đập loạn xạ. Hắn vất vả lắm mới chen một câu: [Ý là, tộc Chúc Long thể kết hôn với ngoại tộc ?]
[Trưởng lão 18]: Tiểu Lữ, câu hỏi của thật cổ hủ! Hôn nhân tự do, yêu đương tự do, hiểu ? Thời đại nào hả!
[Trưởng lão 4]: Ngay cả cách đây mấy nghìn năm cũng thôi. Đối với tộc Chúc Long, chỉ cần hai bên thực lòng yêu thương , thì chủng tộc thành vấn đề, tuổi tác cũng chẳng trở ngại.
[Trưởng lão 1]: Nói nhảm! Đó là Chúc Long! Họ ở bên ai thì ai dám quản? Ai thể quản?
[Lữ Ngọ (tộc trưởng tạm quyền)]: Vậy với nhân tộc thì ?
[Trưởng lão 5]: Trường hợp nhân tộc là đau đầu nhất. Tuổi thọ giữa nhân tộc và long tộc chênh lệch quá lớn. Thường thì nhân tộc sống hết đời, để long tộc chìm trong u sầu, cuối cùng đau buồn đến mức thành bệnh, trầm cảm mất!
[Trưởng lão 5]: Tỷ lệ sinh càng thấp hơn!
[Lữ Ngọ (tộc trưởng tạm quyền)]: (Rùng )
[Trưởng lão 1]: Thật cũng thể trách tỷ lệ sinh sản. Nói công bằng, vấn đề lớn nhất vẫn là tỷ lệ tổn thất chiến đấu của tộc Chúc Long quá cao.
Trong nhóm đột nhiên im lặng, chỉ còn một trống kỳ quái.
Rất lâu ...
[Trưởng lão 18]: Cho dù tộc Chúc Long kết hôn với ai, kết cục cuối cùng đều là BE. Tộc Chúc Long sứ mệnh riêng gánh vác. Ở điểm , lẽ bạn đời mới là lựa chọn nhất.
[Lữ Ngọ (tộc trưởng tạm quyền)]: Ý là ?!!!!
[Trưởng lão 18]: Ý là Điện hạ Mang Trú tỉnh thời điểm , hẳn lý do, nhưng chắc chắn lý do đó vì “lụy vì tình”.
[Trưởng lão 18]: Ngủ đây.
[Trưởng lão 1]: +1
[Trưởng lão 2]: +2
...
[Trưởng lão 17]: +N
Lữ Ngọ cuộn trong chăn giường, hai mắt mở to tròn xoe, thể ngủ .