Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 20: Sẵn sàng trở thành phú bà thôi, sen ơi!

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:36
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi Đổng Thiên Tâm thức dậy, đồng hồ điểm chín giờ sáng. Dù chỉ ngủ đến năm tiếng, nhưng kỳ lạ , tinh thần cô vẫn .

Hôm nay trời , ban công , bầu trời trong xanh một gợn mây, biển mây mênh m.ô.n.g bất tận. Trên lan can, hơn chục chậu cây sen đá bằng nhựa lấp lánh ánh mặt trời.

Đổng Thiên Tâm xách một chiếc bình tưới nhỏ, cẩn thận tưới từng chậu một, thỉnh thoảng dùng cọ nhỏ quét lớp bụi bám bề mặt sen đá.

“Tiểu T.ử , bé đúng là lười vệ sinh nhất đấy. Nhìn xem Tiểu Hồng và Tiểu Lục kìa, ngày nào cũng sáng bóng như gương. Còn bé, ba ngày quét bụi trông nhếch nhác thế . Còn nữa, Tiểu Lam, bé gần đây phai màu quá đáng đấy. Khi xưa bé hứa là phơi nắng mười năm cũng phai, thế mà giờ một năm gần biến thành Tiểu Lục !”

“Chúng thật vất vả mới sống trong căn biệt thự lớn như thế , mặt hướng biển, xuân về hoa nở. Cuộc sống tươi chỉ mới bắt đầu thôi. Dù các bé cây thật, nhưng chúng cũng là kết tinh của công nghệ nhân loại, tranh giành một chút tự hào cho chợ nhỏ Nghĩa Ô chứ!”

“Các bé học tập Mang Trú. Thân là một con rồng, chỉ ấm ức co ro trong chiếc ổ mèo bé nhỏ, mà còn thích nghi với khổ sở của sinh hoạt bình thường như ăn uống, vệ sinh, ngủ nghỉ. Khổ đến thế mà nó vẫn kiên cường nỗ lực thăng cấp…”

“Khoan !”

Đổng Thiên Tâm đột nhiên nhớ chuyện gì, bèn rút điện thoại, mở ứng dụng Thăng Long xem: [Dữ liệu tăng trưởng của Trận Ngũ Đức: Nhân: 29,45%, Nghĩa: 31,67%, Lễ: 30,02%, Trí: 29,99%, Tín: 35,88%]

Từng mục dữ liệu đều d.a.o động quanh mức 30%.

Đổng Thiên Tâm nuốt nước bọt, vỗ vỗ ngực, nhịn cất tiếng lớn. Cô xách bình tưới nước xoay vòng vòng trong niềm vui sướng: “Vận may đến ~ những ngày ~ vận phân rồng ~ đúng, vận may rồng đến , cản cũng cản ~ lala~ là sen của con rồng bỗng chốc trở nên giàu sụ ...”

Điệu nhảy và bài hát của cô đột ngột dừng . Mang Trú từ khi nào cửa, tựa lưng khung cửa, cô với đôi mắt đen láy tựa ngọc thạch.

Đổng Thiên Tâm: “Chào…buổi sáng.”

Mang Trú: “Chẳng còn sớm nữa .”

“…Anh đây từ bao giờ ?”

“Từ khi ấm ức co ro trong ổ mèo.”

“……”

Đổng Thiên Tâm mặt chỗ khác: “Trời hôm nay nhỉ.”

từng ấm ức.” Mang Trú nhấn mạnh: “Tộc Chúc Long, từ đến nay rơi lệ.”

“Hiểu, hiểu!” Đổng Thiên Tâm gật đầu lia lịa, tiếp tục tưới nước cho đám sen đá, lầm bầm: “Cũng chẳng là ai từng tộc Chúc Long thải phân, mà giờ đây mỗi ngày hết sạch một cuộn giấy vệ sinh…”

“Mau câm miệng, Đổng Thiên Tâm!”

“Ý là, chúng nên phát triển bền vững, bảo vệ môi trường, lãng phí giấy nữa nha.”

“… Cô sắp tưới úng rễ của đám cây đó đấy.”

Đổng Thiên Tâm méo mặt: “Mang Trú điện hạ, đây đều là sen đá giả, để trang trí mà thôi.”

Mang Trú chỉ chậu Tiểu Hồng: “Cái cũng giả ?”

Đổng Thiên Tâm cúi kỹ, sửng sốt.

Tiểu Hồng vốn là một chậu sen đá đỏ, hình dáng giống một chùm hoa đỏ. Chất liệu là nhựa cây, màu sắc trong suốt, giá cả cũng rẻ. giờ đây, bên rìa chậu Tiểu Hồng mọc một mầm cây non, mầm năm chiếc lá nhỏ xíu, còn ngọn một nụ hoa bé xinh.

Nụ hoa đọng một giọt sương, nhẹ nhàng lay động trong gió, yếu ớt nhưng tràn đầy sức sống.

Đổng Thiên Tâm kích động đến mức giọng cũng lệch : “Nó sống ! tưới nước, thế mà nó sống ! Nó mọc lá, mọc nụ hoa, nó sắp nở hoa !”

Mang Trú: “Chỉ là một bông hoa thôi… Cô vui đến ?”

“Nó là thứ duy nhất nuôi sống ngoài đấy!” Đổng Thiên Tâm nhảy cẫng lên: “Cuối cùng cũng nuôi một cái cây thật ! Hoa của sắp nở !”

Bấy giờ, đôi mày của Mang Trú khẽ nhíu , ánh mắt chằm chằm chồi hoa bé xíu. Anh thể tin nổi, Đổng Thiên Tâm dám đem so sánh với một đóa hoa tầm thường!

Chồi hoa mỏng manh run rẩy, những giọt sương đọng lá rơi xuống chậu đất bên .

“Đóa hoa !” Mang Trú quả quyết.

“Không thật!” Đổng Thiên Tâm gật gù đồng tình, bắt đầu lẩm bẩm: “Nhìn chồi hoa nhỏ xíu, yếu ớt thế chắc chắn là thiếu dinh dưỡng. Có nên bón phân nhỉ? Hay lấy lòng đỏ trứng thối vỏ đậu nghiền nhuyễn tưới cho nó chút phân hữu cơ đây?”

Mang Trú cô im lặng, đôi mắt đen như mực ánh lên vẻ khó hiểu.

Đổng Thiên Tâm vòng qua vòng bên chậu hoa, sờ nhưng dám, reo lên phấn khích: “Nhìn xem! Hình như hoa năm hoặc sáu cánh, mà trông giống đóa hoa đỏ xuất hiện trong mấy bộ phim anime nữa. Thật sự !”

Mang Trú chăm chú chồi hoa một lúc, cất lời, giọng điềm tĩnh: “Đóa hoa trông giống như Đình Ninh.”

“Đình Ninh? Là thứ gì ?” Đổng Thiên Tâm nghiêng đầu, vẻ mặt đầy nghi hoặc.

“Truyền thuyết kể rằng, dãy núi Chung Sơn bảy ngọn núi, trong đó hai ngọn đối xứng như đôi tai gấu. Tại núi Hùng Nhĩ, vùng đất cháy suốt ngàn năm, chỉ duy nhất một loài cây thể sinh trưởng. Cây tựa như một nhành rau dền đỏ, gọi là Đình Ninh. Hoa Đình Ninh hút tà khí, độc tố mạnh, tuyệt đối thể ăn .”

“Gì cơ? Loài hoa thể hút tà khí ư?!” Đổng Thiên Tâm sửng sốt.

Mang Trú nhướng mày, giọng trầm : “Một đóa hoa bình thường mà thôi, chỉ là vẻ ngoài giống với Đình Ninh.”

Nghe , Đổng Thiên Tâm thở phào nhẹ nhõm, phẩy phẩy tay: “Vậy cũng chẳng cả! Trên đời hàng triệu loài cây cỏ, trông giống chút cũng gì lạ.” Mang Trú đột nhiên im lặng, ánh mắt sắc bén rời khỏi cô. Cái khiến Đổng Thiên Tâm rùng , nổi hết cả da gà. Cô sờ mặt, ngập ngừng: “ mới thức dậy, còn rửa mặt…”

Mang Trú hờ hững cất giọng: “Cô năm nay bao nhiêu tuổi?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-20-san-sang-tro-thanh-phu-ba-thoi-sen-oi.html.]

“Đổng Thiên Tâm: “Hỏi tuổi tác của con gái nhân loại là bất lịch sự lắm nhé!”

“Nhìn vẻ quá sáu mươi !”

Đổng Thiên Câm điên cuồng vỗ ngực, suýt chút nữa là thở nổi.

Con rồng ngốc ăn đấy hả?!

Mang Trú chằm chằm Đổng Thiên Tâm, trong lòng đầy thắc mắc: Ở thế giới 2D, tà khí hung hãn, tàn bạo đến mức ngay cả vảy của Chúc Long cũng thể chống đỡ. Dù Đổng Thiên Tâm là hậu nhân của gia tộc Hoạn Long, tâm cảnh thanh tịnh, nhưng cuối cùng cũng chỉ là phàm. Làm thể liên tục thanh tẩy tà khí mà ảnh hưởng chút nào?

Tương truyền trong nhân loại, những tâm lực mạnh mẽ thể thanh tẩy tà khí trời đất, nhưng những như thường là bậc nhân sĩ trăm tuổi, trải qua đủ ấm lạnh thế gian, thăng trầm bi hoan ly hợp. Còn cô gái trẻ như cô, sức vóc yếu ớt, thể đạt đến cảnh giới như thế?

Mang Trú càng nghĩ càng thấy mâu thuẫn, bèn hỏi: “Làm thế nào cô thanh tẩy tà khí đó?”

Đổng Thiên Tâm: “Đơn giản thôi.”

Cô giơ tay, phất nhẹ: “Chúng lời thì đ.á.n.h mông.”

“…Hả?”

Đổng Thiên Tâm: “Có lẽ là nhờ kinh nghiệm thanh tẩy đầu, nên đó quen tay thôi.”

tiếp: “Nói trắng , dù là tà khí ác khí, chúng đều cùng một chiêu trò: dụ dỗ lòng , khiến chúng tự đ.á.n.h bại chính .”

Mang Trú: “Ý cô là gì?”

Đổng Thiên Tâm: “Lần đầu thanh tẩy, chúng dùng cách để một ký ức thời thơ ấu.”

Cô đặt ấm nước xuống, chậm rãi : “ thấy ngày bố rời . Họ c.h.ế.t để cứu .”

Ánh mặt trời yên lặng rọi xuống ban công, những chậu cây giả rực rỡ, một giọt nước lăn khỏi lá nhỏ màu đỏ.

Mang Trú: “…Gì cơ…?”

Đổng Thiên Tâm: “Khi đó chỉ mới năm tuổi, quá nhỏ để nhớ rõ chi tiết. Đại khái nhớ bố lái xe đưa du lịch. Có động đất, đường sụp, cả nhà rơi xuống vách núi. Trời mưa to, gặp cả lũ bùn đất. Bố dùng tay nâng lên. Rồi bất ngờ, một con chim lớn xuất hiện, túm lấy cánh tay và bay lên.”

“Vậy là cứu.”

“Khi bay lên, ngoảnh một , vẫn thấy gương mặt của bố . Họ , họ lớn tiếng gọi, bảo : ‘Tiểu Thiên Tâm, hãy sống thật kiên cường!’”

Đổng Thiên Tâm vẫn giữ nụ môi, đôi mắt sáng long lanh: “Đám tà khí đó để xem ký ức , chắc hẳn sụp đổ tinh thần. Thật nực ! Năm đó, lúc tìm thi hài của bố , sụp đổ. Nhìn họ đưa lò hỏa táng, sụp đổ. Đặt bình tro cốt xuống mộ phần, cũng sụp đổ. Chỉ là một đoạn ký ức, sợ nó chắc?”

Mang Trú siết chặt nắm tay, thốt nên lời.

Đổng Thiên Tâm càng tươi hơn: “Anh đừng vẻ mặt đó, thể sống , và sẽ sống .”

Nói xong câu , cô dựa lan can đài ngắm cảnh, đôi chân mang dép lê vàng khẽ đan . Vốn dĩ cô cao, khoác thêm một chiếc áo phông màu hồng rộng thùng thình, cánh tay và đôi chân gầy gò của cô trông càng nhỏ nhắn hơn. Ánh nắng buổi sớm nhẹ nhàng rọi lên khuôn mặt cô, phía là đại dương mênh m.ô.n.g trải dài vô tận. Hôm nay tuy chút gió, nhưng thời tiết lạnh. Mồ hôi lấm tấm bên tóc mai, gò má cô ửng hồng, cả như đang phát sáng.

Mang Trú thoáng nhớ hình ảnh thời thơ ấu của tộc Hoạn Long mà từng gặp. Khi , họ đều mang dáng vẻ tiên phong đạo cốt, lạnh lùng cao ngạo, như thuộc về thế gian . Hoàn khác với Đổng Thiên Tâm.

Đổng Thiên Tâm ấm áp, kiên cường và chân thực. Cô đôi khi bốc đồng, thường bừa, tính khí , khá cố chấp. phần lớn thời gian, cô như một mặt trời nhỏ tràn đầy sức sống.

Một như , từng quá khứ như thế...

Tim Mang Trú vô cớ đập loạn hai nhịp, như thể bóp nghẹt, đau nhói.

Đổng Thiên Tâm nhíu mày, bật : “Này, , lén khác là hành động ho .”

Mang Trú giật , đúng lúc mới thấy tiếng thở đều đều của Tả Bách.

Tả Bách bước từ từ ban công, ho khan một tiếng, rõ ràng là tự nhiên: “Chào buổi sáng.”

Đổng Thiên Tâm vẫy tay: “Giáo sư Tả tối qua ngủ thế nào ?”

“Cũng tạm .” Tả Bách đẩy gọng kính, nhịn liếc sang Mang Trú, biểu cảm kỳ quái khó xử: “Anh... ừm... hôm nay trông cũng khá giống con đấy.”

Mang Trú: “...”

Đổng Thiên Tâm: “Phụt!”

Tả Bách như thể gì, lúng túng hồi lâu vẫn tìm chủ đề, đành bước nhà. Vừa , lấy tay ấn huyệt thái dương, lẩm bẩm liên tục: “ chắc chắn là do áp lực quá độ dẫn đến rối loạn chức năng thần kinh tự chủ, căng thẳng hệ thần kinh trung ương, bất thường chất dẫn truyền thần kinh, cơ chế tự vệ tâm lý phát động, gây ảo giác. Tất nhiên cũng loại trừ khả năng tổn thương thực thể não, cần kiểm tra diện... lảm nhảm lảm nhảm...”

“Xem tinh thần của Giáo sư Tả vẫn định lắm.” Đổng Thiên Tâm chống tay chọc nhẹ Mang Trú: “Hay là thử biến thành mèo nữa ?”

Mang Trú nhíu mày: “Cái gì?”

“Tối qua lo Tả Bách quá đau buồn, cố ý biến thành mèo dọa bất tỉnh, chẳng thế ?” Đổng Thiên Tâm nháy mắt.

Mang Trú giật giật chân mày hai cái, xoay bước thẳng về phòng khách.

Đổng Thiên Tâm ôm bụng, cố nhịn : cô phát hiện Mang Trú khi ở hình dạng con còn thú vị hơn khi mèo.

Tiểu kịch trường:

Mang Trú bàn ăn, bực bội nhai ngấu nghiến đồ ăn dành cho mèo. Lần đầu tiên gặp Đổng Thiên Tâm, cô một đám oán khí bao vây, sợ hãi run rẩy, trông hệt như một con thỏ nhỏ bất lực. Bây giờ, Mang Trú cảm thấy ngày mắt đúng là mù thật. Đổng Thiên Tâm là thỏ, mà là một con hồ ly đội lốt thỏ, láu cá tinh quái!

 

Loading...