Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 19: Tặng anh một đoá hoa nhỏ màu đỏ

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:35
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơ hội chỉ đến một , thể để lỡ! Đổng Thiên Tâm quyết đoán lao về phía Mang Trú.

Phía , mưa hoa đen càng lúc càng dày đặc, che kín trời đất, cuộn xoáy dữ dội. Đổng Thiên Tâm theo phản xạ nhắm chặt mắt, cắm đầu lao tới. Một lúc , thấy động tĩnh gì, cô mở mắt ... Chuyện quái quỷ gì đây? Những đóa hoa đen hung ác dừng hẳn tấn công, chỉ lơ lửng đập cánh nhỏ xung quanh cô.

Trong tay cô, đóa hoa đỏ nhỏ rung rinh những cánh hoa đỏ thắm, tỏa ánh sáng dịu dàng, tựa như ngọn đèn duy nhất trong vực thẳm vô tận, thu hút sinh vật giữa bóng tối đến mức thể cưỡng . Tất cả những đóa hoa đen đều đóa hoa đỏ khuất phục.

Mưa hoa đen tách , mở đường. Đổng Thiên Tâm thấy Mang Trú và kẻ mặt đang chiến đấu kịch liệt. Cả hai đều nhận điều bất thường, lập tức ngừng tay, kinh ngạc cô.

Đổng Thiên Tâm chống tay hông bên trái, tay giơ cao đóa hoa đỏ, đắc ý: “Chào, đến đây!”

Mưa hoa đen ngoan ngoãn xoay quanh cô, thậm chí còn tạo thành một vòng sáng bảo vệ mới.

Kẻ mặt gầm lên như dã thú: “Không thể nào!”

Mang Trú lập tức bay đến, lông mày dựng thẳng: “Cô trò gì nữa đây?!”

tặng cái .” Đổng Thiên Tâm cài đóa hoa đỏ lên n.g.ự.c Mang Trú, trái chỉnh , hài lòng: “Biểu hiện tệ, tặng một đóa hoa nhỏ màu đỏ, cố lên nhé!”

Mang Trú ngây . cảm nhận một luồng năng lượng trong trẻo, ấm áp từ nơi đóa hoa đang đặt truyền cơ thể. Giống với luồng sức mạnh mà quả cầu ánh sáng mang . Không, còn tinh khiết hơn, dịu dàng hơn nữa. Những vết thương cháy xém vảy bắt đầu khôi phục, làn da trơn láng dần hiện , những mảnh áo rách nát phát sáng rực rỡ. Một sức mạnh quen thuộc tụ trong lòng bàn tay , nóng lòng chờ bùng phát.

Đôi mắt vàng của Mang Trú bừng sáng, tung lên trung, mái tóc đen và áo quần trắng phấp phới trong ánh sáng chói lòa.

“Hạo âm đăng thiên, tụ lôi dĩ chính...Minh Đao, hiện!”

Tiếng sấm nổ vang trời, một thanh trường đao bằng vàng ngưng tụ từ điện quang rực rỡ giáng xuống, rơi thẳng tay Mang Trú. siết chặt đao bằng cả hai tay, c.h.é.m mạnh xuống!

Ầm!

Ánh sáng chói lòa bùng lên. Kẻ mặt thậm chí kịp kêu gào, nghiền nát thành tro bụi ngay tức khắc.

Ánh đao cuồn cuộn xuyên suốt gian, xé tan bóng tối.

Thanh trường đao hóa thành những mảnh ánh sáng lấp lánh, tan biến. Mang Trú hạ xuống bên cạnh Đổng Thiên Tâm. Đôi mắt cô lấp lánh ánh sáng: “Đó là đao gì ? Ngầu quá !”

Mang Trú ngẩng cao cằm: “Đó là Minh Đao, tộc Chúc Long rèn từ đá Âm Sơn, là vũ khí định mệnh của .”

“Vậy cái thứ mặt đó là gì thế?”

“Chỉ là một tà vật nhỏ bé, hấp thu một chút lệ khí. Một đám ô hợp mà thôi.”

Chưa hết câu, gian mặt họ vặn vẹo, méo mó. Giữa hư xuất hiện một cánh cửa.

Một cánh cửa sắt trắng, rỉ sét.

Mang Trú nắm lấy Đổng Thiên Tâm, kéo cô lưng .

Cánh cửa sắt chầm chậm rơi xuống mặt họ. Tả Bách tới, gõ gõ kính mắt, trái thật lâu, giơ tay định gõ cửa.

Mang Trú kêu lớn: “Ngài Tả!”

Đổng Thiên Tâm vội vàng ngăn : “Phải cẩn thận đó!”

Tả Bách phớt lờ, thẳng tay gõ xuống.

Một lúc lâu , từ bên trong vang lên giọng : “Vào , cửa khóa.”

Đó là giọng của Cát Dương Chỉ Chỉ.

Đẩy cửa , họ thấy một căn phòng nhỏ. Một chiếc giường trải chăn gối gọn gàng, một tủ quần áo đơn sơ, một chiếc ghế, một bàn học nhỏ. Trên tường cạnh bàn dán đầy công thức toán học.

Dưới bàn là một cây máy tính để bàn. Trên bàn, giấy nháp chất thành đống cao ngất. Năm, sáu cuốn sách toán cao cấp nhét trong giá sách. Chính giữa bàn, đặt phẳng phiu một cuốn sổ bìa da màu đỏ tươi.

Cát Dương Chỉ Chỉ đang xổm tủ quần áo, lục lọi gì đó. vẫn đội bộ tóc giả màu xanh dương rẻ tiền, mặc đồng phục công nhân và dép lê, miệng lẩm bẩm: “Chờ chút, sắp tìm thấy ... Cuối cùng nó rơi nhỉ? Kỳ lạ thật.”

Đổng Thiên Tâm và Mang Trú đồng loạt sang Tả Bách: “Lần , là Cát Dương Chỉ Chỉ thật ?”

Kính của Tả Bách lóe sáng một tia: “Là .”

Cát Dương Chỉ Chỉ lục lọi hết tủ quần áo, chuyển sang ngăn kéo bàn học: “Sao mất nhỉ? Rõ ràng là một thứ quan trọng. Tại mất chứ?!”

Tả Bách hít một thật sâu: “Anh mất cái gì?”

Cát Dương Chỉ Chỉ khựng . ngoái đầu họ, khuôn mặt vẫn đeo chiếc mặt nạ giấy trắng trống rỗng: “ quên mất ... chắc chắn nó vẫn ở trong phòng !”

Nói xong, cúi đầu tiếp tục tìm kiếm.

Đổng Thiên Tâm mà đầu óc cuồng: “Chẳng lẽ thứ mất thẻ ngân hàng, quên cũng mật khẩu ngân hàng...rốt cuộc là cái gì? Mang Trú, đừng đơ đó, mau đây tìm cùng !”

Mang Trú khoanh tay, lùi một bước: “ mệt , cô cứ cố gắng .”

Đổng Thiên Tâm: “...”

Tả Bách đảo mắt quanh căn phòng, miệng lẩm bẩm nhanh điều gì đó. Đổng Thiên Tâm cứ tưởng đang lẩm nhẩm công thức toán học, cho đến khi thấy vài từ quen thuộc như: “25 quyển nháp”, “5 chiếc áo thun”... mới vỡ lẽ , Tả Bách đang đối chiếu danh sách đồ vật trong căn phòng.

Tài sản của Dương Hi ở thế giới thực kiểm kê kỹ lưỡng và ghi danh mục chi tiết. Chỉ cần so sánh các món đồ giữa hai thế giới, dù thêm bớt một món cũng sẽ nhận ngay, và món đồ chính là thứ “ quan trọng” mà Dương Hi đ.á.n.h mất.

Trí nhớ của Tả Bách đáng kinh ngạc, chỉ trong vài chục giây đối chiếu xong. Vẻ mặt đầy khó tin, khẽ : “Tất cả thứ đều khớp, thậm chí những món nhỏ như tất, bút, túi cũng sai lệch chút nào.”

“Vậy nghĩa là món đồ đó trong căn phòng , mà ở bên ngoài?” Đổng Thiên Tâm hỏi.

“Không! Nó vẫn ở đây, chắc chắn!” Cát Dương Chỉ Chỉ hét lớn. Mặt nạ của vẫn trắng trơn, nhưng Đổng Thiên Tâm thấy sự bướng bỉnh trong trống đó.

Đổng Thiên Tâm c.ắ.n ngón tay, lòng cảm thấy bực bội. Từ đầu tiên bước thế giới , Cát Dương Chỉ Chỉ đưa câu đố , nhưng manh mối cứ rời rạc, chẳng ăn khớp gì với ...

Tả Bách chậm rãi vòng quanh phòng, miệng lẩm bẩm: “Không thiếu thứ gì, thừa thứ gì, thứ đều ở đây, rốt cuộc là cái gì...”

Mang Trú cuối cùng cũng đưa một ý kiến ích: “Chẳng lẽ căn phòng cũng là một pháp trận, cần một trận nhãn mới phá ?”

Mọi thứ đều đủ...

Trận nhãn...

Trong đầu Đổng Thiên Tâm như vang lên một tiếng “tinh”, tựa như một bóng đèn sáng bừng chiếu rọi tất cả những điều cô từng thấy, từng : Câu đố ở thế giới hai chiều, cha của Dương Hi, lời kể của chủ tiệm, tin nhắn giữa Tả Bách và Cát Dương Chỉ Chỉ, cuốn sổ đỏ bìa mềm, bản ghi chép chi tiêu dày đặc, chiếc thẻ ngân hàng bỏ , phòng phát sóng trực tiếp của Cát Dương Chỉ Chỉ, và cả chiếc mặt nạ cùng bộ tóc giả mà bao giờ tháo ...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-19-tang-anh-mot-doa-hoa-nho-mau-do.html.]

Thì ...

Trong lòng Đổng Thiên Tâm hiện lên một đáp án, cảm thấy chút đau lòng. Cô bước đến, vỗ vai Cát Dương Chỉ Chỉ.

Cơ thể Cát Dương Chỉ Chỉ khẽ run lên, xoay , mặt nạ trống trơn đối diện với Đổng Thiên Tâm. Trên mặt nạ chỉ hai hốc mắt đen ngòm, nhưng gần thế vẫn thể thấy ánh mắt lớp mặt nạ.

Đổng Thiên Tâm đưa tay lên, nhẹ nhàng tháo chiếc mặt nạ của Cát Dương Chỉ Chỉ xuống. Phía lớp mặt nạ chỉ là một dải pixel mờ ảo, như một hình ảnh nhòe.

Cô đoán đúng ...

Cổ họng Đổng Thiên Tâm như nghẹn , hít sâu một , cố gắng nở nụ : “Tìm thấy , ở đây.”

Gương mặt Cát Dương Chỉ Chỉ lóe lên vài tia sáng lấp lánh, ngập ngừng: “Cái gì cơ?”

Ngón tay của Đổng Thiên Tâm chạm nhẹ trán của Cát Dương Chỉ Chỉ, khẽ : “Anh là đứa con hiếu thảo nhất, là nhân viên môi giới nhà đất chăm chỉ nhất, là lao động mẫn cán nhất với công việc thêm giờ tan , là Cát Dương Chỉ Chỉ nền tảng phát sóng trực tiếp… chỉ một điều, quên chính bản , Dương Hi.”

Trán của Dương Hi lan tỏa những gợn sáng dịu dàng, từ ngón tay của Đổng Thiên Tâm, từng vòng từng vòng tỏa . Gương mặt của Dương Hi dần trở nên rõ ràng hơn, mái tóc ngắn, làn da sạm, và đôi mắt sáng trong sạch sẽ viền quanh bởi vài vết chân chim nhỏ.

Anh mỉm , nước mắt lăn dài: “Thì , đ.á.n.h mất chính .”

Cơ thể của Dương Hi bỗng chốc trở nên trong suốt như pha lê, tất cả đồ đạc trong căn phòng cũng hóa thành cát bụi, gió cuốn chút lưu tình.

Đây là trạng thái “diệt” cuối cùng của nguyện lực. Đổng Thiên Tâm thấy tiếng nức nở kìm nén của Tả Bách.

Mang Trú cụp mi xuống, mười ngón tay bấm quyết: “Càn Nguyên thống thiên, vạn vật tư thủy...Trạch!”

Ánh sáng thuần khiết và dịu dàng từ đầu ngón tay Mang Trú lan tỏa, ôm lấy cơ thể của Dương Hi, giúp tan biến , cơ thể tỏa ánh sáng vàng nhạt dịu dàng.

Dương Hi cúi thật sâu Đổng Thiên Tâm và Mang Trú, đó bước về phía Tả Bách.

Tả Bách lặng lẽ .

Dương Hi dừng , cách giữa hai chỉ nửa bước chân.

Dương Hi gãi đầu, ngượng ngùng: “Chào , đầu gặp mặt.”

Tả Bách đẩy gọng kính, trả lời: “Chào , lâu gặp.”

Hai , đồng thời bật .

Trong ánh mắt của Dương Hi, những tia sáng lấp lánh tựa như nước mắt trong cơn gió, nhẹ nhàng : “Bạn , tạm biệt.”

Tả Bách khẽ gật đầu: “Tạm biệt, bạn của !”

Ánh sáng cuối cùng của nguyện lực lặng lẽ tàn lụi. Dương Hi và thế giới của hóa thành vô hạt sáng, tiêu tan hư vô.

Ba lập tức trở thế giới thực. Không còn ở đồn cảnh sát nữa, mà là phòng khách trong căn hộ, bàn đặt chiếc máy tính xách tay của Đổng Thiên Tâm. Màn hình kịp tắt, thời gian hiển thị đúng 3 giờ sáng.

Ngoài , đêm đen trăng. Gió biển thổi lay động rèm cửa. Tất cả đều im lặng, ba đó, chăm chú màn hình, chẳng ai lên tiếng phá vỡ sự tĩnh lặng.

Điện thoại chợt hiện lên một tin nhắn, từ Lữ Ngọ: [Công tác hậu xử lý thành xuất sắc. Ba lớp cỏ vong ưu thêm , tất cả sẽ nhớ gì về nguyện lực. Nhanh khen ngợi !]

Cuối cùng cũng một tin vui. Đổng Thiên Tâm thở phào nhẹ nhõm, khóe mắt thoáng thấy Tả Bách đang lưng góc tường, lặng lẽ tháo kính để lau giọt nước mắt.

Cô liếc về phía Mang Trú, cố hiệu.

Mang Trú nhướng mày: “Nhìn gì?”

Cô hối hận vì hy vọng một chút con rồng ngốc . Đổng Thiên Tâm hắng giọng: “Muộn , là giáo sư Tả ở đây qua đêm nhé?”

Tả Bách đeo kính , nghiêm mặt: “ gọi xe về.”

“Đừng khách sáo. Nhà rộng mà, nhất là giường của Mang Trú, lớn êm. Hai chung chắc chắn !” Đổng Thiên Tâm hào hứng chào mời.

Tả Bách lắc đầu: “ quen ngủ chung với khác.”

“Không , ngủ sofa, Mang Trú ngủ giường , còn ngủ giường của ...”

“Không cần.” Mang Trú ngắt lời, dậy tới phòng kho, mang một chiếc ổ mèo màu hồng phấn, đặt ngay ngắn giữa phòng khách.

Đổng Thiên Tâm c.h.ế.t lặng: “...”

Tả Bách giật giật khóe miệng: “Đây là nơi dành cho ngủ ?!”

“Vì ?” Mang Trú chắp hai tay , đó búng tay một cái. Toàn chợt bùng lên một làn khói trắng, biến thành một chú mèo trắng nhỏ nhắn. Anh lộn một vòng trung đáp xuống ổ mèo, ngẩng đầu lên với vẻ đầy tự hào: “ ngủ .”

Mặt Tả Bách tái xanh, chao đảo, như một cây đậu cạn sắp đổ, miệng lắp bắp: “Con và mèo lượng nhiễm sắc thể, trình tự gen, cấu trúc cơ thể, và chức năng sinh lý khác biệt! Đây là hai loài liên quan...Ở thế giới , điều thể giải thích theo bất kỳ nguyên lý di truyền học, sinh học định luật bảo năng lượng nào... Á!”

Bộ não của Tả Bách quá tải, lập tức gục xuống bất tỉnh.

Mang Trú trong hình dạng mèo nghiêng đầu , chớp mắt một cái lộn mèo biến thành . Nhìn Tả Bách dài thảm, ngẩn hỏi: “ nhường giường , Ngài Tả vẫn phản ứng như ?”

Đổng Thiên Tâm ôm trán, thở dài: “Mệt tim quá ...” lủi về phòng ngủ, đóng cửa cái rầm.

Mang Trú cánh cửa phòng với vẻ bất mãn, chau mày. Cuối cùng, xách ổ mèo bằng một tay, kéo cổ áo Tả Bách bằng tay , kéo lê cả hai về phòng ngủ của . Sau đó, đặt Tả Bách lên giường, đắp chăn cẩn thận.

Thấy Tả Bách vẫn toát mồ hôi, miệng lẩm bẩm điều gì đó, Mang Trú nhíu mày, giơ hai ngón tay lên, vẽ một đường tĩnh tâm chú trong trung, nhẹ nhàng áp trán .

Tả Bách dần bình tĩnh , thở cũng đều đặn hơn.

Mang Trú quanh giường một vòng, xác nhận Tả Bách vấn đề gì. Sau đó, biến thành mèo, chui ổ của , kéo chiếc chăn nhỏ hình quả dâu lên, che kín bụng, nhắm mắt ngủ ngon lành.

Khoảng mười lăm phút , Đổng Thiên Tâm trong bộ đồ ngủ, chân trần lén lút ghé tới cửa phòng Mang Trú, hé mắt , thấy gì bất thường, cô mỉm mãn nguyện, rón rén về phòng.

Ngoài khơi xa, đường chân trời, ánh sáng mờ nhạt của buổi bình minh bắt đầu ló dạng, ấp ủ một ngày mới tràn đầy hy vọng.

Tiểu kịch trường:

Lữ Ngọ cuộn trong chăn, đôi mắt gấu trúc chằm chằm màn hình điện thoại. Trong lòng như hai mươi lăm con thỏ nhỏ đang nhảy loạn, bồn chồn yên.

“Sao mãi thấy trả lời?! Đừng là họ còn khỏi thế giới 2D nhé?! Chẳng lẽ quên mất công thần là ?!”

 

Loading...