Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 16: Quá nổi bật

Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:32
Lượt xem: 40

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Vậy hai đó lâu như , chỉ để giải vài bài toán học vớ vẩn thôi ?” Lữ Ngọ hỏi.

“Đó là trận pháp.” Mang Trú khăng khăng.

Lữ Ngọ xoa trán.

Đổng Thiên Tâm nhét một gói Oreo miệng, uống thêm một cốc cà phê nóng. Sáng nay, giải toán đấu boss, tinh thần và thể lực đều bào mòn, đói đến mức dày réo rắt. Sau khi ăn uống no nê, đầu óc cuối cùng cũng hoạt động bình thường trở . Cô lau miệng, : Chúng cần sắp xếp suy nghĩ. Nguyện vọng của tóc xanh rốt cuộc là gì? Tại trong thế giới của liên tục xuất hiện các bài toán?”

Lữ Ngọ: “ hiểu . Chắc chắn là vì kỳ thi toán cấp ba , ngày nào cũng gặp ác mộng, trở thành tâm ma. C.h.ế.t cũng yên lòng, nên mới bắt chúng giải toán.”

Mặc dù Đổng Thiên Tâm đồng cảm với tâm ma của Lữ Ngọ, nhưng khi suy nghĩ kỹ, vẫn phủ nhận khả năng : “Có lẽ chỉ chúng giải một câu đố. Những bài toán chỉ là một cách thể hiện của câu đố mà thôi.”

Mang Trú: “Chàng trai tóc xanh đó , mất một thứ gì đó.”

“Thứ chính là đáp án của câu đố, cũng là nguyện vọng thật sự của .” Đổng Thiên Tâm chấm nước, vẽ vài nét bàn: “Tại ẩn giấu trong một câu đố? Có lý do đặc biệt gì ? Câu đố quy luật gì đặc biệt chăng?”

Lữ Ngọ bất lực: “Sao thấy càng nhiều manh mối, thứ càng rối thế ?”

Đổng Thiên Tâm trầm ngâm một lúc, xóa sạch những nét vẽ bàn, ngẩng lên: “Hay là bỏ qua yếu tố gây nhiễu, bắt đầu từ nguồn gốc. Chỉ cần điều tra phận thật của tóc xanh, thì những chuyện còn sẽ như mò mạch gỡ rối mà thôi.”

Lữ Ngọ gật đầu: “Tóc xanh tám chín phần là trai nghiện game đột t.ử trong tin tức. Muốn thông tin về phận , cách nhanh nhất là hỏi đồn công an Hương Châu.”

“Không dễ .” Đổng Thiên Tâm : “Họ quy tắc, những vụ t.ử vong đột ngột kiểu , nếu yêu cầu đặc biệt, sẽ tiết lộ thông tin c.h.ế.t ngoài. Nếu cho chúng , họ sẽ kỷ luật.”

Lữ Ngọ: “ vài mối quan hệ trong ngành, thể thử hỏi dò qua đường khác.”

Đổng Thiên Tâm: “ nghĩ hỏi Tả Bách còn nhanh hơn. Anh chắc chắn quen tóc xanh.”

Mang Trú: “Ngài Tả thể tính trận nhãn cuối cùng, lẽ đó cũng là một manh mối.”

“Được, cứ quyết định .” Lữ Ngọ dậy, vỗ tay: “Hai tìm giáo sư Tả, sẽ thử thăm dò cảnh sát!”

Đại học Bách Đảo, một trong mười học viện danh giá hàng đầu trong nước, tổ chức lễ kỷ niệm 100 năm năm ngoái. Khuôn viên mới của trường chỉ cách bờ biển một con đường, với bầu trời xanh thẳm, biển biếc, hàng dừa rợp bóng, sở hữu đoạn bờ biển nhất thành phố Bách Đảo.

Khuôn viên mới mở rộng từ trung tâm khuôn viên cũ. Dù rộng lớn, nhưng khu cũ quy hoạch tinh tế, trồng đầy những cây đa cổ thụ và vài khu vườn trúc cổ điển, nhiều công trình kiến trúc ở đây là di tích lịch sử bảo vệ, với niên đại trải dài từ triều Minh, Thanh đến thời dân quốc. Đi dạo trong đó, cảm giác như đang xuyên qua hàng trăm năm lịch sử .

Đổng Thiên Tâm vốn nghĩ rằng, ở một khuôn viên lớn như , tìm một giáo sư khoa toán là chuyện vô cùng khó khăn. Không ngờ may mắn bất ngờ đến, chỉ 10 phút bước qua cổng trường, cô thấy một thông báo màn hình LED tại quảng trường trung tâm.

[Để nâng cao trình độ giảng dạy môn toán, mở rộng tầm học thuật cho giảng viên và sinh viên, mỗi chiều thứ Ba từ 15:00 đến 17:00, tại giảng đường lớn (phòng 1011) của tòa nhà Dao Quang, sẽ tổ chức lớp học công khai môn Toán Cao cấp.

Giảng viên: Giáo sư Tả Bách, khoa Toán.]

Hôm nay đúng là thứ Ba, 16:30.

Trên con đường rợp bóng cây, còn những biển chỉ dẫn thuận tiện. Đổng Thiên Tâm và Mang Trú dễ dàng tìm lớp học công khai và lặng lẽ góc cuối hàng ghế.

Giảng đường lớn sức chứa 200 , chỗ kín hết, bầu khí đậm đặc sự hàn lâm. Tả Bách bục giảng, đang đẩy nhanh việc suy diễn một công thức.

Giảng đài mắt mười sáu tấm bảng trắng lớn ( thể di chuyển lên xuống, trái ), đó chi chít những con và ký hiệu. Đổng Thiên Tâm chỉ liếc một cái thấy đầu óc cuồng. Thêm đó, giọng giảng bài của Tả Bách đều đều chút lên xuống, trầm đến mức như một câu thần chú ru ngủ. Chưa đầy năm phút, Đổng Thiên Tâm ngáp ngắn ngáp dài, mắt sụp xuống.

Kỳ lạ nhất là Mang Trú, từ lúc lớp, ngoan ngoãn lạ thường, im lặng giảng một cách chăm chú. Thậm chí, khi xong một ví dụ, gương mặt còn thoáng vẻ khâm phục: “Không ngờ trận pháp của nhân tộc hiện nay tinh diệu đến .”

Đổng Thiên Tâm ngẩn : “Trong thế giới 2D chẳng giỏi ? Chỉ liếc qua đáp án của Tả Bách tìm trận nhãn .”

Mang Trú hờ hững trả lời: “Chỉ là nhớ tạm thời hình dạng ký tự, lượt phá giải từng cái một. Đó chỉ là kỹ xảo nhỏ thôi.”

Đổng Thiên Tâm câm nín: “...”

Cô cực kỳ ghét cái kiểu ‘khoe ngầm’ .

Tả Bách giảng đài thành một bước chứng minh công thức, hỏi: “Đến đây, hiểu ?”

Đám sinh viên phía , ánh mắt trong trẻo nhưng đầy mơ hồ: “Ờ...chắc là hiểu ...”

Đổng Thiên Tâm cũng vội vàng gật đầu lia lịa: “Hiểu, hiểu hết!”

Lần đến lượt Mang Trú kinh ngạc: “Cô thực sự hiểu chỗ huyền diệu trong đó?”

Đổng Thiên Tâm lắc đầu: “Hoàn hiểu.”

“...”

“Nhớ kỹ, trong xã hội loài một nguyên tắc sống quan trọng.” Đổng Thiên Tâm hạ giọng thì thầm: “Khi giáo viên đặt câu hỏi, dù hiểu , nhất định trả lời là hiểu. Nếu dám hiểu, giáo viên chắc chắn sẽ gọi lên trả lời, và thế là t.h.ả.m cảnh xã hội diễn !”

Mang Trú nhíu mày: “Thảm cảnh xã hội?”

Tả Bách hài lòng: “Rất .” Anh lau sạch một phần bảng trắng, một bài toán mới: “Tiếp theo, mời một bạn lên giải bài .”

Chỉ trong nháy mắt, hai trăm sinh viên đồng loạt cúi gằm mặt, im bặt. Đổng Thiên Tâm nhanh chóng úp xuống bàn, giảm sự hiện diện của xuống mức thấp nhất.

Trong cả lớp học rộng lớn, chỉ Mang Trú là vẫn ngây thơ ngẩng đầu , nổi bật như hạc giữa bầy gà.

Tả Bách đẩy gọng kính, quét mắt một vòng dừng : “Nam sinh áo trắng ở hàng cuối cùng, mời em lên giải bài.”

Mang Trú sững , chỉ tay mũi : “Ta?”

Tả Bách gật đầu: “, chính em!”

Mang Trú chậm rãi lên, ánh mắt bốn phía như những mũi tên sắc bén b.ắ.n thẳng . Mang Trú nhanh tay sờ mặt, may mắn là chiếc khẩu trang vẫn còn, hẳn là quá thu hút sự chú ý...

Quá thu hút sự chú ý !

Đổng Thiên Tâm ôm đầu, trong lòng gào thét t.h.ả.m thiết.

Mặc dù Mang Trú che nửa khuôn mặt, nhưng đôi mắt như tranh vẽ, làn da trắng ngần như ngọc, dáng cao ráo, vòng eo nhỏ gọn, đôi chân dài miên man, cộng thêm bộ trang phục cao cấp tinh tế kiểu Trung cổ do nhà họ Lữ cung cấp độc quyền, khiến trông giống hệt một siêu đang chụp ảnh ngoại cảnh.

Đám sinh viên trẻ mắt tinh, não nhanh, lập tức nhận đây là một mỹ nam cực phẩm. Họ liên tục hỏi bạn thuộc khoa nào, ở ký túc xá nào, nhà mấy , bạn gái , chỉ mong trong vòng ba phút thể điều tra tất cả thông tin về Mang Trú.

Tả Bách Mang Trú chằm chằm một lúc lâu, sắc mặt đổi: “Em thuộc lớp nào? Tháo khẩu trang xuống .”

Mang Trú qua kéo Đổng Thiên Tâm: “Này!”

Đổng Thiên Tâm úp mặt xuống tay, hận thể khắc lên trán dòng chữ lớn: “Chúng quen !”

Đám sinh viên trong lớp bắt đầu ồn ào, cổ vũ nhiệt tình.

Mang Trú cảm thấy như gai đ.â.m lưng, cuối cùng cũng chịu nổi, đành tháo khẩu trang xuống.

Chỗ mà Đổng Thiên Tâm chọn khá xa cửa sổ, ánh sáng mờ. khi Mang Trú gỡ khẩu trang , cả căn phòng như bừng sáng, rực rỡ như mặt trời mọc, tất cả tự chủ mà nín thở.

Mang Trú cảm thấy hai tai nóng bừng, vội vàng đeo khẩu trang . cuối cùng cũng hiểu cái gọi là “thảm cảnh xã hội” mà Đổng Thiên Tâm . Loại cảm giác thực sự...thực sự khó chịu!

Tả Bách đẩy gọng kính, từ bục giảng bước nhanh xuống, ngạc nhiên : “Cậu...” Đuôi mắt liếc qua Đổng Thiên Tâm, lập tức sửng sốt, đôi mắt kính trợn to: “Cô...”

Đổng Thiên Tâm ngượng ngùng vẫy tay: “Chào giáo sư, gặp .”

Mười lăm phút , quán cà phê khuôn viên cũ của Đại học Bách Đảo.

Đổng Thiên Tâm khuấy ly nước chanh, chăm chú quan sát Tả Bách, lên tiếng: “Giáo sư Tả, vẻ như khi gặp chúng trong thế giới thực, thầy chẳng thấy ngạc nhiên gì nhỉ?”

“Không, ngạc nhiên.” Trái với lời , gương mặt của Giáo sư Tả Bách vẫn vô cùng bình thản khi ôm tách trong tay.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-16-qua-noi-bat.html.]

Đồng Thiên Tâm chằm chằm: “...” Thế nhưng cái mặt cá c.h.ế.t của thì chẳng ai nhận cả.

Tả Bách uống một ngụm , đặt tách xuống, đan tay bàn, từ tốn : “Theo lẽ thường, những trải nghiệm trong thế giới 2D chỉ hai khả năng. Khả năng thứ nhất, đó là một giấc mơ, xác suất lên tới 99,99%. Khả năng thứ hai, đó là hiện thực, nhưng chỉ chiếm 0,001%. xem , sự kiện xác suất thấp xảy .”

Đồng Thiên Tâm thở dài: “Hóa lúc đó bình tĩnh như là vì nghĩ đang mơ?”

Tả Bách lắc đầu: “Thứ nhất, con trong mơ sẽ nhận thức rằng đang mơ, ngược còn nghĩ rằng đó là thực tại. Thứ hai, thật lúc đó đủ bình tĩnh. Khi đáp án vi phân, mắc một nhỏ. Sau khi tỉnh , mới nhận . suy đoán chính vì đáp án sai đó mà kích hoạt con boss.”

Đồng Thiên Tâm cứng họng: “...Anh thậm chí còn phân tích cả giấc mơ ?”

“Đó là sơ suất của .” Tả Bách cúi đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Xin . Là liên lụy các vị.”

“Ừm… là chúng liên lụy mới đúng.” Đồng Thiên Tâm ái ngại đáp, đó sang Mang Trú.

Mang Trú im lặng, đeo khẩu trang kín mít, một lời. Anh cứng , cổ như đơ, hai tay siết chặt mép áo, ánh mắt chăm chăm xuống kẽ gạch đất. Hình như đang định noi gương họ hàng xa là loài giun để đào tẩu lòng đất.

Cũng chẳng trách , vì hiện tại quán cà phê chật ních sinh viên. Ánh mắt ai nấy đều sáng rực, như sói đói thấy mồi. Ngoài nhóm sinh viên từ giảng đường theo còn cả những “gọi hội” đến. Bọn họ lăm lăm điện thoại trong tay, chụp ảnh video lia lịa, chỉ thiếu mỗi phần livestream trực tiếp.

Đồng Thiên Tâm ho khan hai tiếng: “Giáo sư Tả, chúng đổi sang nơi ít hơn?”

“Không cần.” Tả Bách thẳng lưng, đẩy gọng kính tạo tiếng “cạch” vang lên giữa trung, lạnh lùng quét mắt đám đông: “Luận văn, sáng mai 9 giờ nộp cho !”

Toàn bộ đám sinh viên tái mặt, vội vàng thu dọn điện thoại lao ngoài như đuổi. Chỉ chốc lát, quán cà phê yên tĩnh như cũ.

Mang Trú thở phào, tay buông lỏng, dáng vẻ thoải mái hơn hẳn.

Đồng Thiên Tâm thấy buồn , nhưng vẫn nghiêm túc giới thiệu: “Chào Giáo sư Tả, là Đồng Thiên Tâm, còn là...”

“Ta, Mang Trú.”

là Tả Bách.” Giáo sư hai , ánh mắt sắc bén: “Hình như các vị quen từ ?”

“Giáo sư Lâm Đại Xuân là bạn của chúng . Lúc dự tang lễ của bà , chúng từng gặp qua .” Đồng Thiên Tâm giải thích.

Tả Bách khựng : “Giáo sư Lâm ...”

“Khụ, về tình huống hiện tại, những gì sắp thể ...phi logic. Hy vọng Giáo sư thể bình tĩnh hết.” Đồng Thiên Tâm hít sâu, cẩn thận lựa lời.

Tả Bách gật đầu: “Cô cứ .”

“Đầu tiên, cần giải thích một khái niệm: nguyện lực.”

Trong vòng mười phút tiếp theo, Đồng Thiên Tâm cố gắng dùng những thuật ngữ dễ hiểu nhất để diễn giải. Đến cả dấu chấm câu cô cũng dám ngừng quá lâu, sợ Tả Bách chịu nổi mà bỏ dở giữa chừng. Cuối cùng, để tăng độ thuyết phục, cô bổ sung thêm một câu: “ xin thề, tuyệt đối là công dân tuân thủ pháp luật, mắc bệnh tâm thần, tiền án lừa đảo, lịch sử tín dụng cũng . Nếu tin, thể điều tra!”

Tả Bách vẫn giữ dáng vẻ điềm tĩnh, chỉ nhẹ nhàng đẩy kính lên: “ tin các vị.”

Mang Trú trợn tròn mắt, Đồng Thiên Tâm kinh ngạc: “Anh thấy quá tùy tiện ? Không nghi ngờ chút nào ?”

Tả Bách trả lời: “Những gì các vị thoạt vẻ khó tin, nhưng nếu phân tích kỹ, phù hợp với định luật bảo năng lượng.”

Đồng Thiên Tâm há hốc mồm: “Hả?”

Tả Bách chậm rãi giải thích: “Định luật bảo năng lượng là một trong những nguyên lý cơ bản của tự nhiên. Nó chỉ rằng trong một hệ kín, năng lượng thể tự nhiên sinh mất , mà chỉ thể chuyển hóa từ dạng sang dạng khác, hoặc truyền từ vật sang vật . Trong quá trình chuyển đổi hoặc truyền dẫn, tổng năng lượng luôn bảo .”

“Năng lượng nhiều dạng, bao gồm cơ năng, nhiệt năng, điện năng, hóa năng, năng lượng bức xạ, v.v. Khái niệm ‘nguyện lực’ mà vị lẽ cũng là một dạng năng lượng đặc biệt.”

“Các dạng năng lượng thể chuyển hóa lẫn . Ví dụ, khi nhiên liệu cháy, hóa năng chuyển thành nhiệt năng; tấm pin mặt trời biến quang năng thành điện năng. Tương tự, nguyện lực cũng thể chuyển đổi thành các dạng năng lượng khác, chẳng hạn như tái cấu trúc một môi trường mạng giống với thế giới 2D.”

“Định luật bảo năng lượng ứng dụng rộng trong tự nhiên. Ví dụ, trong hệ sinh thái, năng lượng từ ánh sáng mặt trời truyền tới thực vật, đó qua chuỗi thức ăn tới động vật, cuối cùng tỏa môi trường dạng nhiệt năng.”

“Điều liên quan đến việc cô rằng, khi bản thể của nguyện lực thành tâm nguyện, nguyện lực sẽ chuyển hóa sang hình thái khác... chẳng hạn trở về tự nhiên, biến thành gió, mưa, sấm chớp, v.v... quá trình cũng tuân theo định luật.”

“Ý nghĩa của sự phát triển khoa học ở chỗ giúp con ngày càng hiểu sâu hơn về thế giới xung quanh. Hàng nghìn năm qua, nhiều hiện tượng tự nhiên mà loài từng thể hiểu hoặc thần thánh hóa, nay đều thể giải thích bằng khoa học.”

Tay đẩy nhẹ gọng kính, Tả Bách : “Tóm , mặc dù nghiên cứu về nguyện lực hiện vẫn còn là trống, nhưng tin rằng, nếu chúng giữ vững thái độ tìm kiếm sự thật, học hỏi sâu sắc và áp dụng thực tế cuộc sống, chắc chắn thể hướng dẫn con sử dụng loại năng lượng một cách hợp lý, góp phần sự phát triển bền vững của nhân loại.”

Mang Trú ánh mắt lấp lánh: “Nghe lời ngài Tả , như thể rót mật tai.”

Đổng Thiên Tâm kìm vỗ tay: “Giáo sư Tả quá ! Nếu chúng trải nghiệm thành tiểu thuyết hoặc dựng thành phim, lời dẫn của nền, chắc chắn qua kiểm duyệt dễ như trở bàn tay.”

Tả Bách nhíu mày: “Cô đang mỉa mai ?”

Đổng Thiên Tâm giơ ngón cái: “Không , đang hết lời khen ngợi đấy!”

Tả Bách thở dài, lấy điện thoại đặt lên bàn, màn hình hiển thị trang ghi chú với sáu chữ : [285460]

Đổng Thiên Tâm ghé sát: “Đây là gì?”

“Khi rời khỏi thế giới 2D, cuối cùng xuất hiện một bài toán chuỗi học, đây là đáp án.” Tả Bách .

“Có ý nghĩa đặc biệt nào ?” Mang Trú hỏi.

Tả Bách: “Tạm thời rõ.”

Đổng Thiên Tâm: “ xác nhận nữa, cái tóc xanh, tức là bản thể của nguyện lực, quen ?”

Tả Bách im lặng một lúc: “ chỉ quen trong thế giới 2D.”

Nói xong, mở máy tính xách tay, đẩy về phía hai .

Trong máy tính là một đoạn ghi hình phát trực tiếp mạng. Đổng Thiên Tâm từng thấy nền tảng , tông màu cam vàng, logo trông như tổ ong, nút “thích” biểu tượng ngón tay cái thường gặp, mà là một bông hoa đỏ nhỏ.

Tên phòng livestream là “Tam Dương Khai Thái”, bối cảnh là một căn phòng ngủ dân dụng bình thường, ánh sáng tối, giường và tủ quần áo, diện tích lớn. Rất nhanh, chủ nhân của buổi livestream xuất hiện ống kính.

Đó là một đàn ông gầy gò, mặc đồng phục lao động, đội tóc giả màu xanh lam, lộ mặt, đeo một chiếc mặt nạ giấy trắng.

Anh đeo tai , điều chỉnh micro : “Chào , chào mừng đến với phòng livestream của . Hôm nay chúng sẽ chơi một trò chơi tên Sudoku Mật Thất. Đây sẽ là vòng gay cấn nhất, đấu Sudoku đối kháng.”

Đổng Thiên Tâm và Mang Trú : “Chính là !”

“Anh tên là Cát Dương Chỉ Chỉ, là một streamer nhỏ lẻ về game, 273 hâm mộ bộ nền tảng.” Tả Bách dừng một chút: “Anh bạn duy nhất của .”

Tiểu kịch trường

Cùng lúc đó, Lữ Ngọ đang dùng điện thoại “công kích” Sở trưởng Trương của đồn cảnh sát Hương Châu.

“Lão Trương, đến nước , ông thể lộ chút tin tức nào cho ? Cứ kéo dài nữa, nhỡ Đổng Thiên Tâm và Mang Trú Điện Hạ xảy chuyện gì, chúng đều gánh nổi ! Gì cơ? Ông kỷ luật? Này , hòa bình thế giới với kỷ luật, cái nào quan trọng hơn?!”

“Đi , đừng lấy cái cớ đó! Nếu ông , sẽ đến văn phòng ông ăn vạ lóc om sòm!”

“Hả? Vừa ai đang chuyện với ông thế? Là ông Triệu ? Ông bảo cha của ai sẽ đến đồn cảnh sát các ông cơ? Đừng đ.á.n.h trống lảng! thấy đấy! Hừ hừ hừ!”

Sở trưởng Trương cúp điện thoại, thở dài một tiếng.

Ông Triệu bên cạnh, vẻ mặt đầy lo lắng: “Chắc chắn luật sư Lữ thấy ?”

Hai hàng lông mày của Sở trưởng Trương dựng thẳng: “Nghe thấy gì? Chúng !”

Ông Triệu gật đầu như giã tỏi: “ đúng, ông gì cả!”

 

Loading...