Vì Một Trăm Triệu, Nuôi Một Con Rồng - Chương 14: Thế giới của nguyện lực
Cập nhật lúc: 2025-12-22 06:47:30
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy
Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lúc đầu, xung quanh là một bức màn đen khổng lồ. Sau đó, xuất hiện một tia sáng.
Ánh sáng trắng, trong trẻo, tựa như sinh vật phù du lấp lánh đáy đại dương sâu thẳm.
Những điểm sáng huỳnh quang từ từ tụ , dần hình thành một vòng sáng, xoay chậm rãi. Đổng Thiên Tâm ngơ ngác , chợt nhận đó là một trận pháp ánh sáng.
Cô nhận đang một trận pháp ánh sáng. Rìa của trận pháp phát ánh sáng dịu dàng, lan tỏa như bụi huỳnh quang, trôi về cùng một hướng.
Ở điểm cuối của những tia sáng, Mang Trú mặc áo trắng, tóc đen, giữa gian vô tận. Cả phát sáng, trông như một vị thần đẽ.
Đổng Thiên Tâm ngơ ngẩn một thoáng. Cô nhanh chóng hồn, bật dậy. Trận pháp ánh sáng dường như cảm nhận động tác của cô, bèn chuyển động theo, bao quanh cô khi cô chạy về phía Mang Trú. Khi đến gần , trận pháp tan biến.
“Đây là…” Đổng Thiên Tâm quanh, đoán: “Thế giới của mạng lưới internet ?”
“Là thế giới 2D.”* Mang Trú trả lời.
*từ gốc là nhị thứ nguyên. "nhị thứ nguyên" chính là "2D" (hai chiều). Trong gian hai chiều, vật thể biểu diễn bằng hai trục: trục x (chiều ngang) và trục y (chiều dọc). Các hình ảnh, bản vẽ, và đồ họa 2D thường sử dụng trong các lĩnh vực như thiết kế đồ họa, hoạt hình, và trò chơi điện tử.
Đổng Thiên Tâm ngạc nhiên: “Anh thậm chí còn khái niệm 2D cơ ?”
Mang Trú bình thản: “Ta ngu. Ta điện thoại, cũng lên mạng.”
“Ồ, tuyệt thật đấy!”
“Đừng dùng giọng nũng nịu với .”
“Không ngờ còn cả giọng nũng nịu, giỏi quá đê~”
“…”
Mang Trú đầu, thèm đáp nữa, dáng vẻ giống hệt khi còn là mèo và đang giận dỗi.
Đổng Thiên Tâm cố nín , hắng giọng: “Vậy giờ gì đây?”
“Chờ.”
“Chờ cái gì?”
Mang Trú dùng ánh mắt hiệu về phía xa trong bóng tối.
Rất nhanh đó, Đổng Thiên Tâm thấy một âm thanh tách, tách, tách, giống tiếng gõ bàn phím. Âm thanh mỗi lúc một gần, cũng giống như tiếng bước chân.
Một xuất hiện từ trong bóng tối, đến mặt họ.
Đó là một thanh niên, vóc dáng cao, gầy, mặc bộ vest xanh đậm. Bộ vest vặn, tay áo dài phủ gần hết bàn tay. Anh mặc sơ mi trắng ngả vàng, thắt cà vạt đỏ chói, giày da đen với đế mòn vẹt.
Tuy mặc bộ đồ công sở chuẩn mực, nhưng tóc màu xanh lam. Mái tóc che gần hết trán, và khuôn mặt… mặt . Đó chỉ là một chiếc mặt nạ trắng, họa tiết, điểm xuyết màu sắc. Hai lỗ đen ở vị trí mắt, thấy tròng mắt, miệng, mũi. Trông như một sản phẩm thiện.
“Chào hai .” Chàng trai tóc xanh lam vẫy tay: “Chào mừng đến với thế giới của .”
“Anh là ai? Kéo chúng đây để gì?” Đổng Thiên Tâm khó chịu hỏi.
“Xin .” trai tóc xanh lam vẻ ngượng ngùng, kéo chỉnh áo vest: “ chỉ nhờ hai một việc .”
Mang Trú lạnh lùng: “Nói ngắn gọn.”
Chàng trai tóc xanh lam nghẹn : “… đ.á.n.h mất một thứ. Hai thể giúp tìm ?”
Không rõ là ảo giác , nhưng Đổng Thiên Tâm cảm thấy chiếc mặt nạ trắng dường như chút biểu cảm cầu khẩn.
“Anh mất thứ gì?” Đổng Thiên Tâm hỏi.
“Thứ quan trọng…” Chàng trai tóc xanh cúi đầu. Đổng Thiên Tâm để ý rằng tóc đỉnh đầu rẽ ngôi ngay ngắn, dày đặc bất thường, và ánh tóc cũng kỳ lạ... là tóc giả.
“ quên mất rơi nó ở . Làm ơn… ơn nhất định giúp tìm …”
Giọng của trai tóc xanh ngày càng nhỏ, bóng tối dày đặc nuốt chửng lấy .
Vô điểm sáng lượt hiện lên, phân bố ngẫu nhiên, lúc sáng lúc tối. Dần dần, màu sắc của ánh sáng trở nên phong phú hơn, đan xen thành từng lớp, với những sắc xanh thẳm, đỏ rực, hồng dịu, tím mộng mơ, tất cả hòa quyện xoay tròn, tạo thành những đám mây đầy màu sắc. Mây chỗ nhẹ bẫng bồng bềnh, chỗ tựa hoa tựa sương, chỗ kéo dài hàng ngàn dặm, tựa như đang giữa vũ trụ bao la, đến nghẹt thở.
Đổng Thiên Tâm sững sờ, vài giây bất chợt tỉnh , lòng thầm nhủ: Không . Càng thì càng nguy hiểm. Cô vội nắm tay áo Mang Trú kéo nhẹ.
Mang Trú trầm ngâm, bất chợt giật , một tay kết ấn: “Nguyên thủy thừa thiên, hậu tái vật. Hộ!”
Một trận pháp bảo vệ chói sáng bừng lên, bao phủ lấy hai ở giữa trung tâm.
Một luồng ánh sáng đỏ rực lao thẳng trận pháp bảo vệ, phịch! Ánh sáng vỡ tung, các mảnh sáng bay tứ tung, trận pháp rung chuyển.
Mang Trú lao vút ngoài, chân đạp lên vòng sáng, liên tiếp bổ ba chưởng. Một loạt âm thanh “xoảng xoảng” vang lên. Ánh sáng đỏ vỡ vụn như kẹo đường rơi đầy đất, nhảy vài cái vụt một cái, tụ thành một thanh kiếm dài mảnh màu đỏ, lao thẳng về phía Mang Trú.
Mang Trú vặn eo xoay , vặn tránh mũi kiếm, đồng thời xoay chân trái như lưỡi dao, đá mạnh. Rắc! Thanh kiếm đỏ vỡ tan, nhưng lập tức tụ , biến thành hàng chục con d.a.o bay sắc bén, b.ắ.n bốn phía.
Đổng Thiên Tâm hít sâu một , trơ mắt đám d.a.o bay lướt qua sát tóc mai, cổ, vai áo của Mang Trú. Máu b.ắ.n thành từng đường mảnh, rõ thương ở .
Mang Trú ánh mắt sắc lạnh, nhanh chóng tránh né, kết ấn bằng hai tay, miệng lẩm nhẩm chú. Những vòng sáng cuồng xuất hiện, mỗi vòng to cỡ miệng bát, chui trận d.a.o bay từ những góc hiểm, nghiền nát tất cả thành mảnh vụn.
Ánh sáng đỏ tản , tụ , hóa thành hàng trăm chiếc phi tiêu sắc nhọn, dày đặc ở các độ cao thấp khác , vây kín Mang Trú.
Tim Đổng Thiên Tâm như thót lên tận cổ. Cô hét lớn: “Đừng cố đấu nữa, thắng thì rút ... Ôi chao?!”
Lời còn dứt, Mang Trú nhanh như chớp chui trận pháp bảo vệ, buột miệng chửi: “Ông nội nó!”
Đổng Thiên Tâm: “…”
Tên rốt cuộc học thứ gì mạng ?!
“Những ánh sáng đỏ là một trận pháp.” Mang Trú : “Trừ khi tìm trận nhãn, nếu thì thể phá giải.”
Đổng Thiên Tâm ngẩn : “Anh nghĩ đây là phim tiên hiệp ?”
Chưa dứt câu, hàng trăm chiếc phi tiêu lao tới trận pháp bảo vệ, từng đốm sáng vỡ tung, b.ắ.n như pháo hoa. Mang Trú bổ sung thêm một lớp trận pháp.
“Trận khá rắc rối, giải .” Anh sang Đổng Thiên Tâm: “Cô thử xem.”
Đổng Thiên Tâm bật khan: “ còn là gì nữa đây !”
“Ta từng thấy điện thoại, một nhân loại giáo sư từng dạy cách phá giải trận . Hơn nữa, vị giáo sư đó rằng đây là…” Mang Trú hồi tưởng: “Một bài cho điểm miễn phí.”
Đổng Thiên Tâm: “…”
“Khoan , ý là...”
Mang Trú nhanh chóng kết ấn: “Nhìn cho kỹ!” Những vòng sáng lao đối kháng với trận phi tiêu. Ánh sáng vỡ vụn, rối loạn chói mắt. Đổng Thiên Tâm căng mắt , và đúng lúc đó, cô thấy một hình dạng thoáng hiện khi ánh sáng đỏ vỡ tan... một dòng phương trình: [2X+3=11]
“Phương trình bậc nhất một ẩn ư?!” Đổng Thiên Tâm hét lên.
Các con xoay vòng, tổ hợp thành một con d.a.o chặt thịt khổng lồ, bổ thẳng xuống. Lớp trận pháp bảo vệ bên ngoài tan vỡ, Mang Trú vội bổ sung thêm. Lớp trận bên trong chỉ đủ ngăn , con d.a.o mắc kẹt, phát những âm thanh rợn .
Mang Trú hô: “Trận nhãn là gì? Mau !”
“Khoan ! Chờ !” Đổng Thiên Tâm cuống quýt vẽ nguệch ngoạc lên lòng bàn tay:
“Phải Giải, đúng, chuyển qua! 11 trừ 3 bằng 8, 8 chia 2 bằng 4. Là 4!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/vi-mot-tram-trieu-nuoi-mot-con-rong/chuong-14-the-gioi-cua-nguyen-luc.html.]
Mắt Mang Trú sáng quắc. Anh nhanh chóng kết ấn, phóng một vòng sáng nhỏ, luồn qua khe trận pháp, đ.á.n.h thẳng chuôi dao.
Con d.a.o khổng lồ sụp đổ, ánh sáng đỏ tan biến, biến mất.
Đổng Thiên Tâm thả lỏng chân, phịch xuống, chắp tay: “Cảm ơn giáo d.ụ.c nghĩa vụ chín năm!”
“Đợt thứ hai tới !” Mang Trú hét lên.
Một đám mây màu tím nhạt uyển chuyển bay đến, lượn lờ quanh quẩn, biến thành hơn chục chiếc cung tên. Trong chớp mắt, mũi tên mang theo sát khí đáng sợ xé gió lao xuống.
Mang Trú kinh nghiệm, củng cố hai lớp trận pháp bảo vệ, ném vòng sáng tấn công. Đổng Thiên Tâm mở to mắt, vén mí mắt kỹ. Ngay khoảnh khắc ánh sáng tím phá vỡ, một chuỗi các con và ký hiệu toán học hiện lên, tổ hợp thành một phương trình mới: hàm(f(x)=∫1x1t2+1dt)tạix=2; hàm(f(x) = \int_{1}^{x} \frac{1}{t^2 + 1} dt) tại x = 2
Đổng Thiên Tâm há hốc mồm.
Mang Trú hét: “Nhanh tính trận nhãn !”
“Là vi phân tích phân!” Đổng Thiên Tâm vò đầu bứt tai: “ !”
Chân Mang Trú trượt một cái, lớp trận bảo vệ ngoài cùng vỡ nát. Ánh sáng tím tụ thành một vũ khí mới... một cây chùy gai khổng lồ, những mũi gai đó phát âm thanh xào xạc xào xạc, như đang nhạo cô .
Mang Trú gằn giọng: “Người điện thoại từng bảo, đây là bài cơ bản!”
Đổng Thiên Tâm : “ nghiệp nhiều năm nên, quên sạch cả !”
Cây chùy gai nện mạnh xuống, ầm! Lớp trận pháp thứ hai cũng vỡ tan. Máu rỉ nơi khóe miệng Mang Trú. Anh phóng sáu vòng sáng nghiền nát cây chùy, nhưng những điểm sáng tím vẫn tiếp tục khúc khích, bắt đầu tụ hợp.
Đổng Thiên Tâm chần chừ, túm lấy Mang Trú kéo , điều khiển gió chạy trốn. Trận pháp bảo vệ phía kéo theo một vệt sáng dài, ánh sáng tím đuổi sát, đuổi biến đổi hình dạng... lúc thì thành dao, lúc thì thành kiếm, dường như vẫn đang phân vân chọn vũ khí nào.
Đổng Thiên Tâm hét lên: “Đám ánh sáng thành tinh cả chứ?!”
“Chúng là mảnh vỡ của nguyện lực, ý thức độc lập cũng chẳng lạ gì.” Mang Trú lau m.á.u nơi khóe miệng, sắc mặt tái nhợt đáng sợ.
Một mũi tên sượt qua trận pháp bảo vệ, rơi vài mảnh sáng. Đổng Thiên Tâm đầu , ánh sáng tím hóa thành một cây nỏ khổng lồ. Cô nghiến răng, lái gió uốn lượn ba đường cong hình chữ S, tạm thời cắt đuôi cây nỏ, tranh thủ một chút thời gian.
“Cứ thế thì , nghĩ cách về thế giới ba chiều .” Đổng Thiên Tâm .
“Tìm lối .” Mang Trú quan sát gian xung quanh, trầm giọng: “Nơi đầy rẫy trận pháp. Nếu liều lĩnh xông bừa, hậu quả vô cùng khó lường...” Anh đột nhiên sáng mắt, chỉ tay về phía bên trái bên : “Kia!”
Anh chỉ một gian tĩnh lặng. Các đám mây dường như cố tình né tránh khu vực đó. Trong bóng tối, một đang đó.
Đổng Thiên Tâm mừng rỡ, lao thẳng xuống mặt .
Người đó dường như dọa giật , lùi hai bước. Anh mặc áo sơ mi đen, túi áo cài một cây bút máy, quần jeans, dép xỏ ngón, đeo kính gọng đen với tròng kính dày như đáy chai bia. Trên đỉnh đầu, vài cọng tóc dựng đầy phóng khoáng.
Mang Trú : “ nhớ , học trò của Giáo sư Lâm, giỏi tính toán, họ Tả...”
Đổng Thiên Tâm ngắt lời: “Tả Bách!”
Tả Bách đẩy gọng kính, ánh sáng phản chiếu từ tròng kính quét qua Đổng Thiên Tâm và Mang Trú, hỏi: “Người phàm mà bay ? À, trong gian thì cũng chẳng lạ. Các là ai?”
Tiếng vù vù của cây nỏ khổng lồ đuổi tới. Đổng Thiên Tâm kịp giải thích, tóm lấy khuỷu tay Tả Bách kéo trận pháp bảo vệ. Ba như cào cào trong cơn gió lớn, lao nhanh như chớp.
Đổng Thiên Tâm hét: “Mang Trú, Tả Bách là giáo sư toán, chắc chắn giải !”
“Tốt lắm!” Mang Trú gật đầu: “Trở nào!”
Đổng Thiên Tâm lập tức đầu, lao thẳng về phía cây nỏ và cơn mưa tên. Mang Trú ném một loạt vòng sáng nghiền nát mũi tên. Những mảnh vụn ánh sáng rít gào lao tới, Đổng Thiên Tâm điều khiển gió lượn lách né tránh. Tả Bách giữ chặt gọng kính, vẻ mặt bình tĩnh đến lạ lùng.
Trong cơn loạn sáng, một chuỗi công thức vi phân lóe lên tan biến.
Mang Trú hét: “Trận nhãn!”
Đổng Thiên Tâm gào lên: “Tả Bách, thấy rõ ?! Đáp án là gì?!”
Tả Bách lập tức hiểu ý hai , ánh sáng phản chiếu tròng kính lóe lên, lẩm bẩm một chuỗi ký hiệu phức tạp hiểu nổi.
Đổng Thiên Tâm: “…”
Mang Trú: “…”
Tuyệt vời, hai tên mù toán hiểu nổi một dấu chấm câu.
Tả Bách bĩu môi, rút bút máy , đáp án lên lòng bàn tay, giơ cho họ xem. Đổng Thiên Tâm đáp án, hai mắt tối sầm, với trình độ toán học của cô thì cũng vô ích.
Mang Trú liếc qua, mắt sáng rực: “Thì là !”
Anh nhảy khỏi trận pháp bảo vệ, hình như gió lướt qua những ánh sáng tím, liên tục tung chưởng mạnh mẽ. Những nơi qua, ánh sáng lóe lên rực rỡ như những tia chớp vàng, đến choáng ngợp.
Đổng Thiên Tâm và Tả Bách trố mắt . Không lâu , ánh sáng tím biến mất, đám mây biến hóa ngừng cũng mờ nhạt dần. Cả gian trở về với sự tĩnh lặng c.h.ế.t chóc của bóng tối.
Đổng Thiên Tâm: “Anh thực sự hiểu đáp án của vi tích phân? Chẳng lẽ là thiên tài ?”
Tả Bách: “Tốc độ và sức mạnh của vượt xa sinh vật mà chúng đến. Anh thuộc… giống loài gì ?”
Mang Trú bước vòng sáng cuối cùng trở , Đổng Thiên Tâm giơ ngón tay cái: “Đỉnh chóp!”
“Chỉ là chút oán khí tầm thường thôi.” Mang Trú đáp, ánh mắt sâu màn đen vô tận, đôi mày nhíu chặt.
Đổng Thiên Tâm sang Tả Bách: “Anh đúng là kỳ lạ.”
Tả Bách đẩy gọng kính: “Các mới là kỳ lạ.”
“Người bình thường một nơi quái dị thế chắc chắn sẽ hoảng sợ. trông bình tĩnh.” Đổng Thiên Tâm nheo mắt, nghi ngờ: “Trừ khi... nơi là gì từ .”
“Đây lẽ là thế giới trò chơi trong gian hai chiều.” Đôi mắt Tả Bách lớp kính lấp lánh ánh sáng: “ nghĩ, đây thể là thế giới của .”
Khi nhắc đến “ ” giọng điệu của Tả Bách đặc biệt, thoáng một chút hoài niệm.
“Anh quen tóc xanh đó ?” Đổng Thiên Tâm hỏi.
“Quen…” Tả Bách khựng , lắc đầu: “Cũng quen.”
Đổng Thiên Tâm cố kìm nén ý lườm : “Thưa giáo sư, trong tình huống , tiếng ?”
Đột nhiên, trong bóng tối vang lên một giai điệu. Âm nhạc trầm thấp, u ám, kết hợp với những hiệu ứng âm thanh rùng rợn và nhịp trống đầy uy lực, khiến lạnh cả sống lưng.
Phản ứng đầu tiên của Đổng Thiên Tâm là túm c.h.ặ.t t.a.y áo Mang Trú: “Có sắp biến, biến, biến… thành nhà ma ?”
Tả Bách: “Đây là BGM báo hiệu trùm cuối sắp xuất hiện.”
Mang Trú nheo mắt: “Có mùi tà khí.”
Tiểu kịch trường:
Cùng lúc đó, tại thế giới ba chiều, Lữ Ngọ xoay quanh như kiến bò chảo nóng. Anh gọi điện cho tất cả các trưởng lão họ Lữ, dù là quen quen:
“Tam trưởng lão! Là đây! Điện hạ Mang Trú hút máy tính ! Hả? Không nghiện game, cũng chơi game, càng xem video ngắn! Chỉ là vút một cái, hút ! Này , đừng cúp máy!”
“Thất trưởng lão! Chuyện lớn ! Điện hạ Mang Trú và Đổng Thiên Tâm nguyện lực kéo thế giới mạng! tỉnh táo, đau bụng, cũng đá đầu! thấy tận mắt! Gì cơ? Ông xuống máy bay, đang ở Mỹ, tín hiệu ... Alo? Alo alo! C.h.ế.t tiệt!”
“Thập bát trưởng lão! Nếu ông dám cúp máy, sẽ đến nhà ông ăn chực! Không chuyện mạng mẽo gì cả, mà là vấn đề nguyện lực! Giờ lúc văn vẻ! Ông gì mà ‘tổ tông tự phúc tổ tông’? Alo! Ông nội nhà ông chứ!”
Lữ Ngọ giận tím mặt, cúp máy cái rụp. Anh xoay quanh chiếc máy tính vài vòng, xắn tay áo, nhấc ngược laptop lên, bốp bốp bốp đập loạn xạ: “ tin! Đập cũng đập các cho bằng !”