Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 99: Đón Dâu

Cập nhật lúc: 2026-09-17 05:13:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sân vườn Phó bài trí vô cùng rộn ràng hỷ khí.

 

Bầu khí đám cưới ngập tràn, một cái là thấy rõ mồn một.

 

Một tốp thanh niên chen chân sân, quả thật khiến sân trở nên chật chội hẳn.

 

Mọi đều hết sức bất ngờ của hồi môn buộc đầy dải lụa đỏ chất trong sân, ngay cả tivi màu và quạt máy cũng đủ.

 

“Mấy thứ chuyển ?” Tần Văn Thư khẽ hỏi nhỏ.

 

“Tất cả chỗ đều là của hồi môn chuẩn cho con gái đấy.” Mẹ Phó .

 

“Mẹ, đống đồ con sẽ bảo em khiêng một vòng quanh khu đại viện khiêng trở đây, khi cưới con sẽ ở căn nhà .”

 

Mẹ Phó:...?

 

Sao mà cái con rể thấu hiểu lòng bà đến thế cơ chứ?

 

“Con quyết định là !”

 

Dứt lời, bà vội vã cất tiếng gọi vọng gian nhà chính: “Minh Tuyết ơi, Văn Hoắc tới đón dâu !”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Mẹ, để con ạ.”

 

Tần Văn Hoắc đầu dặn dò khiêng hết bộ đồ đạc trong sân ngoài: “Khiêng một vòng quanh khu đại viện mang trở đây.”

 

“Được thôi.” Mọi đều là bạn bè nối khố cùng lớn lên từ nhỏ với Tần Văn Hoắc, chẳng ai ngại phiền phức cả.

 

Từng một hăm hở khiêng đồ rảo bước ngoài.

 

Thứ nào chằng yên xe đạp thì chằng xe đạp.

 

Còn những món đồ cồng kềnh cỡ lớn cần khiêng thì cùng khiêng .

 

Tần Văn Hoắc bước tới cửa phòng Phó Minh Tuyết, giơ tay gõ cửa cốc cốc.

 

“Vào ạ.” Giọng trong trẻo của Phó Minh Tuyết vang lên.

 

đang ngoài cửa là ai.

 

Thành thật mà , ngay cả ngày đăng ký kết hôn cô cũng căng thẳng như hôm nay.

 

Cuối cùng cô cũng cảm giác chân thực của một cô dâu mới xuất giá.

 

Kiếp ... Không đúng, cấm nghĩ đến những chuyện xui xẻo kiếp .

 

Cánh cửa đẩy , Tần Văn Hoắc trong bộ quân phục phẳng phiu tươm tất sải bước tiến .

 

Tầm mắt lập tức dừng đang bên mép giường, ánh mắt kìm mà khựng , xẹt qua một tia kinh diễm tột cùng.

 

Anh , nhưng ngờ cô của ngày hôm nay lay động lòng , hớp hồn đến nhường .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-99-don-dau.html.]

Anh thậm chí thể cảm nhận trái tim như giáng một cú thật mạnh, đó đập liên hồi thình thịch.

 

Anh vững vàng bước tới.

 

Đứng sừng sững mặt Phó Minh Tuyết: “Anh đến đón em!”

 

Cô dâu của !

 

Phó Minh Tuyết ngước mắt lên, khỏi thầm cảm thán, đàn ông quả thực quá đỗi tuấn.

 

Nhất là dáng vẻ khoác lên bộ quân phục, quả thực trai ngời ngời, chê .

 

Cực kỳ khí chất.

 

Chưa đợi cô kịp lên tiếng đáp lời, bế bổng lên.

 

Người bỗng chốc lơ lửng giữa trung, Phó Minh Tuyết theo bản năng vòng hai tay ôm chặt lấy cổ .

 

Gương mặt cô thoắt cái đỏ ửng bừng bừng...

 

Trời đất ơi, tim cô đập dồn dập đến thế ?

 

Lúc , tuy ngoài mặt Tần Văn Hoắc lộ chút gợn sóng nào, nhưng trong lòng dậy sóng cuồn cuộn.

 

Cánh tay rắn rỏi vững chãi ôm chặt lấy cô dâu của , từng bước chân đĩnh đạc sải bước ngoài.

 

Mẹ Phó sẵn ở gian nhà chính.

 

Tần Văn Hoắc đặt xuống, hai vợ chồng cùng quỳ lạy Phó một lạy.

 

“Mau lên các con!” Mẹ Phó vội vàng đưa hai bao lì xì chuẩn sẵn cho hai .

 

“Con cảm ơn !”

 

Hai nhận bao lì xì xong, đồng thanh lời cảm ơn.

 

Sau khi dậy, Tần Văn Hoắc sang Phó Minh Tuyết, toan bế cô lên nữa để ngoài.

 

Phó Minh Tuyết dường như hiểu định gì, liền vội lùi nửa bước: “Em tự ngoài mà.”

 

Tầm mắt Tần Văn Hoắc lướt qua khuôn mặt cô một vòng, khẽ gật đầu: “Được!”

 

Sau đó với Phó: “Mẹ, cùng thôi ! Cụ nhà con đặc biệt dặn dò mời cùng qua bên đó chung vui, nhà chúng con nhiều lề thói kiêng kỵ cổ hủ ạ.”

 

Mẹ Phó ngập ngừng: “Thế ... tiện con?”

 

Tần Văn Hoắc: “Đương nhiên là ạ, cùng luôn, khéo hai đứa nhỏ cũng cùng một thể.”

 

Phó Minh Tuyết cũng mở lời: “Mẹ, con rể thế thì cùng .”

 

“Thế thì ! Cùng .” Mẹ Phó cũng phần xúc động, tận mắt chứng kiến hôn lễ của con gái, đối với một quả thực là niềm hạnh phúc lớn lao.

 

 

Loading...