“Vâng ạ.” Phó Minh Tuyết gật đầu.
Sau khi rửa mặt súc miệng xong, cô ăn bữa sáng .
Thấy nấu món hoành thánh.
Đến lúc xem hai đứa trẻ, cô thấy hai nhóc tì mở to mắt thức dậy từ bao giờ.
“Bảo bối ơi, nào, chúng dậy thôi.”
Mặc quần áo cho hai đứa nhỏ xong, cô rửa mặt rửa tay cho chúng.
“Mẹ nấu chút hoành thánh nhỏ cho các con ăn nhé.”
Hôm nay sắc mặt của hai đứa trẻ khá , chắc thể ăn chút hoành thánh nhỏ .
Vả , cô rõ ràng gói thêm khá nhiều, chính là để phần cho hai đứa nhỏ ăn.
Đợi cô nấu xong, bón cho hai đứa nhỏ ăn, liền phát hiện chúng thích ăn.
-
Buổi sáng, Phó kéo về một xe ba gác đồ đạc.
Lần cả tivi màu lẫn quạt máy đều đủ cả.
“Mẹ, cừ thật đấy.”
“Mẹ mua một ít giấy đỏ, lát nữa con cắt mấy chữ song hỷ đỏ đây để dán. Với thêm mấy câu đối mừng cưới nữa, mua sẵn cả bút mực về . Con cắt giấy cho cẩn thận, nghĩ mấy câu đối chúc mừng hỷ sự mà lên.”
Mẹ Phó con gái chữ .
Cho nên thèm nhờ ngoài .
Huống hồ bà mới tới nơi đầy hai ngày, nào quen ai?
“- Được ạ!”
Phó Minh Tuyết nhận , cô vẫn vô cùng coi trọng cái gọi là cảm giác nghi lễ .
Mẹ Phó thu dọn đồ đạc, cẩn thận kiểm tra xem còn thiếu sót thứ gì.
Xem còn thiếu gì thì lát nữa buổi chiều còn thể ngoài mua thêm.
Tiếc là thời gian gấp gáp quá, chứ thì bà sắm sửa cho đủ trọn bộ .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-97-ro-rang-la-chot-da.html.]
-
Mẹ Lam thấy con gái về nhà đẻ thì phần khó hiểu: “Sao con sang đây? Bên nhà chồng con giờ chẳng đang lúc bận rộn nhất ?”
Sắc mặt Lam Thanh Mạn lắm: “Họ bận việc của họ, liên quan gì đến con? Con chỉ là chị dâu cả thôi.”
Bấy giờ Lam mới nhận vẻ mặt con gái đúng.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Con thế ? Ai chọc tức con ?”
“Mẹ chồng con đúng là thiên vị hết chỗ , bà cho Tần Văn Hoắc bao nhiêu tiền sính lễ còn đủ, còn chuẩn cho bọn họ một căn tứ hợp viện cực , thế còn là loại hai tiến nữa chứ. Đáng giá bao nhiêu là tiền!”
Mẹ Lam , chân mày cũng nhíu chặt : “Sao còn cho cả nhà nữa? Lần con chẳng bảo tiền tính luôn cả tiền nhà ?”
Chuyện sính lễ , khi tin bà cũng vô cùng khó chịu.
Lúc đó bà chạy sang chất vấn một trận, nhưng lời giải thích của cũng khiến bà chẳng thể bắt bẻ câu nào.
Phía nhà họ Tần rõ: Căn nhà họ đang ở sẽ để cho con cả, còn khoản sính lễ một vạn đồng bao gồm cả tiền nhà trong đó .
Nghĩa là Tần Văn Hoắc ở nhà họ Tần nữa, căn nhà của nhà họ Tần cũng chẳng liên quan gì đến .
“Hừ, họ còn lừa con bảo căn nhà đó là do hai con nhà họ Phó tự bỏ tiền túi mua, con đúng là tức đến bật . Hai con nhà quê nghèo rớt mồng tơi đó lấy ngần tiền mà mua nhà? Bọn họ còn từng đặt chân đến Bắc Kinh nào, mua nhà kiểu gì ? Rõ ràng là coi con như đứa ngốc mà lừa gạt!”
Lam Thanh Mạn càng càng giận sôi gan.
Mẹ Lam xong cũng giận dữ kém.
“Nếu quả đúng như thì nhà họ Tần quá đáng thật . Lát nữa bảo em trai con qua bên đó hỏi cho nhẽ xem rốt cuộc là thế nào.”
Mặt Lam Thanh Mạn đen như đ.í.t nồi: “Khỏi cần , tối qua con hỏi , họ sống c.h.ế.t thừa nhận, còn bảo con bớt lo chuyện bao đồng.”
Mẹ Lam cũng tức chịu nổi.
“ là vô lý hết sức, chuyện quá quắt như mà còn cho . Thế nhà của hai con nhà ở ?”
“Con , hôm qua con định sang xem thử thì họ cố tình cho con .”
Nếu chiều hôm qua loáng thoáng từ miệng chồng thì cô cũng chẳng căn nhà đó đến mức .
Tiếc là lúc cô gặng hỏi địa chỉ, chồng nhất quyết chịu hé răng.
Vì ? Rõ ràng là khuất tất, rõ ràng là chột chứ còn gì nữa!