Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 89: Chung Phòng

Cập nhật lúc: 2026-09-17 05:13:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thím Lý chút lo lắng.

 

, hai còn trẻ, cũng giống kiểu chăm sóc trẻ con.

 

Tần Văn Hoắc kiên trì, thím Lý đành về.

 

Hai đứa trẻ tỉnh tám giờ tối.

 

Phó Minh Tuyết vốn dĩ vẫn luôn canh chừng hai đứa trẻ, lúc thấy chúng tỉnh , liền lập tức sờ trán hai đứa.

 

Phát hiện cơn sốt hình như hạ xuống .

 

Hai đứa trẻ khi thấy cô, cũng chút sợ hãi.

 

Đó là sự bài xích đối với lạ.

 

Phó Minh Tuyết thu tay , biểu cảm cố gắng dịu dàng hơn một chút.

 

“Các con đói ?”

 

Hai đứa trẻ mở to đôi mắt, chúng chút sợ hãi, nhưng cũng .

 

Chỉ là gắt gao chằm chằm Phó Minh Tuyết.

 

Lúc , Tần Văn Hoắc cũng chú ý tới hai đứa trẻ tỉnh, liền tới.

 

“Hạo Hạo, Khả Khả, đây là của các con.”

 

Phó Minh Tuyết về phía hai đứa, phát hiện ánh mắt hai đứa trẻ Tần Văn Hoắc, rõ ràng là bế.

 

“Anh bế hai đứa .”

 

Tần Văn Hoắc:?

 

Bất quá, thấy ánh mắt hai đứa trẻ mong đợi.

 

Thế là liền bế một đứa lên, nhét trong n.g.ự.c Phó Minh Tuyết.

 

“Em là , em cũng bế một đứa .”

 

Phó Minh Tuyết theo bản năng đưa tay ôm lấy đứa trẻ.

 

May mà đứa trẻ trong n.g.ự.c cũng phản kháng.

 

Thằng bé ngoan ngoãn, ngoan ngoãn đến mức chút khiến đau lòng.

 

Tần Văn Hoắc thì bế đứa còn lên.

 

Cô bé rúc trong n.g.ự.c bố rõ ràng là vui vẻ hơn nhiều.

 

“Chúng vẫn .”

 

Lời của Tần Văn Hoắc khiến Phó Minh Tuyết bất ngờ.

 

“Bây giờ chúng hơn một tuổi nhỉ? Bất quá, một đứa trẻ muộn một chút, .”

 

Tần Văn Hoắc: “Vừa tròn mười ba tháng. Chưa , nhưng .”

 

“Vậy thì dạy dỗ cho . Sau , chính là của các con . Bây giờ, ăn chút đồ .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-89-chung-phong.html.]

Thím Lý mang đến cho hai đứa trẻ một ít cháo hoa, loãng, vặn thích hợp cho trẻ con đang ốm ăn.

 

Phó Minh Tuyết rót hai bát nhỏ, vẫn còn ấm nóng.

 

Cô từng thìa từng thìa đút cho đứa trẻ trong n.g.ự.c ăn.

 

Cậu nhóc lẽ dễ chịu hơn một chút, cũng lẽ là thật sự đói , thằng bé hề kháng cự chút nào.

 

Ngược là Tần Văn Hoắc giỏi đút cho trẻ con ăn, cho đứa bé đút ăn dính đầy cháo quanh miệng.

 

Phó Minh Tuyết bên đút xong, liền đổi đứa bé đang bế qua.

 

“Để em.”

 

Tần Văn Hoắc lập tức giao đứa trẻ cho cô.

 

Đợi Phó Minh Tuyết đút cho chúng ăn xong, lau rửa khuôn mặt nhỏ nhắn cho hai đứa nhóc.

 

Có lẽ là do tác dụng của t.h.u.ố.c lúc , hai đứa trẻ ăn no xong bao lâu liền ngủ .

 

“Hai đứa trẻ dễ chăm.” Phó Minh Tuyết khỏi cảm khái một câu.

 

Trẻ con bình thường lớn chừng ốm, phỏng chừng sẽ lóc ầm ĩ ngừng.

 

Tần Văn Hoắc cô một cái: “Chúng ngoan ngoãn, nhà thằng bé ai, già trong nhà cũng , gửi ở nhà bác cả, nhưng nhà bác cả đông con...”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Đây là đầu tiên Tần Văn Hoắc chuyện về hai đứa trẻ, Phó Minh Tuyết liền chút tò mò: “Mẹ chúng nỡ bỏ hai đứa trẻ để tự bước nữa ?”

 

Trên mặt Tần Văn Hoắc phủ đầy hàn ý: “Có một căn bản xứng .”

 

Phó Minh Tuyết:?

 

Tần Văn Hoắc tiếp tục chủ đề nữa, hơn nữa thời gian cũng còn sớm.

 

Anh chỉ một chiếc giường bệnh khác trong phòng: “Buổi tối em ngủ ở đó .”

 

Phó Minh Tuyết theo bản năng liền buột miệng một câu: “Vậy ngủ ở ?”

 

Tên sẽ định ngủ cùng cô chứ?

 

“Anh chen chúc ở đây là .” Tần Văn Hoắc chỉ giường bệnh của Tần Hạo.

 

Đứa trẻ còn nhỏ, thể nhét một như .

 

Phó Minh Tuyết:...

 

Cũng đúng, ngốc thế nhỉ.

 

“Được, em ngủ đây.”

 

Cũng may ban ngày hôm nay tắm rửa .

 

Tần Văn Hoắc thấy cô xuống xong, cũng ngủ bên cạnh con trai.

 

Phó Minh Tuyết ở tàu hỏa cũng ở cùng một toa với .

 

Cho nên, chung phòng ngược cũng cảm thấy gì.

 

(Hết chương)

 

 

Loading...