Mẹ Phó đang nấu cơm thì thấy tiếng gõ cửa bên ngoài.
Bà bèn vội vàng mở cửa.
Khi thấy là em họ của Tần Văn Hoắc, bà lập tức niềm nở mời nhà.
Tần Văn Thư xua tay.
“Thím ơi, cháu ạ.”
“Anh Văn Hoắc bảo cháu chuyển lời cho thím, tối nay chị dâu về, chị ở bệnh viện trông hai đứa nhỏ. Anh bảo thím cứ ngủ sớm ạ.”
Mẹ Phó vội hỏi: “Thế hai đứa nhỏ giờ ? Đã đỡ hơn chút nào cháu?”
“Đỡ nhiều ạ, chắc tối nay theo dõi thêm thôi.”
Mẹ Phó đỡ nhiều thì cũng thở phào nhẹ nhõm.
“Thế thì ! , ở bệnh viện nào thế? Để thím đưa cơm cho bọn nó!”
“Thím ơi, cần ạ, thím Lý mang cơm qua cho họ , thím cứ ăn cơm ở nhà ! Thím, nếu còn chuyện gì nữa thì cháu xin phép nhé.”
Nói xong, liền đạp xe phóng như bay.
Cậu mau chóng về nhà họ Tần xem , Triệu Tư Tư chắc chắn sẽ gọi nhà tới loạn cho xem.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Mẹ Phó:...?
Thằng bé , bà vốn còn định giữ ăn cơm cơ mà!
Có điều, nếu bên bệnh viện đưa cơm thì bà cũng qua đó nữa.
—
Phía nhà họ Tần.
Mẹ Triệu dẫn theo một Triệu Tư Tư với khuôn mặt sưng đỏ bước .
Trong khi đó, Tần cũng mới về tới nhà.
Bà thấy dấu bàn tay in rõ mồn một mặt Triệu Tư Tư thì cũng vô cùng kinh ngạc.
“Chuyện là thế nào ?”
Những khác trong nhà họ Tần cũng hết sức kinh ngạc.
Ai đ.á.n.h Triệu Tư Tư?
Quan trọng nhất là, hai con nhà họ Triệu nhắm thẳng nhà họ Tần mà đến?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-85-tim-toi-tan-cua.html.]
“Còn hỏi chuyện thế nào ? Chuyện hỏi cô con dâu quý hóa của bà đấy.”
Lam Thanh Mạn vốn đang một bên hóng chuyện lập tức xù lông lên.
Sắc mặt cô khó coi: “Thím, thím là ý gì? Cái gì mà hỏi con chứ? Chẳng lẽ là con đ.á.n.h Triệu Tư Tư ? Lời thể bừa đổ vấy cho khác !”
“Ai bảo cô chứ? đang vợ của Tần Văn Hoắc kìa, cô dám đ.á.n.h Tư Tư nhà nông nỗi , còn giật đứt cả một nắm tóc của con bé, đấy là việc con đấy ?”
“Hôm nay nếu để cô cho nhà một lời giải thích thỏa đáng thì chuyện xong , tuyệt đối sẽ để yên!”
Lời bà khiến sững sờ.
Miệng Lam Thanh Mạn há ngậm , ngậm há , vẻ mặt thể tin nổi.
... Triệu Tư Tư là do Phó Minh Tuyết đ.á.n.h ?
Không thể nào! Hai chạm mặt ? Lại còn hễ mở miệng là lao choang luôn?
Tặc tặc, phen kịch để xem .
Quả nhiên, nhà quê cho dù xinh đến mấy thì vẫn là kẻ nhà quê, mới chân ướt chân ráo tới Bắc Kinh đ.á.n.h với .
Nhà họ Triệu há dễ chọc ?
Hơ hơ!
Mẹ Tần chút khó tiếp nhận nổi: “Mẹ Tư Tư , chuyện liệu nhầm lẫn gì ? Con dâu mới tới Bắc Kinh mà! Hơn nữa con bé cũng quen Tư Tư? Liệu trong đó hiểu lầm gì chăng?”
Mẹ Triệu bừng bừng lửa giận: “Nhầm thế nào ? Bà mặt con gái xem, đ.á.n.h thành cái dạng gì ? Hơn nữa chẳng hiểu lầm nào hết, lúc đó thằng nhóc Tần Văn Thư cô là vợ của Tần Văn Hoắc. Bà gọi cô đây... Sao cô thể đ.á.n.h nông nỗi chứ?”
“Hôm nay nếu cho một câu trả lời thỏa đáng thì chỉ đành báo công an thôi.”
Bà bày bộ mặt nể nang bất kỳ ai.
Lam Thanh Mạn mở miệng: “Ái chà, nếu thực sự là do em dâu đ.á.n.h thì đúng là tay nặng thật đấy, dù chuyện gì nữa cũng thể đ.á.n.h nông nỗi , mặt sưng vù thế liệu biến dạng đấy?”
“Im miệng.” Mẹ Tần trừng mắt cô .
Sự bất mãn đối với cô con dâu cả trong mắt bà tràn trề ngoài.
Lam Thanh Mạn khiển trách như cũng thấy ấm ức.
Cô sai.
Đánh còn đ.á.n.h mặt! Đằng đ.á.n.h mặt mũi một cô gái trẻ cái nông nỗi , chẳng lẽ còn lý ?
Đây là một chút cũng thèm suy nghĩ cho nhà họ Tần đấy ?