Triệu Tư Tư ngờ gọi Tần Văn Thư mà đàn ông vẫn im như trời trồng.
Cô tức vội giận: “Tần Văn Thư, mau cứu ...”
Tần Văn Thư tỏ vẻ lực bất tòng tâm.
“Vừa là của chính cô, cô đổ gạo của chị dâu , cô hốt là xong ? Cớ gì còn những lời bôi nhọ đó? Chuyện do cô tự gây thì tự giải quyết .”
Cậu chán ngấy cô từ lâu .
Ngặt nỗi vì mối quan hệ giữa hai nhà nên thể gì cô .
Triệu Tư Tư thể tin nổi.
Cô ngờ Tần Văn Thư thể những lời như .
“Tần Văn Thư, là đồ khốn...”
“Cô mau xin chị dâu , hốt đống gạo , nếu , đến đồn công an thật thì chỉ thể chứng cho chị dâu thôi.”
Tần Văn Thư đổ thêm dầu lửa.
Triệu Tư Tư tức đến thổ huyết.
Nước mắt cô cũng kìm mà rơi xuống.
“Tần Văn Thư, là đồ khốn, sẽ tha cho các ... nhặt, nhặt gạo...”
Tiếng hét cuối cùng vang lên, Phó Minh Tuyết liền dừng bước.
Cô từ cao xuống kẻ đang lóc đầy mặt, trong lòng chẳng nửa phần d.a.o động: “Vậy thì mau nhặt , nếu , cho dù mày chạy trốn thì tao cũng sẽ bảo Tần Văn Hoắc tìm đến tận nhà mày.”
Mặt Triệu Tư Tư tức đến xanh mét.
Con tiện nhân đúng là kẻ tiểu nhân, chẳng chỉ cậy Tần Văn Hoắc thôi ?
Được, cô nhặt.
Quệt bừa nước mắt, bò dậy từ đất... Sau khi hốt hết chỗ gạo bao, cô thể chịu nổi sự sỉ nhục nữa mà chạy mất.
Phó Minh Tuyết chút biểu cảm một ít gạo còn vương vãi mặt đất.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Gạo trắng ngon lành của cô, lúc hốt là cát sỏi.
“Chị dâu... Xin , em gây rắc rối cho chị !” Giọng Tần Văn Thư chút lí nhí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-82-chi-dau-toi-den-roi.html.]
“Đây cũng của chú. Được , chị mượn xe đạp của chú về nhà .”
Tần Văn Thư vội vàng gật đầu: “Dạ , chị dâu, xe đạp mấy hôm nay em dùng tới, chị cứ đạp ...”
Phó Minh Tuyết đáp.
Cô dự định ngày mai sẽ tự mua một chiếc xe đạp.
Đạp xe đạp về nhà .
Mẹ Phó thấy chiếc xe đạp của cô thì vô cùng kinh ngạc: “Con lấy chiếc xe đạp thế?”
“Con gặp em họ của Tần Văn Hoắc đường nên mượn xe đạp của chú dùng tạm. , ở nhà nấu cơm tự ăn nhé, hai đứa con của Tần Văn Hoắc ốm đang ở bệnh viện, giờ con qua đó xem .”
Mẹ Phó vốn còn gì đó, nhưng hai đứa trẻ ốm thì chút sốt ruột: “Có nặng ? Hay là cùng con qua xem...”
“Mẹ ở nhà là , một con thôi. Nếu con về muộn thì cần đợi cơm con .”
Phó Minh Tuyết dỡ những món đồ xe đạp đặt xuống đất.
Sau đó cô đạp xe luôn.
Khi cô đến cổng bệnh viện thì phát hiện Tần Văn Thư thế mà đến cô một bước.
“Chị dâu, xe đạp khóa ở đây , em dẫn chị phòng bệnh.”
“Được.” Phó Minh Tuyết đưa xe đạp cho .
Đợi khóa xe xong, hai liền bên trong bệnh viện.
Chẳng mấy chốc đến phòng bệnh khoa nhi.
Lúc Phó Minh Tuyết mới nhớ hình như chẳng mang theo thứ gì.
Tần Văn Thư nhanh nhảu gọi lớn: “Bác gái, Văn Hoắc, chị dâu cháu đến .”
Mấy trong phòng bệnh thấy đồng loạt đầu .
Họ liền thấy một Phó Minh Tuyết với dung mạo vô cùng rạng rỡ, xinh .
Tần Văn Hoắc phản ứng đầu tiên, sải bước tới bên cạnh Phó Minh Tuyết: “Sao em qua đây?”
Phó Minh Tuyết mấy trong phòng bệnh, khẽ gật đầu chào họ, trả lời: “ hai đứa trẻ đều ốm nên qua xem .”