Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 80: Gây Sự

Cập nhật lúc: 2026-09-17 05:12:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Từ T.ử Phượng gật đầu: “Được. Đừng mua nhiều quá.”

 

Đợi con gái ngoài, bà nhịn lẩm bẩm một câu: Con rể thế nhỉ? Chẳng chiều sẽ qua một chuyến ? Sao mất hút luôn ?

 

Bà cảm thấy cũng đáng tin cậy mà!

 

Hay là việc bận?

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Khẽ thở dài một tiếng, may mà căn nhà , nếu , trong lòng bà cũng thấp thỏm yên.

 

Phó Minh Tuyết ngoài đường lớn lượn một vòng, đó tìm một góc lấy một đồ cất trong gian .

 

Mấy ngày nay cho dù ở tàu hỏa, nhưng thời gian cô sách một chút cũng giảm .

 

, phần thưởng cô nhận mỗi ngày đều .

 

Cộng thêm mấy ngày Tết tích cóp .

 

Lúc hai cân bột mì tinh, ba cân gạo, hai cân thịt ba chỉ.

 

Còn một con cá nặng hai cân.

 

Cô xách những thứ chuẩn về nhà.

 

Vừa mới khỏi con hẻm bao lâu, thấy gọi: “Chị dâu!”

 

Phó Minh Tuyết giọng quen, liền theo bản năng dừng bước, đầu về phía phát âm thanh.

 

Người đang đạp xe đạp về phía cô chẳng là em họ của Tần Văn Hoắc ?

 

“Chị dâu, em đang định tìm chị đây, ngờ chị ở chỗ .”

 

Phó Minh Tuyết : “Có chuyện gì ?”

 

“Chị dâu, hai đứa sinh đôi ốm , Văn Hoắc đưa chúng đến bệnh viện, chắc thời gian qua chỗ chị, nên bảo em qua báo với chị một tiếng.”

 

Phó Minh Tuyết hai đứa trẻ ốm, lập tức hỏi: “Ốm ? Bọn trẻ ở bệnh viện? Ở bệnh viện nào?”

 

“Bệnh viện 2 cách đây xa.”

 

“Vậy chị xem -” Dù cũng coi như là con danh nghĩa của cô!

 

Đều đưa bệnh viện , chắc là khá nghiêm trọng.

 

Vừa hai bước, thấy tay đang xách bao nhiêu là đồ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-80-gay-su.html.]

“Chú, cho chị mượn xe đạp một lát, chị đem đồ về nhà , tiện thể báo với chị một tiếng, lát nữa chị sẽ đến bệnh viện.”

 

“Đương nhiên là .” Tần Văn Thư lập tức nhảy xuống xe đạp.

 

Cậu giao xe đạp cho Phó Minh Tuyết.

 

Tiện thể giúp cô treo những thứ đồ đó lên gác baga xe đạp.

 

lúc , một tiếng quát lanh lảnh vang lên: “Tần Văn Thư, đang cái gì ?”

 

Cùng với tiếng quát, một bóng dáng mảnh khảnh như cơn gió lao nhanh đến mặt hai .

 

Cô gái tới trừng mắt giận dữ Tần Văn Thư.

 

“Tần Văn Thư, cô là ai?”

 

Tần Văn Thư nhíu mày: “Triệu Tư Tư, cô cái trò la lối om sòm gì ? Đây là chị dâu -”

 

Sau đó đầu Phó Minh Tuyết: “Xin , cần để ý đến cô , chị cứ -”

 

“Không , Tần Văn Thư, rõ ràng cho , thì . mấy ngày nay cứ tránh mặt , hóa ngoài câu kết với hồ ly tinh-”

 

Tần Văn Thư tức giận đến xanh mặt: “Triệu Tư Tư, cô hươu vượn cái gì ? Đây là chị dâu , là vợ của Văn Hoắc, là chị dâu ba của .”

 

Triệu Tư Tư chấn động: “Cái gì? Vợ của Tần Văn Hoắc? Không thể nào-”

 

Phó Minh Tuyết lười đôi co với phụ nữ mặt .

 

Chủ yếu là cô thời gian.

 

Lập tức đạp xe định .

 

Triệu Tư Tư thấy cô định , liền theo bản năng giật lấy ghi đông xe.

 

giật một cái xong , chiếc xe đạp nghiêng , Phó Minh Tuyết suýt chút nữa ngã khỏi xe.

 

Tuy nhiên, túi gạo ở gác baga cứ thế rơi xuống đất.

 

Lần Phó Minh Tuyết nổi giận .

 

Đó là lương thực quý giá.

 

Cô dùng ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm Triệu Tư Tư , giọng cực kỳ lạnh lùng: “Nhặt hết chỗ gạo lên cho tao.”

 

(Hết chương)

 

 

Loading...