Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 77: Đến Bắc Kinh

Cập nhật lúc: 2026-09-17 05:12:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ba chen chúc lên tàu hỏa.

 

Họ ở chung một toa.

 

“Cái .” Từ T.ử Phượng hài lòng với giường .

 

Bà cảm thấy vô cùng an .

 

“Mẹ, đây . Muốn ngủ thì cứ xuống.”

 

“Được.”

 

Lần đầu tiên Từ T.ử Phượng tàu hỏa, vẫn thấy khá mới mẻ.

 

.

 

Ba ngày ba đêm tàu hỏa khiến Từ T.ử Phượng cũng mệt lả.

 

Khi tàu ga, bà vẫn thấy căng thẳng.

 

“Mẹ, chúng mau xuống thôi!”

 

Hai con mỗi xách hai bọc hành lý.

 

Còn Tần Văn Hoắc thì vác ba bọc.

 

Cũng may phần lớn hành lý gửi bưu điện, nếu , bọn họ thật sự xách xuể.

 

“Mẹ, lát nữa chúng khỏi ga sẽ đến đón. Ông nội chuyến tàu, cử đợi sẵn ở cửa .”

 

“Thế thì phiền ông bà thông gia quá.”

 

Từ T.ử Phượng theo bản năng vuốt quần áo.

 

Tuy nhiên, chen chúc xuống tàu vẫn đông.

 

Suýt chút nữa Từ T.ử Phượng tuột mất một chiếc giày.

 

Ba khỏi cửa ga, đón tới: “Anh Văn Hoắc.”

 

Người đến là em họ của Tần Văn Hoắc.

 

Cậu thấy hai con Phó Minh Tuyết, đoán phận của hai , lập tức cất tiếng gọi: “Cháu chào thím, em chào chị dâu!”

 

Giọng quá dõng dạc, khiến Từ T.ử Phượng giật nảy : “Chào, chào cháu-”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Phó Minh Tuyết:? Cô cứ thấy kỳ kỳ.

 

“Mẹ, đây là em họ của , Tần Văn Thư, thằng nhóc tăng động một chút.”

 

Từ T.ử Phượng lập tức : “Rất !”

 

Tần Văn Hoắc: “Chúng lên xe .”

 

“Anh Văn Hoắc, xe ở ngay đằng , chúng qua đó .” Tần Văn Thư đầu chạy tới mở cửa xe.

 

Mấy tới, Phó Minh Tuyết để lên xe , đó bản cô cũng trong.

 

Đợi xe lăn bánh, Phó Minh Tuyết mới lên tiếng: “Tần Văn Hoắc, thể đến nhà ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-77-den-bac-kinh.html.]

 

dứt lời, Từ T.ử Phượng cũng lập tức : “, về nhà một chuyến , đem mấy thứ đồ cất , đến lúc đó, chúng hẵng gặp ông bà thông gia.”

 

Bây giờ bà đầu bù tóc rối, cả hôi hám, thế gặp thông gia ?

 

Nghĩ thôi thấy ngại.

 

Lúc , bà cảm thấy con gái mua căn nhà quả thực đúng đắn.

 

Lời của hai con khiến hai ghế bất ngờ.

 

Đặc biệt là Tần Văn Hoắc, hiếm khi ngẩn một chút, đầu hai ghế : “Mẹ, địa chỉ nhà ở ạ?”

 

Từ T.ử Phượng .

 

Phó Minh Tuyết lập tức địa chỉ.

 

Tần Văn Hoắc:?

 

Chỗ hình như cách nhà xa lắm.

 

Tần Văn Thư cũng kinh ngạc, căn nhà đó là tứ hợp viện- Không ngờ chị dâu mà ở Bắc Kinh cũng nhà.

 

“Địa chỉ em rành.”

 

mà, nếu đến đó- Cậu họ, nhà đang đợi cơ mà.

 

Tần Văn Hoắc lên tiếng: “Vậy đưa đến đó .”

 

“-Vâng!”

 

“Lát nữa đưa bọn đến đó , đến lúc đó chú về nhà báo một tiếng, cứ là muộn một chút mới qua.”

 

“Được.”

 

Xe chạy gần bốn mươi phút thì đến nơi.

 

“Chính là chỗ , đúng ?”

 

.” Phó Minh Tuyết sớm nhẩm thuộc lòng cái địa chỉ .

 

Tần Văn Hoắc thấy cô xác nhận, thế là đẩy cửa bước xuống xe.

 

Anh lấy hết mấy bọc hành lý xuống.

 

Phó Minh Tuyết thì lấy chìa khóa mở cổng lớn của căn tứ hợp viện .

 

Còn Từ T.ử Phượng từ lúc xuống xe căn nhà - Cả bà cứ lâng lâng.

 

Trời đất, căn nhà lớn thế là do Minh Tuyết nhà bà tự mua ?

 

“Anh Văn Hoắc, em về báo với nhà một tiếng nhé.”

 

Phó Minh Tuyết tranh khi Tần Văn Hoắc mở miệng: “Tần Văn Hoắc, cũng về , hôm nay chúng qua đó , ngày mai mới đến nhà .”

 

Từ T.ử Phượng con gái , cũng nhanh chóng hùa theo: “, ngày mai hẵng đến thăm.”

 

(Hết chương)

 

 

Loading...