Phó Minh Tuyết một đoạn thì thấy Tần Văn Hoắc.
“Anh bảo về nhà ? Sao vẫn còn ở đây?”
Tần Văn Hoắc cô: “Đợi em!”
Phó Minh Tuyết liếc mắt một cái.
Cô vẫn quên nãy chuồn nhanh như thế nào .
Tần Văn Hoắc thấy vẻ mặt của cô là cô đang hài lòng, bèn giải thích: “Cô là đồng chí nữ, tiện dây dưa chuyện gì với cô ở giữa đường giữa phố, em cũng thấy đấy, da mặt cô dày.”
Phó Minh Tuyết lời của chọc .
Cô cũng ngờ câu đó.
“Anh đúng, da mặt cô dày thật, nãy còn quỳ xuống xin mang cô cùng đấy!”
Cô đoán chừng là Phó Minh Nhã nhắm trúng Tần Văn Hoắc .
Hừ, nhà họ Phó cũ đúng là chẳng liêm sỉ là gì.
Không còn hứng thú bàn tán về những kẻ đó nữa, “Đi thôi, chúng về nhà , đúng , vé tàu ngày mai lấy ?”
Tần Văn Hoắc gật đầu: “Ừ. Ba vé giường , chuyến tàu tám giờ sáng mai.”
Phó Minh Tuyết cảm thấy vé giường là nhất.
Nếu , tàu ba ngày liền đúng là mệt c.h.ế.t .
Hai nhắc tới Phó Minh Nhã nữa mà cùng về nhà.
Mẹ Phó vẫn về.
Tuy nhiên, chuyện Phó Minh Nhã công khai quỳ gối mặt Phó Minh Tuyết truyền khắp cả thị trấn.
Mẹ Phó ở bên ngoài đương nhiên cũng thấy.
Bà trở về với vẻ mặt đằng đằng sát khí.
“Mẹ, chuyện gì thế ạ?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Chuyện gì nữa chứ? Mẹ ngay con Phó Minh Nhã chẳng thứ lành gì , lúc nó quỳ mặt con, con tát cho nó mấy cái bạt tai mới đúng.”
Phó Minh Tuyết gượng: “Bẩn tay lắm ạ, đáng.”
Mẹ Phó tức giận liếc cô một cái.
Tuy nhiên, cách xử lý của con gái bà cũng tính là nhanh trí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-75-tiet-lo.html.]
“Thật đầu óc nó chứa cái gì nữa, thể nghĩ cái trò hèn hạ , nó tưởng quỳ giữa phố như thế là ép con mang nó theo chắc?”
Phó Minh Tuyết:...
Người nhắm trúng con rể của đấy.
Vốn dĩ cô chặn đường cũng là con rể .
Chẳng qua con chen ngang nên mới quỳ xuống thôi.
Sáng hôm , Phó Minh Tuyết vẫn còn đang ngủ thì Phó gọi dậy: “Minh Tuyết, mau dậy , hôm nay tàu hỏa đấy.”
Phó Minh Tuyết đồng hồ, mới năm giờ rưỡi.
Dẫu , cô vẫn bò dậy.
Dù thì trong lòng cô cũng đang phấn khích.
Nhanh chóng mặc quần áo xong xuôi, đó cô thu dọn nốt những thứ cần mang theo.
Khi cô bước ngoài, Phó sớm xếp gọn gàng những thứ còn .
“Con mau ăn sáng , lát nữa xem xem còn sót thứ gì , chúng cũng thể ga tàu sớm một chút.”
Nói đoạn, bà chợt nhớ một chuyện, kéo Phó Minh Tuyết sang một bên, hạ thấp giọng hỏi: “Chúng tới Bắc Kinh đến ở nhờ nhà con rể ?”
“Mẹ, cần , con nhờ bạn mua một căn tứ hợp viện ở bên đó .”
Căn nhà thưởng của cô đang ở đó, nếu ở thì tiếc lắm.
Hơn nữa, cô gò bó, ngột ngạt.
Cô để cho cảm giác thuộc như ở nhà ngay tại Bắc Kinh.
Mẹ Phó lời của cô cho kinh ngạc: “Con cái gì cơ? Con mua nhà ở Bắc Kinh á? Mua kiểu gì thế? Hơn nữa, con lấy tiền mà mua nhà?”
Nhà bọn họ nghèo rớt mồng tơi, con bé lấy tiền mà mua nhà cửa?
“Mẹ, con nhờ một bạn ở tòa soạn báo mua giúp dạo , tiền nhuận bút con gửi bài cho tòa soạn đấy ạ, chuyện con vẫn với , tiền đó khá nhiều, vốn định tạo bất ngờ cho thôi.”
Mẹ Phó:?
Đây mà là bất ngờ ? Rõ ràng là kinh hãi thì .
Bà giơ tay vỗ mạnh một cái vai Phó Minh Tuyết: “Cái con bé thế hả? Mua nhà là chuyện lớn như thế mà con dám bàn bạc với .”
“Con thật cho , căn nhà đó rốt cuộc giá bao nhiêu tiền?”