Tống An Hiểu cuống lên: “Phó Minh Tuyết, với chị cũng thù oán gì sâu nặng, tài liệu của chị cũng xin , tại chị thể cho chứ?”
“Bởi vì cô thấy ngứa mắt, cả nhà họ Tống các thấy chướng mắt, thích cho đấy, thế nào, lý do đủ ? Nhân lúc tâm trạng còn thì mau cút xéo , thì cho cô ăn bạt tai đấy.”
Tay cô bắt đầu ngứa ngáy đòn .
Đây chính là kẻ ăn cháo đá bát ở kiếp cơ mà!
Tống An Hiểu:?
Quả nhiên, kiếp cô thích Phó Minh Tuyết là lý do cả.
Cái đúng là chẳng thể nào ưa nổi.
Phó Minh Tuyết chẳng chút kiên nhẫn nào, cô liền giơ tay lên.
Tống An Hiểu thấy động tác của cô, đồng t.ử lập tức co rút , đó cắm đầu cắm cổ bỏ chạy thục mạng.
Phó Minh Tuyết bộ dạng hèn nhát đó của cô , khỏi đảo tròn mắt xem thường.
Kiếp nhẫn nhịn cái lũ nhát cáy cơ chứ?
Chắc chắn là đầu óc vấn đề thật .
Không chỉ vấn đề, mà nó bên trong là nước.
Kiếp nhất định vắt sạch nước trong não mới .
Tần Văn Hoắc gửi xong bộ hành lý thì sải bước khỏi bưu điện.
lúc , đột nhiên từ bên cạnh một bóng lao vút .
Nếu thấy tình hình mà kịp thời né tránh, e là lúc đó đ.â.m sầm .
“Anh rể, cứu em với ?” Phó Minh Nhã đỏ hoe cả mắt, cất giọng nài nỉ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tần Văn Hoắc lập tức lùi xa hơn nữa.
Anh thậm chí chẳng thèm lấy một cái, trực tiếp rảo bước bỏ .
Phó Minh Nhã sững sờ, cứ thế mà bỏ cơ chứ?
Cũng thèm hỏi xem vì lý do gì mà cô cầu cứu ư?
Trơ mắt bóng sắp khuất khỏi tầm mắt, cô c.ắ.n răng, vội vàng đuổi theo.
“Anh rể...”
Tần Văn Hoắc:?
Người phụ nữ mặt dày hổ đến mức ?
Bước chân sải càng rộng hơn.
lúc , thấy cô vợ nhỏ nhà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-74-quy-ngay-giua-pho.html.]
Thế là rảo bước thật nhanh tiến gần.
“Vợ ...”
Phó Minh Tuyết thấy tiếng gọi , bất giác rùng một cái.
Đến tận bây giờ cô vẫn quen với việc gọi như thế.
Vừa định mở miệng đáp lời thì tầm mắt cô bắt gặp Phó Minh Nhã đang đuổi theo đàn ông của .
Ngay lập tức, cô hiểu chuyện.
Cô sầm mặt , sải bước dứt khoát đón đầu.
“Vợ , phụ nữ đầu óc bệnh, thấy là hét cầu cứu, em xử lý , về nhà .”
Nói xong liền thẳng.
Anh cũng chẳng lo lắng xem Phó Minh Tuyết xử lý nổi .
Phó Minh Tuyết nheo mắt : “Phó Minh Nhã, cô đuổi theo đàn ông của cái gì?”
Phó Minh Nhã ngỡ ngàng, vội vàng khựng bước chân .
Sau đó cô một hành động khiến chấn kinh.
Cô cứ thế quỳ sụp xuống ngay giữa phố mặt Phó Minh Tuyết: “Minh Tuyết, xin chị, ngày mai hãy mang cùng với, thực sự còn đường sống nữa ...”
Phó Minh Tuyết:?
là cái đồ ngu xuẩn.
“Minh Tuyết, sẽ giặt giũ nấu cơm cho nhà chị, chỉ cần chị cho một miếng ăn là . Việc gì cũng hết.”
Cô quỳ lóc van xin, chuyện còn tưởng Phó Minh Tuyết gì cô .
Lúc , tuy phố đông nhưng vẫn qua .
Bọn họ thấy cảnh tượng liền xúm vây xem.
Đều là cùng một thị trấn, đương nhiên ai cũng nhận hai chị em nhà .
“Phó Minh Tuyết, em họ cháu thế ?”
Phó Minh Tuyết cất giọng vang dội: “Ồ, cô bảo nhà cô dồn cô đường cùng, đòi ngày mai nhà cháu mang cô theo đấy ạ. Chi bằng việc , gọi cô qua đây, hoặc ai lòng hảo tâm thì gọi chủ nhiệm hội phụ nữ đến mà giải quyết chuyện của con họ.”
“Năm xưa cô lòng độc ác hãm hại cháu, chuyện của cô cháu chẳng dám dính . Mọi bụng thì giúp cô nhé!”
Phó Minh Tuyết xong liền chuồn lẹ.
Phó Minh Nhã:?
Cô nghiến răng nghiến lợi.
Cái đồ tiện nhân , quỳ ngay giữa phố như thế mà cô mà vẫn chịu đồng ý.