Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 72: Vợ À, Năm Mới Vui Vẻ

Cập nhật lúc: 2026-09-17 05:12:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Minh Tuyết quát đến mức rụt cả cổ .

 

“Mẹ, đừng gắt thế chứ! Chẳng con nghĩ con rể đang ở đây nên tẩm bổ cho chút , gầy thế ...”

 

Tần Văn Hoắc đẩy cổng bước sân đúng lúc thấy câu , khỏi đưa mắt cô vợ nhỏ của .

 

Phó Minh Tuyết cũng thấy tiếng mở cửa, theo phản xạ sang.

 

Thế là ánh mắt cô va thẳng ánh mắt Tần Văn Hoắc.

 

Phó Minh Tuyết:?

 

Sao tới đúng lúc thế ? Rốt cuộc bao nhiêu ?

 

Nhìn đôi mắt đen sâu thẳm của , gì bất ngờ, chắc chắn là thấy hết .

 

Cô gượng gạo trừ, vội vàng dời tầm mắt chỗ khác.

 

Mẹ Phó cũng thấy con rể về.

 

tiện nổi cáu với con gái nữa.

 

“Con rể, con về đấy .”

 

Sau đó tầm mắt bà rơi xuống tay , phát hiện thứ đang xách trong tay cũng là một con gà.

 

“Con rể, con cũng mua cái thế?”

 

Tần Văn Hoắc điềm tĩnh bước tới: “Minh Tuyết gầy, con mua con gà tẩm bổ cho em , dù ... học cũng tốn não.”

 

Phó Minh Tuyết:?

 

Mẹ Phó lập tức mặt mày hớn hở : “Ai da, con rể chí , cái đầu nó chẳng to... ý là nó học đúng là tốn não thật. Xem hai đứa kìa, con nghĩ cho nó, nó nghĩ cho con, vợ chồng trẻ là cứ như thế.”

 

Phó Minh Tuyết:?

 

Tần Văn Hoắc:...

 

Ánh mắt liếc sang cô vợ nhỏ, thấy vẻ mặt cô đờ đẫn, khóe môi bất giác khẽ cong lên.

 

Ngay đó dời tầm mắt: “Mẹ, thế con thịt gà nhé.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Được.” Mẹ Phó vội vàng dặn thêm một câu: “Làm thịt một con thôi là .”

 

Một con cũng ăn hết.

 

Con còn để dành mang lên Bắc Kinh là .

 

“Con còn ngây đấy gì? Mau nhốt con gà lồng, phụ đun nước mau.”

 

Phó Minh Tuyết:?

 

cảm giác kể từ khi Tần Văn Hoắc ở nhà , mới là con đẻ của .

 

Hôm nay là ba mươi Tết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-72-vo-a-nam-moi-vui-ve.html.]

 

Mẹ Phó chỉ nấu một bàn đầy ắp thức ăn mà còn gói cả sủi cảo.

 

Cả một bàn tiệc thịnh soạn, đây là cái Tết tươm tất nhất của hai con từ đến nay.

 

Mẹ Phó gắp cho Tần Văn Hoắc một cái đùi gà to: “Con rể ráng ăn nhiều , hôm nay vất vả cho con .”

 

“Mẹ, con tự gắp , cũng ăn mau , hôm nay mới là vất vả nhất.”

 

Tần Văn Hoắc diện mạo lạnh lùng, nhưng lời chẳng hề lạnh chút nào.

 

Lời của khiến Phó vui mặt.

 

Ăn xong, cả ba cùng thu dọn, cùng đón giao thừa tới mười hai giờ đêm.

 

Nói thật, đối với Tần Văn Hoắc, đây là đầu tiên thức đón giao thừa như thế , cảm giác quả thực mới lạ.

 

Lúc chuẩn về phòng, Tần Văn Hoắc cất tiếng gọi Phó Minh Tuyết .

 

“Vợ ...”

 

Một tiếng “vợ khiến cả Phó Minh Tuyết nổi hết da gà.

 

“Làm... gì thế?”

 

“Cho em . Năm mới vui vẻ!” Tần Văn Hoắc đưa sang một bao lì xì giấy đỏ.

 

Phó Minh Tuyết ngẩn nhận lấy.

 

Không đợi cô mở xem, Tần Văn Hoắc bước phòng .

 

Phó Minh Tuyết nắn nắn bao lì xì, thấy khá dày dặn.

 

Trời đất, đây là đang lì xì mừng tuổi cho cô đấy ?

 

Cô vội vàng về phòng, phần háo hức mở bao lì xì đỏ , bên trong tận hai trăm tệ.

 

Cầm tiền trong tay, tâm trạng cô vô cùng phức tạp.

 

Sáng mùng một, Phó Minh Tuyết là dậy muộn nhất nhà.

 

Lúc cô ngủ dậy thấy .

 

Chỉ thấy Tần Văn Hoắc đang quét sân.

 

Nghĩ tới tiền mừng tuổi đưa tối qua, cô liền nở một nụ rạng rỡ: “Chồng , chào buổi sáng!”

 

Tiếng gọi thốt , khiến cả Tần Văn Hoắc lập tức cứng đờ tại chỗ.

 

Anh suýt chút nữa rơi chiếc chổi tay.

 

Đến khi về phía kẻ đầu têu thì đối phương trêu chọc xong chuồn mất, chỉ để cho một bóng lưng.

 

Ánh mắt Tần Văn Hoắc tối sầm .

 

 

Loading...