Tống Ngạn nhớ toa xe mà Tần Văn Hoắc lên.
Cho nên nhanh tìm thấy.
Toa giường chỉ hai , Tống Ngạn ở cửa .
“Tần đoàn, thật trùng hợp, chuyện với một chút ?”
Tần Văn Hoắc ngước mắt, nhạt nhẽo liếc một cái.
Sau đó dậy ngoài.
“Nói chuyện gì?” Giọng lạnh lẽo hệt như con .
“Tần đoàn, và Phó Minh Tuyết đăng ký kết hôn ?”
Tần Văn Hoắc dùng ánh mắt hờ hững quét về phía : “Liên quan gì đến ? Hay là cần báo cáo với ? Chuyện cưới xin của đến lượt tới chất vấn từ khi nào ?”
Một chuỗi câu hỏi khiến trái tim Tống Ngạn nháy mắt chìm xuống tận đáy cốc.
Ban đầu, vẫn chút tin lời của Bạch Tư Kỳ.
Hai thể đăng ký kết hôn chứ?
Dù thế nào cũng về xin báo cáo kết hôn - bộ đội còn điều tra thẩm tra chính trị nhà gái.
Đợi hết một bộ quy trình, kiểu gì cũng mất một thời gian ngắn.
Sao thể đăng ký kết hôn nhanh như ?
Cậu tại khó chịu đến thế.
Cậu chẳng thích Phó Minh Tuyết.
Gượng gạo nặn một nụ : “- chỉ quan tâm Tần đoàn thôi, và Phó Minh Tuyết quen quá ngắn, hiểu cô -”
“Tống Ngạn, vì khai trừ ? Cậu ngay cả tố chất đạo đức cơ bản nhất của quân nhân cũng . Sau , tự giải quyết cho .”
Tần Văn Hoắc lạnh lùng ném câu xong, liền xoay về toa giường .
Để Tống Ngạn sắc mặt trắng bệch.
Cậu thất hồn lạc phách về vị trí toa thường.
Bạch Tư Kỳ thấy , liền vội vàng hỏi: “Anh gặp ? Nói gì với ?”
“Bạch Tư Kỳ, hối hận vì quen cô!”
Tống Ngạn đột ngột thốt câu , Bạch Tư Kỳ tức đến mức sắc mặt tái mét.
“Tống Ngạn, là ý gì? Cái gì gọi là hối hận vì quen ?”
Tống Ngạn thì nhắm mắt , mở miệng thêm nửa chữ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-61-me-kiep-chuyen-lon-roi.html.]
Lúc trong lòng vô cùng hối hận - tại giúp Bạch Tư Kỳ chuyện như ?
Cậu nên như -
Bạch Tư Kỳ tức giận nửa ngày, vốn tưởng Tống Ngạn sẽ dỗ dành , kết quả Tống Ngạn cứ nhắm nghiền mắt, cũng chẳng thèm chuyện với cô.
Chuyện thật sự chọc tức cô .
Nhìn Tống Ngạn nửa ngày thèm để ý đến , trong lòng cô dâng lên một nỗi hoảng sợ đang lan tràn.
Tống Ngạn ? Tại để ý đến cô?
Tên Tần Văn Hoắc rốt cuộc gì với ?
Đứng yên, cô nhịn dậy chuẩn tìm Tần Văn Hoắc hỏi cho nhẽ.
khoảnh khắc cô lên, cổ tay Tống Ngạn tóm chặt.
Lực tay lớn đến mức nháy mắt Bạch Tư Kỳ phát đau, cũng dọa cô suýt chút nữa hét toáng lên.
Cô trừng mắt Tống Ngạn, nhưng giây tiếp theo ánh mắt của Tống Ngạn cho hoảng sợ.
“Bạch Tư Kỳ, khuyên cô đừng tìm Tần Văn Hoắc, đừng tự rước lấy nhục.”
Nói xong lời , Tống Ngạn liền mặt cảm xúc buông tay .
Bạch Tư Kỳ tức kinh hãi - Tống Ngạn ?
Tuy nhiên, sự đe dọa vẫn tác dụng, Bạch Tư Kỳ ngoan ngoãn im ghế nhúc nhích.
Lúc xuống tàu hỏa, cô theo bản năng về phía cửa ga, nhưng hề thấy , rõ ràng xuống tàu từ sớm .
Tuy nhiên, cô chẳng còn tâm trí mà lo mấy chuyện nữa, bởi vì Tống Ngạn xuống tàu cảnh sát canh gác sẵn đưa .
Người đưa cũng bao gồm cả cô.
Cô kinh hãi: “Các buông , các dựa mà bắt ?”
“Cô tình nghi cấu kết với bọn buôn buôn bán nhân khẩu.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lời của cảnh sát khiến Bạch Tư Kỳ sợ đến mức ngây .
Càng cho Tống Ngạn mãnh liệt ngẩng đầu: “Thế là ý gì?”
cảnh sát trả lời .
Mà trực tiếp áp giải hai luôn -
Thị trấn vốn lớn lắm, tin tức hai cảnh sát còng tay đưa ngay tại ga tàu hỏa nháy mắt truyền khắp cả thị trấn -
(Hết chương)