Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 54: Tự Rèn Giũa Bản Thân Có Được Không?

Cập nhật lúc: 2026-09-17 05:12:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Minh Tuyết hiểu tâm trạng của lúc .

 

“—Mẹ, hóa Tần Văn Hoắc căn bản chẳng hề ý định cho bọn họ hai gói đồ đó ! Mẹ xem, đồ cũng mang về cả .”

 

Lời của cô khiến cảm xúc nghẹn ngào của Phó lập tức tan biến phần lớn.

 

Đợi đến khi thấy hai gói đồ tay con rể, bà lập tức mặt mày hớn hở, trong lòng vô cùng khoan khoái.

 

Vốn dĩ bà chẳng đem hai gói cho hai cái già .

 

Có điều cũng con rể mới tới cửa thì thể tay .

 

Không ngờ đồ cũng lấy luôn.

 

Thực sự khiến bà hả vô cùng.

 

“Làm lắm, đến một viên kẹo cũng chẳng cho bọn họ.”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Tần Văn Hoắc đưa hai gói đồ tay cho cô vợ nhỏ của .

 

“Mẹ, trong thời gian ngắn ước chừng bọn họ sẽ dám tới gây sự nữa .”

 

“Bọn họ tới gây sự thì cũng chẳng sợ.”

 

Tần Văn Hoắc thấy chuyện bên xử lý cũng hòm hòm : “Mẹ, con xin phép , đợi vài hôm nữa con .”

 

“Hả, nhanh thế con? Hay là tối nay nghỉ một đêm hẵng ?”

 

“Dạ thôi, tối nay con luôn, xe đưa đón ạ.” Tần Văn Hoắc xong về phía Phó Minh Tuyết: “Anh về , đến lúc đó cùng về Bắc Kinh.”

 

Phó Minh Tuyết:...

 

Mẹ Phó vội vàng trả lời cô: “ đúng, cùng về, Minh Tuyết, con mau tiễn con rể .”

 

Phó Minh Tuyết:...?

 

Tần Văn Hoắc liếc cô một cái, đó với Phó: “Dạ cần ạ. Trời sắp tối , con cũng yên tâm để cô về một .”

 

Phó Minh Tuyết:...?

 

Mẹ Phó cảm động khôn xiết, rể của bà đúng là quá .

 

“Vậy con đường thuận buồm xuôi gió nhé! Mẹ đợi con đến đây đón Tết.”

 

“Vâng ạ!” Tần Văn Hoắc dứt lời liền sải bước ngoài.

 

Mẹ Phó chợt nhớ điều gì đó, định lấy đồ gom cho : “Con rể, đợi chút , để lấy ít đồ ăn cho hai đứa cháu ngoại ngoan của —”

 

Tần Văn Hoắc dừng bước, thần sắc ôn hòa: “Mẹ, cần ạ, con xách đồ tiện, để con lấy.”

 

Anh , Phó đành thôi.

 

Dẫu , hai con vẫn cùng tiễn tận cổng, dõi mắt theo cho đến khi bóng dáng khuất hẳn mới đóng cửa chính .

 

“Thằng bé Văn Hoắc thật đấy, may mà hôm nay hai đứa đăng ký kết hôn .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-54-tu-ren-giua-ban-than-co-duoc-khong.html.]

Bằng thì rể thế thành của nhà mất .

 

Phó Minh Tuyết:...?

 

“Mẹ, con về phòng nhé.”

 

“Được, con !” Một ngày xảy bao nhiêu là chuyện, cũng mệt đứt cả .

 

Phó Minh Tuyết lập tức về phòng , đóng cửa , cô liền kiểm tra hệ thống trong đầu.

 

Lúc cô còn kịp hiểu rõ thứ rốt cuộc là cái gì.

 

Bây giờ cuối cùng cũng thời gian nghiên cứu .

 

Màn hình ánh sáng hiển thị nhiệm vụ kết hôn thành, phần thưởng cũng chuyển gian hệ thống.

 

Phó Minh Tuyết thầm niệm một tiếng, tờ văn tự nhà đất liền xuất hiện tay.

 

thật là khế ước nhà đất của một căn tứ hợp viện ở Bắc Kinh.

 

Hơn nữa còn là tứ hợp viện hai gian sân—trời đất ơi, cô phát tài .

 

Nâng niu ngắm nghía hồi lâu, cô mới cất tờ khế ước gian.

 

Sau đó cô tiếp tục nghiên cứu cái hệ thống rèn con .

 

Phát hiện giao diện nhiệm vụ khá nhiều, phần thưởng càng ít.

 

Ví dụ như đốc thúc con cái học tập một tiếng, sẽ thưởng một cân phiếu lương thực, kèm theo một phần vật phẩm ngẫu nhiên—bao gồm lương thực, dầu ăn, gạo, bột mì, thịt... giới hạn chủng loại.

 

Đây còn là nhiệm vụ cần mỗi ngày nữa chứ.

 

Nói cách khác, chỉ cần mỗi ngày cô đều thành thì ngày nào cũng phần thưởng?

 

Không chỉ thế, mỗi ngày luyện chữ cũng một phần thưởng nhỏ.

 

Thi cử đạt điểm tuyệt đối, thưởng.

 

...

 

Đủ loại nhiệm vụ hoa cả mắt, phần thưởng vô cùng phong phú.

 

Nhìn đến mức Phó Minh Tuyết đỏ cả mắt thèm thuồng— là đồ cả thôi.

 

Đặc biệt là niên đại vật tư thiếu thốn như hiện nay, những thứ quả thực khiến kích động phát điên.

 

Nuôi, nhất định nuôi!

 

──

 

Khoan , chẳng chỉ là rèn giũa con cái thôi ?

 

Bản cô chẳng lẽ tính là một đứa con nít ? Dù cô vẫn còn sờ sờ ở đây mà!

 

Vậy thì cô tự rèn bản ?

 

 

Loading...