Sắc mặt nhà họ Phó biến đổi dữ dội.
Đặc biệt là cả nhà Phó lão đại, nhà bọn họ tới bốn đang cơ đấy!
Anh... đây rõ ràng là trần trụi đe dọa!
“Trời đất ơi, ông trời ngó xuống mà xem, chúng sắp ép c.h.ế.t —”
Bà già họ Phó đặt phịch m.ô.n.g bệt xuống đất gào t.h.ả.m thiết.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Phó Minh Tuyết: “...?”
Lại giở cái trò c.h.ế.t giẫm nữa ?
Cô nghiêng đầu đàn ông bên cạnh.
Chỉ thấy đàn ông bình tĩnh lên tiếng: “Xem vẫn giải quyết theo cách . Vợ , chúng về , lát nữa sẽ tìm lãnh đạo đơn vị của bọn họ—”
Phó Minh Tuyết vẻ ngoài của cho ngẩn .
Trời ạ, đàn ông đỉnh thật sự!
“—Được!”
Hai dứt khoát xoay bỏ .
Lần cả nhà họ Phó cuống cuồng cả lên.
Bao gồm cả bà già họ Phó đang gào khan đất.
Bà cũng ngờ đến mức mà đàn ông đến mí mắt cũng chẳng thèm chớp bà một cái.
Nếu đổi là khác, chẳng nên tiến đỡ bà dậy ?
Mắt thấy hai sắp bước khỏi cổng lớn.
Phó lão đại sốt ruột: “Bố—”
Tuy đàn ông bản lĩnh đó thật , nhưng vạn nhất thì ?
Chẳng thấy chuyện gặp lãnh đạo đơn vị của họ nhẹ tênh như gặp cấp ?
Người sốt ruột còn cả Phó lão tam.
Nhà gã chỉ hai việc , tuyệt đối thể để mất .
“Bố, bố mau một câu chứ!”
Ông già họ Phó sầm mặt: “Đợi , tiền chúng trả.”
Ông thốt lời , Phó lão tam liền thở phào nhẹ nhõm.
Tiền nong gì đó gã chẳng thấy.
Dù hưởng lợi cũng là nhà bác cả.
Người móc tiền là gã là .
“Không , tao đồng ý—” Bà già họ Phó the thé phản đối.
“Câm miệng.” Ông già họ Phó quát nghiêm một tiếng, bà già họ Phó lập tức ngậm chặt miệng .
“Bà lấy tiền .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-53-con-re-tot-loi-hai.html.]
Bà già họ Phó lời , tức đến mức suýt chút nữa ngất xỉu.
“Nhà gì còn nhiều tiền thế nữa chứ!”
Thằng cháu đích tôn lấy vợ, bà bỏ ít .
Huống chi mấy năm nay tiêu xài ? Bọn họ húp khí trời mà sống.
Ông già họ Phó đầu con dâu cả: “Vợ thằng cả, chị cũng lấy hai trăm đồng.”
Nghiêm Hồng Vệ theo bản năng từ chối, nhưng đàn ông bên cạnh kéo giật bà một cái: “Đi lấy .”
Nghiêm Hồng Vệ tức nổ phổi.
Mười phút , Tần Văn Hoắc và Phó Minh Tuyết trở về.
Có hàng xóm trông thấy bọn họ vẫn xách đồ về, khỏi kinh ngạc: “Minh Tuyết, hai đứa sang nhà họ Phó ? Sao về nhanh thế?”
Lúc nãy khỏi nhà thấy tay xách đồ, giờ đồ cũng nhận ?
Phó Minh Tuyết thở dài một : “Xảy chút chuyện vui, đuổi ngoài ạ.”
Hàng xóm:...?
Đuổi ngoài?
Cái nhà họ Phó đúng là quá quắt, chẳng cái thể thống gì.
Tần Văn Hoắc gì.
Anh và Phó Minh Tuyết cùng về đến nhà.
Mẹ Phó vốn dĩ vẫn còn lo lắng, khi thấy tay rể quý vẫn còn xách hai gói đồ , bà lập tức bốc hỏa.
“Bọn họ bắt nạt các con ?”
Tần Văn Hoắc còn kịp mở miệng thì Phó Minh Tuyết hớn hở : “Mẹ, lấy tiền , con rể giỏi giang lắm đấy—”
Cô liến thoắng kể bộ chuyện xảy ở căn nhà cũ lúc nãy một lượt.
Nghe đến mức Phó trố tròn hai mắt.
Trời đất ơi, con rể bà tài giỏi đến thế cơ ?
“Đây, tiền đều ở đây cả .” Phó Minh Tuyết móc tiền đặt lòng bàn tay .
Mẹ Phó cúi đầu xấp tiền trong tay—đột nhiên viền mắt đỏ hoe.
Năm đó, chồng bà qua đời.
Tiền tuất gửi về còn nhà họ Phó cướp mất .
Mà con gái bà khi còn nhỏ như —nhà họ Phó hơn chục miệng ăn, kẻ nào kẻ nấy hung thần ác sát.
Còn buông lời đe dọa nếu đưa tiền thì sẽ cướp con gái, ép bà tái giá.
Đơn độc nơi nương tựa chính là cảnh của bà khi đó.
Dù bà nghĩ công việc vẫn còn, tiền lấy ít thì coi như bỏ qua cho xong.
Không ngờ rằng tiền , một ngày con rể bà đòi trở về.