Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 52: Người Tài Giỏi

Cập nhật lúc: 2026-09-17 05:12:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đi thôi!”

 

Phó Minh Tuyết phía .

 

Tần Văn Hoắc xách đồ theo .

 

Thực còn mua cả rượu nữa, nhưng vợ bỏ .

 

Thế nên tay chỉ xách một gói kẹo và một gói bánh ngọt.

 

Nếu can ngăn, ước chừng vợ còn chê cầm thế là quá nhiều chứ.

 

Mẹ Phó tiễn hai ngoài.

 

Có hàng xóm trông thấy, Phó liền lớn tiếng luôn: “Tuy nhà họ Phó bên gì, nhưng con rể hiểu lễ nghĩa, nó cứ nhất quyết đòi đến thăm một chuyến đấy! Than ôi, con rể đúng là lòng quá—”

 

Phó Minh Tuyết:...

 

Tần Văn Hoắc:...

 

Hàng xóm lấy ngạc nhiên, ngờ bọn họ thật sự đến nhà họ Phó.

 

Xem Phó Minh Tuyết vẫn như một, ngoài miệng thì gay gắt nhưng lòng mềm yếu.

 

Chứ nếu đổi là họ— ầm ĩ đến nước thì sớm đoạn tuyệt quan hệ với nhà họ Phó từ lâu.

 

Hai nhà cách một quãng, ở hai con phố khác .

 

“Ở đây .” Cửa chính vẫn đóng chặt.

 

Phó Minh Tuyết chút đảo mắt.

 

Rõ ràng bọn họ sắp sang mà còn cố tình đóng cửa.

 

Tần Văn Hoắc bước lên gõ cửa—

 

Gõ hai tiếng vẫn ai mở cửa.

 

Phó Minh Tuyết khẩy, cô lớn tiếng : “Bọn họ bày đặt oai đấy! Đã mở thì chúng về luôn cho xong!”

 

dứt lời thì cánh cổng lớn liền mở .

 

Là Nghiêm Hồng Vệ mở cửa.

 

Hiển nhiên là vẫn luôn nép cửa.

 

“Ối chà, là Minh Tuyết đến đấy —”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-52-nguoi-tai-gioi.html.]

Từ cuối cùng lập tức nghẹn trong họng khi bà thấy hai gói đồ tay Tần Văn Hoắc.

 

Sắc mặt cũng khó coi thấy rõ.

 

thật sự ngờ rể mới đầu đến cửa mà chỉ xách hai gói đồ ngại thế nhỉ?

 

“Bác dâu cả, bác chắn cửa gì thế?” Phó Minh Tuyết chẳng thèm khách khí, trực tiếp chen tới huých bà sang một bên.

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Nghiêm Hồng Vệ va một cái lảo đảo, suýt chút nữa ngã nhào.

 

giận tím mặt: “Phó Minh Tuyết, mày đối xử với bậc bề như thế đấy ?”

 

“Bản chẳng dáng vẻ của bậc bề thì đòi khác đối xử với bác thế nào?”

 

Phó Minh Tuyết lườm một cái, sải bước thẳng trong nhà chính.

 

Nhìn thấy cả nhà đầy phòng, ngay cả nhà chú ba cũng đều mặt, cô liền lạnh: “Hóa đều ở đây cả đấy ! Chúng gõ cửa nửa ngày chẳng ai mở, thì chúng bước chân cửa!”

 

“Sao sớm chứ! Chúng chẳng thèm đến gì.”

 

“Con ranh , mày ăn bậy bạ gì đấy?” Bà già họ Phó thấy Phó Minh Tuyết là bốc hỏa.

 

bộ xông tới đánh.

 

nhanh hơn một bước kéo Phó Minh Tuyết lưng.

 

Ánh mắt nhàn nhạt quét qua gương mặt của từng .

 

“Xem thực sự hoan nghênh chúng tới. Nếu như thì tính toán chuyện tiền tuất . Các cầm tám trăm đồng, theo quy định thì việc đúng. Tính hào phóng cho các hai trăm năm mươi đồng, thì trả năm trăm năm mươi đồng.”

 

Cả nhà họ Phó:...?

 

Bà già họ Phó lập tức nổ tung.

 

“Mơ mộng hão huyền! Tiền là của con trai tao, bố như chúng tao tiêu thì để cho ngoài tiêu ? Huống chi lúc chia xong xuôi —dựa cái gì mà bây giờ đòi chia ?”

 

còn c.h.ử.i thêm—cái thứ ngoài như mày thì tính là cái thá gì?

 

Sắc mặt Tần Văn Hoắc lạnh nhạt.

 

Anh thong thả mở miệng:

 

“Xét về mặt pháp luật, vợ là vợ của bố vợ , là phối ngẫu hợp pháp của ông , tài sản của hai là một thể. Mẹ quyền chia trực tiếp một nửa tiền đó, tức là năm trăm đồng.

 

Ngoài , vợ , Phó Minh Tuyết, là con gái ruột của bố vợ , càng quyền thừa kế một nửa của nửa còn . Tính như thế, các tuy là cha ruột của bố vợ , nhưng các bốn con—tính cho các hai trăm năm mươi đồng là quá nhiều . Bây giờ cũng tính tiền lãi, các trả năm trăm năm mươi đồng là .”

 

“Tất nhiên, nếu các trả, sẽ cùng Ủy ban khu phố bên tới giải quyết. Hơn nữa, cũng sẽ đến thăm hỏi lãnh đạo đơn vị công tác của từng các , hỏi thử xem—chiếm đoạt bất hợp pháp tiền tuất của nhân liệt sĩ thì nên xử lý thế nào.”

 

 

Loading...